Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 339: Cách không đối lập

"Nơi này có thể đi vào Hư Thần giới không?" Thạch Hạo hỏi.

"Đương nhiên là có rồi! Ngay cả Tế Linh của vương quốc ta cũng xuất hiện từ nơi đây, tắm mình trong hào quang Thần thì làm sao có thể không tiến vào Hư Thần giới được chứ." Nói tới đây, Hỏa Linh Nhi lộ vẻ mặt khác thường, hỏi: "Trước đây ngươi từ nơi nào tiến vào Hư Thần giới vậy, ta cảm thấy đó không phải là con đường thông thường?"

Thạch Hạo cười gượng gạo, quả nhiên không phải là con đường bình thường. Nơi y tiến vào hoàn toàn khác với người khác, nơi đó là một vùng phế tích.

Hơn hai năm trôi qua, lần thứ hai Thạch Hạo bước vào Hư Thần giới, cảm nhận vô cùng khác biệt. Nghĩ đến những chuyện trước đây y từng làm khiến bản thân không thể tiến vào Hư Thần giới, bị đuổi ra ngoài, y không khỏi mỉm cười.

Sơ Thủy Địa, người đến người đi, nơi đây vẫn náo nhiệt như xưa, song hầu hết đều là những gương mặt xa lạ, y gần như không nhận ra ai.

Thạch Hạo thong thả bước đi, không hề vội vã, liên tục tìm kiếm xung quanh. Cuối cùng, ánh mắt y sáng lên, nhìn thấy hai cố nhân, bọn họ vẫn còn ở nơi đây.

Điểu gia và Tinh Bích Đại gia, lai lịch của hai người này quả thật vô cùng quái dị. Nếu không, dựa vào đâu mà bọn họ có thể trấn giữ Sơ Thủy Địa này quanh năm suốt tháng? Điều này khiến Thạch Hạo lộ ra vẻ ngạc nhiên.

"Hai vị vẫn khỏe chứ? Lâu ngày không gặp, không biết hai vị đã làm hại thêm bao nhiêu người rồi, liệu ta có được chia phần trăm nào không đây?" Thạch Hạo cười híp mắt hỏi.

"Xẹt" một tiếng, Tinh Bích Đại gia nhảy lên, quan sát cẩn thận, nói: "Là ngươi!"

Ông ta nhanh chóng liếc nhìn xung quanh, rón rén bước tới như một kẻ trộm, nói: "Đừng xuất hiện sớm, lát nữa ta bán tin tức này, sẽ chia cho ngươi một nửa!"

"Không hứng thú, trừ phi đó là bảo thuật, hoặc di cốt của hung thú thần huyết, nếu không thì chẳng có sức hấp dẫn gì cả." Thạch Hạo đáp lời.

"Càng ngày càng mạnh miệng. Đừng quên hơn hai năm vừa qua ai đã từng hợp tác với chúng ta đấy." Tinh Bích Đại gia bất mãn.

Điểu gia cũng tiến tới, hỏi: "Tên tiểu tử nhà ngươi thật chẳng bình thường, lần này tới đây lại định gây ra đại họa gì nữa sao?"

Thạch Hạo liếc nhìn bọn họ, nói: "Ta giống như người hay đi gây sự à?"

"Chứ sao!" Hai người đồng thanh đáp.

Thạch Hạo trợn tròn mắt, phân bua: "Ta từ trước đến nay chưa từng gây sự gì cả."

"Ta nhổ vào!" Hai người đồng thời khinh bỉ y.

Hỏa Linh Nhi đứng đằng xa, nghe thấy thế thì nhịn không được cười phì một tiếng.

"Được rồi, đừng tán gẫu nữa. Ngày hôm nay ngươi xuất hiện thì chắc chắn sẽ có chuyện lớn xảy ra rồi. Ngươi như ma vương hại đời xuất hiện, làm sao có thể không khiến thiên hạ náo động chứ? Tất cả mọi chuyện cứ để chúng ta sắp xếp cho." Tinh Bích Đại gia lên tiếng.

Hai lão già này! Thạch Hạo thầm oán trong lòng, nhưng cũng đồng ý để bọn họ sắp xếp.

Không lâu sau đó, có tin tức đứa nhóc hung tàn đã trở về, và có khả năng sẽ đại chiến với Thạch Nghị.

Ngay sau đó, lại có tin tức khác truyền ra ngoài, Thạch Hạo đang bế quan, có lẽ phải nửa năm sau mới xuất hiện.

Hai tin tức hoàn toàn trái ngược nhau khiến toàn bộ sôi sục. Mọi người không ngừng bàn luận, Hư Thần giới trở nên náo nhiệt hẳn, tất cả đều đang mong chờ Thạch Hạo xuất hiện.

"Không khí đã được đẩy lên cao trào, tiếp theo nên thả ra vài con dê béo thôi." Hai lão già lên tiếng.

Hai người họ đã quá quen thuộc với việc này. Thế nên, việc để bọn họ xử lý đương nhiên sẽ khơi dậy hứng thú của rất nhiều người. Đặc biệt là trước đây bọn họ cũng có mối quan hệ mật thiết với Thạch Hạo, càng dễ dàng khơi gợi sự tò mò của người khác.

"Con bà nó, một sinh linh thuần huyết đã tìm tới cửa, chuyện làm ăn này không hề nhỏ chút nào!"

Thạch Hạo cũng không tham gia vào, chỉ biết rằng hai lão già nát rượu kia lại đang lừa g���t người khác và thu được không ít lợi ích. Các thế lực lớn cùng các sinh linh thuần huyết đều đã xuất hiện.

"Đây chính là giao dịch công bằng. Giao nguyên thủy phù cốt, chúng ta sẽ tiết lộ tin tức, nếu không thì lập tức rời đi."

Cuối cùng, một Hoàng Kim thú đã xuất hiện, đây chính là kẻ hầu cận của Thần Sơn, mạnh mẽ và kinh người. Cả người nó phủ một bộ lông vàng óng, lưu chuyển khí tức khiến người khác khiếp sợ.

Một đám Hoàng Kim thú vây quanh hai lão già này, hai người họ cũng chẳng hề sợ hãi, vẫn ung dung tự tại lừa đảo, chuẩn bị vòi vĩnh chút máu huyết của sinh linh Thái Cổ Thần Sơn.

Cuối cùng, Thạch Hạo xuất hiện.

Sơ Thủy Địa sôi trào. Thạch Hạo giáng lâm Hư Thần giới tạo nên một làn sóng chấn động lớn. Tất cả mọi người đều biết cuộc chiến giữa các thiếu niên Chí Tôn sắp sửa diễn ra.

Cường giả các giáo, Hoàng Kim thú của Thái Cổ Thần Sơn... đầy tự tin tiến tới, kết quả khi nhìn thấy Thạch Hạo thì kinh hoàng, vứt lại đầy rẫy nguyên thủy bảo cốt trên mặt đất rồi nhanh chân chạy trốn.

Tin tức Thạch Hạo xuất hiện nhanh chóng truyền đi khắp nơi, ánh mắt mọi người đều đổ dồn về nơi đây.

Thật ra, khi Thạch Hạo xuất hiện ở khu vực cấp Thập thì không một ai dám gây sự với y. Kể cả sinh linh Thái Cổ Thần Sơn, y đều có thể một đường quét sạch.

Rất nhanh y liền rời khỏi nơi này, tiến vào Động Thiên phúc địa, nơi đây đều là cao thủ cảnh giới Động Thiên. Nhìn thấy di tích chiến trường ngày xưa, y không khỏi có chút cảm khái.

Thạch Hạo cũng không dừng chân, rất nhanh lại tiến vào khu vực Hóa Linh. Đây là địa điểm mà trước kia y chưa từng đặt chân tới. Hiện tại giáng lâm, lập tức thu hút sự chú ý của khắp nơi.

Quan trọng nhất là, Tinh Bích Đại gia và Điểu gia đều đã tới, đang đi theo phía sau, tham gia trò vui. Thực lực của hai người này rất mạnh, khó lường.

"Không phải các ngươi chỉ có thể ở Sơ Thủy Địa thôi sao?" Thạch Hạo hỏi.

Hai người cười cười, đáp rằng khách đã tới tận cửa, cái gọi là chuyện làm ăn thì đương nhiên rơi lên đầu Thạch Hạo. Bọn họ muốn bố trí trận cá cược để hấp dẫn cường giả mười phương đến đặt cược.

Hai thiếu niên Chí Tôn có lẽ sẽ quyết đấu với nhau, bọn họ không muốn bỏ qua.

Thạch Quốc Hoàng Đô, Võ Vương phủ.

Thạch Nghị mở mắt, hắn đã nhận được lời bẩm báo. Vẻ mặt bình tĩnh, hắn nói: "Ta đi xem một chút."

Thần quang nội liễm, đạo vận trời sinh. Hiện tại hắn có một khí chất phản phác quy chân. Ngày ngày tụng kinh khiến cơ thể và tinh thần của hắn được gột rửa, điều mà người ngoài khó lòng lý giải.

"Thạch Nghị tới rồi!"

"Trời ạ, Trùng Đồng giả xuất hiện rồi!"

Hư Thần giới trở nên náo loạn, khắp nơi đều chấn động, một trong hai nhân vật chính đã xuất hiện.

Mười phương đều chấn động, ngay cả hơi thở cũng trở nên gấp gáp. Đây chính là mũi nhọn đấu với mũi dao chăng? Cũng có thể nói là sao chổi va chạm với mặt đất!

Trải qua mấy ngày, Thạch Nghị một lần nữa hiện thân. Thế nhưng hiện tại, hắn lại đang hướng về phía bộ tộc của chính mình.

Sóng lớn cuồn cuộn ngàn vạn ngọn núi, không chỉ Hư Thần giới sôi sục, mà ngay cả trong thế giới hiện th��c cũng tương tự. Khắp các nơi không ngừng bàn luận.

"Nghe gì chưa? Hai thiếu niên Chí Tôn đều đã tiến vào Hư Thần giới cả rồi, nhanh chân đi xem, nói không chừng sẽ có chiến đấu đấy."

"Không thể bỏ lỡ, một trận chiến có ảnh hưởng vô cùng sâu rộng có lẽ sẽ bắt đầu đấy!"

...

Những năm gần đây, Hư Thần giới cũng có không ít sóng gió, thế nhưng chưa bao giờ giống như hiện tại. Nhân số tăng vọt, quả thực là vô cùng đông đúc. Đâu đâu cũng có bóng người, kẻ ra người vào vô cùng tấp nập.

Vào ngày hôm đó, không biết có bao nhiêu tu sĩ đang dõi mắt quan sát. Hư Thần giới người đông như kiến cỏ.

Thạch Nghị xuất hiện, đầu tiên tiến vào Sơ Thủy Địa, rồi tiến tới khu vực cấp Động Thiên, sau đó mới tiến vào khu vực cấp Hóa Linh, cuối cùng dừng lại ở phúc địa cảnh giới Minh Văn.

Hai người họ rất kỳ lạ, phân chia khu vực khác nhau, cũng không hề gặp mặt.

Chuyện này khiến mọi người vừa căng thẳng vừa mong chờ, còn lo lắng hơn cả người trong cuộc!

Điều này có ý gì, vì sao bọn họ không lập tức gặp mặt? Trên thực tế, khi Thạch Nghị đi qua khu vực Hóa Linh thì Thạch Hạo đã biết, thế nhưng cả hai đều chưa hề đi tới gặp đối phương.

Liệu bọn họ có chiến một trận không? Mọi người hoài nghi, hai người này dường như chẳng hề vội vàng gì cả.

Rất nhiều người suy đoán, bọn họ đã không ra tay thì thôi, một khi ra tay thì cuộc quyết đấu ở Hư Thần giới chắc chắn sẽ phá vỡ kỷ lục. Cả hai đang chuẩn bị cho một cuộc đại chiến kinh thiên động địa.

Vào khoảnh khắc này, người ở Hư Thần giới chia thành hai phe, một nhóm người ở khu vực cấp Hóa Linh, một nhóm khác thì đi tới nơi Thạch Nghị đang trú ngụ, chờ xem bọn họ quyết chiến.

"Đệ đệ, từ biệt nhiều năm, ngươi vẫn khỏe chứ?" Cuối cùng, Thạch Nghị cách không lên tiếng, giọng điệu bình tĩnh.

Có người truyền lời nói này về, ai nấy đều lộ vẻ khác thường.

"Không cần quan tâm, rất tốt." Thạch Hạo đáp trả.

Có thể nói, cảnh tượng này tương đối kỳ lạ. Bọn họ vẫn chưa gặp nhau, mà cách không nói chuyện khiến mọi người lộ vẻ quái dị.

"Nhiều năm không gặp, ta rất nhớ ngươi, khi nào thì gặp nhau đây?" Thạch Nghị hỏi.

"Nếu như muốn gặp thì tự mình tới đây đi." Thạch Hạo đáp lại.

Chuyện này khiến mọi người đau đầu không thôi. Đây là thế nào chứ, hai thiếu niên Chí Tôn mỗi người đứng một nơi nói chuyện, vậy khi nào mới đánh một trận đây?

Vào lúc này, mọi người cũng đã đoán ra được, hai người này đang kiêng kỵ lẫn nhau, cũng không muốn hành động thiếu suy nghĩ. Một khi chiến, ắt là sẽ bùng nổ như sấm sét!

"Tử Lăng thúc có khỏe không?" Thạch Nghị hỏi.

Thạch Hạo nghe thấy thế, ánh mắt vô cùng đáng sợ. Năm đó, phụ thân y bị đám Vũ tộc cầm pháp chỉ Thần Linh vây giết, trọng thương cực nặng. Vì tìm thánh dược cho y mà phải tha hương, đến nay tung tích vẫn chưa rõ.

Tất cả đều là do hai mẹ con nhà này. Hiện tại Thạch Nghị hỏi thăm, đó là khiêu khích, hay chỉ là lễ tiết thông thường?

"Đại bá cũng không có việc gì chứ?" Thạch Hạo cũng hỏi lại một câu.

Trong trận chiến ở Hoàng Đô, y từng đánh bại Thạch Tử Đằng, khiến hắn trọng thương. Hiện giờ nh���c lại, đó cũng là một sự khiêu khích ngầm.

"Khi nào thì chiến một trận?" Thạch Hạo hỏi, đi thẳng vào vấn đề.

Lần này, Thạch Nghị cũng không vội đáp lời, mà lấy ra một khối nguyên thủy phù cốt, khắc xuống vài chữ rồi sai người đưa tới.

"Bất cứ lúc nào cũng có thể chiến." Dòng chữ rất đơn giản, nhưng lại tỏa ra uy thế vô cùng mạnh mẽ. Khi Thạch Hạo đọc, nó bùng phát ra một luồng ánh sáng kỳ dị vô cùng mạnh mẽ rồi sau đó nổ tung.

Khiến quần hùng đều run rẩy. Trên người mỗi người đều ngưng tụ một dấu ấn, giống như một vùng biển mênh mông.

Nếu không phải Thạch Hạo, người khác khó lòng chịu đựng được!

Đây hiển nhiên là một trận ám chiến. Thạch Nghị ước lượng thực lực của vị đệ đệ này, nếu ngay cả một tấm chữ mà không tiếp nổi, thì cũng không cần nói chuyện nữa.

Thạch Hạo cất bước. Trong khu vực cấp Hóa Linh cũng không một ai dám ngăn cản. Y đi tới phủ đệ Vũ tộc, đây là một vùng tịnh thổ hùng vĩ.

Lúc này, toàn bộ tộc nhân Vũ tộc đều khiếp sợ. Lẽ nào nơi đây sẽ hóa thành vùng đất tối tăm? Bởi vì căn cơ của Vũ tộc ở cấp Động Thiên từng bị người này hủy diệt.

"Keng" một tiếng, Thạch Hạo chụp lấy tấm biển đồng thau, cách không thu lấy tấm biển của Vũ tộc, khiến cho đám người biến sắc, vô cùng tức giận, nhưng chẳng thể nói được gì.

"Khối cốt của ta, dùng tốt chứ?" Thạch Hạo khắc mấy chữ này rồi ném vào Vũ phủ.

Tấm biển này được đưa tới trước mặt Thạch Nghị, lập tức bùng phát ra thần quang. Những chữ này boong boong vang vọng, tựa như thiên kiếm đang kêu vang, chói rọi khắp nơi. Rất nhiều người đều có thể nhìn thấy.

"Rất tốt, rất phù hợp với ta. Chỉ yếu hơn sức mạnh Trùng Đồng vài phần mà thôi." Thạch Nghị đáp trả, lại khắc xuống một hàng chữ khác, ẩn chứa vẻ ngạo mạn bên trong.

Lời nói của hắn rất rõ ràng. Một là không hề áy náy, hai là Chí Tôn Cốt không bằng Trùng Đồng!

"Trùng Đồng rất mạnh sao? Chưa bao giờ cảm thấy như vậy. Nếu không thì sao lại không có tự tin, phải cướp đi khối cốt của người khác chứ." Thạch Hạo đáp trả.

Hai thiếu niên Chí Tôn tranh đấu k��ch liệt với nhau. Tuy rằng rất bình tĩnh, nhưng lúc nào cũng có thể tạo nên sóng gió lớn.

Truyen.free hân hạnh mang đến cho quý vị độc giả những thiên truyện kỳ ảo được chuyển ngữ độc quyền, tinh tuyển từ vô vàn thế giới huyền huyễn.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free