[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 282: Phòng đấu giá Cốt Cổ
Những mãnh thú lao đi vun vút, một chiếc chiến xa hoàng kim từ xa lao tới, tựa như vầng thái dương xẹt ngang qua phố lớn. Tám con hung thú khổng lồ kéo theo chiến xa này, thẳng tiến đến phòng đấu giá Cốt Cổ.
Uy thế hung hãn khiến người khiếp sợ, tám con hung thú này đều cực kỳ cường đại, tuyệt đối không phải loại thú kéo xe thông thường. Đầu chúng mọc sừng, vảy giáp lạnh lẽo, tỏa ra một luồng sát khí ngút trời, tựa như những mãnh thú từng trải qua vô số trận chiến sinh tử trên sa trường.
“Đây là ai vậy?” Có người kinh ngạc thốt lên, chiến xa hoàng kim thế này, người bình thường sao dám dùng? Ngoại trừ hoàng tộc, chỉ có vương hầu mới có thể sở hữu, địa vị và thân phận họ đều cực kỳ siêu nhiên.
“Đó là Hỗn Thiên Hầu!” Có người nhận ra ấn ký trên xe, lập tức biến sắc, trên mặt tràn đầy e ngại với vị vương hầu này.
Hai bên chiến xa đều có một đội tinh binh, thân mặc giáp đen, thân thể khổng lồ toát ra cảm giác áp bức mạnh mẽ, ngay cả hai con giao long trước cửa phòng đấu giá cũng phải ngưng thần đề phòng.
Một tiếng thở dài khẽ thoát ra, rèm xe bị kéo sang một bên, một nam tử cao lớn bước xuống xe. Chiến y đen tuyền tỏa ra ô quang, hắn tựa như một ngọn núi lớn đen sẫm.
Tuổi tác hắn cũng không lớn lắm, chưa đến ba mươi tuổi, trên cằm có một chòm râu quai nón. Hắn trông rất kiên cường, ánh mắt kinh người tràn ngập hiếu chiến.
“Hỗn Thiên Hầu tuy mới hai lăm tuổi nhưng đã là chư hầu một phương, trấn thủ biên cương, đại chiến với Mộc tộc, lập được vô số kỳ công.” Có người khe khẽ nói.
Đây là một vương hầu vô cùng trẻ tuổi, chiến công hiển hách, hơn nữa hắn họ Thạch, thuộc dòng chính vương tộc, hoàn toàn có tư cách tranh đoạt hoàng vị, được nhiều người coi trọng.
“Đừng để ta thất vọng, ta đến đây chỉ vì thanh Huyết Ma Thước!” Hắn nhanh chóng bước vào phòng đấu giá Cốt Cổ, long hành hổ bộ, mang theo một luồng khí thế mạnh mẽ.
Đại nhân vật trấn thủ biên cương như thế này, khi tiến vào Hoàng Đô tự nhiên khiến người khác kinh ngạc.
“Có lẽ là để chúc thọ Nhân Hoàng.” Có người nhỏ giọng nói.
Thạch Hạo đứng trước cửa phòng đấu giá, cậu không vội vàng đi vào mà đứng quan sát, lắng nghe những lời nghị luận của mọi người. Từ đó, cậu biết được rất nhiều nhân vật nổi tiếng.
Mưa bụi bay lất phất khắp nơi, khắp con đường tràn ngập hương thơm ngào ngạt, một chiếc xe lăng không xuất hiện. Chiếc xe được m��y con thụy cầm kéo đi, hiển nhiên thân phận người tới lần này cũng không hề đơn giản. Mọi người lại lần nữa thốt lên kinh ngạc.
“Thập Lục Công Chúa đã đến rồi!” Mọi người cùng nhìn theo.
Vị công chúa này là người Nhân Hoàng yêu thương nhất, trong Hoàng Đô cũng rất nổi tiếng. Dáng ngọc yểu điệu, mắt ngọc mày ngài, nàng cùng mấy cô gái cùng tiến vào phòng đấu giá Cốt Cổ.
Sau đó liên tục xuất hiện từng nhóm người, thân phận đều không hề tầm thường.
Thạch Hạo cảm thấy thu hoạch được rất nhiều điều bổ ích. Chỉ đứng trước cửa lắng nghe mọi người nghị luận, cậu đã biết được không ít tin tức về những nhân vật nổi danh trong Hoàng Đô, những tin tức này có giá trị rất lớn đối với cậu.
Cuối cùng, cậu cũng tiến vào phòng đấu giá. Nơi đây kiến trúc hoa lệ, xanh vàng rực rỡ. Không gian vô cùng rộng lớn, lại được trang hoàng vô cùng cầu kỳ.
Khi vừa bước vào đại sảnh, đập vào mắt là một khung xương màu vàng cao hơn mười trượng, dài đến hai mươi, ba mươi trượng. Phù quang lưu chuyển sáng lóa, một luồng kh�� tức hung sát ập thẳng tới, chấn động lòng người.
Đây là một hài cốt hung thú còn nguyên vẹn, toàn thân đều là bảo bối, đặc biệt là khối nguyên thủy phù cốt, lưu chuyển sức mạnh thần bí, cung cấp thần lực cho cả tòa nhà.
“Nhai Tí!” Dĩ nhiên, đó là một con Nhai Tí khổng lồ. Loại thú này có tính cách thù dai, có thù tất báo, chính là một loại hung thú tung hoành thời Thái Cổ, hung danh khắp nơi, ngay cả thần cũng phải tránh lui, không ai nguyện ý chọc vào nó.
Bộ khung xương này tuy không phải Nhai Tí thuần huyết, nhưng chỉ nhìn phù văn lưu chuyển cũng đủ biết sự cường đại của nó. Không ngờ nó lại được trưng bày ở đây, vẫn chưa được chế luyện thành một pháp khí mạnh mẽ, điều này thật sự khiến người ta kinh ngạc.
Trong đại sảnh, dòng người nối tiếp không ngừng, người đến rất nhiều, đều là cường giả từ khắp nơi, có cả nam lẫn nữ, trẻ lẫn già, thân phận đều không tầm thường.
Người có thể tiến vào nơi này thông thường đều là con cháu danh môn đại tộc, đồng thời cũng có một bộ phận tán tu cường đại. Thiếu niên bình thường như Thạch Hạo là rất ít thấy.
Những người ở độ tuổi như vậy mà tiến vào nơi này, nếu không phải con cháu đại tộc thì cũng là hậu duệ vương hầu. Bởi quy cách của phòng đấu giá này cực kỳ cao, người bình thường khó có thể tham dự, bảo vật nơi này không phải là vật phẩm tầm thường.
Thạch Hạo tò mò nhìn đông nhìn tây, chú ý quan sát từng người. Cậu thấy có người không ngồi trong đại sảnh mà tiến vào phòng riêng, cậu cũng học theo tiến vào.
“Tiểu ca, ngài thật sự muốn tiến vào phòng khách quý sao?” Một người giúp việc trẻ tuổi giả vờ niềm nở hỏi.
“Sao vậy, có vấn đề gì sao?” Thạch Hạo ngây thơ hỏi lại.
Cậu đứng trước một cánh cửa làm bằng gỗ tử đàn, vừa đẩy cửa ra nhìn vào bên trong, nhất thời cảm thấy có chút chói mắt. Các loại vật liệu lấp lánh làm thành đủ loại đồ vật, hiển lộ hết sự hào hoa phú quý.
“Nơi này rất đắt, người bình thường không dám vào. Ngài… thật sự muốn đi vào sao?” Người giúp việc hỏi, trong mắt ẩn chứa chút khinh bỉ. Quần áo tơ lụa trên người hắn tỏa ra ánh sáng lấp lánh.
Bất luận ở nơi nào, thói quen cổ hủ như “trông mặt mà bắt hình dong” đều tồn tại. Người giúp việc này cảm thấy thiếu niên kia mặc áo da thú, quá mức keo kiệt, căn bản không xứng vào phòng khách quý này.
“Gian phòng này không có người sao? Ta chọn nó!” Đúng lúc này, một thiếu niên khác đi tới, tay hắn chỉ về gian phòng trước mặt Thạch Hạo, chiến y màu bạc trên người tỏa ra bảo quang chói mắt.
Phía sau hắn còn có vài nam nữ, đều tầm từ mười lăm đến hai mươi tuổi, mỗi người đều tỏa ra khí thế bất phàm: nam anh khí bức nhân, nữ hoa nhường nguyệt thẹn.
“Tiểu hầu gia.” Người giúp việc nhanh chóng cúi đầu. Hắn biết những người trước mắt này đều không hề đơn giản, đều là con cháu quý tộc trong Hoàng Đô, đặc biệt là thiếu niên trước mắt này, hắn là con cháu của Tây Minh Hầu.
“Ta chọn rồi.” Thạch Hạo đẩy cửa tiến vào. Do tính cách thẳng thắn, cậu sẽ không bao giờ tự ủy khuất mình, ăn nói khép nép. Ngay cả linh thân Tôn Giả còn giết được, đối mặt đám người kia, cậu cũng chẳng hề để ý.
“Ngươi... ngươi nói cái gì?!” Hậu nhân Tây Minh Hầu nhìn về phía đối phương, có chút giật mình, thiếu niên quần áo bình thường này lại dám tranh với hắn.
“Tiểu ca mời đi ra ngoài. Nơi này, ta nghĩ ngài không thể vào được. Nếu chỉ vì muốn mở rộng kiến thức thì có thể đến đại sảnh, nơi đó có lẽ sẽ có vị trí của ngài.” Người giúp việc giả vờ cười nói, làm thủ thế mời cậu rời đi.
“Không phải chỉ là một gian khách quý thôi sao? Ngay cả Long cung dưới biển ta còn từng đi qua, căn phòng nát bươm như vậy cũng dám ở trước mặt ta mà khoe khoang xa hoa, thật là tầm thường!” Thạch Hạo khinh bỉ nói, sau đó hướng về phía người giúp việc trách mắng: “Ngươi có biết không, ngươi đây là dùng mắt chó coi thường người khác.”
“Ngươi... ngươi nói cái gì?!” Người giúp việc đỏ mặt tía tai. Tuy hắn có ý đó thật, nhưng bị người khác vạch trần vẫn có chút thẹn quá hóa giận.
Những thiếu niên nam nữ bên cạnh cũng đều kinh ngạc, còn Tiểu hầu gia kia cũng ngừng tranh đoạt với Thạch Hạo. Hắn cảm giác người này không dễ chọc.
“Tiến vào nơi này nhất định phải đấu giá năm trân phẩm trở lên. Ngươi có thể làm được sao?” Người giúp việc kêu lên, gương mặt cực kỳ xem thường, đồng thời có chút hung hăng càn quấy.
“Ầm!” Hắn vẫn chưa nói hết câu, trước mắt liền trông thấy hào quang rực rỡ. Hắn không thể mở mắt nổi, sau đó mũi đau nhức, hình như đã trúng phải một viên gạch, hắn liền kêu lên thảm thiết, ngửa đầu ngã xuống đất.
Vài thiếu niên nam nữ bên cạnh đều giật mình kinh ngạc. Người này là ai vậy? Viên gạch hắn lấy ra sao lại tỏa ra màu sắc chói mắt như vậy? Giống như là... Hải Lam Tủy a!
Dùng loại cực phẩm tài liệu như vậy để nện người, cũng quá xa xỉ đi, người này rốt cuộc là ai?
Người giúp việc sau khi kêu lên thảm thiết cũng nhìn thấy khối Hải Lam Tủy dưới mặt đất kia. Hắn vẫn luôn làm việc ở phòng đấu giá, cũng từng nhìn thấy một khối tương tự, khi đó chỉ là một khối nhỏ mà đã được hét giá trên trời.
Hiện tại thiếu niên này lấy ra một khối lớn như thế đập vào mặt hắn. Đây là một cường hào xa xỉ lại còn hung hăng, lần này thật sự là đã nhìn lầm người rồi.
“Tiểu nhị, dâng rượu!” Thạch Hạo ngồi trong phòng hô lên.
Người giúp việc trong lòng thét lên “Ta không phải tiểu nhị!”, nhưng vẫn nuốt trở lại. Hắn liền nhặt lên khối bảo vật hiếm thấy Hải Lam Tủy này, sau đó cung kính đưa vào trong, rồi nhanh chóng rời đi để lấy rượu ngon.
Trong lòng hắn cực kỳ phiền muộn nhưng lại không thể không cẩn thận hầu hạ.
Mấy người bên cạnh có chút ngẩn ngơ, đặc biệt là Tiểu hầu gia với chiến bào màu bạc kia, hắn há miệng nhưng cũng không biết nói gì mới phải. Dựa vào khối Hải Lam Tủy hiếm thấy này, đủ để khiến cho gia gia hắn là Tây Minh Hầu cũng phải kinh ngạc. Hắn làm sao xuất ra được thứ này, càng không dám nghĩ đến việc dùng nó làm viên gạch để nện người.
Chuyện nơi đây đã kinh động đến phòng đấu giá Cốt Cổ, một vị chuyên gia giám định tự mình tới. Sau khi thật sự phát hiện khối Hải Lam Tủy kia, ánh mắt nồng nhiệt dường như sắp bốc cháy, lớn tiếng khiển trách người giúp việc kia. Sau đó cùng với mấy lão già không ngừng xin lỗi, càng là dò hỏi xem Thạch Hạo có muốn đem khối kỳ thạch này đấu giá hay không.
“Buổi đấu giá không phải đã định rồi sao? Còn có thể tạm thời gia nhập vật đấu giá khác ư?” Thạch Hạo kinh ngạc hỏi.
“Vật phẩm đặc thù tự nhiên sẽ có cách xử lý đặc thù.” Một ông lão kích động nói.
“Vậy thì tốt. Một lát nữa đấu giá nếu tài vật trên người ta không đủ, ta liền để các ngươi mang nó đi đấu giá.”
Tên tiểu nhị chướng mắt kia đã bị mấy lão giả quát đuổi đi, thay vào đó là hai thiếu nữ xinh đẹp ở đây hầu rượu cho Thạch Hạo, cũng xem Thạch Hạo như một khách nhân cao quý.
Gian phòng rất xa hoa, các loại ngọc thạch quý hiếm đều được dùng làm vật trang trí, ánh sáng lấp lánh, nhưng nếu so sánh với Hải Lam Tủy thì có vẻ tầm thường.
Trong phòng có một mặt tường trống không, sau khi kéo bức tranh cuộn, phòng đấu giá ở ngay đối diện, có thể thấy rõ ràng tất cả, thuận tiện cho khách nhân đấu giá.
Rất nhanh sau đó, buổi đấu giá bắt đầu. Một ông lão cùng một nữ tử xinh đẹp đồng chủ trì, vật phẩm đầu tiên vừa được đưa ra đã lập tức hấp dẫn sự chú ý của Thạch Hạo.
Sau khi xem xét tỉ mỉ, cậu liền cảm thấy khiếp sợ, trái tim đập loạn xạ.
“Nguyên Thủy Chân Giải?” Cậu mở to mắt, khối cốt sáng trắng kia lưu chuyển ánh sáng lộng lẫy, thực sự là quá giống!
Tuy nhiên đây chỉ là một khối tàn cốt, không hoàn chỉnh, thiếu hụt không ít, chỉ bằng một phần tư Nguyên Thủy Chân Giải chân chính, nhưng chất liệu thật sự rất giống.
“Đây là một khối kỳ cốt, độ cứng rắn cực kỳ hiếm thấy, bất luận dùng biện pháp gì cũng không thể phá hủy. Trải qua sự kiểm định, có thể nói đây là một khối Thiên cốt.” Lão giả trên đài nói.
“Cái gì, Thiên cốt?!” Trong phòng đấu giá nhất thời náo động, tất cả mọi người đều tập trung tinh thần nhìn về phía trước, ánh mắt lóe lên, tựa như thiểm điện xẹt qua.
“Thật sự là Thiên cốt sao? Nếu thật như vậy thì bất kể giá bao nhiêu ta cũng sẽ trả, chắc chắn phải có được!” Thanh âm của một cô gái truyền đến, mặc dù có chút bá đạo nhưng thanh âm lại êm tai vô cùng, khiến lòng người lay động.
“Buổi đấu giá chỉ mới bắt đầu liền xuất hiện một khối Thiên cốt, cũng không phải đặt ở cuối cùng, không phải thần vật then chốt. Lần đấu giá này thật khiến người khác kinh ngạc a.” Mọi người thán phục.
Thạch Hạo tất nhiên cực kỳ quan tâm, cậu chăm chú xem xét tỉ mỉ khối cốt trắng sáng này, khí thế thật sự rất giống Nguyên Thủy Chân Giải.
Cậu liền động tâm, thứ này bất kể thế nào cũng phải mua lấy, không thể để rơi vào tay người khác!
Lần đấu giá này, cậu đặc biệt phấn khích, bởi vì lúc ở hải ngoại đã nhận được rất nhiều tài bảo hiếm thấy, đặc biệt là lúc ở thành trì dưới biển của tộc Nhân Ngư, cậu thu hoạch càng phong phú hơn nữa. Mọi tinh hoa ngôn từ trong bản dịch này đều thuộc về Tàng Thư Viện.