[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 349: Xuất quan
Thạch Hạo tiến vào cảnh giới Minh Văn hậu kỳ, mọi thứ đều biến đổi. Mỗi khi lỗ chân lông trên cơ thể hắn đóng mở, đều có thể cảm nhận được những gợn sóng, những biến động của quy tắc và trật tự trong trời đất.
Chắc chắn rằng, sau khi bước qua ngưỡng cửa này, thực lực của hắn đã tăng lên vượt bậc, trải nghiệm và cảm ngộ cũng không còn như xưa.
Giờ khắc này, mỗi khi hắn hô hấp, phù văn lại từ mũi toát ra, tinh khí cuồn cuộn như Chân Long quấn quanh thân thể, vô cùng thần kỳ dị thường, hơi thở mạnh mẽ khôn cùng.
Cảm giác này vô cùng dễ chịu, trong lòng hắn hân hoan, tinh thần sung mãn, nội tâm an lành và trong suốt.
"Nói cho ta nghe một vài chuyện ở vực ngoại đi." Thạch Hạo thả ba người đến từ vực ngoại đang bị phong ấn trong pháp khí ra, bắt đầu tra hỏi.
Thiếu niên một sừng trong lòng chấn động, mạnh mẽ như hắn, được mệnh danh là thiên tài, vậy mà giờ đây lại trở thành tù binh. Một người trẻ tuổi Nhân tộc, lại còn nhỏ hơn hắn vài tuổi, lại có thể dễ dàng đánh bại hắn, đây quả thực là một đả kích quá lớn.
Ngay cả người trẻ tuổi thuộc tộc bốn mắt kia, dù cũng chỉ mới hai mươi mấy tuổi, cũng đang ở cảnh giới Minh Văn hậu kỳ, thế nhưng khi so sánh với Thạch Hạo, hắn lại cảm thấy vô cùng hổ thẹn.
Đến cả thiếu nữ xinh đẹp xuất chúng kia cũng u sầu, nàng là đệ tử kiệt xuất của Phiêu Miểu cung, vậy mà khi đến Hoang Vực lại bị một tên nhà quê chỉ cần giơ tay là có thể trấn áp. Cái gọi là thiên tài của nàng, khi đứng trước mặt hắn, đúng là một trò cười.
"Tuổi thật của ngươi là bao nhiêu?" Bọn họ không cam lòng, muốn hỏi cho ra lẽ.
"Vài tháng nữa thì tròn mười bốn tuổi." Thạch Hạo nhìn bọn họ với vẻ mặt không chút cảm xúc, rồi lạnh lùng lên tiếng: "Rốt cuộc là ta hỏi các ngươi, hay các ngươi đang tra hỏi ta?"
Ba người thở dài, mới hơn mười ba tuổi ư, trời đất ơi... Đây có còn là lẽ thường nữa không, chưa từng thấy người trẻ tuổi nào yêu nghiệt đến mức này, quả thực quá mạnh mẽ. Ngay cả truyền nhân kiệt xuất nhất của các giáo phái lớn thời Thái Cổ cũng chưa chắc đã có thể giành chiến thắng.
Thậm chí, bọn họ còn hoài nghi người này là đệ tử bí truyền của Tây Thiên giáo hay Tiệt Thiên giáo, được "nuôi dưỡng thả rông" ở Hoang Vực, nếu không thì làm sao có thể nghịch thiên đến thế?
Ba người vô cùng hối hận khi chọc phải thiếu niên như thế này, quả đúng là gieo gió gặt bão. Nếu không phải vì tham thêm vài con Cá mặt trời, đâu đến nỗi gặp phải chuyện này, tất cả đều là tự mình chuốc lấy.
Thạch Hạo thẩm vấn, muốn biết chuyện ở vực ngoại. Ban đầu ba người vẫn không hợp tác, chống cự kịch liệt, thế nhưng cuối cùng cũng phải thỏa hiệp, nói ra hết những chuyện mà mình biết được.
Thậm chí, Thạch Hạo còn đạt được một vài loại tiểu thần thông từ ba người này. Thế nhưng, khi vừa đề cập đến bảo thuật trấn giáo, cả ba liền kêu to, mi tâm rạn nứt không ngừng chảy máu, bởi vì đã bị bày xuống cấm chế.
Bất kỳ giáo phái nào cũng đều đặc biệt coi trọng truyền thừa của mình. Để phòng ngừa tiết lộ ra ngoài, họ đã bày ra rất nhiều hậu chiêu, không tiếc tất cả mà khắc những phù văn mang tính chất hủy diệt vào trong thần hồn của các đệ tử.
Cuối cùng, Thạch Hạo đã giúp bọn họ chết một cách dứt khoát, không chút nhục nhã. Chỉ một chiêu kiếm lướt qua, ba cái đầu người liền bay xa tới mười mấy mét, mang theo những dòng máu tươi bắn ra.
Hắn đứng tại chỗ này, chậm rãi tiêu hóa những tin tức vừa có được, rất lâu sau mới rời đi.
Thạch Hạo đi tìm đám người thiếu nữ mắt to, bọn họ cũng không bị thương gì cả. Cả nhóm lại tiếp tục hành động, đi tìm kiếm hung thú, luyện chế mồi nhử, đánh bắt Cá mặt trời.
Như trước, vẫn là một cái hồ lớn với mấy ngàn con Cá mặt trời. Thế nhưng, sau lần bị bắt giữ trước đó, những sinh linh này càng trở nên cẩn thận hơn, không còn dễ dàng rơi vào bẫy.
Thạch Hạo tốn mất hai ngày mới tìm được tung tích của bọn chúng. Kết quả này một phần là nhờ mồi nhử, nhưng chủ yếu hơn là nhờ viên Trùng Đồng kia mà hắn mới phát hiện được khu vực hoạt động của chúng.
Lần này, hắn mạnh mẽ ra tay đánh bắt, lao thẳng vào trong dung nham triển khai chiến đấu kịch liệt. Bởi vì đã chọc giận Cá mặt trời Vương, cuộc chiến diễn ra vô cùng tàn khốc.
Không thể không nói, Cá mặt trời Vương đã dẫn đầu mấy ngàn con sinh linh cùng quyết chiến với Thạch Hạo, cảnh tượng vô cùng khủng bố, toàn bộ hồ dung nham đều sôi trào.
Cuối cùng, Thạch Hạo đã đánh nó bị thương, bắt được hơn một ngàn con Cá mặt trời, còn Cá mặt trời Vương thì dẫn những con còn lại trốn sâu vào trong dung nham, biến mất không thấy tăm hơi.
Thạch Hạo cũng không tham lam, khi đã đạt được thứ mình cần thì hắn không đuổi tận giết tuyệt nữa. Sau khi hắn trở lại, mấy thiếu niên kia đều kích động, ánh mắt nóng bỏng nhìn hắn.
Thạch Hạo luyện Cá mặt trời, lần này đưa cho bọn họ không ít. Mấy ngày nay, hắn đều dựa vào sự giúp đỡ của những người này, nên mới có thể tu hành thuận lợi như vậy.
Sau khi bế quan hết nửa ngày, Thạch Hạo liền xuất quan. Hắn khẽ thở dài, quả nhiên đúng như dự liệu, hiện tại vật chất thần tính ẩn chứa trong Cá mặt trời đã không còn tác dụng với hắn nữa.
Chính xác mà nói, hiệu quả đã không còn cao nữa. Gần đây, hắn một đường thế như chẻ tre, không ngừng vượt qua các cửa ải, trong thời gian ngắn nhất đã đột phá đến cảnh giới Minh Văn hậu kỳ. Thân thể hắn đã nắm giữ một chút "kháng thuốc", vì đã ăn quá nhiều Cá mặt trời.
"Haizz, chỉ có thể dừng lại ở đây thôi." Thạch Hạo khẽ than.
Bên trong chén Hóa Thiên vẫn còn rất nhiều chất lỏng màu vàng. Hắn lần nữa chia cho đám thiếu nữ mắt to một ít, rồi sau đó để mấy người áo đen dẫn đường đi tìm Hỏa Linh Nhi.
Hỏa Linh Nhi cũng đang đi tìm cơ duyên cho chính mình, nàng muốn vào Thượng Cổ Thánh Hoàng cung nên vẫn không ngừng nghĩ biện pháp.
"Nhiều thần dịch như thế ư?"
Khi Thạch Hạo lấy ra chất lỏng Cá mặt trời, gương mặt xinh đẹp của nàng càng thêm rạng ngời. Hỏa Linh Nhi vô cùng khiếp sợ, tên này quả thực quá lợi hại.
"Hơn ngàn con Cá mặt trời thì luyện ra được lượng thần dịch này. Cho mấy người kia một ít rồi, phần còn lại đều ở đây cả, cảm ơn!" Thạch Hạo nói.
Lần này, người hắn muốn cảm ơn nhất chính là Hỏa Linh Nhi. Nàng đã đưa hắn vào tổ địa Hỏa Quốc, nếu không thì làm sao có được cơ duyên to lớn như vậy. Lời nói của hắn vô cùng chân thành.
"Được thôi, ta sẽ không khách khí nữa." Hỏa Linh Nhi cười rất tươi, ánh mắt lưu chuyển, vóc người xinh đẹp khiến lòng người say đắm.
Nàng chuyển chủ đề, nói: "À đúng rồi, mấy ngày nay khi ngươi đang tu hành thì bên ngoài xảy ra chút chuyện. Người của hồ Ma Linh đã tới Hoàng Đô, suýt chút nữa thì đã phá bỏ phủ Thiên Hầu của ngươi, nhưng rất may được Thạch Hoàng đánh lui."
Thạch Hạo nghe thấy thế thì ánh mắt lóe lên, nói: "Vậy là muốn trả thù ta ư? Thế thì ta phải tới Hư Thần giới lần nữa rồi."
Hắn vẫn luôn có ý định tiến vào Hư Thần giới để săn bắt sinh linh thuần huyết, xông vào những Thái Cổ Thần Sơn kia, càn quét một lượt những cấm địa đối địch với mình.
Nhưng hắn cũng biết, làm như thế sẽ rất nguy hiểm. Bên trong những cấm địa này có những sự tồn tại vô cùng khủng bố, ở Hư Thần giới có thể không làm gì được hắn, nhưng khi ra thế giới hiện thực thì mọi chuyện sẽ khác ngay.
Vì vậy, hắn vẫn luôn kiêng kỵ, chưa từng bắt đầu hành động.
Hiện tại, hắn lại cảm thấy cần phải đến đó một lần. Mặc dù không đại khai sát giới, nhưng cũng phải khiến bọn họ kinh sợ, làm cho họ bớt hung hăng quá đáng đi.
"Đứa nhóc hung tàn lại tới nữa rồi!"
Tin tức này vừa lan ra, Hư Thần giới liền rung chuyển!
Thạch Hạo hiện tại, ở Hư Thần giới có uy danh hiển hách, quét ngang Vũ tộc, các đại giáo cổ như Thác Bạt tộc, thậm chí còn áp chế cả hồ Ma Linh, ai có thể cùng hắn so tài?
Hiện tại, trong thế giới được xây dựng từ sức mạnh tinh thần của các Thần, cũng chỉ có mỗi Thạch Nghị mới có thể ngăn cản được bước chân của hắn, người khác đến đều phải chịu thiệt thòi.
Thạch Hạo đã tới hồ xanh lam rực rỡ, vẫn là địa phương trước đây, lại một tát dập nát cửa chính của hồ Ma Linh, khiến cho sơn môn hùng vĩ hóa thành bột mịn.
Chuyện này khiến cho đám người bên trong tức giận, thế nhưng chẳng hề có biện pháp nào.
"Ta cảnh cáo các ngươi, sau này phải kiềm chế lại một chút, chớ có lại đi tới Thạch Quốc diễu võ dương oai, nếu không ta sẽ giết sạch bộ tộc các ngươi."
Mọi người nghe thấy như thế thì trợn tròn mắt, những lời này mà hắn cũng dám nói ra. Người khác ai dám đến làm càn, tất cả đều ẩn núp rất xa.
"Người trẻ tuổi họ Thạch, không nên quá đáng. Ngay cả Tế Linh của nước các ngươi cũng có một ngày sẽ chết đi, huống chi là ngươi." Một con nhện lớn đầy uy nghiêm lớn tiếng nói.
"Chuyện tương lai ai mà nói chắc được, hiện tại các ngươi nên thành thật một chút." Thạch Hạo quát lên.
Sau đó, hắn nghênh ngang rời đi, căn bản không thèm để ý đến đám sinh linh mạnh mẽ đang nghiến răng nghiến lợi kia.
Thạch Hạo đi bộ, mọi người đi đằng sau, ai cũng muốn biết hắn chuẩn bị làm gì. Cuối cùng, hắn tới trước khu vực của Thái Cổ Thần Sơn, quả thực đã gây ra một hồi căng thẳng.
Xa xa có núi lớn nguy nga, khí thế hùng hồn. Thạch Hạo tới gần núi Thiên Thần thì có một ông lão đi tới, tự mình tiến vào Hư Thần giới để nói chuyện với hắn, bên cạnh còn có một thiếu nữ mặc áo tím.
Vân Hi cũng chẳng biết nói gì, tên quỷ này quả thật xem trời bằng vung, càng ngày càng lợi hại. Chỉ một động tác của hắn đã kinh động đến tổ phụ của nàng, khiến ông không thể không tới đây.
"Người trẻ tuổi, chúng ta coi như cũng là không đánh không quen biết. Ta tự thấy cũng chưa hề có lỗi gì với ngươi cả." Ông lão không thể bình tĩnh được, sợ tên nhóc này phát điên rồi hủy cả nơi này thì sẽ rất khổ.
"Ông đã lừa ta tới Bắc Hải, khiến ta suýt chút nữa đã chôn thây ở đó rồi." Thạch Hạo rất bất mãn.
"Chuyện đó đâu liên quan tới ta." Ông lão lên tiếng, đồng thời muốn đòi lại cái bao cổ tay – bảo cụ của Thần Linh.
"Ta cảm thấy, ông nên đưa cái kia cho ta thì hay hơn. Gộp đủ thành một cặp, đã làm người tốt thì làm tới cùng luôn chứ." Thạch Hạo nói.
Ông lão vô cùng tức giận, đời nào sẽ đưa ra chứ, thế nhưng quả thật lần trước núi Thiên Thần đã đuối lý, không có cách nào để đòi lại bao cổ tay kia được.
Thiếu nữ Vân Hi mắt ngọc mày ngài, xinh đẹp xuất trần, đứng ở một bên không ngừng cắn răng.
"Sao thế, còn muốn vật lộn với ta ư? Ngươi còn lâu mới là đối thủ của ta." Thạch Hạo liếc nhìn những đường cong trên cơ thể nàng.
Việc này khiến cho Vân Hi tức giận, cảm thấy như có con sâu bò qua người. Khi nghĩ lại những chuyện trước kia, nàng khó mà bình tĩnh được, rất muốn đập chết tên quỷ này.
"Đúng rồi, ta vẫn rất tò mò, rốt cuộc ông thuộc chủng tộc nào thế? Ta đã đánh cược với nàng ấy, nếu thua thì phải tới bảo vệ thôn của ta, vậy mà nàng ấy lại nuốt lời nữa chứ." Thạch Hạo hỏi ông lão, đồng thời chỉ về phía Vân Hi.
"Chúng ta là một chi nhánh rất nhỏ của tộc Thiên Nhân." Ông lão nói với giọng kiêu ngạo.
"Tộc Thiên Nhân, đó là chủng tộc gì thế, rất nổi danh ư? Nếu như nàng ấy tới bảo vệ thôn của ta thì chắc không có vấn đề gì chứ?" Thạch Hạo lên tiếng.
Lão già không nói gì, mà cô gái áo tím lại tức giận, cơ thể trắng noãn trở nên hồng hào, cứ như là một con báo muốn vồ tới phía trước để giết con mồi.
"Nếu như có một ngày, khi ngươi có thể bước ra khỏi khu vực này, đạt tới một cảnh giới đủ mạnh, thì ngươi sẽ hiểu tộc Thiên Nhân là như thế nào. Khi đó, ngươi sẽ kính nể bộ tộc này." Ông lão nói.
Sau đó, ông lão khuyên nhủ hắn đừng tới những Thái Cổ Thần Sơn khác nữa, bởi như vậy cũng chỉ là vô dụng mà thôi. Mặc dù ở Hư Thần giới hắn có thể làm kinh sợ bốn phương, thế nhưng trong thế giới hiện thực thì những ngọn núi Thần kia vẫn là những vùng cấm vô thượng không thể nào lay động.
Hỏa Quốc, tổ địa.
Thạch Hạo trở về, mở mắt, kỳ hạn một tháng đã không còn xa. Hắn không có dự định tiếp tục tu hành mà muốn đi dạo nơi đây, điều chỉnh đến trạng thái tốt nhất của bản thân.
"Nơi đó chính là nơi trung tâm cấm kỵ của tổ địa, cũng không phải là không thể tiến vào, thế nhưng vô cùng nguy hiểm. Ngươi phải cẩn thận, chúng ta cũng không dám xông vào đó." Thiếu nữ mắt to nói.
Vùng đất cấm kỵ khác với những nơi khác, nơi khác không có một ngọn cỏ, thế nhưng nơi đây lại có rất nhiều cổ thụ, cắm rễ trong dung nham, cành lá sum xuê.
Thạch Hạo khá là kinh ngạc, tương truyền nơi này đã sinh ra Tế Linh Hỏa Quốc, được xưng là vùng đất thần.
Ở khu vực này, núi lửa rất nhiều, hồ dung nham cũng chẳng ít. Từng cây cổ thụ lượn lờ ánh lửa che kín cả bầu trời.
Sau khi đi vào, Thạch Hạo cảm thấy nơi này có không ít sinh linh, hơn nữa đều rất mạnh mẽ, không thiếu những cường giả cấp vương hầu!
"Chim lửa!"
Đó là một con chim toàn thân màu đỏ thẫm. Thân thể nó khổng lồ, nhưng chiều dài chỉ mấy mét, toàn thân đỏ rực, ánh lửa dâng trào.
"Cùng tộc với Địa Hồng điểu, đây là hậu duệ của Chu Tước sao?" Thạch Hạo khẽ nói.
Hỏa Quốc lấy Lửa đặt tên, đồng thời bảo thuật trấn giáo của bọn họ cũng là đại thần thông kinh thế thuộc về Hỏa đạo. Tục truyền Tế Linh của họ rất có thể là một con Chu Tước.
Hỏa Linh Nhi từng nhắc tới, nơi đây không được sát sinh, nếu không sẽ khiến cho sinh linh nơi đây tức giận. Hắn ghi nhớ điều này nên vẫn không có liều lĩnh.
Hắn tránh xa con chim lửa này, không muốn bị phát hiện. Nếu không, vạn nhất xảy ra xung đột thì rất có thể mọi người của Hỏa Quốc sẽ nhằm vào hắn, họ sẽ không cứu trợ.
Nơi miệng của một ngọn núi lửa, mọc lên một cây cổ thụ to lớn. Vỏ cây rạn nứt, thân cây cứng cáp, cứ như là một con rồng già đang nằm phục ở đó, rễ cây đâm thẳng vào trong dung nham đỏ đậm để hút lấy sức mạnh thần tính.
Cây cổ thụ này không tầm thường, đứng rất xa cũng có thể nhìn thấy. Toàn thân nó tỏa ra hào quang óng ánh, phiến lá lấp lánh, linh khí bức người.
Thạch Hạo tìm tới nơi đó, đứng dưới tán cây ngước nhìn lên trên thì phát hiện có một tổ chim cũng không lớn lắm, nhưng cứ như là một mặt trời nhỏ đang phát sáng, tỏa ra những gợn sóng mạnh mẽ.
Đường kính của tổ chim chỉ có hơn một thước, thần quang màu vàng dâng trào, hết sức kinh người.
Thạch Hạo đảo mắt nhìn xung quanh, thấy rất yên tĩnh, cũng không có sinh linh nào qua lại. Hắn nhanh nhẹn và linh hoạt giống như một con khỉ, chỉ vài cú chạm chân đã tới trước tổ chim kia rồi.
Truyen.free hân hạnh mang đến cho quý độc giả bản dịch hoàn chỉnh và độc quyền của chương truyện này.