Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 328: Tổ địa của Hỏa tộc

Di tích Bổ Thiên Các hoang tàn vô cùng, từng là nơi huy hoàng của một đại giáo, giờ đây chỉ còn lại ngói vỡ tường đổ, gạch vụn khắp nơi.

Kim Chu chưa từng lơi lỏng, nó biết Hoang Vực sắp đại loạn, những "cấm kỵ" sắp xuất hiện, khắp nơi đều đang chuẩn bị. Tương lai hoặc ẩn mình hoặc chống trả, và nó đặt kỳ vọng rất lớn vào Thạch Nghị.

Toàn thân Kim Chu rực rỡ như đúc từ vàng ròng. Dù thân thể đã thu nhỏ lại, nó vẫn dài vài trượng, nhưng thực chất, bản thể của nó hùng vĩ tựa núi cao.

"Lẽ nào Trùng Đồng giả sắp xuất thế rồi sao? Ta thấy nơi đó có động tĩnh, có Chí Cường giả đang ẩn mình chờ đợi."

Tin tức này rốt cuộc cũng truyền ra ngoài, khiến những ngày tháng sôi sục lại trỗi dậy, lòng người không yên, trở nên táo bạo hẳn.

"Thạch Nghị mà trở về, không biết đứa nhóc hung tàn kia có xuất hiện không, liệu có thể giao chiến một trận? Dù sao hai người cũng cách nhau ba bốn tuổi cơ mà."

Mọi người đều cảm thấy Thạch Nghị có tư chất ngút trời, tốc độ tu hành cực nhanh, còn "đứa nhóc hung tàn" tuy bất phàm nhưng dù sao cũng nhỏ hơn vài tuổi, vốn đã chịu thiệt thòi từ khi sinh ra.

"Cứ chờ xem, đây chắc chắn sẽ là một hồi long tranh hổ đấu. Ta cảm thấy cuộc quyết đấu giữa hai người họ thậm chí sẽ liên quan đến các vô thượng đại giáo ở vực ngoại, tạo nên cục diện đối đầu giữa hai đại trận doanh."

Mọi người mơ hồ cảm nhận được, một cơn bão tố sắp sửa nổi lên. Nếu khai chiến, nó sẽ kinh động mười phương, khiến toàn bộ Hoang Vực phải chú ý.

Liệu cuộc chiến giữa những thiếu niên Chí Tôn có được mở ra? Tất cả mọi người đều đang mong ngóng.

"Bất luận là ai, đều đủ khả năng lưu danh sử sách, có thiên phú kinh người, ngạo thị cổ nhân. Nhưng đáng tiếc, rốt cuộc thì hẳn phải có một người ngã xuống."

Không cần nói thêm, Trùng Đồng giả sở hữu Chí Tôn cốt. Sự trợ giúp bậc này từ cổ đại đến nay chưa hề có, có thể xem như đã mở ra một thần tích mới, thành tựu sau này của hắn không tài nào suy đoán được.

Còn Thạch Hạo lại mất đi Chí Tôn cốt nhưng vẫn quật khởi, với truyền kỳ tràn ngập như vậy, một thiếu niên như hắn nhất định sẽ khiến đương đại kinh sợ.

Thế gian nổi gió nổi mây, đặc biệt Thạch Quốc càng trở thành tiêu điểm quan tâm của mọi người.

Sau khi Thạch Hạo tiến sâu vào sa mạc, hắn phát hiện dưới chân nóng rực. Không lâu sau, hắn nhìn thấy những luồng khí nóng hừng hực bốc lên từ lòng đất.

"Nơi này nóng thật, đừng nói ta đang đi vào núi lửa đó chứ?"

Nơi đây vô cùng hoang vu, đi thẳng mấy chục dặm mà ngay cả một cọng cỏ cũng không có, chẳng thấy một sinh linh nào. Đập vào mắt chỉ toàn những vụn đá, quang cảnh vô cùng quạnh hiu.

Từng trận khói trắng mang mùi lưu huỳnh khó chịu sộc thẳng vào mũi bốc lên từ mặt đất. Thạch Hạo cảm thấy hướng mình đang đi tựa như địa ngục lửa, càng ngày càng nóng.

Khi tiến lên thêm hơn trăm dặm nữa, hắn có thể thấy phía trước sương mù mờ ảo, nhưng trên thực tế, đó đều là khói trắng. Mùi khói lửa xông vào mũi, toàn bộ mặt đất dường như muốn bốc cháy.

Bỗng nhiên, một con hung cầm vô cùng to lớn xẹt ngang bầu trời, hai cánh giang rộng mấy chục trượng tạo nên một cơn gió lớn, bay vụt ngang qua đầu Thạch Hạo khiến áo hắn bay phần phật.

Đi xa đến vậy, đây là lần đầu tiên hắn thấy sinh linh.

Trên lưng con chim lớn này có mấy bóng người. Thấy hắn đang đi bộ, bọn họ lộ vẻ khác thường.

"Lại có người đi bộ qua vùng sa mạc này, không đi vòng, không tránh né, cứ thế thẳng tiến. Chẳng lẽ muốn lấy thân làm mồi, thu lấy duyên cơ to lớn?"

"Tên ngốc này gan lớn thật. Vừa hay cứ để hắn đi dò đường trước thay chúng ta, nếu có phát hiện thì chúng ta cùng độc chiếm." Có người nói nhỏ.

Con chim khổng lồ bay vòng quanh, lẩn vào trong tầng mây phía trên, giám sát nhất cử nhất động của Thạch Hạo.

Thạch Hạo ngẩng đầu nhìn con hùng cầm đó, cặp mắt híp lại, không biểu lộ gì thêm, tiếp tục tiến lên.

"Gào..." Xa xa, một tiếng gào lớn vọng tới. Một con sói khổng lồ toàn thân đỏ đậm xuất hiện, ánh lửa hừng hực, cao tới mười trượng, dài hai ba mươi trượng, hung mãnh và dữ tợn.

Thạch Hạo kinh ngạc. Hắn cuối cùng cũng biết mình đã đến gần nơi cần đến nên mới thấy được sinh linh. Dần dần, số lượng chúng lại tăng lên, cho thấy nguy cơ cũng đang dần tới.

Khi đến khu vực này, trên mặt đất thỉnh thoảng phun trào khí trắng, nhiệt độ đủ để hấp chín một người. Hơn nữa, còn có nơi bốc lên những bọt dung nham sủi tăm, lộ ra ánh sáng đỏ tươi.

Rốt cuộc hắn đã tới nơi nào? Hiện tại còn không biết. Thạch Hạo cảm thấy cần phải tìm hiểu rõ, nên có ý định chào hỏi vài người nhưng từng người đều phòng bị cẩn thận.

Cuối cùng, tiến thêm mấy dặm nữa, trên đường đi xuất hiện mùi máu tanh, chứng tỏ đã tiến vào khu vực nguy hiểm. Tuy mùi lưu huỳnh gay mũi át đi phần lớn, nhưng vẫn có thể phát hiện được một ít.

"Đó chính là Kim Tình Long Giác Sư."

Thân thể khổng lồ, hình dáng tựa sư tử, đôi mắt vàng, cặp sừng rồng, thân thể có vảy màu xanh. Đây chính là một di chủng vô cùng mạnh mẽ, nhưng kết quả lại chết thảm ở nơi đây.

Ngoài ra, còn có một ít mảnh vỡ của bảo cụ, cùng với chân tay của nhân loại. Bọn họ đều bị giết hại ở nơi này.

Nơi đó có một cái ao dung nham, đỏ tươi và trong suốt, phạm vi khoảng bốn năm trượng, không quá lớn. Toàn bộ tàn thi đều ngã xuống ở đây, bị thứ này ăn mòn hơn nửa.

Địa thế rất đặc biệt, đây là một vùng sa mạc lớn bao la bát ngát, không có miệng núi lửa nhưng trên mặt đất lại có ao dung nham và khí nóng lượn lờ bốc lên, khiến không gian đều mơ hồ.

"Ngươi, tiến lên xem chút đi." Người ngồi trên lưng con sói đỏ chỉ tay về phía Thạch Hạo, ép hắn phải đi về phía trước.

Thạch Hạo lườm hắn rồi cũng chẳng thèm để ý tới, đứng yên quan sát. Hắn nhận ra đó là một đám con cháu vương hầu, thông qua dấu ấn trên tay áo của bọn họ thì đều là quý tộc Hỏa Quốc.

"Ngươi có nghe không đấy? Ta đang nói với ngươi đó, đi tới ao dung nham kia xem tình hình thế nào đi."

Bọn họ thấy Thạch Hạo chỉ là một thiếu niên, một thân một mình, tuổi tác cũng không lớn. Hiển nhiên là thân đơn lực lẻ, có thể đoàn đội của hắn đã bị diệt chỉ còn lại mình hắn, cho nên có thể sai khiến được.

"Ngươi điếc à? Ta đang nói chuyện với ngươi đó! Nếu không muốn chết thì nhanh chóng đi vào kiểm tra đi!" Mấy người ngồi trên con sói khổng lồ màu đỏ đậm quát lên.

"Có chút quái lạ, bên trong dung nham đó không biết có sinh linh gì, cũng không giống với ngoại giới cho lắm." Thạch Hạo khẽ nói.

"Xoẹt!"

Người ở phía sau cười gằn, bổ tới một luồng kiếm khí chém thẳng về phía Thạch Hạo, ép hắn phải tiến lên dò đường, coi như "tốt thí", dẫn dụ sinh vật dưới dung nham ra ngoài.

"Rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt! Giao thần tính sinh linh ra đây!" Bọn họ muốn ép Thạch Hạo phải tiến vào trong ao dung nham kia.

"Đồ điếc không sợ súng! Đại nhân nhà ngươi tới cũng chưa dám làm thế với ta đâu!" Thạch Hạo quay đầu lại, ánh mắt lạnh lẽo. Chỉ cần trợn mắt lên thôi, cả đám người kia đã rùng mình.

Cùng lúc đó, từ mắt Thạch Hạo bay ra hai luồng tia điện màu tím, xé nát luồng kiếm khí kia, rồi hắn chăm chú nhìn bọn họ. Sau đó, một bàn tay lớn thò ra tạo nên một cơn gió lớn, chụp lấy mấy người này.

Đó là tia chớp hóa thành cuồng phong, tạo nên bàn tay màu tím, trong nháy mắt vồ thẳng tới con sói khổng lồ màu đỏ đậm kia. Uy thế không gì sánh được, bọn họ sao mà chống lại nổi.

Đám người trẻ tuổi này tuy rất mạnh, thiên tư bất phàm (kẻ yếu đã chẳng thể vào được đây), thế nhưng đáng tiếc lại gặp phải Thạch Hạo, cơ bản không phải đối thủ, còn kém quá xa.

Ngay cả sinh linh của Thái Cổ Thần Sơn còn không phải đối thủ, huống chi là bọn họ. Dù lớn tuổi hơn Thạch Hạo rất nhiều nhưng vẫn không thể làm gì được.

"Ngươi... là ai?!" Bọn họ giật nảy mình, thiếu niên này chừng mười ba mười bốn tuổi mà sao lại mạnh mẽ đến thế chứ? Sắp bước vào Văn Minh cảnh, quả thật khó mà tin nổi.

Sau một khắc, bọn họ không thể kêu lên được nữa. Đó là cơn cuồng phong ngưng tụ từ tia chớp, hồ quang tán loạn, ầm ầm vang vọng, bao phủ lấy con sói khổng lồ bên trong.

Chuyện này khiến đám người ngồi trên con chim khổng lồ đang ẩn mình trong tầng mây trên trời cao kinh hãi.

Đối với những kẻ như vậy, Thạch Hạo không hề có lòng thông cảm. Nếu đối phương muốn đẩy hắn vào ao dung nham, đó chính là đẩy hắn vào chỗ chết, tránh được mùng một thì chớ trách hắn giết ngày rằm.

Đương nhiên, Thạch Hạo cũng không vô tình như bọn họ, chỉ là đẩy bọn họ tới trước ao dung nham một đoạn không quá xa.

"Không, mau kéo ta trở lại!" Cả người hắn đầy hồ quang, toàn thân cháy đen khó mà nhúc nhích được.

"Nói! Nơi đây là nơi nào, có diệu dụng gì, các ngươi đang tìm gì ở nơi đây?" Một cách đơn giản và nhanh gọn, Thạch Hạo cần phải hiểu rõ tình hình nơi này.

Mấy người này trợn tròn mắt. Đây là ai vậy, ngay cả nơi này mà cũng không biết là đâu sao? Hắn không phải con cháu Hỏa tộc ư? Vậy mà lại vào được nơi này, chuyện này khiến bọn họ hoảng sợ.

"Ngươi... là ai?" Một người lớn tiếng hỏi.

"Ta mới là người đang hỏi các ngươi." Thạch Hạo bình tĩnh nói.

"A..." Đột nhiên có người bị đẩy tới trước ao dung nham kêu to. Mặt đất dưới chân hắn bỗng chìm xuống, rồi hắn rơi vào trong dung nham, tràn đầy sợ hãi.

Thạch Hạo cau mày, đưa bàn tay ra liền hóa thành một vùng sóng biển màu vàng nhằm kéo hắn trở lại, cũng không muốn hắn mất mạng ngay lập tức.

Nhưng mà cũng đã chậm rồi. Một con sinh linh từ bên trong dung nham nhảy lên, "rốp" một tiếng, kéo tên kia lại.

"Ồ, giống như một con gà vậy, thật là kỳ quái." Thạch Hạo lộ vẻ quái dị, loại sinh linh này sao lại mạnh mẽ đến thế chứ? Có chút không hợp với lẽ thường.

"Vậy các ngươi có nói hay không đây?" Hắn quay đầu hỏi mấy người này.

"Gào..." Đúng lúc này, con sói khổng lồ kia gào lên một tiếng, lông toàn thân dựng đứng, ra sức giãy dụa, rồi nó cũng rơi xuống dưới.

Đồng thời, một con hung cầm màu đỏ rực ập tới, dài mấy trượng, toàn thân đỏ đậm như máu, y hệt một con gà.

"Ầm!"

Thạch Hạo tung ra một chưởng va chạm với con sinh linh này, khiến nó bị đánh bay rơi vào trong dung nham, đồng thời ném con sói khổng lồ kia ra xa, cứu lấy nó một mạng.

"Chúng ta nói, mau mau đưa chúng ta tới nơi an toàn đi, đừng để chúng ta cạnh cái ao này!" Mấy người còn lại kêu lên, sắc mặt trắng bệch, mồ hôi hột đầy người.

"Nói đi." Thạch Hạo nhìn bọn họ.

"Nơi đây chính là tổ địa của bộ tộc ta, là nơi quật khởi của Hỏa Quốc ta." Một người run giọng nói, khi nói xong thì cầu xin hắn thả bọn họ ra xa ao lửa.

"Cái gì?!" Thạch Hạo kinh ngạc, vậy mà hắn đã tới tổ địa Hỏa tộc. Đây chính là một vùng đất cấm, những người không thuộc dòng dõi thì rất khó đặt chân vào.

Rất nhanh, hắn cũng biết thêm một vài tin tức khác nữa, đại khái đã hiểu được một chút tình hình nơi đây.

Thời Thượng Cổ, Hỏa Quốc có thể quật khởi đều dựa vào vùng tổ địa này. Tục truyền nơi đây có rất nhiều thần tính linh vật, có thể trợ giúp tu vi người khác nhanh chóng tăng lên.

"Tục truyền, nơi này có vật chất thần tính, có thể giúp cho một vài sinh linh tầm thường trở nên mạnh mẽ."

Thạch Hạo nghe thế thì ánh mắt lóe sáng, càng nghe càng thấy nơi đây quả là một nơi lý tưởng để tu hành. Hắn muốn đột phá cực cảnh Hóa Linh, còn muốn ở nơi này bước vào Văn Minh cảnh, rèn luyện bản thân.

"Một vài thiên tài của vực ngoại cũng tới."

"Tại sao?" Thạch Hạo hỏi.

"Các đại giáo ở vực ngoại tới tìm Hỏa Hoàng để hợp tác, muốn nâng đỡ Hỏa Quốc chúng ta nhưng lại đưa ra một điều kiện: muốn cho đệ tử của bọn họ tiến vào tổ địa của bộ tộc ta."

Liên quan đến chuyện này, những người này chỉ biết có hạn. Trong này tựa hồ có bí mật rất lớn. Theo suy đoán của Thạch Hạo, hơn nửa nơi đây có thứ không hề tầm thường, nếu không thì cần gì đại giáo ở vực ngoại phải động tâm chứ.

Sau đó, Thạch Hạo bất ngờ biết được, mỗi một đời Hỏa Hoàng đều quật khởi ở nơi này, thực lực nhanh chóng tăng cao, cuối cùng vấn đỉnh giang sơn, trở thành bá chủ.

Chuyện này càng khiến hắn chấn động. Hắn có một cảm giác, Thạch Nghị rất nhanh sẽ bước ra khỏi Thượng Cổ Thánh Viện với cảnh giới rất cao. Hắn muốn đuổi kịp thì cần phải có thời gian nhất định.

Dù sao, hắn nhỏ hơn người ta ba bốn tuổi, đây là một rào cản. Hắn muốn dựa vào thực lực bản thân để chiến thắng đối phương thì về mặt cảnh giới tuyệt đối không thể yếu.

Nếu không, trận chiến đó sẽ chẳng có chút bất ngờ nào!

Trừ phi hắn lại vận dụng tiểu tháp, nhưng hắn không muốn làm như thế. Hắn muốn dựa vào thực lực chân chính để đại chiến với Thạch Nghị, xem thử ai mạnh ai yếu.

"Nơi tốt! Ta có thể tu hành ở đây, giao thủ với thiên tài vực ngoại, mài giũa bản thân. Còn có thể chiếm lấy một ít sinh linh thần tính tồn tại ở nơi này, tách lấy tinh hoa để rèn luyện bản thân, tăng tốc độ tu hành."

Thạch Hạo bình tĩnh lại, cảm thấy thật bất ngờ. Đến nơi này có thể là một món quà rất lớn mà Hỏa Linh Nhi dành tặng cho hắn. Trầm mặc trong chốc lát, sau đó hắn cảm thấy không thể lãng phí một cơ hội hiếm có như thế này được.

Tóm lại, Thạch Nghị chuẩn bị xuất thế, đến thời điểm đó nhất định sẽ khiến cả thiên hạ khiếp sợ.

Thạch Hạo linh cảm được, trận chiến đó sẽ không còn bao lâu nữa.

"Các ngươi còn biết gì nữa không? Nơi này còn có chỗ nào cổ quái nữa không?" Hắn còn muốn biết nhiều hơn.

"Cổ quái thì rất nhiều. Thời Thượng Cổ, ngay cả Thần cũng đã tới nơi này, giống như đang tìm kiếm thứ gì đó." Lời này của bọn họ khiến Thạch Hạo giật mình.

Hơn nữa, một tin tức khác cũng khiến hắn càng chấn động hơn: Tế Linh của Hỏa Quốc đã được sinh ra ở nơi đây, và ở thời Thượng Cổ đã bảo vệ Cổ Quốc này.

Bản chuyển ngữ này là sản phẩm độc quyền của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free