[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 364 : Sát cơ
Khắp chốn tĩnh lặng, vắng vẻ tiêu điều, ánh trăng sáng tựa dòng nước tràn ngập, bao trùm cả vùng rừng núi trong một vẻ mông lung.
Một bóng hình tuyệt mỹ như bước ra từ bức họa, hoàn hảo không tì vết, tỏa ra ánh sáng lung linh dưới ánh trăng, đối diện với Thạch Hạo.
Chỉ cần một động tác nhỏ, một cuộc đại chiến khốc liệt có thể bùng nổ bất cứ lúc nào!
"Muốn giết ta, cứ ra tay đi." Thạch Hạo thản nhiên nói.
"Dù sao ngươi vẫn là đệ tử của Bổ Thiên giáo ta. Ngươi có thể cố chấp, nhưng ta không thể vô tình. Ta cho ngươi một con đường sống, hy vọng sau này gặp lại vẫn có thể cùng nhau đối ẩm nâng ly." Nguyệt Thiền tiên tử khẽ nói, gương mặt tuyệt trần hiện lên một vẻ nuối tiếc.
Thạch Hạo cười khẩy, chẳng hề cảm kích, nói: "Giờ mà không giết chết ta, sau này ắt sẽ có người phải hối hận đấy."
"Hy vọng sẽ không đến mức đó. Ngươi tự lo liệu cho bản thân, đi đi." Nguyệt Thiền tiên tử bình tĩnh nói, những đường cong trên thân thể nàng dưới ánh trăng chiếu rọi tỏa ra hào quang thánh khiết.
"Ha ha..." Thạch Hạo cười lớn, nhìn kỹ nàng lần nữa, nói: "Ta cũng có lời tương tự dành cho ngươi: Tự lo lấy bản thân. Hy vọng sau này chúng ta không phải quyết chiến, nếu không, ta sẽ xem nàng là chiến lợi phẩm mà mang đi đấy!"
"Ngươi..." Nguyệt Thiền tiên tử cuối cùng cũng biến sắc. Sau nhiều lần bị lời lẽ vô lễ, gương mặt nàng trở nên lạnh lùng, một luồng sát khí kinh thiên tuôn trào, tựa như thanh tiên kiếm phá không mà lao tới.
Thạch Hạo chẳng hề để tâm hay sợ hãi, cứ thế quay lưng, không chút phòng bị mà rời đi.
Một lát sau, hắn đã rời xa vùng rừng núi này, bóng lưng dần khuất dạng nơi cuối chân trời. Chỉ là, ngay lúc này, một vệt thần quang bất chợt xuất hiện, trong phạm vi trăm trượng, cây cỏ và núi đá đều hóa thành bột mịn.
"Nguyệt Thiền, vì sao lại để hắn đi? Thiếu niên này tuyệt không đơn giản, nhân lúc hắn còn chưa có thành tựu gì mới là thời cơ tốt nhất để trừ khử. Bằng không, tương lai nhất định sẽ gặp phải phiền phức rất lớn đấy." Một bà lão không tiếng động xuất hiện.
"Không cần để tâm." Nguyệt Thiền tiên tử không cảm xúc đáp lời.
"Không được! Ta biết thiên tư ngươi trác tuyệt, dù hắn có là thiếu niên kiệt xuất một đời thì sau này cũng khó lòng là đối thủ của ngươi. Thế nhưng, hắn sẽ gây tổn hại cho Bổ Thiên giáo ta, những người khác khó lòng phòng bị được. Nếu để hắn trưởng thành, sẽ có rất ít người có thể tranh đấu cùng hắn."
Bà lão phân tích rồi toan đuổi theo, trên người bà bùng phát ra những gợn sóng kinh người, tựa như một vùng biển mênh mông đang nhấp nhô. Chỉ trong giây lát, toàn bộ núi rừng trở nên tĩnh mịch, hết thảy chim thú kiếm ăn ban đêm đều lẩn trốn, không dám xuất hiện.
"Ta sẽ đi giết hắn, để khỏi thành mối họa về sau. Hơn nữa, nếu Thạch Nghị đã gia nhập Bổ Thiên giáo ta thì việc trừ bỏ một đại địch như hắn cũng coi như hợp tình hợp lý." Khí tức của bà tỏa ra vô cùng đáng sợ.
"Đừng đuổi theo, hắn rất nguy hiểm." Nguyệt Thiền tiên tử bỗng nhiên lên tiếng, ngăn bà lão lại.
"Chỉ là một thiếu niên Minh Văn hậu kỳ mà thôi, một ngón tay cũng đủ khiến hắn tan biến, sao lại nguy hiểm được chứ?" Bà lão tỏ vẻ không tin.
"Ở Hoàng Đô Thạch Quốc, hắn đã giết chết hai vị tôn giả. Dù hắn đã mượn thứ gì, chung quy chúng ta vẫn chưa biết rõ. Vì vậy, không được tự ý ra tay kẻo gặp phải tai họa." Nguyệt Thiền tiên tử bình tĩnh nói.
"Bất kể là thứ gì, một lần giết chết hai tôn giả, việc chúng ta mạo hiểm cũng rất đáng. Ta nghĩ hắn không thể thi triển thêm lần nữa đâu." Bà lão nghi ngờ, hiển nhiên trong lòng cũng rất bồn chồn.
"Không nên mạo hiểm." Nguyệt Thiền tiên tử khẽ nói.
"Ta rất rõ. Chỉ cần cho ngươi thời gian, tất cả kẻ địch cuối cùng đều sẽ bị đánh bại, không ai có thể ngăn cản được thần lộ của tiểu thư." Ánh mắt bà lão trở nên nóng rực.
Gió nhẹ thổi qua, luồng khí tức khủng bố biến mất, tựa như thủy triều rút đi.
Nơi cuối chân trời, Thạch Hạo khẽ rùng mình, trong lòng khẽ động liền quay đầu liếc nhìn, cảm thấy tựa như nơi sâu trong dãy núi kia có một con thú khổng lồ thời viễn cổ vừa thức tỉnh rồi lại chìm vào giấc ngủ sâu.
Hắn không chút kinh hoàng mà vô cùng bình tĩnh, khóe miệng nở nụ cười lạnh lùng rồi nhanh chân rời đi.
Thạch Hạo trở lại Hỏa vực. Sáng sớm, hắn tìm đến thiếu nữ mắt to, nhờ nàng đi bẩm báo Hỏa Linh Nhi rằng hắn cần mượn truyền tống trận của Hỏa Quốc để rời đi.
Bởi vì, kỳ hạn một tháng đã gần đến, hắn muốn đi để chuẩn bị cho đại chiến. Việc thân thể hắn ở bên ngoài khiến hắn không yên lòng. Chỉ khi từ Thạch thôn tiến vào Hư Thần giới, hắn mới có thể không còn lo âu gì nữa, sau đó toàn lực ứng phó!
Giờ khắc này, Hỏa tộc tự nhiên rất náo nhiệt. Hỏa Linh Nhi niết bàn thành công, nắm giữ tư chất Hỏa Hoàng, tất nhiên trong thời gian ngắn nhất sẽ như cá chép hóa rồng, không ai có thể ngăn cản được.
Toàn bộ bộ tộc đều chìm đắm trong bầu không khí vui sướng, rất nhiều nguyên lão đều kích động. Bọn họ hiểu rằng Hỏa Linh Nhi đã hoàn toàn niết bàn, thành tựu còn muốn lớn hơn cả bậc tiên hiền tạo hóa.
Điều này chứng minh, một nhân vật tuyệt đỉnh có thể sẽ xuất hiện trong Hỏa tộc!
"Không phải Chu Tước, có lẽ sẽ hơn cả Chu Tước!"
"Chính xác, trong cơ thể chúng ta đều chảy loại chân huyết kia. Chu Tước cũng chính là cổ tổ của chúng ta."
...
Cao tầng của Hỏa tộc đều phấn chấn, bàn luận sôi nổi.
Có lẽ chỉ có con cháu hoàng tộc, hay huynh đệ tỷ muội của Hỏa Linh Nhi thì mới ủ rũ mà thôi, lần này bọn họ đã thất bại, mất đi cơ hội cạnh tranh cuối cùng.
Nếu như không có điều gì bất ngờ, một nữ hoàng mới sẽ quật khởi.
Khi Thạch Hạo tìm đến Hỏa Linh Nhi để nói ra yêu cầu đó, hắn lập tức được đáp ứng. Thậm chí, một tia linh thân của Hỏa Hoàng cũng xuất hiện để gặp gỡ hắn.
"Có thể đưa ngươi tới biên giới phía Tây Thạch Quốc."
"Vâng, để ta chuẩn bị."
Khi hai người bọn họ trò chuyện với nhau, trong tổ địa Hỏa tộc, bà lão vừa gặp Nguyệt Thiền tiên tử trước kia phóng tầm mắt tới, nói: "Vẫn không cam lòng. Ta luôn cảm thấy hắn chính là một mầm tai họa."
"Ngươi không thể động thủ." Nguyệt Thiền tiên tử bình tĩnh nói.
"Ý tiểu thư là?" Bà lão hơi động dung.
Nguyệt Thiền tiên tử không hề nói gì, thân mặc bạch y đi lại trong biển lửa, tựa như một đóa sen trắng trong sạch, xinh đẹp xuất trần, linh động siêu nhiên.
"Ta đã rõ." Bà lão gật đầu, nói: "Chúng ta bất động, xác định vị trí tọa độ của hắn rồi khiến người khác ra tay."
Bà đi theo sau, thấy Nguyệt Thiền tiên tử vẫn bình tĩnh không nói gì, liền nói: "Ta nghe nói người kia cũng đã tới v���c này."
"Hắn cũng tới ư? Chẳng phải giới bích* càng ngày càng khó xuyên thủng hay sao?" Nguyệt Thiền tiên tử bình tĩnh nói. (*): Bức tường ngăn cách giữa hai giới.
"Hắn chắc là chỉ tới xem thử rồi có thể sẽ rời đi. Chẳng bao lâu nữa, lão bà này cũng phải rời đi rồi, vực này chuẩn bị đại loạn quả là rất nguy hiểm với ta." Bà lão nói.
Đồng thời, bà nhíu mày, nói: "Tiểu thư, nhất định phải cẩn thận tên kia đấy. Nếu như hắn đã tới thì không chừng sẽ đến gặp tiểu thư, việc này quá nguy hiểm."
Nguyệt Thiền tiên tử nhíu mày, tựa hồ cũng cảm thấy vướng tay vướng chân, nói: "Ta biết, không phải chỉ là thần nhân thức tỉnh hay sao? Ngươi không cần lo lắng, mặc dù không thể giết chết hắn nhưng chiến hòa thì không thành vấn đề."
Bà lão nói: "Không phải có thể khiến hắn ra tay đi giết tên Thạch Hạo kia sao? Nếu như hắn lật thuyền trong mương, đó cũng chưa chắc đã là chuyện xấu."
Nguyệt Thiền tiên tử liếc nhìn bà ta một cái nhưng cũng không mở miệng, tiếp tục đi về phía trước.
"Ta biết, chưa chắc hắn đã xuất thủ, dù sao thân phận của hắn cũng rất lớn. Thế nhưng, thủ hạ của hắn thì lại có thể. Ngoài ra, còn có thể để lộ tin tức cho những người khác. Ví dụ như những sinh linh thuần huyết kiêu căng khó bề thuần phục kia, hoặc là những kẻ đang theo đuổi tiểu thư chẳng hạn."
...
Trong trọng địa Hỏa tộc, một tế đàn lớn phát sáng. Bên trên bày đầy phù cốt, sau đó hào quang lấp lóe xuyên thủng, tạo ra một con đường. Thạch Hạo quay đầu nhìn lại, vẫy tay về phía Hỏa Linh Nhi rồi nhanh chân bước vào trong.
"Ngươi phải cẩn thận!" Hỏa Linh Nhi đầy lo lắng, biết hắn chuẩn bị đại quyết chiến nhưng lại chẳng thể giúp đỡ được gì.
Xa xa, hư không bình lặng, không chút gợn sóng.
Một tia linh thân của Hỏa Hoàng đã tới, ánh mắt nheo lại, tập trung vào nơi nào đó rồi vung tay áo lên. "Ầm" một tiếng, nơi đó lưu lại một mảng lớn vết máu.
Nơi sâu trong Hỏa vực, một bà lão lộ ra chân thân, thân thể rạn nứt, máu me khắp người, run giọng nói: "Ghê thật, Hỏa Hoàng này vượt xa tưởng tượng, còn kinh khủng hơn cả dự đoán của mình."
Dưới chân bà là một tấm da Hư Không thú. Nếu như Thạch Hạo ở đây, nhất định sẽ nhớ tới vật này. Đây chính là tấm da được bán đấu giá với cái giá trên trời ở Hoàng Đô Thạch Quốc, và đã rơi vào tay bà lão này.
"Ta đã dùng bí bảo để bắt lấy gợn sóng phù văn kia, đáng tiếc lại bị Hỏa Hoàng đánh gãy. Chỉ có thể đại khái suy đoán ra vị trí tọa độ mà thôi, hẳn là biên giới phía Tây Th���ch Quốc." Bà lão nói.
Nguyệt Thiền tiên tử vẫn trầm tĩnh như trước, không hề nói gì.
"Vừa khéo, người kia cũng ở khu vực này, có thể bọn họ sẽ gặp nhau. Ngoài ra, còn có một vài tên nhóc cũng đang hoạt động khá nhiều ở đó, nghe đâu đã dò ra được điều bí mật gì đó từ Tiểu Tây Thiên, nghe nói nơi đó có một tòa thần tàng Chí Tôn nhưng không biết thật hư ra sao." Ánh mắt bà lão lóe sáng rồi trở nên lạnh lẽo, nói: "Nếu như Thạch Nghị đã gia nhập giáo ta thì tuyệt không thể thất bại. Hai người tiến vào Hư Thần giới để chiến một trận. Trong lúc đó, nếu như tìm ra thân thể của Thạch Hạo thì là tốt nhất, có thể thay đổi tất cả bất cứ lúc nào."
"Không nên làm quá mức." Nguyệt Thiền tiên tử ngoái đầu nhìn lại.
"Tiểu thư, xin yên tâm!" Bà lão cười nói.
Thạch Hạo đương nhiên sẽ không nói cho bất cứ ai biết tọa độ của Thạch thôn. Hắn chỉ mượn truyền tống trận của Hỏa Quốc đưa mình tới biên giới phía Tây Thạch Quốc mà thôi, nơi đó cách Thạch thôn tới ba trăm ngàn dặm.
Tuy thời gian không còn nhiều, thế nhưng hắn cũng không cần phải gấp gáp. Bởi vì hắn biết, khi tiến vào Thánh Hoàng Cung ở Hỏa vực, thời gian trong đó hoàn toàn khác với thời gian bên ngoài; trong đó mấy tháng nhưng bên ngoài cũng mới chỉ có một hai ngày mà thôi.
Dù vậy, hắn vẫn bắt sống một con di chủng, dùng nó làm phương tiện thay cho đôi chân, nhanh chóng bay đi, để nó đưa mình trở về.
"Ồ, một con thiên nga thật lớn, tu vi cũng không hề yếu, vừa hay đủ cho bữa ăn của chúng ta." Trong Đại Hoang vô ngần, một nhóm mười mấy người ngẩng đầu.
"Trên lưng thiên nga hình như có người."
"Vậy thì chỉ trách hắn quá xui xẻo rồi." Một người cười gằn, lấy ra cây cung lớn tỏa ra phù văn óng ánh. Hắn giương cung lắp tên rồi nhanh chóng bắn ra.
Lập tức, giông tố ầm ầm, cuồng phong gào thét, một mũi tên màu xanh biếc vọt thẳng lên trời cao. "Bụp" một tiếng, nó bắn trúng ngay thiên nga dài mấy chục trượng, máu tươi phọt ra mấy chục thước.
Thạch Hạo ban đầu giật mình rồi sau đó tức giận. Mũi tên này thiếu chút nữa đã xuyên thủng người hắn. Nếu không phải thân thể mạnh mẽ thì đã muốn chết theo con thiên nga này rồi.
Dù vậy, hắn cũng bị chấn động, thân thể không ngừng lay động một hồi, dính phải một ít vết máu của thiên nga.
Đây là tai bay vạ gió, quá đột ngột, khiến Thạch Hạo đang thất thần nổi giận đùng đùng. Hắn không ngờ lại có người dám làm như thế.
Con thiên nga này chính là một di chủng mạnh mẽ ở cảnh giới Minh Văn, thế mà lại bị một mũi tên cướp lấy sinh cơ, bộ ngực nổ tung mất mạng ngay tại chỗ rồi rơi xuống Đại Hoang mênh mông.
"Ầm!"
Thiên nga nện mạnh xuống một dãy núi, cổ mộc gãy nát, đá vụn tứ tung, máu không ngừng chảy ra.
Thạch Hạo sớm đã lơ lửng trên trời cao, rồi từ từ hạ xuống nơi đây.
Mười mấy người đang lao về phía này, cầm đầu là một thiếu niên, tinh lực ngập trời. Kẻ có thể bắn ra một mũi tên giết chết một con thiên nga cảnh giới Minh Văn quả thật khủng bố.
"Ngươi đi vặt sạch lông con thiên nga này đi, sau đó chúng ta sẽ đốt lửa nướng thịt." Thiếu niên cầm cung lớn chỉ tay về phía Thạch Hạo, phân phó như thế.
"Ngươi... muốn chết!" Th��ch Hạo chỉ nói ba chữ như thế.
Mọi bản dịch xuất bản bởi Truyen.free đều giữ vững bản quyền riêng, không sao chép trái phép.