[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 276: Sinh linh Thần Sơn
Trên đường lớn, một bóng người chậm rãi bước đi, thân ảnh hư ảo, phiêu dật, trên tay nâng một tòa tháp đồng, tiến về phía Võ Vương phủ.
"Dừng lại!" Có người khẽ quát, ngăn không cho hắn tiến lên.
"Cọt kẹt." Cánh cửa son lớn đẩy ra, một nam nhân xuất hiện, mái tóc đen nhánh, làn da trắng hồng trong suốt như ngọc thạch, đôi mắt ẩn hiện linh quang, khí chất xuất chúng.
"Các ngươi lui lại." Hắn cất lời, khiến những người xung quanh đều lùi lại.
Khi Thập Ngũ gia đại chiến với Võ Vương, Thạch Tử Đằng đã lùi về phía lầu gác trong Võ Vương phủ, một mực chờ đợi để đón tiếp người này vào phủ đệ.
Đây là một nam nhân chừng bốn mươi tuổi, đôi mắt đen láy và sâu lắng, tuy không thể gọi là vực sâu, nhưng lại ẩn chứa một vòng xoáy đáng sợ, tựa như muốn nuốt chửng hồn phách đối phương.
Mái tóc gã xanh biếc, thân hình không quá cường tráng, cao lớn nhưng lại như không tồn tại, chẳng nói một lời nào, tựa như hòa vào không khí, khiến người khác khó lòng cảm nhận được sự tồn tại của hắn.
Thạch Tử Đằng tiến lên chào, rồi dẫn người đó vào nơi sâu nhất trong phủ.
"Ngươi là ai?" Trong phủ có người quát lên.
Vừa nãy Thạch Tử Đằng còn đối đầu với Đại Ma Thần, khi Thập Ngũ gia đại chiến với Võ Vương thì hắn đã rời khỏi chiến trường, giờ trở về lại dẫn theo một người, sao có thể không khiến người khác cảnh giác?
Người vừa đến quay đầu lại, đôi mắt đen thui như hai hố đen, tạo thành hai vòng xoáy.
Cách đó không xa, người vừa quát hỏi nhất thời kêu lên một tiếng thảm thiết, ngã ngửa trên mặt đất, từ mi tâm bay ra từng tia hào quang.
Kế bên, thân thể của những người khác chợt lạnh toát, vội vàng rút lui.
Chuyện này thật kỳ lạ, chỉ bị người kia liếc mắt nhìn một cái mà hồn phách đã như muốn thoát khỏi cơ thể mà chui vào trong mắt đối phương, vô cùng đáng sợ.
"Thạch Tử Đằng, ngươi muốn làm gì?" Từ xa, vài nguyên lão giật mình, lớn tiếng chất vấn.
"Không có gì, chỉ là mời một vị trưởng bối đến làm khách thôi." Thạch Tử Đằng nói bình thản, tiếp tục dẫn người này vào nơi sâu trong phủ đệ.
Chuyện vừa rồi khiến một đám người kiêng kỵ, đặc biệt là mấy lão huynh đệ của Thập Ngũ gia đã lấy ra bảo cụ, xông lên phía trước, chuẩn bị ngăn cản.
"Chư vị đừng làm càn, các ngươi đều là trưởng bối của ta, có gì hãy bình tĩnh nói chuyện, ta đến là để ngừng chiến." Thạch Tử Đằng nói.
Mọi người sao mà tin được, với tính cách khi hắn đối địch với Thập Ngũ gia thì nhất định sẽ có hậu chiêu rất mạnh mẽ, huống chi lúc này lại xuất hiện một người kinh khủng đến thế, sao có thể tin được?
Giữa bầu trời, Đại Ma Thần thân hình cao lớn trở về, liền hạ xuống, nhìn về phía người tóc xanh nói: "Đến là vì ta?"
Sau đó ông bước nhanh rồi ngồi lên một chiếc ghế lớn, không nhìn y mà tập trung ánh mắt về phía Thạch Tử Đằng, nói: "Tử Đằng, còn chưa từ bỏ ý định sao?"
"Thập Ngũ thúc, người quá mạnh nên ta mời đến một vị trưởng bối để phân xử." Thạch Tử Đằng cười lạnh nói.
"Cái mũi tên đó của ngươi chính là lấy được từ trong rừng rậm hay sao, lấy ra cho ta xem một chút." Người tóc xanh nhìn lại, đôi mắt hóa thành vực sâu.
"Chiếc tháp đồng trong tay ngươi là do ta đánh mất, đưa ta xem thử nào." Thập Ngũ gia cũng liếc gã.
Nếu như Hùng Hài Tử có mặt ở đây thì nhất định sẽ nói thầm, sao phong cách của ông lại giống mình đến vậy.
"Ngươi rất tự tin, nhưng cũng phải biết rằng tự tin thái quá sẽ dẫn đến chết người." Người tóc xanh nói.
"Ngươi vào trong phủ đệ của tộc ta để thuyết giáo, ngươi tự phụ nghĩ rằng có thể chỉ điểm thiên hạ, theo như lời ngươi nói thì ngươi rất thích hợp đấy." Thập Ngũ gia nói, ngồi tựa trên ghế báu, lạnh lùng nhìn gã.
"Ngươi cũng không tệ đấy chứ, hãy theo ta." Người tóc xanh nói.
"Chỉ là một linh thân đã trọng thương nặng mà cũng dám tới phủ đệ của ta nói lời ngông cuồng, ngươi cảm thấy có thể làm được gì?" Đại Ma Thần không còn dựa lưng vào ghế nữa mà ngồi thẳng, nhìn gã.
Tất cả mọi người kinh hãi, đây cũng không phải là một sinh linh chân chính mà chỉ là một linh thân mà thôi.
"Không sai, trên đường đi gặp phải một 'bạn cũ', giao chiến kịch liệt một trận cho nên mới trì hoãn một chút mới đến Hoàng Đô Thạch Quốc." Người tóc xanh nói.
"Xoẹt!" Đột nhiên gã giơ tay lên, lòng bàn tay hiện lên tám khối cốt, có tím, có trắng bóng, có vàng óng ánh... màu sắc không giống nhau, từng luồng khí bốc lên, khí lạnh tỏa ra.
Gã rung tay, tám khối cốt bay ra tám hướng, phong tỏa Võ Vương phủ, niêm phong nơi đây hoàn toàn.
Mọi người giật nảy mình, đây cũng quá cường thế, đi tới Võ Vương phủ rồi giam cầm nơi đây, là để đề phòng Thập Ngũ gia đào tẩu sao? Quá tự tin!
Lúc này, Thạch Tử Đằng đứng dậy, cúi chào người tóc xanh rồi lui lại phía sau.
Người tóc xanh lấy tay chỉ một cái, một luồng sáng xuất hiện đưa hắn ra khỏi phủ, hắn rất cẩn thận không muốn dấn thân vào tình thế và cuộc đại chiến nguy hiểm.
"Ta rất xem trọng ngươi, theo ta rời đi đi, với thiên tư của ngươi thành tựu sẽ không dừng ở chốn này, còn cánh tay cụt của ngươi, chỉ cần lấy rất nhiều thánh dược hoặc thần đan là có thể khôi phục lại, dễ như trở bàn tay vậy." Người tóc xanh lên tiếng.
"Tuy ngươi rất chướng mắt, nhưng ta lại thấy ngươi ở lại rất đúng lúc, nếu không, hay là ngươi cứ ở lại Võ Vương phủ luôn đi?" Đại Ma Thần đáp trả.
"Chờ ta ra tay sao?!" Thanh âm của người tóc xanh chợt cao vút, tựa như sấm sét ầm ầm kéo đến.
"Ngươi đến thử xem!" Đại Ma Thần trả lời, đồng thời cũng đứng dậy, chuẩn bị động thủ.
Tất cả mọi người đại khái có thể đoán được, người tóc xanh đến từ Thái Cổ Thần Sơn, hơn phân nửa đến từ sơn môn của Thạch Tử Đằng, lai lịch rất lớn!
Đến giờ khắc này trong lòng mọi người rất sợ hãi, một luồng khí lạnh tự đáy lòng nổi lên, đó là nhân vật mạnh mẽ cỡ nào, hung thú và chim thần Thái Cổ đại biểu cho sự vô địch!
"Vù!" Đôi mắt của người tóc xanh hóa thành hai vòng xoáy màu đen vô cùng đáng sợ, ẩn chứa lực cắn nuốt cực kỳ mạnh mẽ, khiến thần hồn người khác bất ổn, như muốn rời khỏi thân thể mà hướng về nơi đó.
Những người gần đó kinh ngạc thốt kêu, tất cả đều rút lui, thân thể mềm nhũn ra.
"Ầm!" Thập Ngũ gia giẫm mạnh xuống đất một cái, phù văn kỳ dị sáng lên rồi nổ tung, phá hủy sự yên tĩnh của hư không, ngay lập tức lực cắn nuốt quái lạ đó biến mất.
"Để ta xem thử ngươi mạnh đến cỡ nào!" Người tóc xanh vọt tới, nhanh chóng xuất hiện trước mặt Thập Ngũ gia.
Ngón tay của gã vạch ra một cái, lập tức một vùng hàn khí trắng xóa xuất hiện, nơi đây trong nháy mắt nhiệt độ hạ xuống thấp, xoẹt một tiếng, Thập Ngũ gia đã biến mất, chiếc ghế báu kia bị đóng băng rồi hóa thành bột mịn.
"Đóng băng cực hạn!" Mọi người kinh ngạc thốt lên, đây chính là khi vận chuyển Thái Âm chân lực hình thành, một khi bị phong ấn, không chỉ thân thể chết đi mà còn nổ tan tành.
"Ầm!" Thập Ngũ gia hiện ra ở sau lưng địch thủ, một tay khẽ rung, một con rồng đen lao ra hóa thành một sợi xích màu đen quấn lấy thân thể gã, tiếng gầm vang vọng cả chín tầng trời.
Người tóc xanh né tránh, lướt ngang mấy trăm trượng rồi xuất hiện ở một hướng khác, thế nhưng lại không nghĩ rằng sợi xích màu đen lại như hình với bóng, quấn chặt lấy người gã.
"Xích đen trật tự!" Người tóc xanh kinh ngạc, đây là sức mạnh quy tắc, là một loại trật tự mà Thập Ngũ gia đã điều khiển được, rồng đen quấn quanh cơ thể gã, nhanh chóng siết chặt.
"Đoạn!" Người tóc xanh hét lớn, một luồng lửa tà dị từ thân gã bốc lên, sau đó khiến xích thần trật tự màu đen đứt đoạn, thoát khỏi thân thể gã, cứ thế mà bị phá giải.
Cũng trong lúc đó, khí tức của gã tăng vọt, đôi mắt trống rỗng trở nên đáng sợ, không hề có chút sức sống hay ánh sáng nào, giống như vong hồn, hư không nứt toác, mở ra một cánh cửa.
Quả nhiên trong con ngươi sâu thẳm kia, phù văn đan dệt thành một mảng màu xám, không chút ánh sáng, còn như là vong hồn, hư không như muốn mở ra tạo thành một cánh cửa.
Những tiếng vù vù không dứt bên tai truyền ra từ nơi đó, đây là một vùng ma quật tựa như địa ngục, đen tối, bên trong từng bóng người màu đen bay lượn.
Gã dùng đôi mắt mở ra một cánh cửa kỳ dị, hòng đẩy Thập Ngũ gia vào trong cho bằng được.
Đây là một môn thần thông cũng là một thủ đoạn vô cùng đáng sợ, người bình thường sao có thể mở ra được, cho dù nghe cũng chưa từng nghe thấy!
Thập Ngũ gia bị tập kích, thân thể chợt lóe sáng, lập tức gần như bị hút vào bên trong vùng hư không đó.
"Vù vù!" Hàng loạt bóng đen vồ tới phía trước như muốn nhấn chìm ông vào bên trong.
Trên người Thập Ngũ gia xuất hiện hai luồng khói đen trắng, mãnh liệt quấn lấy nhau rồi nhanh chóng xoay tròn, hóa thành sức mạnh hình xoắn ốc, trở thành hai con chân long, sau đó ầm ầm một tiếng, đập vỡ nát rất nhiều bóng đen, ông đã thoát ra ngoài.
Khi quay đầu lại, vùng hư không giống như địa ngục kia vẫn còn đó, nhanh chóng trấn áp về phía này, ánh mắt của ông chợt lạnh lẽo, giương cung cài tên, chớp mắt bắn ra, một tiếng ầm ầm vang lên, rốt cuộc khiến cánh cửa kia nổ tung.
Người tóc xanh thần sắc bình tĩnh, chiếc tháp đồng trên lòng bàn tay bay lên rồi nhanh chóng hóa lớn như một ngọn núi, sừng sững trên bầu trời, toàn bộ Võ Vương phủ bị ép đến mức muốn nổ tung.
Uy năng của chiếc tháp này quá mạnh mẽ!
"Thu!" Gã hét lớn một tiếng. Thân tháp phát sáng, bên trên thân màu đồng thau có những vết tích của tháng năm, lúc này trở thành phù văn, uy năng được phóng thích, càng có vẻ khủng bố hơn.
Thập Ngũ gia rùng mình, sức mạnh vọt tới lần này đặc biệt mạnh mẽ, không thể nào ngăn cản được, cơ thể ông bay lên khỏi mặt đất, phóng thẳng vào trong tháp, như sắp bị thu vào trong.
"Keeng!" Ông giương cung lên, bắn ra mũi tên bạc, trong nháy mắt nó xuyên qua hư không rồi bắn trúng lên trên thân tháp đồng thau thật lớn kia.
Hoa lửa văng khắp nơi, nó cũng không hề xuyên thủng, phù văn phát sáng rực rỡ, khiến nơi đây trở nên chói mắt.
"Pháp khí Thần Linh!" Đại Ma Thần vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc, trong lòng chợt chùng xuống, tên này quả nhiên rất đáng sợ.
Đây là một trận chiến đấu đáng sợ, không có lựa chọn nào và cũng không có biện pháp dự phòng khác, chỉ có thể tử chiến.
"Keeng!" Mũi tên màu bạc này va chạm với pháp khí đồng thau, leng keng vang vọng, phù văn chớp tắt, khủng bố vô cùng.
Trận chiến này hết đánh trên không lại xuống mặt đất, khiến cho mọi người của Hoàng Đô kinh hãi, quả thật phải nói rằng, cảnh giới của người tóc xanh quá cao, hơn nữa còn nắm giữ đại sát khí như vậy, cho nên trận chiến này cực kỳ khốc liệt.
Đánh đến thời khắc này, Thập Ngũ gia thì bị pháp khí đồng thau hút vào, khiến cho đám người Võ Vương phủ sắc mặt trắng bệch, cảm giác như trời đất đều sụp đổ.
Nhưng mà, người tóc xanh vẻ mặt lại biến đổi, không hề thả lỏng chút nào, quả nhiên chiếc tháp đồng chấn động, bên trong truyền ra những tiếng vang kịch liệt, không chỉ có một mũi tên thần màu bạc mà còn xuất hiện thêm một mũi tên thần màu đen, Thập Ngũ gia ở bên trong nhanh chóng giương cung căng dây!
Mà mũi tên thần màu bạc ở bên ngoài cũng tự động công kích, không ngừng va chạm vào thân tháp.
Trong thiên địa run lên dữ dội, vang lên những tiếng va chạm kim loại với nhau, tiếng vang điếc tai khiến lòng người tóc xanh hoảng sợ, chỉ sợ pháp khí đồng thau bị hủy diệt.
"Ầm!" Cuối cùng Thập Ngũ gia cũng thoát ra bên ngoài, thoát khỏi sự ràng buộc của tháp đồng, mặc dù máu chảy khóe miệng, thương tích đầy mình, nhưng ông cũng đã thành công chạy ra ngoài.
"Giết!" Lần nữa gặp nhau, không có lựa chọn khác, hai người lại triển khai thế công tuyệt sát, cả hai đều vận dụng sức mạnh mạnh mẽ nhất, liều mạng đẫm máu.
Mọi người trong Hoàng Đô hoảng sợ, Đại Ma Thần quá mạnh, vậy mà có thể chiến một trận với sinh linh của Thái Cổ Thần Sơn!
Không hề có một tiếng động nào, bên trong Võ Vương phủ lại xuất hiện thêm một bóng người, không một ai có thể biết hắn đến từ lúc nào, một khi phát hiện ra thì không dám nhìn thẳng, trong lòng hoảng sợ.
"Nhân Hoàng!"
"Bái kiến Nhân Hoàng!" Một đám người trong Võ Vương phủ kinh hãi, vội vàng cúi chào.
"Trận chiến này nên kết thúc rồi." Nhân Hoàng mở miệng.
Nhân Hoàng đã tới, không ai từng nghĩ hắn sẽ nói ra những lời như thế này, đây là muốn ngừng cuộc chiến lại ư?
Ở nơi đó, một mảnh hào quang sáng rực, cực kỳ chói mắt, ánh sáng tựa như vùng biển mênh mông chập trùng, Nhân Hoàng ở trung tâm, nhẹ nhàng như một con chân long, ngạo thị thiên địa.
Mọi bản quyền và quyền lợi dịch thuật của tác phẩm này thuộc về truyen.free, không được sao chép dưới mọi hình thức.