Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 332: Thăng hoa đến cực điểm

Hơn nữa, hắn biết rõ đây mới là giai đoạn mở đầu; sau khi tiến vào Minh Văn Cảnh, hắn có thể thử nghiệm được nhiều hơn nữa, điều này còn quan trọng hơn cả những gì hắn đã đạt được!

Từ khi bước chân vào cung điện cổ cho đến hiện tại, đã hơn mười ngày trôi qua. Thạch Hạo đã đột phá cực cảnh, giờ đây toàn thân hắn phát sáng như một lò lửa khổng lồ, cường thịnh hơn rất nhiều so với trước đây.

Hoá Linh viên mãn rồi tiếp tục đột phá bước sang một cảnh giới đáng sợ kia, thật sự thăng hoa đến cực điểm, khiến hắn trở nên cực kỳ mạnh mẽ!

Thạch Hạo ngẩng đầu nhìn xung quanh. Đại điện chi chít vết rạn nứt, sắp sửa sụp đổ đến nơi. Việc nó trụ vững được hơn mười ngày đã là hiếm thấy; trước kia, nó chỉ kéo dài được vài ngày.

Hắn mở cánh cửa lớn và bước ra ngoài. Phía sau hắn, cung điện ầm ầm sụp đổ.

Lúc này, hắn có thể đột phá Minh Văn Cảnh, nhưng lại không có thời gian. Cung điện giờ đã hóa thành phế tích, hắn cần phải nhanh chóng tìm kiếm một nơi tu hành mới.

Ở đây một ngày có thể bù đắp mấy chục ngày ở bên ngoài, nhưng việc xây dựng một cung điện như vậy tiêu hao vật liệu quý giá quá lớn. Những thế lực bình thường đừng mơ mà nghĩ tới, căn bản không thể chịu nổi!

Thế giới này rất cân bằng. Tuy thu được thời gian tu hành quý giá, nhưng lại hủy diệt đi vô tận thiên tài địa bảo. Cái được không đủ bù cho cái đã mất.

Dung nham chảy phía trước trở nên đỏ rực. Thạch Hạo tạo ra một màng ánh sáng bao phủ lấy bản thân, xuyên qua hồ dung nham rồi bay vút lên trời cao.

"Hắn ra rồi!" Có người kêu lên. Bên ngoài, các tu sĩ đang canh chờ.

"Xoẹt!"

Một vệt sáng bay tới, đó chính là một mũi tên hoàng kim vô cùng chói mắt. Có kẻ đã chờ sẵn nơi đây để giết hắn.

Thạch Hạo né qua, ánh mắt hắn lóe lên. Hắn phát hiện đó chính là thiếu niên tóc vàng lúc trước, đang đứng nơi xa, trên tay cầm một cây cung lớn, toàn thân được ánh sáng hoàng kim bao phủ.

"Ngươi thật sự bám dai như đỉa vậy. Lần trước công kích ta đã bỏ qua rồi, giờ lại tiếp tục nữa." Thạch Hạo khẽ nói, bình tĩnh nhìn hắn.

"Giết chết hai tên tôi tớ của ta, ngươi cho rằng chuyện đã xong ư?" Thiếu niên tóc vàng nói, giọng không cao nhưng lại mang theo một luồng cay nghiệt đầy đáng sợ.

Vóc người hắn cao ốm, vô cùng tuấn tú. Đôi cánh Phong Lôi màu vàng lượn lờ những tia chớp, khiến cho nơi hắn đứng trở nên hừng hực, giống như một thiên thần giáng trần vậy.

"Ngươi hẳn là biết, bọn họ chọc ta trước tiên," Thạch Hạo nói.

"Ta biết, nhưng thì đã sao nào? Giết người của ta, chẳng cần biết lý do gì, đều chỉ có một kết cục đó là cái chết. Tôi tớ của ta chỉ có thể do ta giết chết, ngươi là cái thá gì?" Thiếu niên tóc vàng khẽ nói, đôi mắt màu vàng, yêu dị cực kỳ.

Lời của hắn không cao nhưng đủ để truyền khắp nơi, mang theo một luồng uy nghiêm, cũng có chút kiêu căng, bễ nghễ, hệt như hậu nhân của Thần giáng thế!

"Giọng điệu rất ngông, vênh mặt hất hàm sai khiến người khác. Ngươi tưởng nơi đây là nhà của ngươi à, ngươi tưởng không ai dám làm gì ngươi?" Thạch Hạo tức giận.

"Nếu như ở vực kia của chúng ta, ngươi nói những câu này có lẽ ta sẽ do dự, nhưng ở Hoang Vực này... haha, tính là cái gì chứ." Thiếu niên tóc vàng cười gằn.

Phía chân trời xuất hiện rất nhiều bóng người. Ai nấy đã sớm biết thiếu niên tóc vàng đang chờ đợi ở nơi này, muốn quyết đấu với người đã tiến vào Thần Điện kia, và mấy ngày nay h��� đều thấy hắn rất mong ngóng.

Sau khi nơi đây xuất hiện những gợn sóng, tất cả mọi người đều đã bị kinh động nên lập tức tới đây, muốn quan sát trận chiến này.

"Thiếu chủ, nhanh chóng giết chết hắn, chúng ta còn phải tiến vào nơi sâu của tổ địa Hỏa tộc nữa, đừng có bỏ qua cơ duyên lớn khác." Phía sau thiếu niên tóc vàng có mấy tên tôi tớ, mỗi một người khí tức đều rất cường thịnh.

"Được, trì hoãn đã không ít thời gian rồi, giết chết hắn rồi chúng ta lên đường." Thiếu niên tóc vàng mở miệng, giống như đang nói đến một chuyện nhỏ bé không đáng kể.

Hắn thay đổi một cây cung khác. Chiếc cung lờ mờ không có ánh sáng lộng lẫy, có màu nâu xám và không biết được làm bằng vật liệu gì. Hắn nhẹ nhàng gảy một cái thì phát ra tiếng sắt đá.

Hắn lại rút ra một mũi tên đặt lên dây cung, nhẹ nhàng kéo. Trong thiên địa lập tức xuất hiện một luồng khí tức không tên, sau đó một con giao long phát ra âm thanh rít gào.

"Gào...!"

Mọi người hít vào hơi khí lạnh, tập trung vào cây cung lớn. Cảnh tượng quá kinh người; dây cung óng ánh hóa thành một con giao long thét dài nơi đó, tỏa ra sóng thần lực kinh người.

Cùng lúc đó, một con giao long to lớn hơn nữa hiện ra, do thần hà tạo thành quay quanh trong hư không, cứ như là một tòa núi lớn, bảo vệ lấy thiếu niên tóc vàng.

Cảnh... cảnh tượng thật sự có chút kinh người!

Tất cả mọi người đều hiểu, dây cung kia có lai lịch. Hơn nửa là gân giao long cho nên mới xuất hiện uy thế như vậy, nếu không thì dùng vật gì mới có thể như thế?

Thạch Hạo tập trung cao độ, toàn thân rực rỡ, hi quang lưu chuyển, nhìn chằm chằm về phía trước, sẵn sàng chờ đón quân địch.

Dây cung kéo căng cứ như trăng tròn, nơi đó khí tức càng ngày càng cường thịnh, truyền ra tiếng rồng ngâm hổ gầm. Một con giao long to lớn bay lên trời nhìn xuống phía dưới.

"Xoẹt!"

Một luồng ánh vàng bay tới, tốc độ nhanh đến cực hạn, thần uy lẫm liệt, không thể chạm trán!

Thạch Hạo biến sắc. Uy thế của mũi tên này cực thịnh, cung tên của đối phương tuyệt đối là một đại sát khí. Trước tiên, hắn không lấy cứng chọi cứng, mà nghiêng người sang một bên né tránh mũi tên này.

Ầm một tiếng, khi vừa nghe thấy thanh âm này thì ánh vàng kia đã vọt tới, cuồng phong gào thét, cát bay đá chạy, khiến cho mặt đất rạn nứt, sóng nước trên hồ dung nham ngập trời.

Mũi tên này vô cùng mạnh mẽ, đây là một pháp khí rất đáng sợ!

Phía chân trời, một gò đất thấp bé nổ tung. Đó là uy thế nhất tiễn khiến cho gò đất kia nổ tung, nhưng nó vẫn không ngừng lại. Thần mang vàng óng bay trở lại rồi bắn về phía Thạch Hạo. Khi nó bay ngược trở lại thì vẽ ra một đường cong hình cung, uy thế chẳng hề giảm.

Thạch Hạo hét lớn, thần hà từ trong miệng dâng lên rồi hóa thành một luồng quang thuẫn ngăn cản ở phía trước, trực tiếp chặn mũi tên này.

"Coong!"

Quang thuẫn nứt ra, uy thế nhất tiễn vô cùng khủng bố. Khi tới gần, hai tay Thạch Hạo chấn động. Một con Toan Nghê cao như núi lớn xuất hiện, cắn mạnh vào mũi tên này.

"Bùm!"

Nơi đây xảy ra một vụ nổ lớn, lôi điện như thủy triều vọt lên ngập trời. Toan Nghê màu tím nổ tung trở thành vô tận tia điện.

Mũi tên này rốt cuộc cũng lờ mờ ��i rồi biến mất trong hư không, hóa thành mưa ánh sáng.

Phương xa, mọi người khiếp sợ. Uy lực của mũi tên này quá to lớn, chỉ tiện tay kéo dài dây cung bắn ra một tên, mà đã có thể bù đắp cho một loại đại thần thông, phá cỡ bảo thuật Toan Nghê.

Thạch Hạo vẻ mặt nghiêm túc, đứng sừng sững ở nơi đó nhìn chằm chằm thiếu niên tóc vàng. Đây là một kẻ địch đáng sợ.

Hắn cũng không xem thường. Vừa mới xuất quan mà đã gặp phải địch thủ bực này, không thể nào tránh được một trận chiến. Đây không phải cao thủ Hoá Linh Cảnh, mà là cao thủ Minh Văn Cảnh.

"Có chút ý nghĩa, ngươi cũng được đấy nhưng vẫn còn thiếu rất nhiều. Mũi tên vừa rồi chỉ phát huy chưa tới một phần mười thần uy, ngươi có thể kiên trì sao?" Thiếu niên tóc vàng cười cười, kèm theo vẻ châm biếm.

Những lời này vừa ra khiến cho nơi xa trên không trung chấn động, mọi người kinh sợ. Thiếu niên này mạnh mẽ đến cỡ nào đây? Hắn đang đề cao hay là thật sự có sức chiến đấu như vậy?!

"Có bản lĩnh thì đến giết ta đi. Nếu không có năng lực đó thì nghểnh c�� chờ chết đi." Thạch Hạo đáp lại, cũng không căng thẳng mà vẫn bình tĩnh như trước.

"Thần lực chồng chất, cường thịnh đến đâu!" Thiếu niên tóc vàng cũng không nóng lòng vận dụng toàn lực, vẫn đang trêu tức hắn. Hắn lần nữa giơ cung, giao long rít gào, kinh động thiên địa.

Một luồng thần mang màu vàng gào thét bay tới, tạo nên một cơn lốc và còn mang theo vô tận lôi điện, nhấn chìm cả trời cao. Đây là thể hiện thần uy của hắn.

Mũi tên này, hắn đã truyền vào thần lực của thuộc tính lôi điện, mạnh hơn rất nhiều lần so với ban nãy.

Mọi người biến sắc. Nếu như là một tu sĩ Hoá Linh bình thường, ắt sẽ bị một tên bắn cho nổ tung. Ở rất xa thì đã có thể cảm nhận được gợn sóng khủng bố rồi, khiến cho tâm thần người run lên. Ở gần đó thì còn có thể chống lại sao?

Đây cũng không như là một mũi tên, mà là một con giao long thật sự, ngửa đầu hí dài nhằm về thiếu niên Nhân loại kia.

"Phá cho ta!"

Thạch Hạo hét lớn, nắm đấm bùng phát ra thần quang. Đây là một quyền bằng tia chớp, hóa Toan Nghê vào trong bàn tay. Không có hiện ra hung thú mà chỉ có phù văn áo nghĩa cơ bản nhất.

Sương mù tung bay, một ký hiệu nguyên thủy nhất xuất hiện ở nắm đấm của hắn, thay thế được Toan Nghê màu tím. Đây chính là vật cơ bản nhất trong thiên địa.

Các ký hiệu xoay tròn chặn lại mũi tên màu vàng kia, mà ánh sáng hừng hực màu vàng ở phía sau bị màu tím kèm theo màu vàng nhạt chặn đứng lại.

"Răng rắc!"

Rốt cuộc, mũi tên màu vàng cũng bị đánh gãy nổ tung trên không trung, hóa thành một vùng sóng biển lôi điện và thần lực, kim quang óng ánh nhấn chìm cả thiên địa.

Thạch Hạo đứng yên bất động, không có rút lui, đã hủy đi mũi tên thứ hai.

Thiếu niên tóc vàng đối diện rốt cuộc cũng biến sắc. Đối phương phá nát mũi tên thứ nhất là loại kém nhất thì cũng thôi đi, nhưng mũi tên thứ hai vậy mà vẫn bị đánh gãy, chuyện này không hề tầm thường.

"Ngươi vẫn còn ở Hoá Linh Cảnh?" Hắn ngờ vực.

"Không sai, sức lực vẫn chưa dùng hết, ngươi cứ tiến tới!" Thạch Hạo lạnh lùng lên tiếng.

Thiếu niên tóc vàng chấn động trong lòng. Hắn đã bước vào Minh Văn Cảnh, mà đối phương lại lấy tu vi Hoá Linh Cảnh mạnh mẽ chống đỡ, vô cùng không đơn giản, thiên tư siêu tuyệt!

"Đừng nóng vội, còn mấy mũi tên nữa, ngươi cứ từ từ mà hưởng thụ, ta xem ngươi có thể kiên trì được tới khi nào." Thiếu niên tóc vàng khôi phục lại vẻ cay nghiệt, ánh mắt càng thêm yêu dị.

"Vù!"

Dây cung dao động, mũi tên thứ ba bắn ra. Hắn quát to một tiếng, thần uy chấn động cả khu cổ địa này. Hơi thở của hắn tăng mạnh, vận dụng sức mạnh cực kỳ cường đại.

Đây là một đòn đáng sợ của Minh Văn Cảnh. Hắn tuy rằng đang giễu cợt thế nhưng mũi tên này cũng không phải đùa giỡn chút nào, uy lực tăng lên dữ dội, so với lúc nãy còn khủng bố hơn cả một đoạn dài.

Thạch Hạo sắc mặt thay đổi, toàn thân óng ánh, thần hi dâng trào, hóa thành từng cái chuông nhỏ. Vào đúng lúc này, hắn trở nên hoàn toàn khác, toàn bộ thân thể đều sáng rực, truyền ra những tiếng ngân vang của chuông lớn.

Đây là Đạo mà hắn vừa mới tìm hiểu được, dựa vào thứ này để đột phá cực cảnh Hoá Linh, đánh vỡ truyền thuyết!

Hiện tại, trong cơ thể hắn mỗi một sợi thần hi đều hóa thành một cái chuông nhỏ, tạo thành cốt văn lưu chuyển trong máu thịt. Cứ như thế hợp lại cùng nhau, cả người hắn giống như là một cái chuông màu vàng.

"Đây là..."

Thiếu niên tóc vàng giật mình. Biểu hiện của đối phương nằm ngoài dự đoán của hắn. Cả người lại có một loại đạo vận đáng sợ, khí tức mạnh mẽ kinh người khiến cho tu sĩ Minh Văn Cảnh khiếp đảm.

Là sức mạnh gì đây?

"Coong!"

Chuông lớn nổ vang bùng phát ra ánh sáng vô tận, hay có thể nói là thân thể của Thạch Hạo nổ vang, phát ra vô số gợn sóng, cứ như là một cái chuông thần khuếch tán ra gợn sóng màu vàng ngăn cản lại mũi tên kia.

Cuối cùng, từ phần đầu mũi tên từ từ tan vỡ rồi nổ tung, trở thành bột mịn.

Tất cả mọi người biến sắc. Thạch Hạo lấy thân phận là Hoá Linh Cảnh đối kháng lại thiên tài vực ngoại Minh Văn Cảnh, nhưng lại vô cùng kịch liệt, chấn động mọi người.

Xoẹt một tiếng, kim quang lóe lên, chuông lớn ngân vang mấy chục dặm. Thân thể của Thạch Hạo cứ như là một cái chuông lớn màu vàng biến mất ngay tại chỗ, khi xuất hiện đã gần chỗ của thiếu niên áo vàng rồi.

"Ngươi cũng thử xem sức mạnh của ta đi!"

Lời nói đầy lạnh lùng xuất hiện. Hơi thở của hắn đã thay đổi, chuông vàng cũng biến mất, thần hi trong cơ thể hắn hóa thành một thanh tiểu kiếm. Cốt văn vận chuyển, khí chất cả người hắn cũng thay đổi theo.

Lúc này, hắn lộ ra sự sắc bén cứ như là một thanh tiên kiếm xẹt ngang trời, cực tốc chém tới, thần mang óng ánh cắt ra vĩnh hằng!

Thiếu niên màu vàng vô cùng mạnh mẽ, ở vực ngoại có tiếng lừng lẫy. Hắn rất là giật mình vội vàng tránh né, thế nhưng đòn đánh này vẫn quẹt qua người hắn.

Sợi tóc màu vàng bay lượn đầy trời. Trên đầu hắn máu tươi chảy ra, da đầu bị cắt đi một miếng nhỏ. Máu chảy ào ào khiến cho vẻ đẹp tuấn tú của hắn trông rất yêu tà và dữ tợn.

Bản dịch này là tài sản độc quyền của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free