[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 441: Rời đi
Ánh mắt Kim Loạn Thiên trở nên sắc lạnh, mỗi lần chớp mắt đều toát ra kim quang đáng sợ, lão nhìn chằm chằm thiếu niên trước mặt, kìm nén cơn giận mà không hề ra tay, e ngại vị Thần Linh đứng sau lưng hắn.
Với Bằng tộc, đây là một vật báu hiếm có, một Kim Bằng cường đại cả đời cũng chỉ có thể thai nghén ra một Chân vũ, giá trị không kém gì nguyên thủy phù cốt.
Toàn bộ Tổ sơn chỉ có khoảng ba bốn chiếc được niêm phong trong bảo khố, bởi không phải vị lão tổ Kim Bằng nào cũng lưu lại được, đồng thời trải qua năm tháng dài đằng đẵng cũng đã tiêu hao đi phần nào.
"Đa tạ Kim tiền bối." Thạch Hạo giả vờ ngại ngùng, trong mắt Kim Loạn Thiên, vẻ mặt này vô cùng đáng ghét, tên tiểu tử chuyên gây họa này đúng là muốn ăn đòn.
"Kim huynh, thôi bỏ qua đi, vật ấy dù quý giá nhưng so với việc vượt giới thì chẳng đáng là gì, khi đã tiến vào Thượng giới, thần liệu và kỳ trân nào mà không tìm được." Vân Thương Hải ngấm ngầm khuyên bảo.
Lão già của Hống tộc cũng gật đầu, tiến tới "an ủi" nhưng dáng vẻ lại như đang cười trên nỗi đau của người khác, điều này khiến Kim Loạn Thiên càng thêm khó chịu.
Cuối cùng, Kim Loạn Thiên trầm mặt xuống rồi gật đầu đồng ý, sai người quay về Thần sơn Bằng tộc lấy Chân vũ, đương nhiên người được phái đi phải là nhân vật trọng yếu, nếu không, thánh vật cấp độ này trong tộc không phải người thường có thể tiếp cận.
"Tiền bối, mau tới truyền tống trận đi, chúng ta nhanh chân một chút, đại kiếp nạn sắp tới, thời gian không chờ đợi ai đâu." Thạch Hạo "có ý tốt" nhắc nhở.
"Hừ!" Kim Loạn Thiên hừ lạnh nặng nề, phẩy tay áo rời đi, dù biết phía sau hắn có một vị Thần Linh nhưng cũng không khiến sắc mặt lão tốt hơn chút nào.
Sau đó, Thạch Hạo cùng Hỏa Linh Nhi, Cửu Đầu Sư Tử, Tử Điêu thảo luận, kể cho bọn họ nghe về tính chất nghiêm trọng và sự cấp bách của đại kiếp nạn, có thể giáng xuống bất cứ lúc nào.
Mấy người đều căng thẳng, không còn tâm trí nán lại thêm, ai nấy đều muốn trở về tộc để truyền tin, chuẩn bị tốt công cuộc ứng kiếp, một hồi bão táp cực lớn đang chuẩn bị ập tới.
"Huynh không rời Hoang Vực sao?" Cửu Đầu Sư Tử kinh ngạc nhìn Thạch Hạo, nó cùng với đám Hỏa Nha đã quyết định, trong tộc không có Tôn giả nên cũng không cần thiết rời đi.
Bởi vì, đám hậu duệ của Thiên Nhân, Kim Bằng, Chân Hống toàn là sinh linh cấp Thiên, nếu bọn chúng vượt giới cùng đám người này mà không có Tôn giả dẫn đầu thì sẽ rất nguy hiểm.
Thạch Hạo gật đầu, nói: "Ừm, ta không muốn rời đi, cha mẹ và người thân của ta đều chưa tìm thấy, họ không đi thì ta cũng không thể đi được."
"Ngươi... không đi sao?" Hỏa Linh Nhi với đôi mắt long lanh như nước nhìn hắn.
Thạch Hạo gật đầu, hắn đã quyết định rồi.
Thạch Hạo im lặng, hoàn cảnh hoàn toàn khác biệt, Hỏa tộc có nhân vật cực kỳ mạnh mẽ như Nhân Hoàng hiện giờ, pháp lực cao thâm, trong đại kiếp nạn sẽ gặp nguy hiểm tột cùng, vậy sẽ lựa chọn ra sao? Chỉ có thể rời đi nhờ trận pháp Thái Cổ này thôi.
Nhưng, nếu bước vào trận pháp này thì hầu hết nàng phải đi theo, cứ thế rời đi tiến vào Thượng giới có thể là một cơ duyên vô cùng to lớn, nhưng vì sao nàng lại không muốn? Bởi vì nơi đây còn có một vài người, còn có một vài việc khiến nàng khó mà quên được.
Trên núi, một truyền tống trận hiện lên hào quang, một con Kim Sí Đại Bằng bay lượn trên không rồi từ từ đáp xuống, gã nhanh chóng hóa thành hình người, trong tay cầm một chiếc hộp đá được niêm phong bởi một tờ giấy.
"Đa tạ Bằng tộc tiền bối." Thạch Hạo hì hục chạy tới, dáng vẻ ngượng nghịu, người mang hộp đá tới nhìn thấy điệu bộ này thì rất muốn ném ngay chiếc hộp đá vào mặt hắn.
Tên Hùng Hài Tử, tên nhóc bỉ ổi, vô liêm sỉ, đáng ghét, đây chính là ấn tượng của mỗi một thành viên trong Bằng tộc về hắn.
Thạch Hạo kéo tờ giấy niêm phong ra, một chuỗi ký hiệu sáng lên rồi nhanh chóng bùng cháy, tờ giấy ố vàng bị đốt thành tro bụi, mật chú bên trên cũng mất đi hiệu lực.
Hắn cẩn thận mở chiếc hộp đá ra, trong lòng vô cùng kích động, đây là chiếc thứ ba, hắn đã chiếm được Chân vũ Thanh Loan, còn có cả Chân vũ Chu Tước, cách mục tiêu ngày càng gần rồi.
Một vệt sáng vọt tới, sau đó cả trời đều ngập tràn ánh vàng, cứ như một ngọn bảo tàng được mở ra, rực rỡ đến cực điểm khiến người khác không tài nào nhìn thẳng vào được.
Đây chính là một chiếc Bằng vũ màu vàng dài một mét, ký hiệu thần bí ẩn chứa bên trong lưu chuyển tạo ra những gợn sóng kinh người, tựa như có tiếng Bằng hót chấn động cả trời cao.
Thạch Hạo cầm lấy chiếc Chân vũ nhẹ nhàng vung một cái, hư không run lên tạo ra những tiếng vù vù, mây vàng đầy trời tan vỡ cứ như ánh sao lấp lánh tản đi bốn phía, ai ai cũng kinh hãi không thôi.
Đồng thời, kèm theo đó là một luồng sáng vàng óng to lớn, giống kiếm khí mà lại giống ánh điện, lực công kích kinh thế, thể hiện ra vẻ mạnh mẽ và mãnh liệt của Bằng tộc.
"Quả là thứ tốt!" Thạch Hạo lẩm bẩm, đây chẳng kém gì nguyên thủy phù cốt cả, chỉ sử dụng như vậy cũng đã trở thành binh khí phi phàm rồi, chớ đừng nói tới chuyện luyện thành quạt Ngũ Cầm như trong truyền thuyết.
Không chỉ riêng hắn, ngay cả tộc nhân Kim Bằng cùng cường giả Thiên Nhân, Chân Hống đều đỏ cả mắt, vật này có thể tùy tiện đưa cho người ngoài ư? Bình thường đều được dùng để luyện chế bảo cụ bí mật trong tộc.
Thạch Hạo đóng hộp đá lại rồi cất đi, gật đầu đầy hài lòng, sau này có khả năng sẽ luyện chế ra được một pháp khí chấn động thiên hạ. Loại bảo phiến đó một khi xuất hiện, chỉ cần hơi vung lên cũng ��ã khiến cho dãy núi thành tro, sông lớn bốc hơi, uy năng vô cùng.
Khổng Cầu Kỷ trở lại, cũng không biết đã nói gì với Vân Mộng Lan, hai người này đứng chung một chỗ vô cùng thản nhiên, cứ như đã trải qua cơn đau khổ trong cuộc đời và nhiều năm sau mới được gặp lại.
"Ta muốn ở lại." Nhị Ngốc Tử nói ra một câu như thế.
Thạch Hạo ngạc nhiên, nói: "Ngươi không biết tình huống nghiêm trọng đến mức nào sao?"
Khổng Tước Tôn giả năm xưa, nay là Nhị Ngốc Tử, gật đầu rồi liếc nhìn Vân Mộng Lan, hiển nhiên hắn muốn ở cùng với nàng, muốn cùng đồng sinh cộng tử với nhau.
"Ngươi nên biết, ở Thượng giới cũng như nơi đây, tràn đầy bất ngờ, lành dữ khó liệu." Thạch Hạo nhắc nhở.
Không biết vì sao Liễu Thần lại tác hợp cho bọn họ, và tặng cho hai người một cành liễu có màu vàng kim vô cùng đặc biệt, đây cũng không phải màu xanh biếc như thường lệ.
"Trước khi trận pháp mở ra, ngươi có một cơ hội mang theo một người trở lại Thạch Thôn."
Khổng Tước Tôn giả liền thay đổi sắc mặt, rồi cực kỳ biết ơn, quay về nơi hư không hành đại lễ, người khác không nghe thấy, không nhìn thấy nhưng lại đoán được vị thành thánh kia hiển linh.
"Mộng Lan, huynh từng đề cập tới vấn đề hôn ước giúp tên nhóc này." Nhị Ngốc Tử chỉ về Thạch Hạo rồi nhìn về phía Vân Hi đứng cách đó không xa.
Mộng Lan nói nhỏ với Vân Hi, nàng vô cùng tức giận với việc sắp xếp của cha mình năm đó, dẫn đến việc nàng phải chia cách với Khổng Cầu Kỷ, thiếu chút nữa cả đời không thể gặp lại nhau, cho nên nàng mới hỏi dò Vân Hi.
"Sao, khuyên tai Linh Tê đã cho hắn?" Vân Mộng Lan kinh ngạc.
"Không phải đâu, là tên tiểu tặc cướp lấy đó." Vân Hi hơi bối rối.
Thiên Nhân tộc đều kinh ngạc, bởi vì sau khi trưởng thành, những cô gái Thiên Nhân tộc sẽ được đeo khuyên tai Linh Tê, và đây sẽ là tín vật đính ước, khuyên tai Linh Tê của Vân Hi đã cho Thạch Hạo mấy năm trước rồi ư?
"Ta hiểu rồi, vậy chuyện này ta sẽ làm chủ cho cháu." Vân Mộng Lan gật đầu.
"Tổ cô, không phải như người nghĩ đâu." Vân Hi giải thích nhưng làm sao có thể nói rõ rằng, năm đó bị tên Hùng Hài T�� này dùng miệng cướp đi khuyên tai óng ánh này, chuyện này không cách nào mở miệng được.
Huống chi, trước đó nàng cũng không biết tầm quan trọng của khuyên tai này, mãi cho tới gần đây mới biết rõ.
"Huynh trưởng, huynh cũng nghe rồi đấy, mấy năm trước khuyên tai Linh Tê đã được Vân Hi tặng cho người ta, muội tin lần này huynh sẽ không làm khó hai người trẻ tuổi này đâu." Vân Mộng Lan nhìn đại huynh của mình.
Vân Thương Hải cười khổ, cháu gái mình nói quá đơn giản, khuyên tai Linh Tê bị mất, lão cảm thấy khuyên tai này cũng không phải do cháu gái mình tự tay tặng, có thể giờ Vân Mộng Lan nói như thế thôi nhưng bên trong còn có vẻ tức giận, nàng vẫn còn hận mình về chuyện năm đó, việc này còn có thể từ chối nữa ư?
"Khụ..." Lão ho khan một tiếng.
"Được rồi, cứ thế đi, thiếu niên, ngươi nếu đã đạt được khuyên tai Linh Tê thì sau này có thể tới cầu thân." Vân Mộng Lan quyết đoán lên tiếng.
Tu sĩ của các tộc Kim Bằng, Thanh Loan, Chân Hống đều ngạc nhiên, thần nữ Vân Hi nổi danh nhất Thái Cổ Thần Sơn đã đính hôn sao? Sao dễ dàng như vậy chứ.
Đặc biệt là đám trẻ tuổi không ngừng kêu rên, ánh mắt căm tức nhìn Thạch Hạo, hận không thể nhào tới cào xé hắn ra thành từng mảnh.
"Các ngươi nhìn gì chứ, ta không có đi Thượng giới đâu, không biết trên Thượng giới có thiên tài vô liêm sỉ như thế nữa không?" Thạch Hạo nói.
"Ngươi nói cái gì hả?" Vân Thương Hải liếc mắt nhìn hắn.
"Không có gì, lão gia t��, nếu đã là người một nhà thì cho ta thêm một chút vật liệu nữa đi, ngoại trừ thần liệu ra thì ta cũng cần những bảo liệu khác để tu bổ trận pháp của thôn mình." Thạch Hạo nói, hắn đã sớm nghĩ thông rồi, đừng nói là nữ thần, dù là nữ thiên thần thì đã sao, bị ngăn cách ở hai giới thì có ích lợi gì.
Giờ có thể vác thẳng nàng về thôn sao? Hoặc nàng tự nguyện ở lại, không đi Thượng giới nữa.
Trời mới biết Thượng giới là một địa phương thần bí đến mức nào, không cần nghĩ cũng biết, với tài năng và tướng mạo của Vân Hi thì những tổ môn huy hoàng cổ xưa đó sẽ xem nàng là đối tượng lý tưởng nhất để làm thông gia rồi.
"Cái tên nhóc này!" Vân Thương Hải nghe hắn lẩm bẩm thì tức giận vung tay áo rời đi, nhưng sau cùng lão cũng cho hắn lấy một đống bảo liệu, khiến cho rất nhiều người trong Thiên Nhân tộc mê tít cả mắt, không ít người phải nhíu mày.
"Các vị tiền bối, ai còn có thần liệu nữa không vậy, hoặc cho ta một chiếc Chân vũ nguyên thủy cũng được, khi đó ta sẽ nói Khổng Tước Tôn giả truyền dạy trận đồ cho các vị tiền bối, sau này ai cũng có thể tu bổ trận pháp này." Thạch Hạo thả mồi câu.
Nhưng mà, vào lúc này những cường giả các tộc đều đang thảo luận với nhau, chẳng ai thèm để ý tới hắn cả, mười mấy loại thần liệu hắn đã lấy đi gần nửa, vậy mà còn muốn kiếm chác nữa ư, mơ à!
Thạch Hạo ngượng ngùng, rồi ôm quyền dùng lời nói trong giang hồ để tạm biệt, nói: "Núi xanh còn đó, nước biếc chảy dài, ngày khác ta và các vị sẽ gặp nhau ở Thượng giới, vợ đẹp, cố gắng dưỡng thai cho tốt nhé."
"Đi chết đi!"
Cuối cùng, Thạch Hạo và đám Cửu Đầu Sư Tử lên đường, mượn nhờ trận pháp nơi này để rời đi về bộ tộc của mình.
Với đại thần thông của Liễu Thần, đương nhiên không cần trận pháp của bảy Thần sơn này, cứ thế mở ra một thông đạo để hắn rời đi, việc này khiến cho đám cường giả các tộc phải biến sắc.
Bỗng nhiên, hư không vặn vẹo, thông đạo trở nên không ổn định nhưng cũng chẳng hề ảnh hưởng gì tới an toàn của bọn họ, dù sao có Liễu Thần ở đây, thông đạo là do Người mở ra.
Ầm!
Chấn động không thôi, một luồng khí tức dũng mãnh tựa như có thể đánh nứt cả hư không ập tới.
Hào quang lóe lên, bọn họ bước ra từ thông đạo, nhìn thấy tình cảnh không thể nào tưởng tượng nổi, một móng vuốt to lớn từ lòng đất nhô lên rồi đạp tan tầng mây trên trời cao.
Thứ này to lớn và cổ xưa, cứ như bị chôn vùi dưới lòng đất vô tận năm tháng, móng vuốt đó chỉ còn khung xương kèm theo vẻ tang thương của năm tháng.
Vừa nãy là do thứ này làm ảnh hưởng tới sự ổn định của thông đạo, lúc này cách Thạch Hạo gần mấy ngàn dặm mà thôi.
Lúc này, Thạch Hạo vô cùng thất kinh, móng vuốt này vô cùng to lớn có thể bao trùm cả trời cao, hắn từng nhìn thấy, năm đó một mình rời Thạch Thôn, đi tới biên giới phía Tây Thạch quốc để rèn luyện, trong lúc cưỡi Độc Giác thú thì từng thấy qua móng vuốt khổng lồ này.
Cũng trong lúc này, trên vòm trời có ánh sáng chói mắt xẹt qua, đó chính là khe hở hư không, có người của Thượng giới đang thử phá tan giới bích.
Truyện dịch này được Tàng Thư Viện độc quyền xuất bản và phổ biến.
Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện: