[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 506: Mời lên đường
Là một giáo chủ, tuy không phải là kẻ mạnh nhất từ thuở khai thiên lập địa đến nay, nhưng hắn tung hoành thiên hạ, quét ngang mọi chốn, bách chiến bách thắng, há có lý nào lại sợ hãi bỏ chạy?
Trận chiến này không thể tránh khỏi, dẫu hình chiếu của Bất lão Thiên tôn đã bị đánh tan, nhưng những kẻ khác cũng không thể cứ thế mà rút lui được!
Giáo chủ của Tây Phương giáo toàn thân vàng óng, bí lực luân chuyển, đây chính là biểu hiện của việc tu luyện môn Kim cương bất hoại thân đến mức tận cùng. Hắn bước lên phía trước, khí thế ngút trời, như muốn nghiền nát cả vòm trời.
Thiên địa này khó lòng dung chứa chân thân của hắn. Ngoài thân thể hiện lên tinh quang, hắn cũng không có thay đổi gì lớn, thế nhưng tựa như một vũ trụ thu nhỏ, các dải ngân hà cuộn quanh thân thể.
"Ầm!" Hắn tung chưởng đánh tới, pháp thể cường đại uy áp, khiến hư không nổ tung ầm ầm. Đạo thân vàng bất hủ ngưng tụ thần uy chí cường, khí hỗn độn cuồn cuộn trên bàn tay ấy. Liễu Thần kết pháp ấn, một đòn tưởng chừng tầm thường, ngón tay thon dài lấp lánh ánh sáng rực rỡ phất ra, ẩn chứa chân nghĩa đại đạo giản dị nhất, va chạm với Trượng lục kim thân kia. Hư không không hề phát ra chút tiếng động nào. Trượng lục kim thân rút lui, cành liễu đong đưa, tinh quang vụn vỡ, mây mù hỗn độn mịt mờ bao phủ cả hai bên.
"Xoẹt!" Ánh kiếm sáng rực, chém đứt hỗn độn, tựa như ánh sáng bất diệt từ vực ngoại vụt tới, vô cùng sắc bén, muốn chặt đứt thần thụ xanh biếc phía sau Liễu Thần. "Keeng!" Bên cạnh, Tiểu Tháp phát sáng, hóa thành một tòa tháp khổng lồ thông thiên, nhanh chóng đè ép xuống rồi va chạm với tiên kiếm kia, âm thanh đinh tai nhức óc vang vọng khắp bốn phương. Tử khí cuồn cuộn, ngưng tụ thành một pháp thân, hai tay chống trời nâng đỡ tòa tháp thân trắng ngà để hóa giải uy lực kia. Mà bản thể của hắn lại cầm tiên kiếm bước tới, tiếp tục đánh giết về phía Liễu Thần. Trong lúc nhất thời, kiếm khí như cầu vồng, đạo tắc lưu chuyển, tất cả đều nhằm vào điểm yếu của Liễu Thần. Mỗi một luồng kiếm khí đều như ngân hà, lộng lẫy và hùng vĩ. Sinh linh bất diệt kia cũng xuất thủ, cực cương cực cường, cặp cánh vàng lấp lánh, lôi điện vờn quanh. Thế nhưng, hắn bị Ngũ Hành Sơn chặn đứng. Ngọn núi phóng lớn, tỏa ra thần quang ngũ hành Kim - Mộc - Thủy - Hỏa - Thổ, hóa sinh vạn vật bản nguyên, cực cương cực đại, đánh về phía trước. Hình chiếu của Bất lão Thiên tôn bị đánh tan khiến cho Ngũ Hành Sơn không thể nào giữ được bình tĩnh, nó mạnh mẽ ra tay không ngừng phát ra uy lực.
"Ầm!" Đột nhiên, Tây Phương giáo chủ lao thẳng tới sinh linh bất diệt. Bàn tay vàng óng bất hủ của hắn va chạm với nắm đấm của sinh linh bất diệt, khiến hư không nổ tung. Một pháp tướng màu vàng vô địch, một thân thể luyện tới mức tận cùng, hai kẻ này sau khi va chạm với nhau, đối đầu như mũi nhọn chọi với lưỡi đao, vô cùng quyết liệt. Cùng lúc đó, một luồng ánh kiếm chém tới. Trong màn tử khí mờ mịt, cường giả vô thượng đối kháng với Liễu Thần, chớp mắt nghiêng người chém tới, kiếm hồng lao thẳng về phía sinh linh bất diệt kia. Đây là một cuộc hỗn chiến, địch thủ không cố định, bất cứ lúc nào cũng có biến hóa. Chỉ cần tiêu diệt được chủ lực của đối phương, ắt có thể nắm chắc phần thắng trong trận chiến này.
Vút một tiếng, Ngũ Hành Sơn lộn ngược, hóa thành bảo ấn, trấn áp thẳng xuống đầu Liễu Thần. Từng luồng hào quang đổ xuống như thác nước, bao phủ bóng người bên dưới. Kèm theo ánh sáng xanh lục, sóng sinh mệnh tràn lên, những tán cây liễu mở rộng, hấp thu tinh khí ngũ hành, tẩm bổ cho cơ thể, vầng sáng mông lung tỏa ra. Ngũ Hành Sơn kêu lên một tiếng kỳ dị. Khí ngũ hành bản nguyên trong thiên địa này cứ như là chất dinh dưỡng cho Thần thụ Tế Linh, tất cả đều có thể bị luyện hóa. Điều này khiến nó chấn động. Ngũ Hành Sơn thu lại hào quang, hóa thành một ngọn núi thuần túy, dùng thân thể bất hủ trấn áp xuống, muốn đập nát bóng người và thần thụ đang phẫn nộ bùng bừng kia. "Rầm!" Cành cây màu xanh biếc nhằm thẳng lên trên, sức mạnh chí nhu lưu chuyển, hóa giải sự cứng rắn kia. Chỉ trong chớp mắt ngắn ngủi, cành cây này quấn quanh lấy Ngũ Hành Sơn. Cùng lúc đó, bóng người cao ráo đó bay vút lên trời cao, một chưởng vỗ ra. Nơi lòng bàn tay trắng bóng ấy xuất hiện một ký hiệu vô cùng phức tạp, huyền ảo, đáng sợ tột cùng, hướng thẳng về Ngũ Hành Sơn. Ngũ Hành Sơn thất kinh. Đây chính là ký hiệu phản ngũ hành, là dấu ấn thần văn từ thời hỗn độn. Đối phương tiện tay triển khai, rõ ràng là muốn phá nát chân thân của nó. "Vù!" Ngũ Hành Sơn rung lên bần bật. Trên núi xuất hiện năm ký hiệu rồi bắt đầu xoay tròn, hóa thành một chùm sáng Ngũ hành hòng nuốt chửng và luyện hóa ký hiệu kia. "Ầm!" Nơi này chấn động, lập tức nổ tung. Ngũ Hành Sơn chấn động, chùm sáng kia bị phá tan. Tinh khí Ngũ hành mãnh liệt bị ngón tay trắng bóng kia hấp thu một phần, khiến nó run bần bật không ngừng, nhanh chóng lùi lại. "Vù!" Liễu Thần vung cánh tay ra, xuất hiện ở gần Ngũ Hành Sơn, sau đó nắm chặt lấy nó, mạnh mẽ đánh về phía trước. "Keeng!" Ngọn núi hóa thành bảo ấn, tạm thời bị Liễu Thần nắm chặt trong tay rồi dùng sức đập mạnh xuống, vừa khéo đánh trúng ngay tiên kiếm kia, ánh sáng hừng hực tỏa ra, âm thanh đinh tai nhức óc.
Tiên quang sáng rực. Cường giả vô thượng cầm tiên kiếm trong tay há miệng phun ra một chùm ánh sáng, hóa thành phù văn giam cầm hư không, rồi dùng kiếm quang chém thẳng về cánh tay của Liễu Thần. "Ầm!" Tiểu Tháp tránh thoát tử khí, đánh tan hóa thân kia rồi nhanh chóng lao xuống. Thân tháp phóng to, đáy tháp hóa thành một vòng xoáy điên cuồng, hút lấy những phù văn trong hư không kia. Hỗn chiến diễn ra kịch liệt, tất cả đều xuất hết mọi thủ đoạn. Sau đó, công kích chủ yếu nhất vẫn là tập trung về phía Liễu Thần, bởi vì các bá chủ thượng giới biết rằng, nó chính là mấu chốt. Nếu không đánh bại, trận chiến này sẽ không có ý nghĩa. Giáo chủ của Tây Phương giáo cổ xưa thần thánh, pháp thân màu vàng kiên cố bất hủ, một cánh tay vung tới rồi nhanh chóng hóa lớn, lập tức bao trùm cả vùng thế giới này, đồng thời bao phủ cả Liễu Thần. Thế giới trong lòng bàn tay. Loại thần thông này có danh tiếng cực lớn. Người có thành tựu lớn nhất chính là vị giáo chủ này, được xưng là có thể ngắt trăng hái sao, một ống tay áo che cả càn khôn, một tay nắm giữ thiên địa. Bàn tay phát ra ánh sáng, to lớn vô cùng. Mỗi một bàn tay cứ như cột chống trời, chắn cả bầu trời, một vài ngôi sao hiện lên vờn quanh những ngón tay khổng lồ kia. Mà Liễu Thần lại đứng ngay trung tâm lòng bàn tay ấy, giống như bị giam cầm bên trong.
"Xoẹt!" Tiếng vang phá không truyền đến. Liễu Thần không ngừng kết ấn đánh ra hòng phá vỡ Thế giới trong lòng bàn tay này. Pháp tắc lưu chuyển, sức mạnh trật tự dày đặc. Thế giới trong lòng bàn tay này trở nên hỗn độn, lung lay như sắp vỡ nát. Tiếng nổ vang truyền ra, bàn tay này biến đổi hóa thành một lò cực lớn, muốn luyện hóa Liễu Thần. Chiếc lò thần vàng óng xuất hiện chi chít ký hiệu, bao phủ cả bầu trời. Liễu Thần giơ tay mạnh mẽ đánh tới. Lúc này, trong tay còn cầm bảo ấn mà Ngũ Hành Sơn hóa thành, nện mạnh về phía chiếc lò do bàn tay vàng óng kia biến thành. "Chính là lúc này!" Trượng lục kim thân, kẻ từ đầu tới cuối vẫn im lặng, đột nhiên mở miệng, sau đó xoay chuyển bàn tay ép xuống phía dưới. Chiếc lò thần màu vàng biến hóa thiên địa, vô số ngân hà lao xuống, thậm chí còn có cả những ngôi sao lớn. Giáo chủ của Tây Phương giáo xoay tay, thể hiện việc hắn muốn phong ấn Liễu Thần lại. "Ầm!" Cũng trong lúc đó, Ngũ Hành Sơn phát sáng, tránh thoát khỏi bàn tay Liễu Thần, sau đó phối hợp với khí tức cực lớn kia bắt đầu trấn áp, hai kẻ cùng hợp lực. Đây là dự tính từ trước. Bản thân Ngũ Hành Sơn cũng không hề yếu như thế, trước kia là cố ý để bị tóm lấy, nó đảm nhận vai trò phong ấn pháp khí. Lúc này, nó nhanh chóng hóa lớn, phối hợp với Tây Phương giáo chủ, phóng thích ra khí tức bất hủ. Liễu Thần bình tĩnh, vẫn trấn định tự nhiên như trước, mặc cho ngân hà ép tới, thân hình từ từ hạ xuống mặt đất bên dưới. Bên ngoài thân thể nó, thần bàn phát sáng, đánh văng toàn bộ phù văn áp chế. Cũng trong lúc đó, lòng bàn tay của nó bay ra một ráng mây xanh diễn biến đạo Sinh trưởng. Vô số thực vật cắm rễ trong hư không, không ngừng rút lấy lực Ngũ hành, đồng thời hấp thu pháp lực của Trượng lục kim thân kia. Cảnh tượng này vô cùng kỳ lạ. Ráng mây xanh che trời, một cây liễu thông thiên hóa lớn, tựa như Cây Thế Giới vậy. Ầm một tiếng, Thế giới trong lòng bàn tay phá diệt. Trượng lục kim thân bay ngược lại, Ngũ Hành Sơn cũng lu mờ. Tất cả tinh khí đều bị hút sạch, tẩm bổ cho cái cây kia. Nó tựa như cắm rễ trước cả khi khai thiên, đến cả thiên địa cũng không dung thứ cho chân thân của nó. Mỗi một cành cây đều mang theo một dải ngân hà, mỗi một chiếc lá đều nâng lên một ngôi sao lớn, hào quang lấp lánh chói mắt. Mà bóng người cao ráo ấy lại đứng trên một tán cây óng ánh, bao quát cả chúng sinh.
"Ầm ầm ầm!" Tử khí ngưng tụ. Cường giả cầm tiên kiếm trong tay kia thoát khỏi sự đeo bám của sinh linh bất diệt, há miệng hét lớn một tiếng, tử khí ngập trời mang theo một loại khí tức đại đạo cu��n t��i. "Ầm!" Tiểu Tháp cũng bay lại, chống lại uy thế của hắn, thiên địa rung chuyển liên hồi. Ánh kiếm lóe lên, cường giả này biến mất. Bản thân hắn hóa thành một luồng khí trong suốt, mặc cho Tiểu Tháp vọt tới nhưng chẳng có kết quả gì. Ngay sau đó, cả thiên địa ầm ầm vang vọng, khắp bốn phương tám hướng đâu đâu cũng có bóng dáng của hắn. Tất cả đều nắm tiên kiếm trong tay, thân thể chảy xuôi khí Huyền Hoàng, rồi đồng thời chém về phía trước. Mỗi một bóng người là một ký hiệu, đây chính là đạo của hắn, hóa thành dấu ấn của thiên địa, không xa không gần! "Xoẹt!" Liễu Thần cũng ra tay. Cây liễu dưới chân nó phát sáng, toàn bộ trăm ngàn cành cây óng ánh đều hóa thành xích thần trật tự, lao về phía trước, quyết đấu với kẻ kia. Làm người khác khiếp sợ chính là, phía trước mỗi cành cây đều xuất hiện màu vàng chói mắt, hóa sinh thành một con Côn Bằng vô cùng tàn nhẫn, đánh nát cả thiên địa này. Cảnh tượng này rất kinh người. Chí cường giả nơi đây không ai không thay đổi sắc mặt. Mỗi một cành liễu óng ánh cứ như một con Côn Bằng màu vàng lấm tấm màu đen pha trộn lẫn nhau, xung kích về phía trước, phá tan vạn pháp vạn vật! "Đạo của Côn Bằng cũng có thể hạ bút thành văn, dung hợp với bảo thuật của chính mình, đạt tới sự mạnh nhất..." Có người than nhẹ. "Ầm!" Thiên địa này nổ tung, khí trong suốt tản ra. Một thanh tiên kiếm bị chấn nát, hóa thành lưu quang tiêu tan trong hư không. Tử khí cuồn cuộn, kẻ kia rút lui. "Chư vị đã lĩnh giáo rồi, là muốn ta tiễn các ngươi quay về, hay tự mình trở lại thượng giới?" Liễu Thần mở miệng dùng thần niệm truyền âm, không thể phân biệt là nam hay nữ. Bóng người cao ráo đứng thẳng, một cây thần thụ bầu bạn, siêu nhiên kinh diễm. "Mau mà trốn đi, chẳng lẽ các ngươi muốn hình chiếu bị đánh tan sao? Tuy nói không phải là chân thân, thế nhưng nếu truyền ra ngoài, nói dễ nghe thì dễ, nhưng thực ra rất khó chấp nhận." Tiểu Tháp cười gằn, miệng lưỡi chẳng hề nhường ai. Giáo chủ của Tây Phương giáo toàn thân rực rỡ ánh vàng, tỏa ra uy thế mạnh nhất. Chỉ trong nháy mắt đã chấn động một giới này, như muốn hủy diệt các ngôi sao chư thiên nơi đây. Sắc mặt của hắn rất bình tĩnh, ngay cả mặt mày cũng vàng óng. Giờ khắc này, hắn một tay chỉ trời, một tay chỉ đất, kết thành pháp ấn vô địch. Một trận tụng kinh không tên vang lên chấn động ba ngàn giới. Giờ khắc này, khí thế của hắn vô cùng kinh người, tựa như trời đất này chỉ mình hắn vô địch, không một ai có thể đứng ngang hàng. Hắn kết thành một pháp ấn mạnh nhất, toàn thân vô cùng vàng óng, hàng loạt phù văn dày đặc đan dệt trong thiên địa này, muốn đè ép thẳng về phía trước. Liễu Thần phát ra một tiếng đạo âm, ba ngàn thần linh bên ngoài cơ thể cúng bái. Âm thanh tế tự đồng thời vang lên khiến thiên địa run rẩy, đánh nát mảnh kim quang thần thánh kia. Giáo chủ của Tây Phương giáo thở dài, cuối cùng thu hồi lại bàn tay, không triển khai pháp ấn vô địch nữa, bởi vì đây là ở hạ giới, hắn không thể ở lâu được, thời gian sắp hết rồi. "Xoẹt!" Hắn hóa thành một chùm sáng vàng óng, nối liền với trời xanh, cứ thế biến mất không chút tăm tích. "Mời lên đường." Liễu Thần mở miệng lần nữa, nhìn về cường giả vô thượng đang được tử khí vòng quanh thân thể kia. Tử khí mãnh liệt. Bóng người nơi đó trở nên căng thẳng. Hắn và Tây Phương giáo chủ tuy còn chút thời gian nữa, thế nhưng nếu cứ tiếp tục giao đấu, cũng chẳng làm gì được Liễu Thần. Tiếng ầm ầm vang lên, hắn hóa thành một luồng tử khí bay vút lên trời cao, cũng không còn thấy mặt mũi đâu nữa. Ngũ Hành Sơn thấy thế thì nhanh chóng đánh nứt hư không rồi tiến vào trong hỗn độn, không dám tiếp tục ở lại nơi đây nữa.
Đây là những dòng chữ độc quyền, được truyen.free chuyển ngữ tận tâm để phục vụ quý độc giả.