[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 490: Nổi giận đùng đùng
Một thân áo bạc sáng chói, khí tức thần linh ngập tràn. Vẻ ngoài anh tuấn mạnh mẽ, hắn tựa như một vị thần giáng thế từ chín tầng trời, kiêu hãnh giữa thời đại, thách thức hồng trần.
Tuy Thạch Hạo bề ngoài bình tĩnh, nhưng trong lòng lại vô cùng ngạc nhiên, bởi dung mạo thiếu niên này không hề xa lạ, có phần giống cha mẹ trong ký ức của hắn, đặc biệt là đôi mắt.
"Tần Hạo..." Thạch Hạo thì thầm, sao lại là cái họ này? Hắn im lặng, sau đó ánh mắt sáng rực nhìn thiếu niên phía trước.
Giống như hắn, thiếu niên cũng mang chữ Hạo trong tên, chỉ khác họ mà thôi. Trong thoáng chốc, Thạch Hạo đã nghĩ đến rất nhiều chuyện.
"Keng!" Đối diện, ngân mâu trong tay thiếu niên rung lên khe khẽ, như tiếng rồng ngâm vang vọng trong hư không, khiến lòng người hoảng sợ.
Tần Hạo cầm chiến mâu chỉ về phía trước, nói: "Thả Tần Pháp ra."
Ánh bạc sáng chói vô cùng mạnh mẽ, đó là thanh chiến mâu do Thần rèn, ánh bạc lấp lánh tỏa ra một luồng sát khí khó tả, khóa chặt Thạch Hạo.
Thạch Hạo im lặng đôi chút, rồi mệt mỏi mở miệng, nói: "Ngươi muốn ra tay với ta sao?"
Tần Hạo không nói gì, nhưng ánh mắt lại trở nên kiên định, anh khí bức người. Chiến y thần linh lấp lánh như mặt trời bạc, khiến hắn càng thêm siêu phàm thoát tục.
"Nếu ngươi muốn động thủ, trước tiên ta hỏi ngươi một chuyện. Ngươi đã từng thấy một ông lão cụt một tay, tên là Thạch Trung Thiên, được xưng là Đại Ma Thần hoặc Thập Ngũ gia, ngươi đã từng nói chuyện với ông ấy chưa?" Thạch Hạo hỏi.
"Trước tiên thả Tần Pháp xuống, chuyện khác nói sau." Ánh mắt thiếu niên trong vắt, lời nói kiên quyết, toát lên sự tự tin.
Hắn quay đầu nhìn về phía hai ông lão kia, nói: "Các ông vui lắm sao? Mau nói cho ta biết, ông nội ta đang ở đâu, hiện tại ra sao rồi. Nếu không, hôm nay Bất Lão sơn sẽ bị san bằng, phá hủy toàn bộ."
Hai ông lão không nói gì, Tần Hạo bước lên trước, nói: "Có dám đánh với ta một trận không?"
"Là đánh với ngươi, hay là đánh với pháp y thần linh của ngươi?" Thạch Hạo hỏi.
"Ta chỉ muốn chiến một trận trên cùng một cảnh giới, ngươi dám không?" Thiếu niên vô cùng khát vọng, ánh mắt toát lên vẻ ham muốn, chiến y màu bạc trên người hắn vang lên những tiếng leng keng.
"Ngươi như thế này mà muốn chiến một trận với ta sao?" Thạch Hạo nhìn hắn.
"Ta thấy ngươi rất mạnh, ta cần đối thủ như thế." Thiếu niên này có sự tự tin kinh người, đó là khao khát khi gặp được đối thủ mạnh.
Thạch Hạo vẻ mặt hờ hững, thu hồi Bất Diệt Kim Thân, thản nhiên nói: "Ra tay đi."
"Được!" Thiếu niên rít lên một tiếng, tựa như phượng hoàng nhún mình vút lên cao. Chiến y màu bạc mờ đi, thu lại sức mạnh thần linh, hắn vung một quyền về phía trước, dùng sức mạnh thuần túy của thân thể để đối chiến.
Thấy vậy, Thạch Hạo chẳng chút để ý, thẳng tay tung ra một chưởng nhẹ nhàng chắn trước người. Một loại biến hóa khó nói xuất hiện, bất luận thiếu niên kia xung kích mạnh mẽ đến đâu, quyền của hắn cũng chỉ có thể đánh vào lòng bàn tay Thạch Hạo.
"Ầm!" Tiếng động trầm đục vang lên, hư không vặn vẹo. Lực đạo của thiếu niên này kinh người, sức mạnh thân thể đủ khiến thế gian khiếp sợ, cơ thể sáng rực như đã tu thành bất diệt bảo thân.
Nhưng Thạch Hạo vẫn không hề nhúc nhích, bàn tay vẫn đặt ở phía trước, mặc cho một quyền kia của thiếu niên đánh lên.
Thiếu niên giật mình, nắm đấm run rẩy, cả người lùi lại. Mặt đất dưới chân xuất hiện vết rạn nứt, phù văn bên dưới không ngừng lưu chuyển mới có thể hóa giải được luồng sức mạnh cực lớn phản chấn.
"Rất lợi hại!" Tần Hạo giật mình, sau đó hét lớn. Toàn thân hắn phát sáng, ánh bạc óng ánh tựa như một vị thần linh tắm rửa trong ngọn lửa bạc, lần nữa xông về phía trước.
Lần này, hắn xoay tròn nắm đấm, bùng phát ra tiếng nổ chói tai, khống chế sức mạnh thân thể tới cực điểm khiến thiên địa cũng phải cộng hưởng.
Giờ phút này, hắn đạt tới trạng thái thiên nhân hợp nhất, bước vào một hoàn cảnh kỳ lạ, tựa như đang vung vẩy một vùng thiên đạo, nắm giữ thần lực vô lượng.
Ở độ tuổi này, có thân thể đáng sợ cùng tiềm lực vô tận như vậy, tuyệt đối là kinh thế hãi tục, tuyệt diễm đương đại.
"Ầm" một tiếng, Thạch Hạo vẫn giơ tay chắn trước mặt, khiến nắm đấm ấy đấm mạnh vào lòng bàn tay của mình.
Lần này, hào quang màu bạc tăng mạnh, quyền lực của Tần Hạo ngập trời, tinh khí thần hợp nhất cùng thiên địa tựa như một chiếc lò đang thiêu đốt, phóng thích ra hào quang bất hủ, thần quang trong vắt lóe sáng nơi mắt hắn.
Rất tiếc, hắn vẫn không thể nào gây bất cứ tác động gì lên bóng người đứng sừng sững như tảng đá vững chắc đằng trước kia.
Tần Hạo rên khẽ một tiếng rồi hơi lảo đảo lùi lại, trong mắt lộ vẻ kỳ lạ, đứng từ xa nhưng không có dấu hiệu ra tay lần nữa.
"Sao lại mạnh như vậy?" Hắn lẩm bẩm, đối diện với người tuy chỉ hơn mình hai tuổi, thế nhưng lại vô cùng bình tĩnh tự nhiên, khiến hắn giật mình.
Cần biết, dù là người lớn hơn mình mấy tuổi, hắn vẫn đánh bại như thường, chỉ vì hắn có thiên phú kinh thế, bản lĩnh nghịch thiên.
Hiện giờ, hào quang vô địch của hắn đã vô dụng, gặp phải đối thủ như thế này, người phía trước cứ như một ngọn núi chắn ngang, khó mà lay động được.
"Ngươi còn nhỏ tuổi, với độ tuổi này mà đã có thân thể như thế, không kém bất kỳ ai, đủ khả năng ngạo thị đương đại rồi." Thạch Hạo nói, đây không phải lời châm chọc mà là lời khen thật sự.
"So với ngươi hai năm trước, thì sao?" Chiến y màu bạc lóe sáng, thiếu niên lộ ra thần mang quan sát Thạch Hạo.
"Tại sao phải so sánh với ta?" Thạch Hạo hỏi.
"Ta muốn biết!" Ánh bạc trên người Tần Hạo chợt mạnh hơn, chiến y lần nữa lưu chuyển khí tức thần linh, mà trong tay hắn lại tiếp tục nắm chiến mâu chỉ thẳng mi tâm Thạch Hạo nơi xa, nói: "Có dám tái chiến!"
Thạch Hạo nhíu mày, nói: "Ngươi còn đoán không ra thân phận của ta sao?"
Thiếu niên gật đầu, nói: "Ta đã biết, thế nhưng giờ chỉ là một trận chiến thuần túy, ta rất muốn quyết đấu với ngươi, không có suy nghĩ gì khác."
Thạch Hạo kinh ngạc nhìn hắn, cảm nhận đư��c niềm tin vô địch của bản thân hắn, cùng với vẻ kiêu ngạo và tự phụ của thiếu niên, muốn rèn luyện bản thân.
"Người cụt một tay kia có thể là ông nội của ngươi. Giờ ta muốn tin tức về ông ấy, có quan trọng hơn chuyện này không?"
"Giờ ta chỉ muốn chiến một trận!" Thiếu niên cầm chiến mâu chỉ thẳng Thạch Hạo, ánh sáng màu bạc phóng thích, khí tức thần linh bất diệt càng thêm mãnh liệt, uy thế ngập tràn trời đất.
Sau lưng hắn, hai ông lão gật đầu hết sức hài lòng, rất tán thưởng niềm tin vô địch của hắn.
"Đó là ông nội của ngươi!" Ánh mắt của Thạch Hạo trở nên sâu lắng, sau đó hắn không nói gì nữa, trong tay xuất hiện một thanh kích màu đen. Hắn vung thật mạnh, trong nháy mắt kim quang bùng phát vạn trượng.
Lưỡi kích cùng thân kích đen thui biến thành màu vàng óng, thần lực tăng vọt, tựa như biển rộng mênh mông bao phủ tám phía.
Đây chính là thần kích trấn quốc của Thạch tộc, mạnh mẽ vô biên đủ khiến một vực khiếp sợ. Trong năm tháng chưa hề bị phai mờ, thần năng vẫn vô biên như trước.
"Ầm!" Thạch Hạo đâm mạnh chiến kích xuống đất, khiến nơi đây tan vỡ. Dù có trận pháp cũng không thể bảo vệ được, núi lở mây tan, pháp tắc trật tự lan tràn chấn động khắp nơi.
Đây là thần uy ngập trời, tỏa ra khí tức Thần bất hủ!
Hắn không nhằm vào Tần Hạo, chủ yếu là bất mãn với hai lão già bên cạnh, muốn giết chết bọn họ nên mới vận dụng toàn lực.
Chỉ trong nháy mắt, nơi đây tan vỡ. Tuy Tần Hạo mặc chiến y thần linh nhưng chung quy vẫn còn nhỏ, bị chấn bay ngược ra sau, hào quang màu bạc không ngừng lóe sáng giúp hắn phá giải luồng uy thế vừa rồi.
Còn hai lão già kia thì nhanh chóng rút lui, nhanh tay lôi Tần Hạo lại, trong chớp mắt đã tới phía chân trời, sắc mặt vô cùng nghiêm túc.
"Ngươi có biết, trong Tần tộc ta vận dụng Thần kích mạnh mẽ như thế sẽ có hậu quả như thế nào không?" Một ông lão lạnh lùng nói.
"Áp chế!" Người còn lại hét lớn, lão kích hoạt đại trận, lập tức ánh sáng ngút trời bao trùm nơi đây.
Thạch Hạo thất kinh, cảm thấy thần kích trấn quốc run rẩy dữ dội, còn muốn phá không lao thẳng vào phía ngọn Ngũ Hành Sơn.
"Xoẹt" một tiếng, hắn thu lại chiến kích màu vàng.
Tương truyền, Ngũ Hành Sơn trấn áp một nhân vật cái thế. Xem ra không có lửa sao có khói, ít nhất năm ngọn núi này có khả năng là một chí bảo đáng sợ.
Trên trời cao, Tần Hạo lưu chuyển ánh sáng màu bạc, lồng ngực hắn phập phồng không ngừng, vô cùng khiếp sợ trước uy thế của Thạch Hạo. Chỉ dùng sức đập mạnh xuống đất mà đã có uy thế như vậy, đẩy lui cả ba người bọn họ.
Một ông lão mỉm cười, nói: "Cháu cũng đủ kinh diễm rồi, chỉ là do tuổi còn nhỏ thôi. Nếu cùng tuổi với nhau thì thiên hạ này đời nào có ai là đối thủ của cháu."
"Thả Tần Pháp ra." Đúng lúc này, bên ngoài xuất hiện một người, mái tóc bạc trắng, thân hình cao lớn, ánh mắt như điện, nhanh chân bước tới.
Đây là một vị trung niên, khôi ngô và mạnh mẽ, nhưng nhìn sự tang thương trong mắt lão thì nhận ra rằng tuổi tác của lão không hề nhỏ, tối thiểu lớn hơn một đời so với người thường.
Động tĩnh nơi đây quá lớn, đã kinh động tới rất nhiều người ở Bất Lão sơn.
Ánh mắt của người tóc bạc đầy lạnh lẽo, từ trên cao nhìn xuống Thạch Hạo đứng bên dưới, nói: "Năm đó, Thạch Trung Thiên do ta tự mình ra tay, chính nơi đây đã bị ta đánh cho máu phun xối xả."
Thạch Hạo nghe thế thì nổi giận đùng đùng.
Thạch Trung Thiên là ai? Là Đại Ma Thần, là ông nội của hắn. Thế nhưng lại bị đánh cho phun máu! Điều này khiến chiến huyết của Thạch Hạo cuộn trào, bắt đầu bùng cháy!
"Ông tu hành cũng hơn trăm năm, chiến bại ông nội ta cũng chẳng có gì đáng kiêu ngạo. Nay, ta Thạch Hạo cũng sẽ chiến một trận, rửa nhục cho ông nội ta!" Thạch Hạo hét lớn.
Hắn chưa từng tức giận như thế này bao giờ, mái tóc phấp phới hình thành nên một luồng tràng vực, toàn bộ những tảng đá xung quanh chuyển động ầm ầm, tất cả bay ngược lên trời khiến người người chấn động.
Thạch Hạo tuy nộ nhưng cũng nhìn ra được, tên Tôn giả này chẳng hề tầm thường. Tinh lực quanh thân vô cùng mạnh mẽ, đồng thời phù văn trong cơ thể như biển rộng, tinh khí thần cuồn cuộn như rồng đang lao nhanh.
"Tần Trạm là một tên điên, vì tu hành mà không từ thủ đoạn nào nên đã nhập ma, cháu không nên học hỏi lão." Nơi xa, hai lão già căn dặn Tần Hạo.
Người tóc bạc tên là Tần Trạm, thân thể hùng vĩ như vách núi khiến người khác kinh ngạc, ánh mắt lạnh lẽo âm trầm như điện, nhìn Thạch Hạo nói: "Cái gọi là thiên tài cũng chỉ để chém giết mà thôi, cứ xuất hết toàn bộ sức lực của ngươi đi, hi vọng không khiến ta thất vọng."
"Ầm!" Không cần lão nói, Thạch Hạo và Bất Diệt Kim Thân đã hòa vào nhau, lửa giận và chiến khí hợp chung một chỗ hình thành nên vẻ điên cuồng, gợn sóng mênh mông chấn động mười phương.
Trong mắt hắn, ông nội có địa vị vô cùng đặc biệt. Sau khi biết Thập Ngũ gia bị thương tại nơi đây, bị người ta đánh cho thổ huyết, đây cứ như đang rút lấy chiếc vảy ngược của Thạch Hạo.
Côn Bằng màu vàng giương cánh khiến trời xanh như muốn nứt ra. Thạch Hạo hóa thân thành Côn Bằng vọt thẳng lên trời xanh, nhằm hướng kẻ địch.
Vừa mới bắt đầu, giữa bầu trời đã có huyết dịch bắn lên, vô cùng khốc liệt. Bả vai của lão tóc bạc bị Thạch Hạo kích suýt nữa nổ nát, bản thân Thạch Hạo cũng gặp phải phản kích, trong miệng phun ra hơn nửa ngụm máu.
Vô cùng kịch liệt, chỉ trong nháy mắt mà hai người đã xung kích tới trăm ngàn lần, không ngừng biến đổi phương hướng, giữa bầu trời như có hai luồng lôi điện quấn chặt lấy nhau.
Thạch Hạo kinh ngạc, người này mạnh mẽ khủng khiếp, ở trong cảnh giới Tôn giả thì gần như là vô địch!
"Tiểu Thạch ghê thật, lại có thể chiến với Tần Trạm tới mức này. Cần biết, cả đời tên điên này đều quét sạch chư địch, chỉ có bại một vài lần mà thôi." Xa xa, hai ông lão than thở.
Thạch Hạo tuy tức giận thế nhưng ý thức chiến đấu vô cùng nhạy cảm. Gặp phải kẻ địch thật sự mạnh mẽ, đây tuyệt đối là một trận chiến vô cùng gian nan, dù sao hắn còn chưa phải là một Tôn giả thật sự.
"A..." Thạch Hạo hét dài, nghĩ tới việc ông nội bị trọng thương, hắn gần như nhập ma. Toàn bộ mái tóc rối tung, cả người bộc phát mọi tiềm năng, sức mạnh càng mạnh mẽ hơn.
"Ầm!" Trên trời, một con Côn Bằng màu vàng vọt lên mang theo ho��ng kim vô lượng, ép thẳng thiên địa.
Đồng thời ở bên dưới, một con cá lớn màu đen đang bơi lội trong đại dương đen mênh mông.
Thiên địa này chia thành hai màu, bị Côn Bằng và cá đen phân cách, hóa sinh thành hai khí Thái Dương và Thái Âm, kinh khủng vô biên.
"Phá cho ta!" Thạch Hạo hét lớn một tiếng chấn động cả sông núi, ngay cả Bất Lão sơn cũng phải lay chuyển. Hắn vì vết thương của ông nội mà tức giận, vận dụng sức mạnh cực điểm của mình, tuyệt không lưu lại chút nào.
Sau một khắc, Côn Bằng màu vàng cùng với cá lớn màu đen quấn chặt lấy nhau, diễn biến ra đạo Âm Dương, giống như một Thái Cực, ầm một tiếng, trấn áp về phía Tần Trạm.
Hai người giao thủ, quyết đấu hơn trăm nghìn thức, thời gian kéo rất dài. Thế nhưng trong đòn đánh này, Tần Trạm cứ thế tan vỡ.
"Ầm" một tiếng, lão bị đánh văng ra ngoài, cả người toàn là máu, gần như rách toác.
Trong miệng Thạch Hạo cũng phun ra ngụm máu tươi. Hắn cứ như thần ma lâm thế vụt thẳng xuống dưới, sau đó nhấc bổng lão từ dưới đất lên rồi vung tay tát mạnh một phát khiến lão bay thẳng ra ngoài.
"Ầm!" Tần Trạm nện mạnh lên vách đá, cơ thể càng thêm tả tơi, một vũng máu tươi chảy ròng trên vách đá.
Cũng trong lúc đó, một âm thanh cực lớn truyền tới, khe núi này bắt đầu mở ra, hai vách núi từ từ dạt sang hai bên lộ ra một tiên cốc mênh mông bên trong.
Ánh mắt của Thạch Hạo trở nên sắc bén, hắn nhanh chân bước tới nhấc Tần Trạm lên sau đó tiến vào trong khe núi.
Tuyệt phẩm này được độc quyền chuyển ngữ tại truyen.free.