[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 51: Chim tước đỏ như lửa
"Tiểu Hồng, ngươi đang đau sao?" Sau nửa ngày kìm nén, nhóc tỳ mới thốt ra được một câu như vậy.
Con chim tước toàn thân đỏ rực như lửa mở to đôi mắt, giận dữ trừng nhìn nhóc tỳ, dáng vẻ vô cùng bực bội.
Một con hỏa tước đỏ rực từ trên trời giáng xuống khiến đám trẻ đều ngẩn ngơ. Chẳng lẽ ��ây chính là con chim nhỏ mà nhóc tỳ vẫn luôn khắc cốt ghi tâm, từng có lần đuổi theo nó ra khỏi làng sao?
Nhưng những người thực sự hiểu rõ sự tình, như tộc trưởng và mấy vị trưởng lão lớn tuổi, đều chết lặng. Còn đám Thạch Lâm Hổ, Thạch Phi Giao lại càng lông tơ dựng ngược, không dám động đậy, sợ chọc giận con hỏa tước kia.
Bọn họ từng từ xa nhìn thấy một con hỏa tước đỏ rực đại chiến nơi Thương Mãng Sơn Mạch, thiêu đốt nửa bầu trời. Cảnh tượng ấy quá đỗi kinh hoàng, cả đời khó mà quên được.
Hiện tại, khi con hỏa tước này một lần nữa từ trên trời giáng xuống, nhuộm đỏ cả chân trời, tựa như ráng chiều buông xuống, không cần liên tưởng nhiều cũng đủ khiến người ta da đầu tê dại. Đây chắc chắn là sinh linh chí cường năm xưa.
"Cháu mau tới đây." Thạch Vân Phong khẽ gọi, sợ chọc giận con chim đỏ, muốn nhóc tỳ quay trở lại.
"Gia gia, không sao cả đâu. Cháu biết Tiểu Hồng lợi hại, nhưng cháu không cảm thấy sát khí, nó không có địch ý với Thạch Thôn chúng ta." Nhóc tỳ chớp chớp đôi mắt to mà giải th��ch.
Con hỏa tước đỏ nằm sấp trên đất, trợn tròn mắt, há miệng phun ra một luồng ánh sáng yếu ớt, rơi trúng một tảng đá lớn. Phụt một tiếng, một làn khói xanh bốc cao, cả tảng đá đều bị nung chảy, hóa thành bãi dung nham chảy tràn trên mặt đất, nóng bỏng vô cùng, khiến người ta cảm thấy rát mặt.
Mọi người sợ hãi, đây chỉ là một luồng hào quang nhỏ nhoi, chưa phải ngọn lửa chân chính mà đã có sức nóng đáng sợ như vậy rồi. Liên tưởng đến cảnh tượng từng thấy trước kia, lửa lớn ngập trời không dứt, thiêu đốt đến nửa tháng trời, thần uy ấy phải kinh khủng đến mức nào đây?
Mọi người toát mồ hôi lạnh thay cho nhóc tỳ. Mấy người Thạch Phi Giao cẩn thận đi tới, muốn kéo nhóc tỳ đi.
"Tiểu Hồng, đừng tức giận. Ngươi xem, trên đầu ngươi bốc khói rồi kìa, cẩn thận bộ lông đẹp đẽ của ngươi, rụng đi thì thật đáng tiếc." Nhóc tỳ nói.
Một dúm lông trên đầu hỏa tước đỏ lập lòe hào quang, từng sợi dựng đứng cả lên, hiển nhiên nó vô cùng phẫn nộ. Nhưng một lúc sau nó lại bình tĩnh trở lại, ánh mắt kỳ l�� nhìn chằm chằm nhóc tỳ không thôi.
"Gia gia xem này, Tiểu Hồng rất tốt bụng, không nổi giận nữa rồi." Nhóc tỳ vui sướng nở nụ cười, ngọt ngào và vô cùng đơn thuần, nó rất muốn ôm lấy con hỏa tước này.
Con hỏa tước đỏ rực vỗ vỗ cánh mấy cái, khó khăn lắm mới đứng dậy. Vết thương giữa ngực và bụng nó lấp lóe phù văn, không ngừng phá hủy sinh cơ của nó.
"Ngươi tới tìm Liễu Thần đúng không? Lần trước ngươi đến đã rơi trên thân cây, lần này muốn Liễu Thần giúp ngươi trị thương phải không?" Nhóc tỳ hỏi.
"Hừ!" Bị một đứa bé nhìn thấu tâm tư, hỏa tước vô cùng bất mãn, phát ra một tiếng hừ thanh thúy, không để ý đến nhóc tỳ nữa mà ngẩng đầu nhìn về phía cây liễu kia.
Cây liễu to lớn cháy đen yên lặng đứng đó, những cành liễu ảm đạm đung đưa trong gió kia lúc này cũng im lặng rũ xuống, dần dần phát ra hào quang màu xanh biếc.
Con hỏa tước khẽ kêu, khó khăn tiến về phía trước mấy bước, đón lấy cành liễu xanh non, để lộ ra vết thương của mình và giấu đi một chút ánh lửa cuối cùng kia.
Trên cành, một giọt nước trong suốt xuất hiện, tựa như một hạt ngọc lộ, phát ra hào quang, hơn nữa còn có từng làn hương thơm lan tỏa, khiến người của Thạch Thôn đều cảm thấy thần thanh khí sảng.
Cành liễu rủ xuống, chồi non chạm vào con hỏa tước đỏ. Giọt nước trong suốt rơi xuống, thấm vào trong vết thương đáng sợ kia, lập tức khiến chỗ đó bùng lên ngọn lửa hừng hực, phù văn lấp lòe không ngừng. Con chim đỏ khẽ kêu, cơ thể run lên, dường như rất đau đớn, đang hết sức chịu đựng.
Cành liễu phất nhẹ, liên tục xuất hiện mấy giọt nước trong suốt lăn trên chồi non, giọt nào cũng trong suốt óng ánh tựa Tiên Châu, ánh sáng lung linh đầy màu sắc, hơn nữa còn có mùi thơm ngào ngạt xông vào mũi.
Lúc mấy giọt nước này rơi xuống, phù văn kia liền biến mất, vết thương xuyên qua bụng ngực khép lại hoàn toàn. Sự đau đớn của hỏa tước nhỏ giống như thoáng cái giảm nhẹ đi nhiều.
Sau đó, chồi non lấp lánh ráng xanh rủ xuống đầu nó, giọt nước trong suốt rơi xuống, mấy cái lỗ trên đầu hỏa tước cũng từ từ biến mất. Đến lúc này, tất cả vết thương trên người nó hoàn toàn được hóa giải.
Ánh lửa lấp lóe một hồi, toàn thân hỏa tước nhỏ có xích quang bay lượn, cả người đều xán lạn, chói chang đến mức người ta không thể mở nổi hai mắt. Thần hi vô tận đang quay vòng, khiến nó thoạt nhìn xinh đẹp lóa mắt, hoàn toàn khác biệt so với lúc ban nãy.
Thôn dân kinh hãi, con hỏa tước chỉ to bằng bàn tay lại phát ra thần uy ngập trời, lúc này giống như đang đối mặt với Thiên Thần Thượng Cổ, mọi người suýt nữa thì xụi lơ trên mặt đất. May thay cây liễu tỏa ra quầng sáng, triệt tiêu loại thiên uy này.
Về phần những sinh linh ở gần đó, ví dụ như bên hồ, những con Ngũ Sắc Kê, Độc Giác Thú kia đều giống như đang triều bái thánh nhân, hướng về chỗ này mà dập đầu, không ngừng quỳ lạy.
Con hỏa tước nhỏ tâm tình rất vui vẻ, thích thú kêu lên mấy tiếng, ẩn đi thần uy, nhảy nhót tại chỗ, hướng cây liễu mà phát ra giọng nói trong trẻo: "Ta nợ ngươi một ân tình rất lớn."
Cây liễu cháy đen không có tiếng động nào, những cành liễu xanh biếc đung đưa, chỉ về phía tất cả thôn dân.
Con hỏa tước vẻ mặt hồng hào, mất hết vẻ uể oải, lông toàn thân óng ánh trong suốt, nó trở nên dồi dào sức mạnh, đã khôi phục nguyên khí.
Keng một tiếng, một chiếc lông đỏ rơi xuống từ người nó, chảy xuôi hào quang như tia điện, vô cùng thần dị. Xoẹt một tiếng, nó cắm vào một tảng đá.
"Các ngươi hãy giữ lấy, nếu có kẻ nào gây phiền toái thì cứ lấy ra cho chúng xem!" Giọng nói của nó vô cùng êm tai, trong trẻo, tựa ngọc châu đang rơi. Hiển nhiên, nó đang đưa tín vật.
Nhưng mà, sau khi chiếc lông cắm vào đá, tảng đá liền tan chảy, biến thành một bãi dung nham. Hào quang đỏ rực chảy xuôi, chất lỏng sục sôi, diện tích nhanh chóng được khuếch đại.
Mọi người lùi lại, loại nhiệt độ này quá cao.
Con hỏa tước đỏ ngẩn người, nhìn mọi người một cái, sau đó há miệng hít một hơi. Trên chiếc lông đỏ hừng hực ánh quang, lóe lên dữ dội, từng luồng thần hi bay lên, ẩn vào trong miệng nó.
Nó thu hồi thần tính, chỉ để lại một chiếc lông đỏ rực đẹp mắt, sau đó quay sang gật đầu với cây liễu rồi bay lên trời.
"Tiểu Hồng, sau này tới chơi thường xuyên nha!" Nhóc tỳ đứng ở đầu thôn, dùng sức giơ tay lên vẫy.
Con hỏa tước đỏ lảo đảo giữa lưng chừng trời, suýt nữa thì rơi xuống, quay đầu lại lườm nhóc tỳ một cái, sau đó toàn thân phát ra hào quang, không ngoảnh đầu lại liền xông về nơi xa.
"Cất kỹ chiếc lông này!" Tộc trưởng Thạch Vân Phong trịnh trọng nói. Một chiếc lông nhỏ bé này liên quan tới r���t nhiều điều, không ai coi nó là một chiếc lông bình thường cả.
Rất lâu sau, nơi này mới bình tĩnh trở lại, thôn dân bắt đầu đi làm quen với hoàn cảnh nơi đây.
Bọn trẻ kêu la ầm ĩ, chạy đuổi trên bờ hồ xinh đẹp với thảm cỏ xanh êm ái như tấm đệm, đang bàn tán xem nên câu Long Tu Ngư thế nào, để sau này cường gân tráng cốt. Chúng càng lúc càng khát vọng thực lực.
Tiểu Loan Điểu lông cánh tươi đẹp, dài hai mét, nhàn nhã bơi lội trong hồ, căn bản không sợ đám trẻ này. Còn mấy con Độc Giác Thú kia thì trừ việc hơi cảnh giác với đám đàn ông trưởng thành ra, cũng không thèm để ý đến bọn trẻ.
Sau khi bình tĩnh lại, nhóc tỳ lại một mình ngồi bên hồ, ôm lấy hai chân, lại bắt đầu ngẩn ngơ, đôi mắt to nhìn vào làn nước xanh biếc trong hồ, rất lâu cũng không nhúc nhích.
"Cháu lại đang nghĩ gì thế?" Thạch Vân Phong đi tới, cũng ngồi xuống thảm cỏ xanh bên hồ.
"Gia gia, đã đến lúc gia gia nên nói cho cháu biết rồi." Tiểu Thạch Hạo quay đầu lại, ánh mắt trong trẻo.
"Được rồi, ông sẽ kể cho cháu nghe tất cả những gì mình bi��t." Tộc trưởng gật đầu, Thạch Hạo vốn thông minh, không nên coi nó như một đứa trẻ vô tri nữa.
Gió mát thổi tới, không khí trong lành mang theo mùi thơm nồng của thảo mộc và bùn đất. Trong hồ thỉnh thoảng có cá lớn màu vàng nhảy lên, thoạt nhìn thật thanh bình mà lại yên tĩnh.
"Thạch Thôn của chúng ta dường như có lai lịch rất lớn, vô cùng kinh người. Chỉ là đến bản thân chúng ta cũng đã quên mất rồi, chỉ còn lại mấy chữ truyền từ đời tổ tiên đến nay mà thôi." Thạch Vân Phong nói nhỏ.
Thạch Tộc truyền thừa lâu đời, theo những gì mà các vị tộc lão trước đây nói, có thể truy ngược về thời kỳ Thượng Cổ. Chỉ là trong dòng chảy năm tháng dài đằng đẵng, tất cả đều đã phai nhạt đi, đến bản thân thôn dân cũng không còn tin những lời đồn đó nữa.
"Thật là lâu đời nha." Tiểu Thạch Hạo kinh ngạc nói.
Tộc trưởng khẽ thở dài một tiếng, nói: "Rất nhiều việc đến bản thân chúng ta cũng đã quên mất rồi. Truyền thừa đã sớm bị cắt đứt. Mãi cho tới một ngày, có một đôi vợ chồng trẻ tìm đến đây, đề cập tới những chuyện này, chúng ta mới biết được những gì các vị tộc lão nói có thể là sự thật."
Tiểu Thạch Hạo mở to đôi mắt, nó biết, đó có thể chính là cha mẹ của mình.
"Bọn họ trông như thế nào vậy?" Thôn dân rất tốt với nó, nhưng ai cũng có cha mẹ, chỉ mỗi mình nó là mồ côi. Mặc dù nó rất thoải mái lạc quan, nhưng sâu trong cõi lòng vẫn còn một chút mềm yếu, vô cùng khát vọng.
"Người phụ nữ đó rất xinh đẹp. Người đàn ông cũng rất anh tuấn, nhưng lại hơi có vẻ bệnh." Tộc trưởng kể lại chân thực.
Nhóc tỳ nắm chặt hai tay, đôi mắt to lấp lánh, mang theo cả vui mừng lẫn chờ mong, ngẩng mặt lên nói: "Gia gia mau nói tiếp đi."
"Bọn họ tới từ một cổ quốc, nói Thạch Thôn là tổ địa của bộ tộc họ. Mặc dù bọn họ vô cùng huy hoàng nhưng đã sớm không thể tìm thấy tổ địa."
Bộ tộc đó mạnh mẽ đến mức không thể tưởng tượng, nhưng bởi vì tổ huấn, không thể tùy tiện quay lại tổ địa, để tránh dẫn kẻ thù tới đây, vì vậy sau năm tháng dằng dặc đã sớm không tìm được đường về.
Làm như vậy là vì muốn giữ lại một chút hương hỏa, để huyết mạch truyền thừa không bị đứt đoạn. Vạn nhất bộ tộc huy hoàng đó bị tiêu diệt thì ở đây vẫn có thể kéo dài, mãi mãi là một vùng tịnh thổ.
Nhánh được giữ lại năm đó cũng rất mạnh, nhưng bởi vì nguyên nhân như vậy mà Thạch Thôn từ từ xuống dốc, đến bây giờ đã sớm không còn phương pháp tu hành nữa.
"Năm đó đôi vợ chồng trẻ ấy vô tình tìm được đường về tổ địa cho nên mới tới đây."
Đôi vợ chồng đó vô cùng mạnh mẽ, đi ngang qua Đại Hoang, vượt qua cương vực vô tận, cuối cùng cũng tới được nơi này. Chỉ là bọn họ đã phải thất vọng, Thạch Thôn căn bản không thịnh vượng như trong tưởng tượng, đã sớm mất đi uy thế thời Thượng Cổ.
"Lúc đó, cháu được bọn họ ôm trong lòng, thoạt nhìn rất yếu ớt, mới chỉ được mấy tháng tuổi. Nhưng họ lại nói cháu đã một tuổi rồi."
Nhóc tỳ mở to đôi mắt, nghiêm túc lắng nghe. Lúc này, bọn trẻ cũng đã chạy tới, không nói tiếng nào mà ngồi xuống mặt đất, tò mò lắng nghe.
"Tình hình cơ thể của cháu rất gay go, đã xảy ra thoái hóa nghiêm trọng. Họ nói, coi cháu như một đứa bé mấy tháng tuổi mà nuôi nấng là được rồi, nếu thực sự không sống nổi cũng sẽ không trách cứ chúng ta." Tộc trưởng thở dài, vuốt ve đầu nhóc tỳ, đến ông cũng không ngờ, một đứa bé yếu ớt như vậy lại có thể sống được, hơn nữa còn là thiên tư kỳ tài.
Nhóc tỳ thần sắc hoảng hốt, trong lòng hiện lên một đám sương mù mơ hồ. Trẻ em nhỏ như vậy không nên nhớ tới cảnh tượng lúc một tuổi, nhưng tiềm thức của nó lại khắc quá sâu việc này, để lại dấu ấn khó phai.
"Bọn họ... Người thân, đã thành toàn cho tiểu ca ca, còn cháu..."
Trong thoáng chốc, nhóc tỳ giống như nhìn thấy thứ gì đó, không kìm được mà đau lòng rơi lệ, nước mắt tuôn dài trên má.
Nội dung này được trích dẫn và dịch từ nguyên tác, giữ nguyên bản chất câu chuyện.