[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 304: Vũ Đạo Cửu Trùng Thiên
Những người này mắt đỏ ngầu, hơi thở dồn dập, thân thể đứng thẳng, tóc gần như dựng ngược lên vì tức giận đến cực điểm!
Làm sao họ có thể không nhận ra khuôn mặt này chứ? Chính là tên Hùng Hài Tử đáng ghét cay ghét đắng, kẻ đã gây ra bao nhiêu chuyện giữa đôi bên, khiến họ hận không thể lập tức đánh gục nó tại chỗ.
Khi ở Bách Đoạn Sơn, hai bên từng xảy ra va chạm dữ dội, khiến gần như toàn bộ thiên tài Vũ tộc được phái vào đều bị tiêu diệt sạch, ngay cả những Phong Ấn giả cũng bị chém chết.
Sau đó, xung đột lại tiếp diễn ở Hư Thần giới, bọn họ tổn thất càng nghiêm trọng hơn, toàn bộ tịnh thổ bị san bằng thành bình địa, căn cơ bị nhổ bỏ, gây chấn động khiến cả thế gian phải chú ý.
Cũng vì thế mà Hư Thần giới sôi sục, lúc đó không biết bao nhiêu thế lực lớn đang dõi theo, gây nên sóng gió ngất trời, bọn họ thảm bại, tịnh thổ bị san bằng.
Gặp lại kẻ thù, người của Vũ tộc hận đến phát điên!
"Ta muốn... lột da ngươi, rút xương ngươi!" Rất nhiều người thở dốc, lồng ngực phập phồng, chuẩn bị trả thù, thiếu niên này khiến họ hận thấu xương.
"Khi các ngươi hận ta, sao không tự nghĩ lại xem mình đã làm những gì? Rõ ràng chính các ngươi muốn diệt trừ ta mà." Tương tự như vậy, mắt Thạch Hạo cũng đỏ rực, nó cũng chẳng có chút thiện cảm nào đối với tộc này.
Nó có lý do để tin rằng, bóng đen trong cung điện dưới lòng đất đã móc đi Chí Tôn cốt của nó năm xưa chính là mẫu thân của Thạch Nghị, được mời đến từ Vũ tộc; mỗi lần nhớ tới, thân thể nó đều run lên.
Chưa kể những chuyện mới xảy ra, việc truy sát Thạch Tử Lăng buộc y phải chạy tới Tây Cương, muốn thay Võ Vương phủ thanh lý môn hộ, diệt trừ Thập Ngũ gia, những việc ác không đếm xuể.
Còn mối thù ở trận chiến Bổ Thiên Các thì càng khó quên hơn. Con cháu Vũ tộc đã tu hành trong vùng Tịnh Thổ này, không những không biết báo ân mà vào thời khắc mấu chốt lại bỏ đá xuống giếng, chặn giết các trưởng lão của Bổ Thiên Các cùng các sư huynh sư tỷ của Thạch Hạo, chỉ vì muốn đoạt được những bảo thuật bí điển mà thôi.
Nghĩ đến trận chiến đó, mắt Thạch Hạo đầy tia máu, nó chỉ biết trơ mắt đứng nhìn những trưởng lão đầy tôn kính chết trận, sư huynh Lâm Mộc chặn hậu bị giết chết, những nỗi đau này đến giờ khó mà nguôi ngoai.
"Chẳng trách, chẳng trách! Đã là ngươi, hôm nay nhất định phải giết chết ngươi!" Một người của Vũ tộc hét lên, đám người này đã chuẩn bị kỹ càng, đồng loạt lấy ra một loại bảo thuật, hợp lại thành một.
"Vũ Đạo Cửu Trùng Thiên!" Những người này hét lớn, tất cả đều phát sáng, phù văn vô tận xuất hiện, những hạt nước bay lượn, trong thiên địa bao phủ bởi màn mưa.
"Đúng vậy, ta cũng chẳng có chút thiện cảm nào đối với các ngươi cả, tiêu diệt tất cả!" Thạch Hạo quát lên, nhưng tâm nó lại vô cùng bình tĩnh, không còn chút lo lắng nào như lúc nãy nữa.
Trên đường phố, mọi người ngờ vực, bởi vì lời nói giữa hai bên rất lạ thường, dù khiến người của Vũ tộc tức giận, nhưng vẫn chưa vạch trần được Thạch Hạo rốt cuộc là ai.
Hơn nữa, khi lộ hình dáng thì Thạch Hạo quay lưng về phía đường chính, sau đó ánh đen lại bao phủ, những người ở phía sau không thể nào nhìn thấy được. Giờ khắc này, từng người đều nóng ruột nóng gan, không ai biết nó là người nào.
Tiếng nổ ầm ầm vang dội, sóng nước ngập trời, nơi đây hóa thành ao hồ bao phủ cả phế tích, những cung điện đã sụp đổ kia chìm trong biển nước, gạch vụn không còn thấy đâu nữa.
Vũ Đạo Cửu Trùng Thiên, là một môn thần thông cỡ lớn, một người khó mà thi triển được, cần rất nhiều người liên thủ hợp lực điều khiển, uy lực lớn vô cùng khiến người khác phải thán phục!
Đặc biệt trong đó có một truyền thuyết, đòn tối hậu của Vũ Đạo Cửu Trùng Thiên này là một môn thần thông cấm kỵ có liên quan tới Thần Linh!
Màn ánh sáng chói mắt, một đóa hoa sen khổng lồ tỏa ra, vừa phòng ngự vừa tiến công, bao phủ lấy Vũ tộc; khi cánh hoa mở ra, một luồng sức mạnh hồi sinh xuất hiện, xung kích về phía Thạch Hạo.
Đây chính là lực nước, vô cùng to lớn!
Hùng Hài Tử biến sắc mặt, nhiều người cùng thi triển bảo thuật mạnh mẽ như thế vượt ngoài dự liệu của nó, càng không cách nào tránh né mà chỉ có thể mạnh mẽ chống đỡ, bởi vì tất cả mọi hướng đều bị đối phương phong tỏa.
Nó hét dài một tiếng, cả người phát sáng, phù văn dày đặc, một vòng xoáy màu vàng óng xuất hiện, đó chính là bảo thuật Côn Bằng được nó bí mật phát huy, vượt xa Kim Tuyền Ba V��n công trước kia.
Trên thân nó, giống như lần lượt xuất hiện từng cánh cửa màu vàng, ẩn chứa Thần Linh, sáng rực khiến người khác khó mà nhìn thẳng vào được!
Nếu đã không tránh được, vậy thì hóa giải, luyện hóa hết toàn bộ!
Nó nắm giữ bảo thuật mạnh nhất, bài danh trong truyền thừa Thập Hung Thái Cổ, với sức mạnh của loại bảo thuật này cộng thêm cảnh giới Hóa Linh viên mãn, "Thân thể thành Linh" vốn có thể hóa giải tinh khí của người khác để bản thân sử dụng.
Nhiều thứ tổ hợp lại như thế giúp nó chẳng hề run sợ, nhìn thẳng vào công kích của bảo thuật kinh khủng kia, điên cuồng vận chuyển phù văn Côn Bằng.
Lúc này nếu từ xa nhìn tới, sau khi Bất Diệt Kim Thân màu đen hợp nhất với nó, không ngờ lại xuất hiện ánh vàng nhàn nhạt, sau đó toàn thân như mặt trời chói chang, khiến người khác không thể nhìn thẳng.
Ầm ầm ầm!
Bầu trời chấn động, màn mưa mở rộng, hoa sen tỏa ra, lực nước không gì sánh được, mang theo một luồng khí tức sinh mệnh điên cuồng tấn công tới.
"Ầm!"
Thạch Hạo vẫy mạnh hai tay tạo nên ánh sáng rực rỡ xuyên thủng từng đóa hoa sen to lớn, thế nhưng những thần năng đang xung kích vẫn như trước không ngừng tiến tới.
Vào lúc này, thân thể nó bắt đầu biến hóa, bảo thuật Côn Bằng phát sáng rồi nuốt lấy toàn bộ, điên cuồng hấp thu, tôn nó lên như một vị Thần Linh thật sự!
Trên cơ thể nó, bên trong những vòng xoáy kia xuất hiện vô số phù văn, còn giống như đang biến hình thành những người tí hon màu vàng ngồi xếp bằng ở giữa.
Cảnh tượng như thế này hết sức kinh người, ngay cả chính bản thân Thạch Hạo cũng cảm thấy giật mình, bảo thuật Côn Bằng quá mạnh mẽ, vượt xa pháp môn không trọn vẹn, nó cơ bản không chịu chút xung kích nào, hơn nữa trong cơ thể vì thế mà tích trữ một lượng lớn thần lực.
Tầng thứ nhất của Vũ Đạo Cửu Trùng Thiên cứ vậy bị hóa giải!
"Đến mà không nói gì thì quả là bất lịch sự!" Thạch Hạo hét lớn, trong tay xuất hiện một thanh kiếm gãy, đen như mực, sau đó được rót thần lực vào thì những tiếng nổ vang ầm ầm xuất hiện, tia điện vẽ ra một luồng sức mạnh kinh thiên bổ nhào về phía trước.
Vừa đúng lúc này, màn mưa tầng thứ hai hình thành, một đóa hoa sen càng thêm hùng vĩ tỏa ra, thần uy tăng lên rất nhiều.
Hai thứ va chạm với nhau, thiên địa nổ vang, ầm ầm rung chuyển, nơi đây gần như sôi trào, trong thiên địa đâu đâu cũng có ánh sáng.
Thân thể Thạch Hạo run lên rồi lui ra ngoài, trên mặt đất lưu lại những vết chân vô cùng đáng sợ, vô số khe nứt màu đen xuất hiện, cho thấy đòn đánh vừa rồi đáng sợ đến mức nào.
Đứng đối diện, trong đám Vũ tộc có người kêu thảm thiết, uy thế của một kiếm bổ về phía hoa sen khiến một số người nổ tung, trở thành mưa máu, trên mặt đất là một đống thịt bầy nhầy.
Đáng sợ chính là, hoa sen lại tập hợp, tầng thứ ba tỏa ra bảo vệ mọi người Vũ tộc, cộng thêm có vài cao thủ khác gia nhập tiếp tục gia trì khiến hoa sen càng thêm óng ánh.
Thạch Hạo lộ vẻ nghiêm túc, lý giải chân nghĩa của Vũ Đạo Cửu Trùng Thiên, đóa hoa sen kia sẽ tỏa ra chín lần, mỗi một lần thì uy lực lại tăng lên một đoạn dài, càng ngày càng mạnh mẽ, chẳng trách lại dùng "cửu trùng thiên" để hình dung.
Quả nhiên, hoa sen lần thứ ba tỏa ra thì che ngợp cả bầu trời, một luồng thần lực cứ như hải dương ập xuống, chấn động bốn phương tám hướng.
"Thật mạnh!"
Thạch Hạo không phải thán phục hoa sen của đối phương, mà là cảm thán với bảo thuật Côn Bằng, quả đúng là thần thông nghịch thiên, không gì không làm được, mang tới cho nó một niềm vui mừng vô cùng lớn.
Mọi người Vũ tộc nghẹn họng trừng mắt, khi màn ánh sáng tan hết thì bọn họ nhìn thấy đối phương chẳng tổn hại mảy may chút nào. Chuyện này khiến bọn họ không tài nào tin được, đây là một đòn rất mạnh của cường giả liên thủ, một thần thông mạnh mẽ như thế mà không thể kích thương nó, lẽ nào đó là đại thần thông Kim Cương Bất Hoại của Tiểu Tây Thiên!?
Lần đột kích thứ tư, Thạch Hạo cũng không phóng thích những thần năng đã hấp thu được để chống lại mà tiếp tục nuốt lấy, dung nhập vào trong thân thể, thần lực trong cơ thể mênh mông như biển vận chuyển theo pháp môn Côn Bằng.
Đám người Vũ tộc kinh ngạc đến ngây cả người, không thể n��o tin được. Hoa sen lần thứ năm tỏa ra, thần uy càng thêm kinh người, khiến rất nhiều thế lực lớn ở Hoàng Đô phải thán phục không thôi.
Bên ngoài thân Thạch Hạo, những vòng xoáy màu vàng chuyển động nuốt chửng những tinh khí kia, sau đó những người tí hon màu vàng đã hóa ra trước kia vậy mà lại biến lớn, hiện ra bên ngoài lưng nó.
Từ xa nhìn lại, thần quang chói mắt, trong thiên địa tựa như phát ra tiếng ngâm xướng của chư Thần, trang nghiêm, hoành tráng, thần thánh và an lành, chấn động lòng người.
"Đây là gì thế?"
"Chư Thần xuất hiện!"
Có người sợ hãi kêu lên, có người vô cùng thần thông, siêu phàm vượt qua những người cùng thế hệ, đang sử dụng phép thuật thần thông thì có thể xuất hiện cảnh tượng như thế. Thế nhưng một thời đại khó có được mấy người như vậy, hơn nữa phải tìm khắp nơi trên trời dưới đất may ra mới có.
Trên thực tế, mọi người cơ bản không liên tưởng tới bảo thuật Côn Bằng, bởi vì loại thần thông kinh thế này sẽ dẫn tới những dị tượng cực kỳ thần bí tùy theo từng người, không thể nói hết được.
Sắc mặt đám người Vũ tộc trắng bệch. Vào lúc này, Thạch Hạo vung kiếm, rốt cuộc cũng phát động một đòn đánh, va chạm với màn ánh sáng lần thứ sáu, cả thiên địa run rẩy dữ dội.
"Ầm!"
Năm tầng sân nhỏ của Vũ tộc liên tiếp nổ nát, mặc dù có đại trận bảo vệ nhưng cũng chẳng có ý nghĩa gì, những cung điện, lầu các... cùng với viện tử vô cùng rộng lớn đều tan nát.
Thạch Hạo lảo đảo, không ngừng lùi lại. Còn đám người Vũ tộc thì ho ra đầy máu, ngã trái té phải. Điều đáng mừng nhất của bọn họ chính là, Vũ Đạo Cửu Trùng Thiên còn ba đòn mạnh nhất nữa.
"Ồ, xảy ra chuyện gì thế?" Mọi người chấn động, khi tầng ánh sáng thứ bảy tỏa ra thì dưới chân Thạch Hạo, phù văn lấp lóe xuất hiện đám mây màu vàng. Đây là do phù văn tạo thành, trực tiếp nâng nó bay lên trời, đứng giữa hư không.
"Trời ạ, Tường Vân hiện ra, đây chính là Thiên Tứ Thụy Vân, khi đạp lên nó thì có thể bay mấy vạn dặm! Ở tuổi như nó mà đã có bảo vân như vậy, khó mà tin nổi." Có người kêu lên.
"Sao lại có khả năng xuất hiện Thụy Vân? Thật sự là một kỳ tích!" Mọi người đều trợn tròn mắt, bởi vì dù là vương hầu đắc đạo mấy chục năm cũng khó có thể có Tường Vân làm bạn.
Chỉ có Thạch Hạo mới biết được, đây không phải là Tường Vân chân chính mà là do bảo thuật Côn Bằng tạo thành. Hút quá nhiều thần năng, có thể nói có một lượng lớn tinh khí mà trong cơ thể lại không chứa hết đư���c nên tràn ra từ lòng bàn chân, tạo nên Thụy Vân.
Nó thử một hồi thì đám mây này cũng có thể mang theo nó phi hành với tốc độ cao, giống như đôi cánh Côn Bằng đang nâng nó lên vậy.
"Ta không tin chỉ mình ngươi có thể đỡ lấy toàn bộ!" Một ông lão của Vũ tộc hét lớn, kêu gọi mọi người đồng thời thi pháp, cùng nhau điều khiển bảo thuật.
Khi đóa hoa sen thứ tám tỏa ra thì trời đất cộng hưởng, bên trong khu vực này tuôn ra một luồng khí tức kinh khủng, khiến hầu hết các vương hầu phải chú ý, tất cả đều bay lên không nhìn về nơi đây.
"Ầm!"
Thác nước mênh mông buông xuống, hoa sen tỏa ra, đóa hoa to lớn và lấp lánh bay tới, cắn nuốt tất cả, lực nước ở khắp mọi nơi.
Thạch Hạo gánh chịu áp lực rất lớn nhưng vẫn cố gắng nuốt lấy tinh khí. Bên ngoài thân thể nó, từng luồng phù văn lượn lờ, tạo nên từng thanh binh khí, chuông, kiếm, đỉnh... bay xung quanh, không ngừng vang lên những tiếng leng keng vang vọng!
Hơn nữa, còn có bóng người lờ mờ hiện lên ở xung quanh, nhảy múa cùng Thần Ma!
Thời khắc này, Thạch Hạo cảm thấy thân thể mình vô cùng mạnh mẽ, giơ tay nhấc chân tựa như có thể hủy thiên diệt địa, Tường Vân dưới chân nâng nó lên, có thể xuyên hành cực nhanh trong hư không.
Nó cảm thấy tinh khí trong cơ thể quá nhiều, gần như sắp nổ tung. Nó hóa thành một luồng thần quang sáng rực, lao thẳng về phía đóa hoa sen to lớn kia, đồng thời tập trung vào tất cả đám người Vũ tộc.
Công sức chuyển thể chương này, chỉ thuộc về truyen.free, không nơi nào khác.