[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 288: Có bệnh thì phải trị
Hoàng Đô rất lớn, khí thế hào hùng, đường phố trong thành ngang dọc giao nhau. Mỗi một con phố chính đều được lót bằng những tảng đá, nhiều xe cộ đi song song với nhau cũng không có vấn đề gì.
Trên đường chính, thỉnh thoảng lại có hung thú gào thét, chạy chồm, gào rít, khiến những chiếc xe nó kéo rung chuyển ầm ầm, khí thế phi phàm.
Đối với việc này, mọi người cũng chẳng lấy làm kinh ngạc. Một vài vương hầu hay con cháu quý tộc khi xuất hiện đều có mãnh thú mở đường, chiến xa uy nghi lấp lánh ánh sáng.
Thậm chí vì thế mà tạo nên rất nhiều lời bàn luận, ví như khí thế của chiếc thanh đồng xa kia không biết là của nhà ai, hung thú uy mãnh kia là của gia tộc nào, tất cả đều trở thành đề tài bàn tán sôi nổi của những người rảnh rỗi.
Đương nhiên, thương gia và những người có gia cảnh giàu sang cũng có thể sở hữu những chiếc thanh đồng xa riêng cho mình, chỉ là người bình thường không thể nuôi nổi hung thú, đành phải dùng những súc vật tầm thường để kéo xe.
Hôm nay, trên đường phố rất náo nhiệt, bởi từng chiếc chiến xa nối tiếp nhau ầm ầm chạy qua, còn những con hung thú thì vô cùng cao lớn, khí tức hung sát kinh người, vô cùng khủng bố.
Người trên đường mau chóng tránh né, không dám trêu chọc, mọi người biết những người này đều là quý tộc nên không dám mạo phạm.
Trong đó có một con ph��� lớn náo nhiệt nhất, thanh đồng xa, thậm chí chiến xa hoàng kim không ngừng vụt qua, hung thú gào thét với vảy da chi chít, tất cả đều hướng về một phương.
"Sao lại nhiều xe qua lại như vậy? Chiến xa này giống như là của vương hầu. Chẳng lẽ có đại sự gì sắp diễn ra sao, những xe này chạy quá nhanh, phải làm sao đây?"
"Các ngươi không biết sao? Các vương hầu phủ đệ, cùng với những thiên tài của các quý tộc nổi danh sẽ trở về, đến chúc thọ Nhân Hoàng. Nhân cơ hội này, đám người họ sẽ tề tựu với nhau."
"Những thiên tài này đã nhiều năm rời khỏi Hoàng Đô, có người giao hảo, cũng có những người lâu năm chưa gặp lại bằng hữu cũ, đương nhiên phải tụ hội với nhau rồi."
"Không chỉ như thế, có một vài gia tộc và thiên tài không hợp nhau, tụ hội lần này sẽ không thể tránh khỏi cạnh tranh thậm chí đối chọi gay gắt. Nhất định sẽ rất náo nhiệt."
Rất nhiều người đều ao ước, chiến xa ầm ầm tỏa ra bảo huy, phù văn dày đặc, giống như từng dòng lũ lớn.
"Thật sự quá phô trương." Thạch Hạo tự nhiên cũng đi tới chỗ tụ hội kia, dọc theo đường đi nhìn thấy rất nhiều thanh đồng xa bay vút qua, tạo ra từng trận cương khí, phù văn lấp lánh mạnh mẽ và kinh người.
Rất nhiều người đều là con cháu vương hầu, còn là những thiên tài trong quý tộc, cũng có hoàng tử và công chúa, mỗi người khí thế phi phàm.
Dù sao, một khách mới như nó cứ bước từng bước như vậy không phải là không có, nhưng cũng chẳng nhiều, có chút khác người. Đương nhiên, trên đường không ai biết nó sẽ tới.
Thanh Lâm Viên, thuộc phía Tây Bắc Hoàng Đô, chiếm diện tích cực lớn. Ngoại trừ cung điện san sát, còn có những lâm viên rộng lớn, sinh cơ bừng bừng, cây xanh xum xuê.
Trong Hoàng Đô đầy phồn hoa mà có một lâm viên lớn như thế, thật sự không dễ chút nào, bởi vì tấc đất tấc vàng. Mà nơi đây không chỉ có những cây cổ thụ trong vườn, còn có hồ nước, thậm chí là mấy ngọn núi nữa.
Có thể nói, ở Hoàng Đô, nơi đây chính là chốn ngắm cảnh lý tưởng nhất, mà một vài cuộc tụ hội cỡ lớn thường tổ chức tại đây.
Lúc này, bên ngoài cánh cửa đá to lớn của Thanh Lâm Viên, khách mời nối tiếp không dứt, từng chiếc thanh đồng xa đều thể hiện rõ thân phận chủ nhân của nó.
Thạch Hạo oán giận, đường đi quá xa, cũng bởi vì Hoàng Đô quá lớn. Nó từ khách sạn đi tới đây chưa từng triển khai bảo thuật hay vận dụng cốt văn, vì thế mà tốn rất nhiều thời gian.
Thế nhưng nó vẫn còn chưa tới nơi, vẫn còn một đoạn đường nữa.
"Ầm ầm ầm"
Chiến xa rung động ầm ầm, sáu con hung thú kéo xe, tất cả đều là những di chủng mạnh mẽ. Mỗi con đều to cao cường tráng, thể phách dũng mãnh khổng lồ, vảy da chi chít, nghiền ép mà tới.
Gần như trong lúc đó, một chiếc chiến xa màu bạc cũng vọt qua, hai chiếc xe song hành cùng nhau, tiếng thú hống rung trời.
"Hừ!"
Tiếng hừ lạnh truyền tới, hai chiếc này bỗng nhiên đụng vào nhau, sau đó tiếng va chạm phát ra vô cùng đáng sợ. Ầm một tiếng, phù văn vọt lên, ánh sáng lấp lánh giống như tiếng sấm nổ vang.
Chiến xa màu bạc lõm xuống tựa như đã bị hư hại, phù văn trên xe suy yếu, lập tức chệch sang một bên.
Mà chiếc thanh đồng chiến xa kia lại hoàn hảo không chút tổn hại nào, hào quang hừng hực lóe lên rồi chậm rãi thu lại tiếp tục hướng về phía trước, đồng thời bên trong truyền ra tiếng nói: "Xe của Tử Uy Hầu phủ quá tồi, nên sửa lại đi."
"Chớ có đắc ý, lát sau gặp lại trong Thanh Lâm Viên!" Bên trong chiến xa màu bạc cũng truyền tới tiếng hừ lạnh.
Hiển nhiên bọn họ rất ghét nhau, vừa nãy là một màn so đấu. Mà tình huống như thế này cũng rất phổ biến, hôm nay đến tham gia cuộc tụ hội này có rất nhiều người không hòa thuận, nên sẽ có mối quan hệ cạnh tranh.
Mà chuyện này cũng chẳng đáng là gì, có thể thấy ở phương xa đang có vài chiếc chiến xa quay lại, trên đất còn vương những vũng máu lớn, trước đó từng xảy ra huyết chiến.
Thạch Hạo khá là kinh ngạc, hỏi một người đi đường: "Bọn họ lại trắng trợn không kiêng dè như vậy, không có ai xử lý sao?"
Một người đi đường lắc đầu, liếc mắt nhìn nó, nói: "Chắc ngươi mới tới Hoàng Đô nên chưa rõ chuyện này. Những người này không phải là con cháu quý tộc thì cũng là thiếu niên cường giả một phương, ai nấy đều kiêu căng khó thuần, ai dám xử ai đây? Chuyện xảy ra như thế rất đỗi bình thường, chẳng ai bận tâm."
Thạch Quốc lấy võ lập quốc, từ xưa đến nay đều có phong thái dũng mãnh. Trên thực tế, những vương hầu hay các gia tộc đều cổ vũ sự cường thế, ngay cả Nhân Hoàng cũng đã nói lời tương tự, không hy vọng con cháu nhu nhược.
Đặc biệt là loại tụ hội như thế này, nói rõ ra là lần tụ hội này phải có tranh đ��u, có phát sinh chuyện máu me cũng sẽ không ai tra xét, từ lâu đã trở thành thông lệ rồi.
"Ta rất thích!" Thạch Hạo gật đầu. Ở trong Đại Hoang, nó đã quen với sự tự do, có thể nói sợ nhất là sự ràng buộc, bị gò bó bởi các lễ tiết rườm rà của các giáo phái.
Bây giờ nhìn lại, buổi tụ hội như thế này ngược lại rất tốt, rất phóng khoáng, rất thô lỗ, chỗ nào không ưa mắt là có thể ngay lập tức đánh chém.
"Nè, ta nói cho tiểu huynh đệ ngươi biết, phải đi đúng đường, chớ nên đi sai, đó chính là hướng đi tới Thanh Lâm Viên." Có người nhắc nhở.
Bởi vì, hôm nay con đường kia rất nguy hiểm, hầu như không một ai dám đi đường đó, ngoại trừ một vài thiên tài cùng con cháu vương hầu. Nếu như người khác đi vào thì chỉ có con đường chết.
Những chiếc xe này quá hung hăng, gào thét đi qua, có lúc có vài chiếc đi cùng với nhau, thanh âm kim loại va chạm, hàn quang lấp lánh có chút dọa người.
"Ta cũng đi tụ hội." Thạch Hạo đáp.
Người ở ngay ngã ba nghe thấy vậy thì trợn tròn mắt. Ngay cả chiến xa cũng không có, đi như vậy chẳng phải sẽ bị người khác chê cười sao? Những thiên tài kia rất coi trọng thể diện.
Quả nhiên, ở phía sau mấy chiếc chiến xa chạy tới hơi muộn đều chú ý tới nó, lộ ánh mắt kinh ngạc. Người đi bộ tới không phải là không có, nhưng tựa hồ cũng không nhiều.
"Tỷ tỷ ngươi xem, lại là một tên lập dị nữa. Hắn tưởng mình là Lăng Ba Tiểu Hầu gia sao? Lăng Ba Tiểu Hầu gia ta đây thật sự mạnh mẽ không gì sánh được, từ xưa đến nay không ngồi chiến xa, hắn cũng muốn học theo."
Một chiếc chiến xa màu bạc chạy qua thì âm thanh của một tiểu nha đầu truyền tới. Tấm màng nhấc lên, lộ ra hai khuôn mặt xinh đẹp, lớn nhỏ bàn luận với nhau.
Thạch Hạo buồn phiền, giản dị một chút mà cũng chẳng yên.
Cứ như thế mấy chiếc chiến xa đi ngang qua, người ngồi trên xe đều lộ ánh mắt khác thường khi nhìn nó, làm cho nó cảm thấy khó chịu. Mình thật sự đã tính sai, chưa gì đã trở thành đề tài bàn tán của người khác.
"Hì hì..." Tiếng cười khẽ truyền tới, say đắm lòng người. Một chiếc xe kéo chạy tới, lấp lánh trong suốt, thụy thú kéo xe, tạo nên từng trận sương mù, trông vô cùng mông lung và mạnh mẽ.
"Để hấp dẫn sự chú ý của cô gái đó cho nên mới cố ý nói như thế. Ngươi muốn tỏ vẻ khác người sao hả? Thế nhưng có chút muộn rồi, ta đây chẳng thèm chơi đùa nữa." Trên xe kéo có một tiểu nha đầu bĩu môi nói, đây chính là Tiểu Hồ Ly.
Xe kéo dừng lại, cô gái Thiên Hồ tộc thò đầu ra ngoài, khuôn mặt trắng mịn khiến người khác phải trầm trồ, cặp mắt to long lanh như nước, nói: "Lên đi, tỷ tỷ chở ngươi một đoạn đường."
"Quên đi, ta vẫn muốn tự mình đi thôi." Thạch Hạo vội vàng từ chối, dựa vào bản năng nên nó biết cô gái Thiên Hồ tộc này vô cùng nguy hiểm, lại còn rất mạnh mẽ, tuy có phong thái mê hoặc chúng sinh, thế nhưng lại rất khó dây dưa.
"Tiểu thư, ngươi không biết hắn xấu xa đến cỡ nào đâu. Ta bán cho hắn một tiên tử thánh khiết, vậy mà hắn còn đòi mua một tặng một nữa chứ, làm liên lụy đến tiểu thư." Tiểu Hồ Ly ở bên cạnh tố cáo.
"Tốt lắm, khi tới Thanh Lâm Viên thì nói cho những tiên tử thánh khiết khác biết, ta đây không mu��n mua một mình nàng." Cô gái Thiên Hồ tộc cười hi hi.
Thạch Hạo đau cả đầu, nó càng phát hiện rằng Hồ Ly Tinh này chẳng dễ chọc chút nào. E rằng có thể lôi mình xuống nước, vạn nhất mà gặp phải chuyện này thật sự không ổn.
"Ngươi không muốn đi nhờ xe hả? Vậy chúng ta đi thôi." Hồ Ly Tinh cười nói, cơ thể trắng mịn di chuyển mê hoặc đến cực điểm.
Xe kéo đi xa, Thạch Hạo sờ sờ mũi. Nó thầm nghĩ, nữ nhân này thật sự rất khó đối phó, e rằng có thể lôi mình vào rắc rối bất cứ lúc nào, vạn nhất dính vào thì thật sự không ổn chút nào.
"Tránh ra!"
Phía sau có tiếng quát tháo, tiếng bước chân đinh tai truyền tới. Tám con hung thú đang kéo một chiếc chiến xa mạnh mẽ vọt tới, khí tức hung sát phả vào mặt, vô cùng mãnh liệt.
Thạch Hạo không nói gì, đã nép vào ven đường, không hề ngăn cản đường đi, thế mà lại bị người khác quát mắng. Đây có phải hơi bá đạo rồi không?
Nó lại lui về phía sau một chút, cũng không muốn gây sự gì. Kết quả, chiếc chiến xa đó chạy vụt sát vào ven đường, đây rõ ràng là đang lao thẳng vào nó.
Thạch Hạo lại lui nữa, thế nhưng một trong số con hung thú đó gào thét, móng vuốt to như cái mâm vung lên đạp mạnh về phía nó, khí tức âm u lạnh lẽo ập vào mặt.
Nó tức giận, chuyện này thật sự là khinh người quá đáng. Nó lại lùi nữa, kết quả đối phương như được đà lấn tới, móng vuốt to như cái mâm quơ tới gần mặt nó, vô cùng hung cuồng.
Đây cũng quá ngang ngược, chỉ cần bị giẫm trúng ắt sẽ tàn phế, hung hăng bá đạo đến cực điểm.
"Các ngươi bị bệnh hả?" Thạch Hạo quát lớn, bay lên trời né qua đòn đánh này rồi rơi xuống cách đó không xa.
Chiếc chiến xa này nhanh chóng dừng lại, phu xe liếc xéo nó, quát hỏi: "Chủ nhân ta hỏi ngươi, chiếc xe kéo vừa nãy vì sao lại dừng lại, Thiên Hồ tiên tử đã nói gì với ngươi?"
"Câm mồm chủ nhân ngươi lại đi!" Thạch Hạo lên tiếng, chẳng chút nể mặt gì cả, dùng từ ngữ cũng chẳng hay ho gì.
"Ngươi lớn mật thật, biết đang nói chuyện với ai không hả?!" Phu xe quát hỏi.
Thạch Hạo tự nhiên nhìn ra được, chủ nhân của chiếc xe này rất để tâm tới Thiên Hồ tiên tử, không theo đuổi cũng có ý khác. Nó lắc đầu, Hồ Ly Tinh quả nhiên là mầm tai họa, chỉ nói với cô ta vài câu mà đã rước đến phiền phức như vậy rồi.
"Đang hỏi ngươi đó, điếc hả?" Phu xe còn chưa kịp đè ép Thạch Hạo, thì chủ nhân ở bên trong xe đã thấy thế mà mở miệng.
Trong xe có mấy người cùng đồng hành với nhau, thân phận cũng chẳng tầm thường chút nào, tuổi tác xấp xỉ, đều là thiếu niên.
"Các ngươi mắc bệnh rồi, cần trị!" Lời nói của Thạch Hạo đầy hùng hồn, nhìn thẳng về phía trước.
"Ngươi muốn chết!" Phu xe vung roi ngựa lên rồi vụt về phía Thạch Hạo, vô cùng dũng mãnh. Hơn nữa hắn cũng rất mạnh mẽ, trong hư không vẽ ra một chuỗi phù văn, đánh thẳng vào mặt Thạch Hạo.
Thạch Hạo là ai? Hùng Hài Tử hung tàn, chưa bao giờ nếm mùi thiệt thòi. Lăng không bay lên, một cước đã gãy cây roi, đồng thời bàn chân giẫm mạnh lên mặt phu xe khiến cho hắn bay ngược ra xa mấy chục trượng, hàm răng trong miệng văng ra ngoài, rên rỉ không ngừng.
Nếu không phải Thạch Hạo lưu tình thì đầu hắn đã nổ tung rồi. Dù vậy cũng khi���n cho xương gò má nứt toác, đau đớn khiến nước mắt lăn dài, quằn quại trên đất.
"Ngươi muốn chết, dám đụng đến người của ta." Tiếng quát bên trong xe truyền ra, một thiếu niên lao ra ngoài.
"Giúp ngươi trị bệnh!" Thạch Hạo mạnh mẽ ra tay, một tiếng ầm vang lên. Bàn tay phải hóa thành màu đen, bỗng nhiên một bóng mờ huyền quy xuất hiện, trấn áp người này, sau đó khiến hắn ngã lăn xuống đất!
"Ngươi..." Mấy thiếu niên trong xe giận dữ liền vọt lên, kết quả bị tia chớp màu tím đánh trúng cả người bốc khói đen.
Thạch Hạo một cước đá văng bọn họ xuống xe, sau đó nói: "Xe này thuộc quyền sở hữu của ta."
Dứt lời nó nghênh ngang rời đi.
Bản dịch này được thực hiện độc quyền bởi truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.