[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 330: Thần phủ
"Xèo!"
Một chùm sáng bạc xé gió bay tới, nhắm thẳng vào sau gáy Thạch Hạo. Tốc độ cực nhanh, phía sau nó là một luồng gió mạnh kèm theo một chuỗi phù văn kinh người.
Thạch Hạo nghiêng người sang ngang, không hề quay đầu lại, cánh tay đưa ra, "phịch" một tiếng, nắm gọn một vật trên bả vai. Đó là một mũi tên dài màu bạc, được khắc họa vô số ký hiệu, sáng bóng và thần bí, có thể xuyên thủng thân thể của hung thú khổng lồ.
Hắn đột nhiên quay người lại, phóng mạnh mũi tên bạc về phía kẻ vừa bắn mình. Tốc độ của mũi tên còn nhanh hơn lúc trước mấy lần, trên không trung không ngừng vang lên những tiếng nổ lớn. Chùm sáng bạc óng ánh như một vầng trăng bạc bùng nổ, lao vút về phía trước.
Nó không còn giống một mũi tên, mà tựa như một ngọn núi bạc khổng lồ, ầm ầm nện mạnh xuống giữa tiếng nổ vang trời.
"Rầm!"
Một tiếng vang thật lớn truyền đến, nơi đó, một bóng người lảo đảo lùi lại. Trường cung trong tay cùng tấm khiên che chắn đều bị văng tung tóe, hắn không ngừng phun máu tươi ra khỏi miệng, rõ ràng đã bị thương nặng.
Đây không phải Nhân tộc mà là một cường giả có cánh chim, cũng giống như tên tôi tớ bị rơi vào hồ dung nham kia, đều rất mạnh mẽ, thế nhưng không thể nào sánh được với Thạch Hạo.
"Hỏa Quốc các ngươi muốn đối địch với chúng ta sao? Dám ở đây ngăn cản, đây là chủ ý của Hỏa Hoàng ư?" Kẻ này lạnh lùng nói.
Tuổi hắn không lớn lắm, thế nhưng lại vô cùng kiêu căng. Mặc dù bị thương, hắn vẫn ngạo nghễ đứng thẳng như trước, nhìn về phía Thạch Hạo tràn đầy địch ý.
"Vẫn chưa hiểu sao? Rõ ràng như vậy mà cũng không hiểu." Thạch Hạo không thèm để ý, ánh mắt chăm chú nhìn về phía thần phủ, sợ bỏ sót bất cứ điều gì.
Bên dưới mặt hồ dung nham đang nhấp nhô sóng nước, một tòa cung điện như ẩn như hiện, tỏa ra phù văn, thần bí và khó lường. Sương mù cùng hào quang đan xen, chiếu rọi lên mặt hồ.
Thạch Hạo nhìn chăm chú, hắn rất muốn tiến vào bên trong. Chỉ trong nháy mắt, đã xuất hiện thêm vài chục người, tất cả đều chiếm lấy địa thế có lợi nhất, sẵn sàng hành động bất cứ lúc nào.
"Xèo!"
Một chùm sáng vàng óng lại bay tới, lần này càng mạnh mẽ hơn. Thiếu niên đứng đối diện đã lấy ra một trường cung lợi hại hơn nữa, uy lực còn lớn hơn cả trước đó. Một mũi tên dài gào thét lao ra, phù văn lượn lờ đầy trời.
Thạch Hạo bị cắt ngang suy nghĩ, lông mày nhíu chặt. Sau đó, một vệt sáng vọt tới, "bịch" một tiếng, cắt đứt mũi tên này, rồi nhanh chóng lao về phía thanh niên kia.
Kẻ này rất mạnh, một cặp cánh Phong Lôi giang rộng ra tựa như hai thanh khoái đao bổ tới, hơn nữa tia điện xẹt xẹt, cứ như là Lôi Thần đang nổi giận.
Thạch Hạo am hiểu lôi điện, hai tay bắt ấn hóa bảo thuật Toan Nghê, rồi dựa vào bàn tay tiếp dẫn vô số tia điện nhập thể. Sau đó, hắn đấm ra một quyền, phát sinh một luồng bạo lôi!
"Bụp!"
Cuối cùng, sau giao thủ chớp nhoáng, Thạch Hạo dùng nắm đấm chấn cho kẻ đó không ngừng lùi bước, ho ra đầy máu, cả người cháy đen, há miệng như muốn nói gì đó.
"Ngươi..."
Hắn chỉ kịp rặn ra một chữ "Ngươi..." rồi sau đó thân thể liền nổ tung, máu tươi đầm đìa, hình thần câu diệt.
Mọi người hoảng sợ, nhanh chóng lùi lại. Bọn họ nhận ra đây là một cường giả vực ngoại vô cùng khó dây vào, vậy mà lại bị Thạch Hạo giải quyết nhanh chóng đến thế.
Dung nham ục ục sôi trào, cung điện bên dưới dần hiện lên, vô cùng hùng vĩ, xem ra rất cổ xưa. Nằm trong dung nham lâu đến th�� mà không hề nóng chảy, cửa lớn đã được mở từ lâu, phù văn chiếu rọi ra bên ngoài.
"Bụp!"
Rốt cuộc cũng có kẻ không kiềm chế được nữa, nhanh chóng lao vào trong. Hiện tại, kẻ tới còn chưa nhiều lắm, chỉ mới có vài chục người mà thôi, cơ hội rất hiếm có.
Nếu nhân số nhiều hơn nữa, nơi này ắt sẽ trở nên đại loạn, chiến đấu sẽ tương đối khốc liệt. Mọi người tranh nhau lấy ra bảo cụ hộ thể rồi xông thẳng về phía cung điện.
Thạch Hạo cũng di chuyển, điều khiển "Trùng Đồng", sử dụng nó để quan sát cảnh tượng bên dưới, hy vọng có thể hiểu rõ thêm nữa.
Dung nham không thể nào ngăn cản, sương mù đều có thể xuyên thấu, thần hà cũng phải tản ra. Đây chính là năng lực cơ bản của Trùng Đồng, xuyên thủng hư vô, nhìn thấy vật chân thật nhất.
"Có phù văn ngăn cản, vô cùng nguy hiểm." Rất nhanh, hắn đã nhìn ra chân tướng: nơi cung điện có phù văn dày đặc, ẩn chứa áo nghĩa vô cùng phức tạp.
Quả nhiên, khi có người thành công tiến vào trong dung nham, tuy thân thể không bị sao do được bảo cụ bảo vệ, thế nhưng khi vừa tới cửa cung điện thì hét lên đầy sợ hãi, khiến họ không thể nào rút lui.
Cả đám người này đều thất bại. Trong đó có hai người mạnh mẽ xông thẳng vào, kết quả không chỉ bảo cụ bị tiêu diệt, mà ngay cả bản thân họ cũng hóa thành mưa ánh sáng, tiêu tan trong hồ dung nham.
"Đây là một thử thách, chỉ có thể thông qua vùng phù văn này thì mới có thể tiến vào." Có người nói nhỏ.
Bọn họ tách nhau ra, những người quen biết đang thương lượng đối sách. Trong lúc nhất thời, bầu không khí căng thẳng dịu xuống không ít, ít nhất là không ai ra tay với nhau.
"Muốn đi vào, một là thân thể đủ mạnh, tiếp nhận được thử thách của phù văn; hai là bảo thuật kinh người, không ngừng phá giải những ký hiệu được sắp xếp ở trước cửa."
Mọi người đưa ra kết luận, sau đó vẻ mặt rất khó coi. Thân thể tuyệt đối không được, bọn họ không chịu nổi áp lực này, còn việc vận dụng và lý giải các phù văn thì lại càng khó hơn.
Thỉnh thoảng cũng có người đi tới, thế nhưng đều bị đánh bay. Phù văn vận chuyển khiến người ta hoa cả m���t, khó có thể phá giải.
Thạch Hạo nhìn một lúc lâu rồi cũng quyết định ra tay, bởi vì nơi xa trên không trung đang truyền tới những gợn sóng mạnh mẽ. Kẻ tới càng ngày càng nhiều, nếu chờ thêm chốc lát nữa, số người sẽ phải hơn trăm.
"Xoẹt!"
Thạch Hạo đi tới trước cửa, hai tay không ngừng kết ấn rồi đánh mạnh tới. Từng mảnh phù văn bay ra, tất cả đều là cốt văn nguyên thủy nhất, không thể cho là cao thâm, đều bay vào cung điện.
Hắn cũng chưa dựa vào thân thể mạnh mẽ của mình, mà vẫn đang dùng phù văn để phá giải. Phù văn tổ hợp, diễn biến tái sinh. Thời khắc này, Thạch Hạo tập trung toàn bộ tâm thần không ngừng thôi diễn, nhanh chóng truyền phù văn vào trong, đánh tan chướng ngại phía trước.
Nơi phương xa truyền tới những gợn sóng mạnh mẽ, một bóng người màu vàng xuất hiện. Cả người gã thiếu niên này được bao phủ bởi ngọn lửa màu vàng, sau lưng có cặp cánh Phong Lôi vô cùng chói mắt, cứ như được đúc từ thần kim. Vừa xuất thủ, tia điện đầy trời bao phủ cả cao thiên.
Tuổi của hắn cũng không lớn, thế nhưng kh�� tức tỏa ra vô cùng khủng bố, khiến cho rất nhiều thiếu niên Nhân tộc run rẩy, hai chân như nhũn ra, nơm nớp lo sợ.
Sau lưng hắn còn có mấy thiếu niên nữa, thực lực ngang ngửa với tên cầm cung bị giết hồi nãy.
"Muốn vào, không kịp rồi." Thiếu niên có cánh hoàng kim sau lưng cau mày, hai cánh chấn động, vạn trượng lôi điện bỗng xuất hiện, "ầm" một tiếng, cả thiên địa bạo động.
Tất cả mọi người đều ngơ ngác, đây không phải tu sĩ Hóa Linh cảnh, khí tức quá mạnh mẽ!
Cánh hoàng kim đánh ra, tia chớp đầy trời, toàn bộ đều nhằm thẳng vào trước cửa cung điện, hòng giết chết Thạch Hạo. Hiện tại, hắn phá giải phù văn đã tới thời khắc mấu chốt.
Thạch Hạo cũng không rút lui, cũng chưa từng quay đầu nghênh chiến. Hắn chỉ là cả người phát sáng, bên ngoài thân thể xuất hiện từng vòng xoáy màu vàng, hóa giải vô tận lôi điện đang xông tới.
Kết quả khiến thần mang của thân thể hắn tăng vọt, bị cả vùng lôi hải nhấn chìm, cả thân thể đều sáng rực. Bảo thuật Côn Bằng đã phát huy tác dụng, thu hết toàn bộ tia chớp lại.
Nhưng trong lòng hắn vẫn rất giật mình. Kẻ này rất mạnh, không dễ chọc chút nào, vậy mà đã bước vào Minh Văn cảnh. Khi quay đầu nhìn lại, gã thiếu niên này cũng không hơn hắn mấy tuổi là mấy, tóc vàng rối tung, con ngươi khiếp người, xinh đẹp gần như yêu dị.
"Ồ, cũng được, lại chặn được một đòn của ta." Thiếu niên khẽ nói.
Thạch Hạo không để ý, hai tay nhanh chóng vung lên, liên tiếp đạp ra bốn bước, chỉ chút nữa là tiến vào cung điện. Thế nhưng lúc này, hắn lại phải gánh lấy phù văn càng nhiều hơn, vô cùng dày đặc, đây là thời khắc mấu chốt.
Phía sau, thiếu niên cánh vàng kia lấy ra một cây trường cung, "vù" một tiếng kéo căng dây cung, một mũi tên hoàng kim bay ra, sắc bén ép người.
Tất cả mọi người đều thất kinh, đây không giống một mũi tên mà tựa như một ngọn núi lớn đè ép xuống, ầm ầm nổ vang, khí tức kinh người.
Ánh mắt Thạch Hạo chuyển lạnh. Mũi tên này quả thật rất mạnh, được bắn ra từ cao thủ Minh Văn cảnh. Nếu hắn không chống đỡ, có lẽ sẽ bị bắn thủng.
Mà nếu như ra tay thì có khả năng "kiếm củi ba năm thiêu một giờ", như vậy phải phá giải phù văn này lại từ đầu. Thế thì đối phương đã thắng về mặt thời gian, cùng hắn tranh đấu sẽ sinh ra rất nhiều biến số.
Bởi vì, xung quanh còn rất nhiều cường giả, kẻ tới càng lúc càng đông.
Thạch Hạo vẫy tay, phù văn hóa thành một con giao long quấn quanh lấy mũi tên hoàng kim đó, không hóa giải tốc độ của nó, mà chỉ thay đổi phương hướng của nó, khiến nó gia nhập vào việc phá giải phù văn này.
"Thật lợi hại!" Mọi người giật mình.
Tốc độ của hắn sao lại nhanh như thế chứ? Một tay tiếp tục phá giải phù văn, còn tay kia lại tạo nên kết quả như vậy, dẫn dắt mũi tên hoàng kim để cho bản thân sử dụng.
Phía sau, ánh mắt của thiếu niên tóc vàng trở nên lạnh lẽo, liên tục bắn tên không ngừng nghỉ. Từng luồng kim quang óng ánh xẹt qua trời cao, tất cả đều nhằm vào những chỗ yếu hại của Thạch Hạo như sau gáy, yết hầu, trái tim.
Thạch Hạo quay đầu, cười khẩy, vung tay thu lấy cây hoa sen trước cửa, sau đó để lại một chuỗi bóng mờ rồi tiến vào cổ điện, đã phá giải được phù văn.
"Rầm!", "Rầm!"...
Mấy mũi tên hoàng kim bắn trúng vào cổ điện, phát ra những âm thanh điếc tai, dường như là âm thanh của tiếng trống xa xưa vậy.
Mọi người đều kêu to, đồng thời vọt về phía trước, muốn nhanh chóng xông vào trong cung điện cổ, thế nhưng cánh cửa lớn đã khép lại, phù văn sáng rực rồi cả tòa cung điện chìm vào trong đáy hồ dung nham.
Bên trong điện vô cùng tối tăm, vô cùng yên tĩnh, chỉ có mỗi tiếng bước chân của Thạch Hạo. Hắn tự nhủ: "Không dùng thân thể để phá vỡ thì cũng có thể đi vào."
Trên thực tế, hắn vô cùng tự tin về cường độ thân thể của mình, cho nên mới lựa chọn dùng phù văn để phá giải, muốn kiểm nghiệm ưu khuyết điểm của chính bản thân.
Cung điện rất to lớn, cũng không biết bao năm qua đã có ai đi vào nơi này chưa. Đứng ở chỗ này, cứ như một thân một mình đứng trong thế giới hoang vu mênh mông.
Hắn một đường tiến tới, cẩn thận thăm dò. Đây là một vùng kiến trúc Thượng Cổ, tràn ngập hơi thở của thời gian. Một chiếc đèn màu xanh to bằng hạt đậu chập chờn phía trước.
"Lẽ nào đây là đèn thần?" Thạch Hạo kinh ngạc. Sáng từ Thượng Cổ cho tới hiện tại, đây tuyệt đối không phải là vật phàm.
Hắn đi tới gần. Nơi đó có một bệ đá, chiếc đèn được đặt bên trên, vô cùng cũ kỹ, dính đầy tro bụi, có khắc rất nhiều phù văn.
Chỉ là một pháp khí bình thường, cũng chẳng phải thần vật gì. Hắn cẩn thận thăm dò thì có chút thất vọng, nhưng chất lỏng dưới tim đèn lại khiến hắn kinh ngạc tột độ.
"Đây là... Thần huyết?!"
Chiếc đèn đồng rất cổ xưa, rất bình thường, thế nhưng chất lỏng dưới tim đèn lại không bình thường chút nào. Mặc dù đã khô cạn, nhưng chỉ còn dư lại một ít cũng đủ khiến người ta run sợ, khiến kẻ khác nghẹt thở, hô hấp không thông.
Chất lỏng đen sì không chút hào quang nào, thế nhưng lại ẩn chứa thần năng vô cùng mạnh mẽ. Năm tháng dài đằng đẵng qua đi nhưng thần tính chưa hề tiêu tan, vẫn như trước còn ở bên trong.
Thạch Hạo cẩn thận lấy tim đèn ra, rồi cầm chiếc đèn đồng lên, cẩn thận cảm ứng. Quả thật có gợn sóng khiến người khác phải sợ hãi.
"Vật này tuyệt đối không thể tùy tiện nuốt chửng. Trước tiên cứ cất đi, nói không chừng sẽ có thời điểm phát huy tác dụng to lớn." Hắn thu vào trong túi càn khôn rồi nhanh chân đi về phía trước.
Đắm mình vào thế giới tu chân huyền ảo qua từng dòng dịch chuẩn mực, một trải nghiệm độc quyền từ Tàng Thư Viện.