[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 53: Chu Yếm
Cả thân nó là bùn đất, chỉ dài vỏn vẹn một thước nhưng lại có ba đầu sáu tay, trông như khỉ nhưng dường như cũng chẳng phải khỉ. Đây rốt cuộc là sinh linh gì? Tiểu hài tử vừa nghi hoặc vừa kinh hãi, bởi lẽ tất cả sinh linh trong mười vạn dặm đều đã bị diệt vong, cớ sao lại xuất hiện một dị chủng kỳ quái đến vậy? Chắc chắn không hề đơn giản chút nào.
Hồ lớn đã khô cạn, lớp bùn nhão dưới đáy sau khi phơi khô đã cứng như đá. Một chân của sinh linh này bị chôn sâu trong lớp bùn nhão đó, giờ đây như mắc kẹt trong đá, không thể nào rút ra được.
Quần sơn xung quanh đã bị cắt đứt lìa, tựa như có người dùng thần vật quét ngang qua, phá hủy cả dãy núi. Tất cả các đỉnh núi đều chỉ còn lại một nửa.
Cũng chính vì sự biến đổi dữ dội của thế núi này mà hồ lớn đã trở nên khô cạn. Vùng sông ngòi rộng lớn này giờ đây chìm trong âm u tử khí, chẳng còn cảnh tượng bao la vô ngần, sóng biếc ngút trời như thuở trước nữa.
Ba con chim non bay lượn vòng quanh, thoắt cái lao vào tầng mây, thoắt cái lại sà xuống đáy hồ. Tiểu hài tử ngồi trên lưng Tử Vân, chăm chú nhìn xuống bên dưới, đoạn lấy trong túi da thú ra một ít thức ăn rồi ném xuống.
Sinh linh này dường như đã đói lả, nó vội nhặt miếng thịt khô rơi bên cạnh rồi ăn ngấu nghiến, chỉ mấy miếng đã sạch bách. Sau đó, nó lộ ra ánh mắt khát vọng, ngẩng đầu nhìn lên kh��ng trung.
"Hình như không có nguy hiểm gì, nhưng sinh linh này hơi kỳ lạ. Tử Vân, ngươi hạ thấp một chút để ta nhìn kỹ xem sao." Tiểu Thạch Hạo nói.
Tử Vân hạ thấp độ cao, lượn vòng phía trên đáy hồ khô cạn. Cánh tay của Tiểu hài tử tỏa sáng, từng mảng ký hiệu xuất hiện, trút xuống sinh linh kia một trận mưa ánh sáng.
Sinh linh thân dài một thước tựa khỉ ấy trợn to mắt, hơi có chút khẩn trương, cũng có phần mê hoặc. Mưa ánh sáng nhỏ xuống khiến toàn thân nó trở nên óng ánh, gần như trong suốt.
Đây là một loại công dụng của Cốt Văn, có thể dò xét thực hư của địch. Tiểu hài tử lập tức kinh hãi kêu lên một tiếng, nói: "Nó đã bị trọng thương, trong cơ thể có ký hiệu phức tạp khó hiểu nhưng cũng sắp phai mờ rồi. Những thứ khác ta lại nhìn không rõ, bị một loại sức mạnh thần bí ngăn cản."
Sau khi xác định không có nguy hiểm, Tiểu Thạch Hạo tung mình nhảy xuống đất. Ba con chim non khẽ kêu, lượn vòng lưng chừng trời, toàn thân chúng phát sáng, sẵn sàng ứng chiến bất cứ lúc nào.
"Cái hồ này đã cạn hơn một năm nay rồi. Ch��ng lẽ nó không phải bị kẹt ở đây, không ăn không uống gì sao?" Tiểu hài tử kinh ngạc.
Đáy hồ rất cứng, giẫm lên không khác gì đá núi. Phía trước sinh linh thân dài một thước kia lại có một lớp da tựa vỏ nhộng, vừa mới lột được một phần nhỏ.
"Chẳng lẽ nó đã trải qua một cuộc lột xác nào đó, vừa mới giãy thoát được nhưng lại bị bùn nhão quấn lấy? Ít nhất thì nó cũng đã bị kẹt một hai ngày rồi." Thạch Hạo lộ vẻ kinh dị.
"Chi chi..." Sinh linh ba đầu sáu tay khẽ kêu, sáu cánh tay cùng lúc khua lên, hướng về Tiểu Thạch Hạo đòi thức ăn.
Tiểu hài tử mở túi ra rồi đưa tới một nắm thịt khô, hỏi: "Ngươi là sinh vật gì vậy, vì sao lại bị kẹt ở chỗ này?"
Con quái vật nhỏ dài hơn một thước trợn tròn mắt, vừa ăn ngấu nghiến vừa suy nghĩ. Cuối cùng nó lộ ra vẻ mơ hồ, không ngờ quên cả ăn, nó ra sức vò đầu, giận dữ không thôi, gần như rất bất mãn với chính mình.
"A, ngươi quả nhiên đang lột xác, một mảng da cũ lại vừa bong ra đây này."
Lớp da cũ của sinh linh này dính đầy bùn khô. Sau khi một cánh tay bong ra mấy mảng da cứng, nó không ngờ lại để lộ ra một lớp da lóng lánh tựa lụa vàng, thuận mắt hơn lớp da cũ dính đầy bụi đất rất nhiều.
Vì vừa mới hồi sinh không lâu nên nó rất yếu ớt, ngay cả cái chân bị kẹt cũng không thể kéo ra nổi. Hơn nữa, thỉnh thoảng nó lại tỏ vẻ mê man, vò đầu gãi tai, tựa hồ đang cố sức nhớ lại điều gì đó.
Tiểu hài tử tò mò, tay nó phát sáng, một lần nữa trút xuống một màn mưa ánh sáng, rơi trên thân sinh linh này.
"Chi chi..." Nó lập tức thét chói tai, như thể bị kinh hãi. Toàn thân nó rực rỡ óng ánh, những ký hiệu phức tạp đã vỡ nát bên trong đang lập lòe, bao phủ lấy cơ thể, không thể dò xét được nữa.
"Chẳng lẽ vì trọng thương nên nó bất đắc dĩ phải lột xác để sống sót?" Thạch Hạo nhìn chằm chằm nó, cảm thấy sinh linh này đã bị thương rất nghiêm trọng.
"Răng rắc..."
Sinh linh trông như khỉ này đột nhiên tỏa kim quang khắp người, toàn thân nó nứt toác, phát ra từng đợt tiếng "răng rắc". Tất cả lớp da cũ đều đã bong ra, để lộ chân thân.
Hơn nữa, trong quá trình này, ba cái đầu và sáu cánh tay của nó trở nên mờ ảo, nhanh chóng biến thành hình dáng bình thường với một đầu và hai tay.
"Ồ, không ngờ lại có biến hóa. Chẳng lẽ đó chỉ là một loại Bảo Thuật mà thôi sao?" Tiểu hài tử giật mình.
Sau khi bong hết lớp da cũ và thu lại Bảo Thuật, toàn thân sinh linh này đều lóng lánh. Nó rút cái chân đang bị kẹt ra rồi kêu không ngừng, mà cơ thể cũng đã thu nhỏ lại, chỉ còn cao hơn ba tấc.
Việc này khiến người ta khiếp sợ, sao lại có thể thay đổi lớn đến vậy chứ? Hoàn toàn tựa như biến thành một sinh linh khác. Thân nó tròn xoe, tựa như một nắm đấm vàng óng. Nếu đẩy một cái chắc sẽ lăn lông lốc như một quả bóng.
Nó vẫn giống khỉ nhưng giờ đây đã tròn vo, toàn thân vàng rực, to bằng nắm đấm. Đôi mắt nó đặc biệt có thần, không hề nhỏ hơn đôi mắt Thạch Hạo là bao. Mỗi lần chớp mắt, đầu nó lại lấp lóe hào quang óng ánh.
"Thật đáng yêu!" Tiểu hài tử thoáng cái liền ôm lấy nó, đặt vào lòng bàn tay vừa nắn vừa xoa, khiến một mảng ánh sáng vàng chảy ra.
"Chi chi chi..." Quả bóng màu vàng ra sức giãy dụa, trợn đôi mắt to tròn, miệng kêu không ngừng.
"Chi... Hu!" Tiểu hài tử trực tiếp nhét một miếng thịt vào miệng nó, lập tức khiến nó ngừng kêu. Nó tựa như quỷ đói đầu thai, ôm lấy thức ăn mà lăn qua lăn lại trong lòng bàn tay Tiểu hài tử, nhanh chóng cắn nuốt.
Thạch Hạo nắm lấy đuôi nó rồi kéo ngược lên, nhưng quả bóng vàng này vẫn kiên trì ôm thức ăn mà gặm, chẳng thèm quan tâm tới Thạch Hạo.
Tiểu hài tử lập tức phì cười, vô cùng vui sướng, cầm đuôi nó mà lắc qua lắc lại, đùa nghịch quên sầu.
Cuối cùng, quả cầu vàng nổi giận, nhưng không phải vì bị đùa nghịch, mà là vì thức ăn đã hết và nó phát hiện Tiểu hài tử không hề tự giác, chẳng chịu đưa thêm cho nó nữa.
"Ha ha ha..." Tiểu hài tử vui vẻ bật cười, lại đưa thêm cho nó mấy miếng thịt khô. Kết quả, quả cầu vàng lại chẳng còn bận tâm đến điều gì, mặc cho người ta cầm lên vuốt ve hay cầm đuôi mà lắc, nó cũng chẳng để ý. Nó treo ngược ở đó, dùng hai cái chân nhỏ ôm lấy thức ăn, tiếp tục cắm đầu gặm.
Tử Vân, Đại Bằng và Tiểu Thanh đều trợn mắt há mồm, cùng nhau hạ xuống, dùng ánh mắt kỳ dị nhìn chằm chằm quả cầu vàng này. Sinh linh vừa rồi có ba đầu sáu tay, đó chính là một Bảo Thuật chí cường trong truyền thuyết cổ đại, khiến chúng quả thật rất khẩn trương. Nhưng hiện tại, quả cầu vàng này lại có tính tình như vậy, chỉ cần có thức ăn là chẳng buồn quan tâm đến những thứ khác.
Tìm được một sinh linh như thế này thì tự nhiên không thể đứng mãi ở chiến trường mà cảm ngộ. Tiểu hài tử nắm chặt đuôi quả cầu vàng, ngồi trên lưng Tử Vân và bay về Thạch Thôn.
"Vù" Kình phong dâng trào, ba con chim non hạ xuống thảm cỏ xanh bên bờ hồ. Lũ trẻ đều ùa tới, lộ ra ánh mắt ngạc nhiên.
"Đây là con gì vậy? Có phải là khỉ con vừa mở mắt không, sao lại giống như đúc bằng vàng thế, màu da thật chói mắt."
"Nó tròn xoe thật đấy nhỉ. Đặt trên đất cũng có thể lăn được kìa."
"Oa, nó ăn khỏe thật, kéo đuôi mà nó cũng chẳng giận, chỉ biết cắm đầu vào ăn."
Hồ nước thật đẹp, làn nước xanh lam trong suốt, bên bờ có cỏ xanh trải dài như tấm thảm. Xa xa có vài con chim lớn xinh đẹp đang bước đi thong thả, thỉnh thoảng còn có Thụy Thú ẩn hiện.
Lũ trẻ ngồi xếp bằng trên cỏ, nhìn chằm chằm sinh linh này, đôi khi còn bật cười khúc khích.
Cuối cùng, quả cầu vàng trực tiếp chui vào túi da của Tiểu hài tử, miệng nó chưa từng ngừng lại bao giờ, không ngờ lại có thể ăn sạch một túi thịt khô lớn. Đến lúc này lũ trẻ mới cảm thấy có gì đó không ổn.
"Trời ơi, nó chỉ to bằng nắm tay mà sao lại có thể ăn nhiều đến vậy? Cái bụng nhỏ kia làm sao chứa hết được?"
"Đây là loài khỉ gì thế này?"
Tiếng kinh hô ở đây đã thu hút sự chú ý của người lớn, mấy người Thạch Phi Giao đi đến.
"Nó không phải là khỉ, nó biết biến hóa đấy. Lúc đầu khi ta phát hiện nó có ba đầu sáu tay, còn lột da giống như ve sầu nữa." Tiểu hài tử giải thích.
"Cái gì, ba đầu sáu tay sao? Đó chính là Bảo Thuật vô thượng trong truyền thuyết!" Thạch Phi Giao hoảng hốt. Theo tộc trưởng tu hành gần một năm nay nên hắn đã hiểu được rất nhiều bí văn.
"Đáng tiếc, nó suýt chút nữa đã chết. Các ký hiệu trong cơ thể đã vỡ nát, không thể tham quan học tập được." Tiểu hài tử tiếc nuối.
Lúc này, mấy vị tộc lão tuổi tác đã cao cũng bị kinh động. Ba chữ "ba đầu sáu tay" khiến các ông lão đều ngẩn người. Tộc trưởng Thạch Vân Phong cũng đã tới, ngồi xổm xuống nhìn kỹ không thôi.
"Chi chi..." Quả cầu vàng nổi giận, kêu mãi không ngừng, bởi vì thức ăn đã hết.
"Bộp" một tiếng, một đứa trẻ ném tới một quả màu đỏ, trúng ngay người nó. Kết quả nó lại hiền lành trở lại, cong mông cắm đầu vào gặm, mặc cho mọi người đùa nghịch.
"Thứ này không hề đơn giản đâu!" Tộc trưởng vừa nhìn đã giật nảy mình, lộ ra vẻ ngưng trọng.
"Tộc trưởng, đây là giống khỉ gì vậy?" Một đứa trẻ hỏi.
"Đây không phải là giống khỉ bình thường." Thạch Vân Phong vừa nói vừa nâng hai chân nó lên để nhìn cho kỹ. Mọi người cũng chăm chú nhìn theo, không ngờ lại phát hiện hai chân nó màu đỏ, giống hệt than lửa đang cháy. Nếu không chú ý sẽ bị lớp lông vàng trên chân che khuất, phải nhấc lên mới có thể thấy được đôi chân đỏ rực như lửa của nó, rất đẹp.
"Thật sự là thứ trong truyền thuyết sao?" Lão tộc trưởng kinh hãi run tay, cảm giác như đang đối mặt với một hung thú tuyệt thế.
"Tộc trưởng gia gia, nó là con gì vậy?" Tiểu Thạch Hạo hỏi.
"Trong truyền thuyết thời Thái Cổ có một loại hung thú tuyệt thế được gọi là Chu Yêm. Thân nó giống khỉ, chân đỏ rực, đầu màu trắng. Chỉ cần nó xuất hiện liền báo hiệu một vùng đất sẽ xảy ra đại loạn.
Mọi người đều giật nảy mình, không nhịn được mà lùi lại. Quả cầu vàng này lại hung hãn đến vậy sao?
"Nó là... một con hung thú thời Thái Cổ sao?" Tim mọi người đều đập thình thịch. Điều này hơi đáng sợ, trừ phi có thần linh đến, nếu không thì ai có thể hàng phục nổi hung thú Thái Cổ.
"Không đúng nha, đầu nó đâu phải màu trắng?" Tiểu hài tử mũi xanh thò lò lên tiếng.
"Đương nhiên sẽ không phải là hung thú Thái Cổ, chắc hẳn là một con di chủng có huyết mạch không thuần khiết. Không biết vì sao mà lại bị trọng thương." Tộc trưởng nói.
Nhưng cho dù là vậy thì cũng đã khiến cả đám người hết hồn hết vía. Huyết mạch có không thuần khiết đến đâu thì chỉ cần có thể xưng là Thái Cổ Di Chủng cũng đã là sinh linh đáng sợ có thể hoành hành Đại Hoang rồi.
Điều duy nhất có thể khiến mọi người thở phào nhẹ nhõm chính là quả cầu vàng này thoạt nhìn rất hiền lành. Nó giống như một con vật tham ăn, không hề có khí tức nguy hiểm gì.
Hơn nữa, nó đã bị trọng thương, các ký hiệu trong cơ thể đã vỡ nát.
"Tiếc là Bảo Thuật vô thượng trong truyền thuyết cũng đã bị hủy diệt rồi." Sau khi bình tĩnh lại, cả đám người đều cảm thấy thật đáng tiếc.
"Ơ, trên đầu nó có sừng kìa." Tiểu hài tử sờ đầu nó, không chỉ không tìm thấy lông trắng mà còn tìm được hai chỗ lồi ra giữa lớp lông vàng. Điều này không giống với Chu Yêm cho lắm.
Chỉ có nhìn kỹ mới có thể phát giác, hai chỗ lồi ra ẩn trong lớp da lông, lấp lánh ánh sáng. Nghiêm túc phân biệt mới có thể nhìn ra đó là hai cái sừng.
Bản chuyển ngữ này được thực hiện độc quyền bởi truyen.free.