[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 439: Sắp loạn
Một thân ảnh cao ráo, thong thả dạo bước quanh ngọn Thái Cổ Thần sơn, ánh mắt dõi xa tới chín tầng trời. Dù siêu phàm thoát tục, người đó vẫn mang theo vô vàn tang thương và cô độc. Đó không ai khác chính là Liễu Thần.
“Ngọn núi này, con sông này, thậm chí cả thiên địa này rồi cũng sẽ tan thành mây khói mà thôi,” nàng (hắn) khẽ thì thầm.
Đối với những cuộc tranh chấp giữa Thiên Nhân tộc, Kim Bằng tộc và các đại cường tộc khác, nàng (hắn) chẳng hề bận tâm. Nàng (hắn) chỉ một mình dạo bước trên Thiên Thần sơn, bởi vì nơi đây nàng (hắn) đã nhìn thấy dấu chân của một người.
Người ấy là một vị thiên kiêu từng sừng sững trên đỉnh Thần đạo, chí cao vô thượng, được mệnh danh là tồn tại cấm kỵ. Ai cũng tưởng y đã yểu mệnh qua đời, thế nhưng dấu tích của y lại hiện hữu trên Thiên Thần sơn này.
Trên một khối đá lớn, một nửa dấu chân mờ ảo còn lưu lại. Thế nhưng, Liễu Thần vẫn có thể nhận ra đó chính là dấu chân của người kia. Chẳng lẽ, đây là vết tích mà người ấy để lại khi đang bị thương?
Đó chỉ là một cảm giác, một loại trực giác vô cùng nhạy bén. Trong mắt Liễu Thần hiện lên những tia sáng bạc lẫn hỗn độn, xuyên thấu dấu ấn kia. Sau đó, vô vàn cảnh tượng hiện ra trước mắt nàng (hắn).
"Trận pháp Thái cổ này là do ngươi lưu lại sao? Nhờ nó mà ngươi mới thoát chết? Hay ngươi vốn chưa hề rời đi, vẫn còn sống sót trong Hoang Vực này?" Tiếng thở dài khẽ thoát ra. Sóng mắt của Liễu Thần chuyển động, dường như muốn nhìn thấu toàn bộ Hoang Vực để tìm kiếm người ấy. Nàng (hắn) thực sự rất muốn gặp lại người kia.
“Lời ngươi nói có thật hay không?” Một âm thanh vang dội truyền đến từ quần thể cung điện. Cường giả Chân Hống tộc đã đến, tỏa ra khí tức khủng bố, thực lực kinh thiên động địa. Bọn họ đang dò hỏi thực hư lời Thạch Hạo đã nói.
Người hỏi chính là một thiếu niên chưa đầy hai mươi tuổi. Thân thể gã được bao bọc bởi một tầng ánh sáng, toàn thân như đúc bằng đồng thau. Tuy còn rất trẻ, gã đã được phong Vương, là một cường giả Liệt Trần cảnh thực thụ.
Bọn họ tuyệt đối là một cường tộc sánh ngang với Kim Sí Đại Bằng tộc. Tổ tiên của họ cũng là một hung thú cấp Thiên thời Thái cổ. Hơn nữa, bọn họ không chỉ là con cháu của hung thú cấp Thiên mà còn mang trong mình huyết mạch thuần khiết của Chân Hống, đủ sức uy hiếp khắp cả Hoang Vực.
Nói cách khác, bọn họ chính là những tồn tại đỉnh cao tại Hoang Vực này, đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi. Vì lẽ đó, chẳng ai cam tâm tình nguyện ��i trêu chọc vào họ.
“Đúng vậy, chỉ cần bất kỳ ai có thể đánh bại một con Kim Bằng, ta sẽ cấp thêm cho người đó một suất,” Thạch Hạo cười nói.
Hống Thiên liếc xéo Thạch Hạo rồi nói: “Như vậy chẳng thà bọn ta tóm cổ và ép ngươi cùng con chim ngu ngốc kia, lúc đó muốn bao nhiêu suất chẳng có?”
“Ngươi nhìn ta giống loại dễ bị bắt nạt lắm sao? Dù là Kim Sí Đại Bằng còn bị ta bắt đi làm đồ nhắm rượu, vậy ta sẽ sợ đám người các ngươi ư?” Thạch Hạo chẳng hề nể nang đáp lời: “Sở dĩ bọn ta chưa trở mặt với lũ già đó là vì muốn mượn tay các ngươi hành hạ chúng một phen mà thôi.”
"Ngươi cũng quá... thất đức mà." Hống Thiên lập tức trợn trắng mắt. Tuy lời nói của Thạch Hạo khó nghe là vậy, nhưng sao lại dễ khiến người ta gần gũi đến thế. Kỳ thực, Hống Thiên cũng chẳng ưa gì Kim Sí Đại Bằng tộc, nên cảm thấy tên nhóc miệng còn hôi sữa này thật đáng mến.
Sau đó, người của Thanh Loan tộc cũng kéo đến. Bọn họ và Thiên Thần sơn có quan hệ vô cùng thân thiết, bằng không thì năm xưa sẽ không liên thủ cùng nhau đoạt tạo hóa bên trong tổ Côn Bằng.
Tuy nhiên, những người này chẳng có chút hảo cảm nào với Thạch Hạo. Nếu không phải bọn họ đã phát hiện ra chuyện kia, e rằng đã động thủ từ lâu rồi. Không ít kẻ trong số họ muốn tiêu diệt tên thiếu niên Nhân tộc này.
Không lâu sau đó, sáu, bảy chủng tộc thuần huyết khác cũng đăng lâm Thiên Thần sơn. Năm xưa, họ đều được xếp vào hàng ngũ Thần Ma, tất cả đều từng sản sinh ra cường giả cấp Thần.
“Gàooooo, nhóc con Kim Vân Tiêu mau lăn ra đây cho ta! Để ta xem trong hai năm qua ngươi có tiến bộ thêm chút nào không!” Hống Thiên đột nhiên gầm lên, khiến mọi người đều kinh ngạc. Chẳng ai ngờ rằng hắn lại muốn động thủ với tu sĩ của Kim Bằng tộc.
“Hồ đồ!” Một ông lão của Hống tộc quát lớn. Ông ta vô cùng mạnh mẽ, vẫn chưa hóa thành hình người, toàn thân lấp lánh ánh đen, khí tức khủng bố.
Khi ông ta quát lên, hàng loạt phù văn đồng thời hiện lên quanh thân như một quầng sáng rực rỡ, khiến ông ta trông tựa như một Thú Thần.
Ở phía xa xa, Thạch Hạo nhìn ông ta mà nước miếng chảy ròng. Đây là một con Hắc Hống thuần huyết vô cùng hiếm thấy. Nếu như có thể lột da hoặc móc nguyên thủy phù cốt trên người lão này thì đúng là phát tài lớn rồi.
“Oắt con, tưởng ta là đồ ăn hay sao mà nước miếng chảy dài thế hả!” Ông lão của Hống tộc tức giận không thôi.
“Không phải đâu, tiền bối nhìn lầm rồi. Ta tuyệt đối không có chảy nước miếng đâu, chẳng qua ta cảm thấy ngài dạy dỗ con cháu có phần không đúng lắm, tại sao không cho phép hắn đi khiêu chiến chứ?” Dù có đánh chết, Thạch Hạo cũng chẳng dám thừa nhận.
Các cường giả của những bộ tộc khác cũng trừng mắt nhìn Thạch Hạo, bởi vì họ đã sớm phát hiện gan của tên nhóc này không hề nhỏ. Ánh mắt nó không ngừng đảo qua đảo lại trên người tộc trưởng của họ, lại còn chảy nước miếng nữa chứ, quả thật là vô liêm sỉ mà.
Không lâu sau đó, một tiếng hót của chim Bằng vang vọng rung trời, lông vũ màu vàng bay tán loạn. Cường giả trẻ tuổi Kim Vân Tiêu của Bằng tộc đã bị người khác đánh bại ở phía sau núi, gần như mất nửa cái mạng, phải được người trong tộc khiêng trở về.
“Nhóc con Hống Thiên, ngươi lại dám ra tay à?” Ông lão kia lại tiếp tục quát mắng hắn.
“Hống huynh quả nhiên là một vị anh hùng hào kiệt chân chính. Vậy ta theo lời đã nói, tặng thêm cho huynh một suất, đến lúc đó huynh có thể tùy ý dẫn theo một người nữa tiến vào trận pháp kia.” Thạch Hạo cười nói.
“Tốt!” Hống Thiên đạt được lời hứa hẹn của Thạch Hạo liền ngoan ngoãn quay về gặp tộc trưởng, im lặng lắng nghe cuộc lên lớp.
Sau đó, bên trong mấy cường tộc lớn khác có không ít người nhảy ra khiêu chiến, khiến đám Kim Bằng tộc bị trọng thương không ít thành viên. Hiển nhiên những người đó đều nắm chắc phần thắng trong tay nên mới dám xông ra.
Chỉ mới một ngày trôi qua mà sắc mặt của đám người Kim Sí Đại Bằng tộc ai nấy đều tái xanh. Tuy rằng người bị thương không quá nhiều, nhưng đối với bọn họ mà nói, đây đúng là một chuyện khó có thể chấp nhận được.
“Tên nhóc này quả thật quá kiêu ngạo! Tưởng rằng Kim Sí Đại Bằng tộc chúng ta không dám tiêu diệt nó hay sao?” Một lão già sắc mặt âm trầm nói.
Còn về phần Thạch Hạo, nó đã sớm quên chuyện này đi rồi. Nó chỉ nhìn không vừa mắt đám người Bằng tộc mà thôi, nên mới cố ý gây ra náo loạn như thế. Giờ đây, nó đang vùi đầu vào đại nghiệp bố trí trận pháp.
Quả thật, những loại thần liệu do Kim Bằng, Chân Hống, Thanh Loan và các đại tộc khác mang tới Thiên Thần sơn rất nhiều, chất thành một ngọn núi nhỏ, óng ánh rực rỡ, thực sự mê người.
Thỉnh thoảng, bên tai Thạch Hạo lại vang lên một âm thanh đầy mê hoặc, không ngừng dụ dỗ: chỉ cần trộm lấy một phần nhỏ trong núi thần liệu đó đưa cho nó, nó sẽ giúp Thạch Hạo một lần.
“Không được!” Rất may, Thạch Hạo vẫn giữ được sự tỉnh táo, thẳng thắn từ chối lời đề nghị của tiểu Tháp, không hề bị lời nói của nó mê hoặc.
“Thần liệu đang ở ngay trước mắt, chỉ cần đưa nó cho ta là ngươi sẽ có thêm một lần cơ hội yêu cầu ta ra tay, ngươi thật sự muốn bỏ qua hay sao?” Cốt tháp từng bước dụ dỗ.
Cuối cùng, Liễu Thần đi tới bên Thạch Hạo, liếc mắt nhìn tiểu Tháp một cái mà không hề nói gì. Việc này khiến tiểu Tháp ngượng ngùng không thôi, nó cảm thấy việc dụ dỗ một thiếu niên quả thật chẳng hay ho gì.
“Thiên Thần sơn có điều gì đó không ổn. Các ngươi mau chóng rời khỏi nơi này đi,” Liễu Thần truyền âm nhắc nhở Thạch Hạo cùng Nhị Ngốc Tử.
Lời Liễu Thần vừa nói ra khiến cả hai người chấn động trong lòng. Bọn họ biết rõ Liễu Thần mạnh mẽ đến nhường nào, nên lời nói của nàng (hắn) vô cùng đáng tin cậy. Cả hai đều gật đầu biểu thị đã hiểu.
“Vật liệu vẫn còn thiếu ba loại, các ngươi mau chóng thu gom đi,” Nhị Ngốc Tử lên tiếng.
“Gàoooooo....”
Đúng lúc này, phía sau núi truyền đến một tiếng rít gào. Một con Kim Sí Đại Bằng bay vút lên, phía sau nó là một con Toan Nghê đang truy đuổi. Sấm chớp rền vang, đại chiến vô cùng kịch liệt.
Một ít tán tu đã đến. Bọn họ nghe được thông tin Bằng tộc đang "thủ lôi", chỉ cần đánh bại được một Kim Sí Đại Bằng là có thể bước vào trận pháp vượt giới kia. Chính vì thế, xung đột mới phát sinh.
Thạch Hạo đờ ra. Nó vốn tưởng rằng sẽ không ai dám không nể mặt Bằng tộc mà đi khiêu chiến, cùng lắm chỉ có vài tên tiểu bối chạy ra làm loạn mà thôi. Thật không ngờ lại xuất hiện một đám hung hãn như thế.
Tuy con Toan Nghê này không phải thuần huyết, nhưng nó đã cưỡng ép tấn cấp lên Tôn giả cảnh, nên thực lực vô cùng khủng bố. Nó đè lên một con Kim Bằng rồi đánh túi bụi, khiến lông chim bay tán loạn, ánh vàng chói lọi.
Kết quả, con Toan Nghê kia giành được thắng lợi cuối cùng. Toàn thân nó tia điện chập chờn, hiển nhiên bị thương không hề nhẹ, suýt chút nữa đã bị phế luôn rồi.
“Cho rằng Bằng tộc chúng ta dễ ức hiếp hay sao?” Một ông già sắc mặt âm trầm nói, sát khí tỏa ra khắp nơi. Ngoại trừ Kim Vân Tiêu là Bằng tộc thuần huyết bị đánh bại, thì toàn bộ những con bị đánh bại khác đều là bán huyết. Không một ai dám khiêu chiến các thành viên trọng yếu của Kim Bằng tộc, dù sao bọn họ cũng là chủng tộc cấp Thiên mà.
Bất quá, tình trạng này cuối cùng cũng thay đổi. Mấy vị tộc trưởng của các cường tộc lớn cũng đã đưa ra lời cảnh cáo tới các bậc hậu bối của mình, yêu cầu bọn họ không được phép làm chuyện xằng bậy nữa.
Mà Thạch Hạo cũng chẳng so đo gì thêm nữa, bởi vì nó không có thời gian để bận tâm mấy chuyện này. Liễu Thần lần nữa truyền âm yêu cầu nó nhanh chóng rời khỏi nơi này, thậm chí cả tiểu Tháp cũng nói như vậy.
“Ngươi mau chóng đưa phần đó cho bọn họ đi, ta cảm thấy cái trận pháp này có gì đó rất quái lạ. Cẩn thận coi chừng chọc đến nhân quả cực lớn đó!” Đây là lời tiểu Tháp nhắc nhở Thạch Hạo.
Đồng thời, tiểu Tháp diễn biến phù văn giúp Thạch Hạo, khiến nó có thể nhìn thấy được một ít huyền bí bên trong.
Khi Nhị Ngốc Tử sử dụng thần liệu để bổ sung cho trận pháp, nơi này liền vọt lên một luồng khí thế vô danh. Ở trên tảng đá cách đó không xa, vết dấu chân được in càng ngày càng rõ nét và chân thực hơn.
“Đang kêu gọi một vị tồn tại cấm kỵ. Nếu như trận pháp được tu bổ hoàn toàn, khó mà nói được sẽ phát sinh chuyện gì,” tiểu Tháp ngưng trọng nói.
“Người đó là ai?” Thạch Hạo hỏi.
Tiểu Tháp lắc đầu. Nó ra dấu bảo Thạch Hạo hãy đi hỏi Liễu Thần, bởi vì bản thân nó vốn không đầy đủ, đã mất đi mấy tầng thân tháp nên có rất nhiều ký ức cũ bị thất lạc.
“Liễu Thần, nơi này sẽ có nguy hiểm sao?” Thạch Hạo hỏi. Nếu đúng thật như vậy, thì việc tu bổ trận pháp này còn có ý nghĩa gì nữa? Tu bổ hay không tu bổ, Vân Hi cùng tộc nhân của mình cũng đều có chung một kết cục là cái chết mà thôi.
“Thiên Nhân tộc sẽ không xảy ra chuyện ngoài ý muốn đâu, có thể bọn họ sẽ thành công rời khỏi nơi này. Bởi vì chủ nhân của tòa trận pháp này có quan hệ rất mật thiết với Thiên Nhân tộc nên họ sẽ không gặp chuyện gì, nhưng những bộ tộc khác thì rất khó nói kết quả sẽ như thế nào,” Liễu Thần trực tiếp giải thích.
Trong phạm vi xung quanh trận pháp không ngừng vọt lên từng tia sáng rực rỡ, vô cùng thần bí. Ngoại trừ Liễu Thần cùng tiểu Tháp ra, không một ai khác có thể thấy được.
Thạch Hạo nhờ vào thần thông của tiểu Tháp nên mới có thể nhìn thấy. Nó lập tức cảm nhận được một luồng khí tức thần bí, đồng thời còn nhìn thấy dấu chân ở xa xa kia tựa như lúc nào cũng có thể có một người đạp phá bầu trời mà giáng lâm xuống.
Thạch Hạo kinh sợ không thôi. Nó cảm thấy việc bản thân mình bất hòa với vài sinh linh thuần huyết chẳng là cái đinh gì so với chuyện này. Trước một sự việc bí ẩn to lớn như thế, việc bất hòa với đám người kia chẳng còn đáng để nó bận tâm nữa.
Rốt cuộc chuyện này là thế nào? Hoang Vực có cái gì mà khiến cho một vài tồn tại cấm kỵ giáng lâm xuống, lại khiến một đại nhân vật thiết lập ra bố cục như vậy? Cuối cùng, Vực này có món đồ gì mà có thể hấp dẫn được bọn họ?
Nó có một dự cảm rằng Hoang Vực lập tức sẽ trở nên hỗn loạn. Có lẽ đúng như lời Liễu Thần từng nói, lần đại loạn này không giống những lần trước, có lẽ sẽ phá vỡ hết mọi thứ đã diễn ra trong quá khứ.
“Đi thôi, không nên gây thêm nhân quả gì với nơi này nữa, chặt đứt hết mọi liên hệ với nơi này đi,” tiểu Tháp mở miệng nói. Nó thừa sức làm chuyện đó, bởi vì nó có vài thủ đoạn nhỏ dùng để tiêu diệt hết thảy nhân quả.
Điều này hoàn toàn nằm ngoài mọi tính toán của Thạch Hạo. Ban đầu nó còn muốn làm một vố lớn, ai ngờ lại nhận được nhắc nhở rằng không nên ở lại nơi này quá lâu.
Nó thậm chí còn dự định hợp tác với Nhị Ngốc Tử để thu lộ phí qua đường từ mấy cường tộc lớn kia. Theo ý nó, ai muốn bước vào trận pháp thì trước tiên hãy giao tiền lộ phí rồi mới được vào. Chỉ tưởng tượng tới viễn cảnh đó thôi thì nó đã chảy nước miếng ròng ròng. Nào ngờ đâu chuyện này lại không thể thực hiện được. Chiếu theo tình hình hiện tại, bọn họ phải nhanh chóng rời khỏi nơi này mới được an toàn.
“Vù!”
Đột nhiên, một rung động vô danh xuyên thấu qua tiểu Tháp rồi truyền đến Thạch Hạo, khiến nó cũng chấn động theo. Nó không hiểu vì sao toàn thân mình lại cảm thấy vô cùng lạnh lẽo.
“Chuyện gì đang xảy ra vậy?” Nó thất thanh hỏi.
“Đại kiếp nạn sắp bắt đầu buông xuống rồi,” tiểu Tháp khẽ nói.
“Tại sao những người kia lại không cảm nhận được mà ta lại có thể cảm nhận được?” Thạch Hạo vô cùng chấn động, đồng thời trong lòng nó tràn đầy nghi vấn.
“Bởi vì ta đang ở nhờ trên người ngươi, cho nên ngươi mới có thể thông qua ta mà cảm nhận được nó,” tiểu Tháp bình tĩnh giải thích.
Thạch Hạo cảm nhận được tiểu Tháp không hề bình tĩnh như vẻ ngoài. Tựa hồ nó cũng đang nâng cao cảnh giác, rõ ràng tiểu Tháp cũng đang chịu áp lực không hề nhỏ. Chẳng lẽ đại kiếp nạn lần này khiến nó cảm thấy căng thẳng?
“Ngươi cũng đang lo lắng?” Thạch Hạo dò hỏi.
“Vù!” một tiếng, mắt Thạch Hạo đau đớn vô cùng. Nó nhìn thấy trên bầu trời có một vệt sáng xẹt qua, còn chói hơn cả sấm chớp, cực kỳ chói mắt.
“Đó là cái gì vậy?” Nó có chút sốt sắng, thần sắc nghiêm túc hỏi.
“Có đại năng của Thượng giới đang thăm dò. Đó là vết nứt không gian, phàm nhân căn bản không thể cảm ứng được. Ngươi là do thông qua ta nên mới cảm nhận được nó,” tiểu Tháp cực kỳ nghiêm túc giải thích.
Bản dịch này, như một cánh cửa mở ra thế giới huyền huyễn, trọn vẹn chỉ trên truyen.free.