[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 215: Đại địch
Rầm!
Một bàn tay khổng lồ, tràn ngập kim quang, từ trên vòm trời giáng xuống, tựa như một vị Thần Ma đang vung tay đánh thẳng vào Nhóc Tỳ.
Đó chính là thiếu niên nhân loại kia, khoảng mười bốn, mười lăm tuổi, thân thể cường tráng tựa Man Thần giáng thế, đã cứng đối cứng giao đấu cùng Nhóc Tỳ mấy chục hiệp.
Hùng Hài Tử gầm lên, cực kỳ thần dũng, giao chiến cùng hắn, phù văn lượn lờ, nó tựa một tiểu thiên thần, tuy vóc người không cao lớn nhưng cũng khiến người ta kinh sợ tột độ.
Hai người vọt lên, tỏa sáng chói lọi, tinh khí dâng trào, gió lớn rít gào khiến núi đá nứt toác, đủ thấy sự khủng bố đến nhường nào.
Hai bên liều mình tranh đấu, Nhóc Tỳ cùng thiếu niên kia đều bị đánh bay, cuộc huyết chiến vô cùng hiểm ác, bảo thuật như hồng thủy phá hủy khắp chốn, ánh chớp dày đặc che kín bầu trời, vô cùng kịch liệt.
Một tiếng rồng ngâm vang vọng, tên cường giả đang rình rập kia cũng vọt thẳng tới.
Ly Long thân hình cường tráng hùng vĩ, vảy sáng rực rỡ, thân thể như đúc từ tiên kim, nó lao tới mạnh mẽ, những tảng đá nặng vạn cân va phải lập tức vỡ tan.
Thân thể nó chí cường, vốn là huyết mạch hung thú Thái Cổ, lại thêm bộ tộc vốn sở trường về thân thể nên hiếm khi gặp đối thủ.
Rầm!
Ly Long va chạm với Nhóc Tỳ, đầu tiên dùng móng vuốt tựa nắm đấm, sau đó quay đầu rời đi, chiếc đuôi quật tới, thân rồng to dài chói mắt, thế không gì cản nổi.
Nhóc Tỳ né tránh, đuôi rồng quét bay vô số tảng đá, bất kể ngàn cân hay vạn cân đều nát tan, sấm chớp đùng đùng vang dội, vô cùng kinh khủng.
Khi Nhóc Tỳ giơ tay, tia chớp lập tức bay vút lên sáng chói vô cùng, lôi hải màu tím hiện ra, đánh thẳng về phía Ly Long, thế công mãnh liệt và bá đạo.
"Rầm" một tiếng, Ly Long né tránh được, nhưng một ngọn núi phía sau nó lập tức nổ tung, hóa thành bột phấn.
Hồ quang điện khổng lồ lượn lờ trên không trung khu phế tích, xẹt xẹt vang vọng, những người chứng kiến cuộc chiến đều trợn mắt há miệng, thân thể Hùng Hài Tử rách nát, thêm trọng thương mà vẫn có thể phát ra thần uy đến vậy.
Ánh mắt Ly Long lạnh lẽo, thân thể sáng rực quay trở lại tiếp tục công kích, khiến thiên địa run rẩy.
Trên thân nó có một ký hiệu óng ánh, đó là hoa văn hình rồng chân chính ẩn chứa áo nghĩa vô thượng, một khi thi triển bảo thuật, hào quang tỏa sáng khắp nơi.
Thoang thoảng, âm thanh như lời ngâm xướng của Chư Thần rung động chín tầng trời, bốn phương cộng hưởng, sau đó âm thanh ấy trở nên lớn lao, tựa những cơn sóng khổng lồ vỗ ập về phía Nhóc Tỳ.
Từng tảng đá từ vạn cân đến mười mấy vạn cân đều như nhau, tất cả nổ tung, khi tiếng rồng ngâm truyền đến, gợn sóng dâng trào, tất cả hóa thành bụi phấn.
Nhóc Tỳ nghiêm túc cẩn trọng ứng phó. Cốt văn ghi chép trong Nguyên Thủy Chân Giải từ từ hiện lên trong tâm trí, biến những điều bình thường thành thần kỳ, bên trong những cốt văn giản dị ấy đều hàm chứa áo nghĩa vô thượng.
Vẻ mặt Hùng Hài Tử nghiêm trọng, ký hiệu sáng rực trước người nhanh chóng sắp xếp, kết hợp lại rồi hóa thành một vùng đại dương kim sắc, "ầm ầm" một tiếng, va chạm với những đợt sóng đang khuếch tán của Ly Long.
Quần hùng hoảng sợ, những sinh linh này giao chiến khiến người ta tuyệt vọng, chúng đã đạt đến cực hạn của Động Thiên Cảnh, những kẻ khác làm sao là đối thủ? Đối đầu chỉ có đường chết.
Nhóc Tỳ giao đấu với Ly Long, hết vọt lên rồi lại va chạm, cuối cùng cả hai đều bay ngược ra xa.
Khóe miệng Hùng Hài Tử rỉ một tia máu đỏ, ánh mắt trong veo, nó đối kháng với pháp chỉ Thần Linh nên đã bị trọng thương, sau đó lại bị cấm trận nổ tung kia kích thương, trên người xuất hiện vô số vết rách, thân thể gần như tan nát.
Lúc này, nó lại cùng giao đấu với một thiếu niên thần bí và một dòng dõi hung thú Thái Cổ, liên tiếp cứng đối cứng, tất nhiên sẽ chịu những xung kích nhất định, thương thế càng lúc càng nghiêm trọng hơn.
Thế nhưng, Hùng Hài Tử vẫn cực kỳ hung tàn, không hề e sợ điều gì, có vài lần nhảy thẳng lên người Ly Long, đưa hàm răng sáng bóng của mình cắn mạnh xuống.
Trên người nó lúc này có hơn chục vết thương chằng chịt, máu tươi tuôn ra đầm đìa, lẫn lộn cả máu thịt, cứ như sắp bị phanh da xẻ thịt vậy.
"Ta bị thương nặng, không cách nào vận dụng toàn bộ khí lực để quyết chiến với bọn chúng, nếu không đã giết sạch từ lâu rồi." Nhóc Tỳ đầy tự tin nói.
"Giao ra Thái Cổ Thần Thư!" Thiếu niên Nhân Tộc quát lớn, rồi vọt thẳng tới.
Vù một tiếng, sương mù màu vàng đất sôi trào, bàn tay hắn tựa một ngọn núi, nhanh chóng phóng to rồi giáng xuống đè ép cả bầu trời, lờ mờ như có một con Bệ Ngạn lao ra.
Đây chính là bảo thuật của hắn, rốt cuộc đã thi triển, bên trong lớp sương mù bùng phát ánh sáng ngập trời, tựa nuốt chửng cả thiên địa.
Bệ Ngạn, thân hình nó vô cùng khổng lồ, cao lớn như núi, thể hình như hổ nhưng lại mọc ra một chiếc sừng rồng, toàn thân vàng rực sáng chói, vảy rồng dày đặc, khí tức vô cùng khủng bố.
Nhóc Tỳ thét dài, đôi mắt tỏa ra bảo quang, một con Toan Nghê màu tím vọt lên từ sau lưng nó, cũng to lớn như núi, nhằm về phía Bệ Ngạn, tia điện lượn lờ, hai con tranh đấu kịch liệt.
Tất cả mọi người chấn động, hai con hung thú Thái Cổ giao chiến kịch liệt đến thế, tựa như phá hủy non sông, xé rách Càn Khôn, khiến thiên địa run rẩy.
Vào lúc này, Nhóc Tỳ cũng vọt tới giao chiến với thiếu niên kia, hai con hung thú Thái Cổ chiến đấu kịch liệt, còn hai người bọn họ cũng lao vào chiến đấu.
"Ngươi không giữ được Thanh Đồng Bảo Thư đâu!" Thiếu niên thần bí quát lên.
Hắn vô cùng mạnh mẽ, khoác một bộ da thú, để lộ cánh tay và bả vai, thân thể màu đồng cổ cường tráng hùng dũng, tựa một vị Man Thần xuất thế.
Rầm!
Nhóc Tỳ dùng nắm đấm để đáp trả, mặc dù mang thương thế nhưng vẫn mạnh mẽ như trước, cứng rắn chống đỡ với thiếu niên kia hết đòn này đến đòn khác, dùng hành động thực tế để cho hắn biết kết quả.
Thân thể hai người run rẩy dữ dội, sau đó toàn thân phát sáng, phù văn đan dệt đầy trời khiến mọi người không thể mở mắt.
"A..."
Thiếu niên rống lớn, đôi mắt trợn tròn, đối phương thân mang trọng thương, tuổi tác còn nhỏ hơn mình, thế nhưng vẫn có thể chống đỡ mà không hề rơi vào hạ phong, khiến hắn không phục.
Vù!
Thiếu niên nhấc chân, tựa một khúc roi thép đập tới, khiến hư không vang lên tiếng ồ ồ, phù văn như sóng biển vô cùng mãnh liệt, tựa một hung thú hình người mạnh mẽ khủng khiếp.
Nhóc Tỳ nhảy lên né tránh đòn đánh này, đồng thời vung chân mình lên, từ trên cao giáng xuống, đùi phải quét ngang đầu hắn, ánh sáng vàng hừng hực nhấn chìm cả phía trước.
Rầm!
Thiếu niên lấy cánh tay đỡ đòn chân này, đồng thời bàn tay vươn ra chụp trúng mắt cá chân Nhóc Tỳ, muốn nắm chặt lấy nó rồi sẽ chém thẳng tới.
Tóc đen hắn dày đặc, đôi mắt lấp lánh có thần, vô cùng sắc bén, trong chớp mắt như có những tia điện bắn ra, ẩn hiện dã tính đáng sợ vô cùng.
Ngày thường, ai dám liều mạng đến thế với Hùng Hài Tử? Thế nhưng thiếu niên thần bí này lại làm được, không chỉ cận chiến mà còn muốn ��oạt mạng địch thủ!
"Hừ!"
Nhóc Tỳ hừ lạnh, đùi phải rắn chắc quét lên cánh tay hắn, thân thể hạ xuống, bàn chân còn lại đạp thẳng vào đầu lâu hắn, toàn bộ thân thể đè ép xuống.
"Đứt ra cho ta!"
Mỗi lần nhấc tay nhấc chân của thiếu niên thần bí đều có uy thế sụp đổ thiên địa, hắn nắm chặt lấy chân Nhóc Tỳ rồi kéo mạnh.
Rầm!
Hai chân Nhóc Tỳ chấn động, ăn sâu vào hư không tựa bàn thạch, không cách nào lay động nổi, đồng thời đôi bàn tay rực cháy, kim quang hừng hực, loáng thoáng có Côn Bằng xuất hiện, ấn mạnh về phía đầu lâu của thiếu niên kia.
"A..." Thiếu niên rít gào, khí tức đột nhiên thay đổi, sóng khí trắng xóa ngập trời, hai tay buông chân Nhóc Tỳ, phía sau hiện lên một con Bạch Hổ đối kháng với Côn Bằng.
Sau đó, thân thể hai người va chạm vào nhau, "ầm ầm" vang lên, sóng lớn ngập trời nhấn chìm cả nơi đây.
Quần hùng chấn động, tất cả mọi người ngây người, hai kẻ này quả nhiên mạnh mẽ, không ngờ kiên cường đến thế, vừa ra tay liền ngang ngược phá hủy cả vùng tịnh thổ.
Tịnh thổ c��a Vũ Tộc vốn đã chia năm xẻ bảy, nay lại bị xung kích đến thế thì càng thê thảm hơn, đất đá cuồn cuộn, trở thành một vùng đất hoang tàn.
Rầm!
Cuối cùng, Nhóc Tỳ đè lên thiếu niên từ giữa hư không rơi mạnh xuống mặt đất, mặt đất lập tức nứt toác, cát đá bay tán loạn, bụi mù mịt trời.
Nơi đó xuất hiện một cái hố, Hùng Hài Tử phát điên tựa một con hung thú đè lên người đối thủ, giao chiến kịch liệt, hai người cận chiến, cả hai nhuộm đầy máu.
Mặt đất nổ tung, Hùng Hài Tử máu me khắp người, bởi vì đã chiến đấu với pháp chỉ Thần Linh nên nó bị trọng thương, lúc này những vết thương trên người càng nghiêm trọng hơn.
Mà thiếu niên không rõ lai lịch kia cũng vô cùng thê thảm, cánh tay chảy đầy máu tươi, ngực suýt chút nữa đã bị đánh nứt, cũng bị thương nghiêm trọng.
Rầm!
Hai người lại tiếp tục cận chiến, Nhóc Tỳ lật tung hắn, sau đó bay lên một cước quét tới.
Thiếu niên thần bí đã tránh né những chỗ yếu hại, thế nhưng gương mặt vẫn bị quét trúng, hắn vô cùng đau rát, máu tươi chảy ròng ròng.
Nhìn từ bên ngoài không thể nói ai thắng ai thua, thế nhưng "đả nhân bất đả kiểm" (*), vết thương nhẹ như thế cũng khiến hắn phát điên, càng thêm điên cuồng, nhằm về phía Nhóc Tỳ. (*): Đánh người không đánh vào mặt.
Rầm!
Giao chiến kịch liệt, đại chiến khốc liệt, cuối cùng những dòng máu đỏ chảy dài từ các vết thương cũ tuôn ra khiến gương mặt nhỏ nhắn của nó trắng bệch, miệng phun ngụm máu tươi.
Cùng lúc đó, khóe miệng thiếu niên thần bí cũng rỉ máu.
Bọn họ tách nhau ra, mỗi người đứng một bên nhìn đối phương.
Rầm một tiếng, xung quanh Nhóc Tỳ xuất hiện những Động Thiên, dung nham cuồn cuộn, nó đang cố gắng mở ra Động Thiên thứ mười, muốn trong cuộc đại chiến tiến hành lột xác, thăng hoa đến cực điểm.
Bởi vì nó biết, muốn thoát thân cũng khó lòng thành công, hai kẻ đại địch ngăn cản đường đi mà nó còn bị trọng thương, cho nên cần phải diễn ra một hồi huyết chiến mới được.
Vù một tiếng, Ly Long vọt tới công kích Nhóc Tỳ, không cho nó nghỉ sức lấy hơi, lại càng không cho nó có cơ hội mở ra Động Thiên thứ mười, nó muốn đoạt lấy Thanh Đồng Bảo Thư, đạt được cơ duyên to lớn.
Nhóc Tỳ lại nghênh chiến, tiếp tục cùng Ly Long giao chiến, trong quá trình này, tòa Động Thiên thứ mười không ngừng lấp lánh nhưng cũng không cách nào mở ra được, không thể hiện ra một cách chân chính.
Tình thế không ổn, Hùng Hài Tử rơi vào tình thế nguy cấp, cho dù nó vô cùng mạnh mẽ nhưng dù sao thân thể cũng gần như tan nát, lại bị hai cường giả vây giết nên rất có thể sẽ bỏ mạng.
"Chọc ta điên rồi đấy, ta sẽ ăn thịt hết các ngươi!" Hùng Hài Tử trợn tròn mắt, tức giận nhìn bọn chúng.
Tình huống bây giờ không ổn chút nào, nó có chút bó tay bó chân, đây đều là kình địch cả, cộng thêm thân thể không được tốt, khiến nó khó mà ứng phó toàn lực.
Nhóc Tỳ chiến đấu với Ly Long, thân hình vọt thẳng ra sau lưng nó, Ly Long quay đầu lại, thân thể như đúc từ tiên kim, vô cùng rực rỡ mà cũng mềm mại tựa rắn.
"Giao ra đây!"
Ly Long quát lên, "vù" một tiếng, thân thể sáng rực quấn chặt lấy Nhóc Tỳ.
"Gào..."
Ly Long há cái miệng lớn tựa chậu máu, răng nhọn trắng như tuyết, cắn mạnh về phía Nhóc Tỳ.
Đôi mắt Nhóc Tỳ phát sáng, nó cũng há miệng cắn mạnh lên thân thể Ly Long, "leng keng leng keng", lớp vảy bị phá nát, bị nó cắn vỡ mười mấy cái vảy.
Phụt!
Máu tươi vọt lên, Hùng Hài Tử há miệng thật rộng, nuốt lấy máu Ly Long, quần hùng chứng kiến đều trợn mắt, ai là Ly Long, ai là Nhân Tộc? Sao lại đổi vị trí cho nhau thế này?
Ly Long đau nhức, nó cũng ngây người ra một lúc, nó vừa mới há miệng muốn nuốt chửng thiếu niên Nhân Tộc này, không ngờ rằng mình lại bị cắn trước.
"Gào..." Nó nổi giận, cái miệng tựa chậu máu há xuống, cắn mạnh về phía Nhóc Tỳ.
Rầm!
Một con Côn Bằng vọt lên vô cùng chói mắt, nhằm thẳng vào trong miệng Ly Long, khiến nó thất kinh, nhanh chóng buông Hùng Hài Tử ra rồi nhảy thẳng lên trời.
"Vù" một tiếng, Nhóc Tỳ bị đánh bay, thế nhưng một dòng máu tươi vô cùng rực rỡ từ Ly Long bắn ra ngoài, cũng kịp bị Nhóc Tỳ nuốt vào trong bụng.
Trong tình huống bình thường, đều là hung thú ăn thịt người, thế nhưng giờ lại có sự khác biệt, Nhóc Tỳ chép chép miệng như đang thưởng thức món ăn ngon, khi nãy nó vừa gặm một miếng thịt lớn của Ly Long.
"Hương vị rất ngon, không hổ là huyết nhục chí bảo!" Ở trước người nó, tòa Động Thiên thứ mười lần thứ hai xuất hiện, ánh sáng thần dâng trào, làn khí lành rực rỡ, thế nhưng vẫn không thể nào mở ra được, không thể hiện ra một cách chân chính.
"Làm sao bây giờ, có thể mượn lực của chúng không đây? Để chúng giúp ta mở ra Động Thiên thứ mười, mạnh mẽ lột xác, sau đó có thể quét ngang các địch thủ ở khu vực này." Nhóc Tỳ lẩm bẩm. Bản dịch này là tài sản trí tuệ của truyen.free, nghiêm cấm mọi hành vi sao chép hay phân phối lại.