[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 318: Bễ nghễ
Thạch Hạo thật sự rất ung dung tự tại, dù đứng trước mặt một đám sinh linh của Thái Cổ Thần Sơn vẫn vô cùng thả lỏng, khiến sắc mặt vài thiếu niên nhíu mày khó chịu.
Đương nhiên, cũng có vài thiếu niên sắc mặt bình thản, không hề hiện ra chút biến hóa gì.
Những người này rất mạnh, xuất thân hiển hách, huyết thống cao quý, ở thời đại Thái C�� tổ tiên của bọn họ được xưng là Thần Ma, ngang dọc cửu thiên thập địa.
Mà Nhân tộc lại ở thế yếu hơn, khi đối mặt với sinh linh của Thái Cổ Thần Sơn thì kính trọng như Thần Linh, từ xưa đến nay vẫn luôn là vậy.
Thường ngày, những thiếu niên này khi xuất hành, dù đến bất cứ đâu cũng được vây quanh, vô số nhân loại đón tiếp, vô cùng e dè, cung kính và khiêm tốn, chưa từng thấy ai như Thạch Hạo.
Có vài thiếu niên không cam lòng, ánh mắt chợt lạnh, một người trong đó mở miệng nói: "Chúng ta đang nói chuyện với ngươi đó, lại hờ hững không màng, rốt cuộc là có ý gì?"
Thạch Hạo liếc nhìn hắn, nói: "Ngươi là cái thá gì của ta, đang đứng trên cao nhìn xuống đó à, giọng điệu như dạy bảo, còn muốn ta cung kính sao? Ta thấy hình như ngươi muốn bị ta ăn thịt thì phải?!"
Cả đám ngạc nhiên, quá trực tiếp! Mới đó đã lộ bản tính hung tàn của mình rồi sao? Dù đã sớm nghe danh, nhưng vẫn khiến người khác kinh ngạc.
"Ngươi..."
"Ngươi gì mà ngươi, cút sang chỗ khác, đừng có chướng mắt ta!" Thạch Hạo trừng mắt.
Cả đám con cháu Thần sơn nhìn nhau chẳng nói nên lời, còn thiếu niên bị chửi kia thì sắc mặt lúc trắng lúc xanh, tên nhóc này cũng quá kiêu ngạo đấy chứ? Thường ngày toàn là bọn họ quát mắng người khác, hôm nay lại bị thay đổi vị trí.
"Ngươi là đang gây hấn với uy nghiêm của Thần sơn ta sao?" Một thiếu niên sắc mặt âm trầm hỏi.
"Ngươi là đang gây hấn với uy nghiêm của ta sao?" Thạch Hạo lạnh lùng đáp trả.
Lời nói tương tự nhưng ý nghĩa lại hoàn toàn khác biệt, một bên lấy Thần sơn ra uy hiếp, một bên lại lấy chính mình để phản đòn, điều này khiến cả đám người biến sắc.
"Đã sớm nghe nói ngươi rất hung hăng, không ngờ còn hơn cả lời đồn đại, đừng tưởng mình là vô địch thiên hạ!" Một thiếu niên gằn giọng uy hiếp.
"Ngươi còn dám khiêu khích sự kiên nhẫn của ta nữa sao? Đừng có dại dột!" Thạch Hạo vô cùng thẳng thắn, chẳng chút nể mặt nào.
Những lời này vừa dứt, tình cảnh lập tức trở nên lạnh lẽo, những người này tiến thoái lưỡng nan, sát khí lộ ra, máu nóng đã sôi sục không thể kiềm chế được nữa.
"Các ngươi đều nhằm vào ta ư?" Thạch Hạo hỏi.
"Huynh đài đã hiểu lầm rồi, chúng ta tới đây cũng chỉ là muốn gặp gỡ ngươi một phen thôi, ngưỡng mộ đại danh đã lâu nhưng chưa từng được diện kiến, hôm nay xem như là cơ hội để gặp mặt." Một thiếu niên cười nói.
Rất nhanh, đám người kia tách ra, có tám chín người đứng một bên không dính líu đến chuyện này, từ đầu tới cuối vẫn rất ôn hòa không hề tỏ vẻ bề trên.
Còn những người khác thì vẻ mặt băng hàn, sắc mặt càng thêm khó coi.
Mấy năm qua, tiếng tăm của đứa nhóc hung tàn ở Hư Thần giới đã truyền khắp nơi, cho dù là Thái Cổ Thần Sơn khi đối mặt với một nhân loại mở được mười đại Động Thiên thì cũng phải kiềm chế sự tự phụ và kiêu ngạo của mình.
Vì vậy, có vài thiếu niên trong đám này rất biết điều, từ đầu đến cuối chưa từng ngang ngược, bình tĩnh đối diện với những chuyện vừa rồi, bởi vì bọn họ đã nghe qua những truyền thuyết về đứa nhóc hung tàn này nên không muốn trêu chọc.
Chỉ có những người kia trước sau bất mãn, từ nhỏ đã lớn lên ở Th��i Cổ Thần Sơn nên trời sinh có cảm giác ưu việt, thế nhưng đối phương lại chẳng thèm để mắt đến khiến họ giận dữ.
"Vân Hi, lần trước các ngươi hãm hại ta, khiến ta phải ăn cá mặn hai năm ở Bắc Hải, thế nhưng cũng chẳng đạt được gì mà suýt mất mạng. Lần này lại dẫn người tới đây, chính là muốn đối phó ta sao?" Thạch Hạo hỏi.
Thiếu nữ áo tím Vân Hi đứng ở phía sau nghe thấy thế thì cau mày, nói: "Không liên quan tới ta."
Đối với Thạch Hạo, nàng có một cảm giác khó tả, khi ở Bách Đoạn sơn, hai người cứ như nước với lửa, cảm thấy tên nhóc này rất đáng ghét, lại dám giật tai nàng.
Nên biết, ở các đại Thái Cổ Thần Sơn thì nàng vô cùng siêu nhiên, được tôn làm Thần Nữ.
Sau đó, trải qua hàng loạt sự kiện khiến nàng phát hiện ra sự đáng sợ của Hùng Hài Tử, thiên tư quá cao, nếu cứ mặc cho nó tiếp tục trưởng thành thì Thần sơn cũng không làm gì được nó.
"Khi ở Bắc Hải, ngươi đã ăn thịt một người của chúng ta, vậy sao bây giờ vẫn còn địch ý lớn như vậy với chúng ta chứ?" Thiếu nữ tóc bạc đứng bên cạnh lẩm bẩm, nàng chính là Ngân Tuyết.
"Ta chỉ biết là đã bị các ngươi hãm hại, có người trong các ngươi muốn diệt trừ ta."
"Nhưng mà, việc đó không liên quan tới bọn ta mà." Ngân Tuyết kêu lên.
"Là các ngươi mời ta ra biển, kết quả trong đám người các ngươi lại muốn giết ta, khiến ta rất thất vọng." Thạch Hạo lắc đầu nói.
"Tên Thanh Vân muốn giết ngươi đã bị ngươi ăn thịt rồi, chẳng lẽ còn muốn chúng ta bồi tội theo sao, hoặc là muốn ăn hết chúng ta à?" Ngân Tuyết bất mãn.
Thiếu nữ áo tím Vân Hi đứng ở một bên, tựa như là một tác phẩm nghệ thuật vô cùng tinh xảo được khắc từ ngà voi, hoàn mỹ và xinh đẹp.
"Đương nhiên rồi, các ngươi tới nhận lỗi thì phải bồi thường tổn thất của ta chứ." Thạch Hạo da mặt dày đến kinh ngạc lên tiếng.
"Thế ngươi muốn cái gì?" Ngân Tuyết đương nhiên sẽ không đáp ứng nhưng vẫn tò mò hỏi.
"Hai người các ngươi đi bảo vệ đầu thôn thay ta." Thạch Hạo nói vậy, mang theo giọng điệu thương lượng.
"Ngươi... đi chết đi!" Vân Hi từ đầu đến cuối vẫn im lặng cuối cùng cũng mở miệng, bởi vì nàng nghĩ tới tao ngộ ở Bách Đoạn sơn, tên Hùng Hài Tử này la hét muốn bắt lấy nàng, coi nàng như một con Thái Cổ hung thú, muốn nàng thay hắn trông nom cái thôn rách nát nào đó.
Vừa nghĩ tới chuyện này thì nàng gần như phát điên.
"Nè, đám người các ngươi không có việc gì thì ở đây làm gì, làm gì thì đi mà làm đi." Thạch Hạo mở miệng với mấy tên sắc mặt đang âm trầm kia.
Cuộc đối thoại và đối đáp ở nơi đó đã thu hút sự chú ý của những người xung quanh, rất nhiều người chăm chú theo dõi, ai nấy đều vô cùng kinh hãi.
Mọi người sớm đã biết Hùng Hài Tử rất hung tàn thế nhưng không ngờ lại ngang ngược đến mức này, đối mặt với một đám sinh linh thuần huyết — họ cũng chính là nhóm người mạnh nhất của Hoang Vực trong tương lai — thế nhưng chẳng thèm để ý, động một chút là quát mắng xối xả.
Đặc biệt là rất nhiều thiếu niên Nhân tộc sau khi thấy tình cảnh này thì phục sát đất, lòng nhiệt huyết dâng trào như sóng cuộn, đây quả là quá ghê gớm mà.
Mà vài tiểu thư quý tộc thì cặp mắt lấp lánh ánh sáng dị thường, đây là một thiếu niên đang răn dạy sinh linh của Thái Cổ Thần Sơn, cái sự ngang ngược đó khiến cho các nàng cảm thấy mới mẻ và thích thú.
Lúc này, có rất nhiều người trẻ tuổi cảm thấy vô cùng sảng khoái, thường ngày chỉ cần một con sinh linh thuần huyết xuất hiện thôi cũng đã khiến mọi người hồi hộp không thôi, hiện giờ lại xuất hiện cả một đám, kết quả lại bị một thiếu niên Nhân tộc chỉ thẳng mặt uy hiếp.
Chuyện này... khiến người ta không nói thành lời, đồng thời cũng khiến vài người khác muốn kêu rên, tuổi tác xấp xỉ nhau thế mà lại có sự chênh lệch lớn đến vậy sao?
Sắc mặt mấy người của Thái Cổ Thần Sơn trở nên âm trầm, có một thiếu niên trong đó tiến lên, nói: "Thanh Vân là bằng hữu của chúng ta, thế nhưng ngươi lại giết chết hắn rồi còn ăn thịt hắn, món nợ này ngươi định tính sao đây?"
Thạch Hạo vẻ mặt bình tĩnh, nói: "Đã nói rồi mà, chính là báo thù cho con Thanh Loan kia mà, hà tất phải vòng vo như thế, cứ nói thẳng ra có phải hơn không."
Mặt khác, có tám chín thiếu niên đi sang một bên với Vân Hi và Ngân Tuyết, cũng không tham dự vào cuộc "vui" này, biểu thị không có quan hệ gì đến bọn họ, những người này từ khi xuất hiện đến giờ vẫn rất ôn hòa.
Đám còn lại chỉ khoảng bốn người, tuổi từ mười bốn, mười lăm đến mười bảy, mười tám tuổi, vẻ mặt mỗi người đều rất lạnh lẽo.
"Sao thế, mấy người các ngươi muốn chỉ giáo sao? Nếu không thì cứ cùng lên đi." Thạch Hạo liếc nhìn, dửng dưng như không.
Xung quanh, đám thiếu niên Nhân tộc nắm chặt nắm đấm, nín thở, đứa nhóc hung tàn đứng đó dùng giọng điệu như thế để nói chuyện khiến nhiệt huyết của họ cũng sôi trào theo.
"Hắn... không sợ Thái Cổ Thần Sơn trả thù sao?" Một tiểu thư quý tộc nhỏ giọng hỏi, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng.
"Hắn làm những chuyện khác người còn ít sao, được xưng là Nhân thần cộng phẫn, đến bây giờ vẫn đang nhảy nhót tưng bừng đấy thôi, khẳng định người này có hậu thuẫn." Một thiếu nữ khác nắm chặt nắm đấm.
Mấy người thiếu niên đến từ Thái Cổ Thần Sơn ánh mắt lóe lên vẻ nham hiểm, ngày hôm nay thật sự là chịu đủ lắm rồi, đến đây không những chẳng chút uy phong nào mà ngược lại còn bị thiếu niên Nhân tộc này không ngừng quát mắng, thật sự là rất uất ức.
"Ta đánh với ngươi một trận!" Một thiếu niên ở trong đám người này lên tiếng.
"Tốt, nhưng chúng ta có nên cùng nhau ký một khế ��ớc không, ví như ta không cẩn thận mà giết chết ngươi thì xác ngươi không thể mang đi, phải giữ lại để hỏa thiêu?"
"Khinh người quá đáng, chúng ta đi, ra bên kia chiến một trận!" Mấy thiếu niên đó không nói lại, miệng của người này quá ti tiện, quá đáng ghét.
Thạch Hạo kinh ngạc, nói: "Đại thọ Nhân Hoàng, thật sự là nơi để chúng ta đánh một trận?"
"Đã có sắp xếp, xem như là giúp vui cho Nhân Hoàng." Ở bên cạnh có người mở miệng, đó là một vị thị vệ trưởng trong cung tuổi đã rất cao, vô cùng già nua, từ lâu đã chú ý đến tình huống bên này.
Ngay bên cạnh Thiên cung có một diễn võ trường được Hoàng tộc xây dựng, khi bọn họ được dẫn tới đây thì phát hiện nơi này đã có người khai chiến rồi.
Người của Hoàng cung chuẩn bị rất chu đáo, đoán trước sẽ có người muốn khai chiến nên đặc biệt chuẩn bị nơi đây cho việc quyết đấu.
Có thể nói hơi lạ, đây chính là cấm địa Hoàng cung, nhưng trên thực tế lại là sự thật, quả nhiên đã xảy ra. Thạch tộc lấy võ lập quốc, dân phong dũng mãnh, Hoàng tộc cũng như vậy, cho nên nếu ngẫm lại thì cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên.
Vài thiếu niên bàn tán to nhỏ với nhau trong chốc lát rồi có người bước ra, hắn có mái tóc xám, cả đôi mắt cũng xám xịt, mang theo một loại khí tức âm lãnh, hắn muốn khiêu chiến Thạch Hạo.
Xa xa cũng có vương hầu quyết đấu thế nhưng cũng không hấp dẫn sự chú ý của mọi người, vô số tuấn kiệt trẻ tuổi đều tới đây, tất cả đều dồn sự chú ý để quan sát trận chiến này.
Diễn võ trường vô cùng to lớn, có thể diễn ra cùng lúc vài cuộc đại chiến, đây dường như là nơi chuẩn bị cho Chí Cường giả vậy, được bố trí trận văn mạnh mẽ, không sợ bị người đánh nát.
"Ai cũng nói ngươi rất tài giỏi nhưng ta chỉ tin vào kết quả, sau khi giết chết ngươi thì những truyền thuyết đó đều hóa thành hư không." Thiếu niên tóc xám lạnh lùng nói.
"Bùm!"
Một chùm hào quang rực sáng tỏa ra, phát ra những tiếng ô ô, trấn áp thẳng về phía Thạch Hạo, uy lực không gì sánh được, gợn sóng kinh khủng khiến trận văn được bố trí ở diễn võ trường cũng phải run rẩy.
Rất nhiều người hoảng sợ, trong lòng dâng lên cảm giác khó tả, cả người run run, gần như muốn khuỵu xuống ngay tại chỗ.
"Thượng Cổ Thánh khí!" Thạch Hạo giật mình.
Đây chính là một Thánh khí, hơn nữa không hề thiếu hụt chút nào, cũng không có chút tổn hại, lúc này lại bị kích hoạt, mạnh mẽ vô cùng, sóng gợn như vùng biển mênh mông đang trấn áp tới.
Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, chắc chắn Thạch Hạo sẽ bị trấn áp thành tro bụi, cơ bản không có chút sức phản kháng, một binh khí hoàn hảo như thế này quả thật rất hiếm thấy trên thế gian, đối phó một người ở Hóa Linh cảnh thì quá đỗi dễ dàng.
Thạch Hạo nghĩ tới kiếm gãy thế nhưng cũng không dùng tới, kiếm gãy không trọn vẹn nên hắn không biết liệu nó có thể chống lại hay không.
Nếu như vận dụng tiểu tháp thì cảm thấy không đáng, cuối cùng hắn nghĩ tới một vật liền vung mạnh cánh tay trái.
Cương phong nổi lên, lực lượng mạnh mẽ cuộn trào, tất cả mọi người đều nhìn sang thì ai nấy cũng chấn động, trong quyết đấu vậy mà lại lấy ra thanh Thượng Cổ Thánh khí, có chút khó tin nổi.
Trong lòng Thạch Hạo chợt lạnh, đây nhất định là do Tôn giả của Thái Cổ Thần Sơn ban xuống, đó chính là chí bảo, ngay cả Tôn giả cũng không thể tự mình tế luyện được, đó chính là vật tổ truyền.
Lần này đến đây thì đã có ý định giết chóc rồi, khẳng định đối phương đã được trưởng bối cho phép phải giết chết hắn ngay tại đây, một đòn chớp nhoáng kết thúc chiến đấu, không cho hắn bất cứ cơ hội nào.
Hắn đón lấy chùm ánh sáng đang tới kia, đồng thời trong lòng cũng suy nghĩ, ngoại trừ con nhện lớn kia thì hắn lại có thêm một Tôn giả Thần sơn cần phải giết chết!
Đoạn văn này được biên tập tỉ mỉ, thuộc bản quyền của truyen.free, xin trân trọng cảm ơn độc giả đã theo dõi.