[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 359: Bí ẩn hé lộ
Thần Viên Thái Cổ lại một lần nữa vồ tới, khép vuốt thành quyền, bùng lên kim quang rực rỡ, như một cây cột trời giáng mạnh xuống, toát lên vẻ ngang tàng bá đạo.
Thạch Hạo đón đánh, không hề lùi nửa bước, cũng vung ra một quyền. Gió mạnh cuồn cuộn, toàn bộ sân thi đấu đen kịt đều rung chuyển, cú đấm này uy mãnh vô cùng.
Dù thể hình hai bên cách biệt quá lớn, nhưng khi va chạm, họ lại tạo ra cảnh tượng trời long đất lở, sức mạnh ngang ngửa, thế cuộc không hề nghiêng về bên nào.
"Ầm!" Hai nắm đấm chạm vào nhau, vô vàn ánh sáng bùng phát, tựa như những tia chớp điên cuồng xé toạc mây đen, xé rách cả hư không và bao trùm toàn bộ sân thi đấu đen kịt.
Đây là một cuộc quyết đấu điên cuồng, cả hai đều chí cương chí dương, với lực phá hoại kinh người. Nếu không phải nơi đây vô cùng đặc thù, chắc chắn đã có cảnh tượng đất sụp núi đổ.
Tiếng sấm nổ không ngớt bên tai, hai người đại chiến tựa như cuộc chiến giữa hai thiên thần, mây đen cuồn cuộn, thần quang ngập trời.
Hai người liên tục giao phong, có thể nói là mũi nhọn đối đầu, màn giao chiến dữ dội này khiến tâm thần người khác hoảng sợ.
Tóm lại, Thạch Hạo dần chiếm thượng phong, mỗi lần va chạm đều chấn động khiến thân thể Chu Yếm run rẩy lùi lại vài bước. Điều này thật đáng kinh ngạc, bởi ở thời Thái Cổ, thể thuật của Chu Yếm lừng lẫy kinh thế, thế nhưng hiện tại lại rơi vào hạ phong.
"Vù!" Một tiếng, cảnh tượng giữa sân biến hóa, Thần Viên Thái Cổ biến mất và thế chỗ nó là một Thạch Hạo khác, lời nói, cử chỉ cùng tất cả những đặc điểm đều giống nhau như đúc.
Hai người quấn chặt lấy nhau, hóa thành hai tia sáng liên tục giao tranh.
Đả Thần Thạch liền đờ người ra, kêu lớn: "Ôi trời, đâu mới là Thạch Hạo thật đây?"
Thạch Hạo cũng trừng mắt, quả thật rất giống, ngay cả thủ đoạn tàn nhẫn cũng y hệt hắn. Đây không chỉ là giống nhau, mà là giống đến mức khó tin.
"Cái con khỉ này dám học theo ta? Có những thứ ngươi không thể bắt chước hoàn hảo được!" Thạch Hạo kêu lớn, há miệng phun ra một đạo phù văn. Đó chính là những phù văn hóa thành vô vàn tia chớp, giăng kín hư không, đồng thời hắn bắt ấn trấn áp về phía trước.
Toan Nghê gào thét rung trời, không chỉ một mà lập tức xuất hiện mấy chục con, thân thể tất cả đều màu tím điểm vàng, mỗi con tựa như ngọn núi nhỏ bao vây lấy Chu Yếm.
Xen lẫn giữa những con Toan Nghê này chính là những phù văn Thạch Hạo đã phun ra, tia chớp nối liền thành dải, tựa như biển sấm sét gi��ng lâm, đồng thời trấn áp con Bạo Viên này.
"Gào..." Con Chu Yếm vô cùng giống Thạch Hạo kia rít lên một tiếng, kèm theo đó là sự biến hóa nhưng không bắt chước y hệt Toan Nghê, mà trực tiếp hóa thành một biển sấm, bản thân tựa như thiên lôi, đứng đó không ngừng bắn ra tia chớp.
"Thứ này thật là khó đối phó mà." Đả Thần Thạch lầu bầu.
Thạch Hạo cũng không ngờ con Thần Viên này lại khó chơi đến thế. Hắn lướt ngang thân thể, vung tay nắm chặt lấy Đả Thần Thạch, lập tức có tiếng kêu thảm thiết truyền ra.
"A, cái tên nhóc nhà ngươi muốn làm gì hả?!"
Nó bị ném mạnh ra, xuyên thẳng qua biển sấm, nện trúng phóc ngay trán con khỉ đột kia. Một tiếng "Coong" vang lên thật lớn, tựa như đánh vào sắt đá, tia lửa bắn tung tóe.
Tiếng kêu thảm thiết và tiếng la hét đồng thời vang lên. Đả Thần Thạch quằn quại trở về, còn Thần Viên thì rít gào tức giận đến cực điểm.
Đả Thần Thạch từ khi ngủ say đến giờ đã tiến hóa tới một trình độ kinh người. Dù sao thì nó cũng đã từng nuốt qua Đất Hỗn Độn kinh người kia, nên đương nhiên sẽ rắn chắc và mạnh mẽ đến dọa người.
Con Bạo Viên kia tuy không bị nện nứt xương, thế nhưng thân thể không ngừng lắc lư, choáng váng một trận. Thạch Hạo thừa thế xông lên, một tát vỗ xuống khiến nó chấn động, không ngừng gào thét, tay chân vung loạn xạ đón đỡ.
"Xoẹt!" Một tiếng, Thạch Hạo lướt ngang, tất cả tia điện đều biến mất. Đùi phải xoay tròn, lực Côn Bằng vận chuyển, toàn bộ chân phải bùng phát ánh sáng vạn trượng chói lòa cực điểm.
Ánh mắt Chu Yếm chợt lóe, biết rõ sự lợi hại nên lần này không còn mạnh mẽ chống đỡ nữa. Dưới chân nó liền xuất hiện một đám mây vàng, đưa nó bay lên không với tốc độ cực nhanh.
Thạch Hạo thấy thế thì lập tức bay lên không, nắm quyền đấm tới, cuồng phong cuồn cuộn.
Đám mây vàng kia quả nhiên rất bất phàm, chưa hề bị đánh tan mà Chu Yếm lại càng hung tợn hơn. Nó cúi đầu liếc nhìn, rồi một chân giơ cao quá đỉnh đầu, đạp thẳng xuống, gót chân nhắm ngay đầu Thạch Hạo.
"Thật là hung tàn mà!"
Ánh sáng trong con ngươi Thạch Hạo chợt tăng vọt, lòng bàn tay phát sáng, cổ phù lấp lóe. Một con cá màu đen lao ra, bao phủ bởi ánh đen, sức mạnh Thái Âm vận chuyển.
"Ầm!" Một tiếng, hắn lấy nhu thắng cương, nắm chặt lấy chân của Thần Viên vốn có thể đạp nát núi cao kia, sau đó lập tức xoay chuyển ném mạnh xuống sân thi đấu.
"Ầm!"
Mặt đất đen kịt rung lên. Thần Viên bị nện mạnh xuống, tạo nên một cái hố sâu, đá vụn bay tung tóe, kinh người vô cùng. Cả sân thi đấu bị đánh cho tan nát.
Từ khi khai chiến đến giờ, cái sân này chưa hề bị hủy hoại, đủ để thấy độ cứng rắn của nó. Thế nhưng tai nạn lần này, lại đủ để chứng minh sự kinh khủng của cú va chạm vừa rồi.
Hung quang trong mắt Chu Yếm càng thịnh. Nó đã bị thương nên lập tức vọt ra ngoài, thẳng hướng Thạch Hạo triển khai chiến thuật liều mạng, với lực lớn vô cùng đủ để phá tan ngọn núi, lấp bằng hồ lớn.
Lòng bàn tay Thạch Hạo lần nữa phát sáng, một con chim Bằng màu vàng bay ra rồi ngưng tụ ở bàn tay. L��ng bàn tay hắn lập tức xoay chuyển rồi đánh mạnh ra.
"Bùm!" Một tiếng, hai người mạnh mẽ chống đỡ lẫn nhau khiến trời long đất lở. Đây là một đợt xung kích vô cùng lớn, Côn Bằng giương cánh có thể kích nứt toác trời xanh, mà hiện tại cuộc giao kích thế này quả thật khủng bố vô cùng.
Chu Yếm gầm nhẹ, bàn tay co giật, máu me khắp người. Nó đã bị thương nặng.
"Xoẹt!"
Nó hóa thành một dải kim quang, toàn bộ thân thể phai mờ rồi cuối cùng biến thành một con Côn Bằng, lao thẳng về phía Thạch Hạo.
Không còn nghi ngờ gì nữa, đây chính là Bảy mươi hai Biến, được xưng tụng là bảo thuật cái thế. Lúc này nó đã thể hiện khía cạnh đáng sợ của mình, diễn hóa ra áo nghĩa của đối phương. Tuy không thể chiếm làm của riêng, nhưng tạm thời có thể tung ra một đòn về phía đối phương.
"Ầm!"
Cú va chạm lần này rất mạnh, sàn thi đấu đen kịt bị chấn động rạn nứt hoàn toàn rồi sụp đổ, cát đá bay khắp nơi, khói đen dâng trào.
Thạch Hạo hừ lạnh một tiếng, mạnh mẽ chém giết thẳng tới. Một đòn vừa rồi của Chu Yếm không thể diễn hóa chính xác như bảo thuật Côn Bằng, chỉ có vẻ bề ngoài mà thôi. Sau khi đánh ra thì nó chỉ có thể triển khai các thần thông khác.
"Khá lắm, chẳng trách truyền thuyết nói rằng Chu Yếm có thể xé rách Thần Ma, dùng đó làm thức ăn, chuyện này cũng quá là lợi hại mà!" Đả Thần Thạch nói, nó biết rõ Thạch Hạo mạnh mẽ đến cỡ nào, vậy mà con Thần Viên này lại có năng lực phản kháng như vậy.
Cuối cùng, Chu Yếm bị Thạch Hạo giết chết ngay trong sân thi đấu đen kịt kia.
Nó hóa thành một lá bùa lấp lánh ánh vàng, vừa nhìn đã biết lá bùa này mạnh mẽ hơn những lá trước rất nhiều, phụt một tiếng bốc cháy rồi hóa thành tro tàn.
"Không hổ là Chu Yếm, một trong những sinh linh mạnh mẽ nhất Thái Cổ. Đây cũng chỉ là một lá bùa, không thể nào thể hiện toàn bộ thần thông của nó mà đã mạnh mẽ như thế." Thạch Hạo lẩm bẩm.
"Không sai, nếu như con từng đại náo Tây Phương giáo mà tới đây thì thắng bại khó mà nói được. Tương truyền con kia có màu vàng chứ không phải màu bạc, rất không bình thường." Đả Thần Thạch nói.
Thạch Hạo nghe vậy thì trong lòng hơi động. Bóng Lông có màu vàng, đồng thời trên đầu lại có sừng, nhìn kiểu nào cũng không hề bình thường.
Bảy mươi hai Biến của Chu Yếm nhất mạch, cùng thuật luyện thể uy chấn Cửu Thiên Thập Địa, được xưng là thần thông cái thế. Điều này khiến Thạch Hạo trông ngóng không thôi, nhưng đáng tiếc trước mắt khó lòng mà đạt được.
"Thể thuật của bộ tộc Chu Yếm có chút khiếm khuyết, nhưng chỉ cần được bổ sung thì có thể sánh ngang với bảo thuật Thái Cổ Thập Hung!" Đả Thần Thạch nói, đồng thời nói thêm rằng, con khỉ đột từng đại náo Tây Phương giáo kia suýt chút nữa đã có thể bổ sung hoàn thiện môn thể thuật đó.
"Tàn sát Thần Ma, lấy đó làm thức ăn... loại uy thế này quả thật kinh người." Thạch Hạo lên tiếng, sau đó nhìn về phía Đả Thần Thạch, nói: "Lần này thì ngươi có thể nói ra lai lịch của nơi đây chứ?"
"Trước tiên cứ tìm kiếm một chút đã, xem thử nơi này có thứ gì." Đả Thần Thạch nói, nó cũng chỉ nghe được một ít tin đồn, chưa từng bước vào nơi đây.
Sân thi đấu rất l���n, giống như một thế giới nhỏ vô cùng trống trải. Trên vách tường ở phần cuối, nơi chặn đường đi, có chạm khắc rất nhiều hình thù, đều là những sinh linh mà lúc nãy Thạch Hạo đã chém giết.
"Khiến người khác khiếp sợ mà." Thạch Hạo thở dài, bởi vì hắn nghĩ tới, nơi đây được người khác bố trí mà có thể luyện chế ra những lá bùa như thế, thủ đoạn quả thật nghịch thiên!
Hắn càng nghĩ càng thấy đáng sợ, rồi yên lặng một lúc không nói gì. Dù gì cũng là Thái Cổ Chu Yếm, lại có người chỉ cần dùng một lá bùa là có thể thể hiện ra thần uy của nó, cứ như tái hiện lại bản thể vậy!
"Ta cảm thấy đây hẳn là một vị lão tổ của Chu Yếm nhất mạch lưu lại, nếu không người khác không tài nào chỉ dùng một lá bùa mà có thể tái hiện thần uy cấp độ kinh thế như vậy được!" Đả Thần Thạch nói một câu rất có tính thuyết phục. Thạch Hạo suy nghĩ cẩn thận, cho rằng đây hơn nửa là sự thật.
Ngoài ra, không có phát hiện nào nữa, đây cũng chỉ là một sân thi đấu thuần túy mà thôi, không còn bất cứ thứ gì khác.
"Bức tường Thần Ma... Ta từng nghe nói, đây là một con đường vô cùng nghiêm ngặt, từ xưa đến nay không có mấy người có thể thông qua được." Đả Thần Thạch khẽ nói.
Nó cũng không biết thứ này đại biểu cho cái gì, cũng không biết được rốt cuộc ý nghĩa nằm ở đâu.
"Toàn bộ Hoang Vực tổng cộng có hai mặt Bức tường Thần Ma, mà mỗi lần đều hiện ra rất gấp gáp. Hiện tại cũng không biết đã thất lạc ở nơi nào, tương truyền ở những vực khác cũng có."
"Những vực khác cũng có?" Thạch Hạo nghe thế thì kinh ngạc, không ngừng suy nghĩ, cảm thấy chuyện này rất đỗi kỳ lạ.
"Trừ phi là người có thiên tư ngút trời, hoặc là kẻ ngạo thị một vực, nếu không thì không thể nào nhìn thấy con đường này, cũng không thể bước chân vào. Ai ai cũng nói vậy, nhưng không một ai biết rốt cuộc con đường này ra sao." Đả Thần Thạch nói.
Căn cứ vào những điều này, Thạch Hạo suy đoán, tổ tiên của Tiểu Hồng hoặc Thánh Hoàng Hỏa tộc ở thời kỳ thượng cổ đã đi vào bên trong bức tường này và không muốn nó xuất hiện ở thế gian nữa.
"Liên quan tới bức tường này thì nhất định ẩn chứa bí ẩn kinh thiên động địa." Thạch Hạo lẩm bẩm.
Bọn họ đi ra khỏi sân thi đấu, rời khỏi cánh cửa đá này.
"Ồ, ngươi xem kìa, cánh cửa cũng chỉ có hình thể của nó mà chạm khắc vẫn chưa hoàn thiện, giống như truyền thuyết vậy." Đả Thần Thạch kinh ngạc nói.
Trên những cánh cửa chỉ chạm khắc vẻ bề ngoài của Chân Long, Chu Tước... chứ chưa hoàn toàn tạc ra hình thù thực sự.
Căn cứ vào những điều Đả Thần Thạch từng nói, vốn Hoang Vực chỉ nên có một Bức tường Thần Ma, chỉ là bức tường đầu tiên chưa hoàn thành và đã xảy ra vấn đề, cho nên mới có bức tường hoàn hảo thứ hai.
Đả Thần Thạch nói: "Ngươi có muốn thử một lần hay không? Nếu thông qua toàn bộ thử thách, biết đâu có thể đi tới con đường kia đó."
"Đây là Bức tường Thần Ma chưa hoàn chỉnh. Mặc dù ta có thực lực chiến liên tiếp 108 sân thi đấu, nhưng cũng không nắm chắc đâu." Thạch Hạo lắc đầu, cặp mắt to trong veo không ngừng quan sát xung quanh.
"Ồ, cánh cửa này có chút đặc biệt." Thạch Hạo kinh ngạc.
Trước đây hắn chưa quan sát kỹ. Khi cảm ứng cẩn thận thì trên đó xuất hiện những chỗ lồi lõm, cánh cửa lấp lóe ánh sáng, mặt trên bức vẽ là hình thân người thế nhưng vẫn chưa chạm khắc hoàn thành.
Gần một nửa thân thể vô cùng xinh đẹp, không hề có chút tỳ vết nào, mà cánh tay kia lại càng trắng nõn như ngọc, cứ như người thật vậy.
Sau khi đại chiến với Chu Yếm, hắn đã đoán được trên cửa đá đó có khắc thứ gì, sinh linh trên đó chính là thứ gì.
"Tiến vào xem thử nào, cùng lắm thì lại chiến một hồi." Thạch Hạo nói, hắn muốn nhìn xem rốt cuộc thứ sinh linh hình người đó như thế nào.
Hắn mang theo Đả Thần Thạch rồi đẩy cửa đá ra, một luồng khí tang thương cổ xưa phả vào mặt. Bên trong vô cùng yên tĩnh, sự có mặt của bọn họ tựa như phá vỡ không gian tĩnh mịch nơi đây.
Tận cùng bên trong cũng có một sân thi đấu, như bị nhuộm quá nhiều máu đen, nhưng lại không có mãnh thú nào ập ra, yên tĩnh đến kỳ lạ.
"Có đồ vật!" Thần hồn Đả Thần Thạch rung lên.
Thạch Hạo cũng rất ngạc nhiên rồi nhanh chóng rút lui. Sau đó hắn nhìn thấy một vật vô cùng quen thuộc, vật này từng thấy ở Bắc Hải, đó chính là chiếc thuyền giấy màu đen to cỡ lòng bàn tay đang lơ lửng từ từ hạ xuống.
Toàn bộ nội dung bản dịch này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, kính mong quý bạn đọc tôn trọng bản quyền.