Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 2010: Cổ địa chung cực.

Đó là một luồng sức mạnh kinh hoàng không gì sánh được, hóa thành phù văn trôi theo làn gió, đánh thẳng về phía sau bờ đê!

"Hù..."

Tiếng kêu đáng sợ vang vọng như quỷ khóc, đó là cơn lốc được hóa thành từ phù văn đại đạo, nhanh chóng khuếch tán, bao trùm chư thiên vạn vực.

Sức mạnh ấy hùng hồn, mênh mông cuồn cuộn.

Dù đang ở trong Tiên vực, mọi người vẫn run rẩy.

"Rắc rắc!"

Thiên địa tan rã, càng thêm vỡ nát.

Cảnh tượng này khiến người ta ngây dại, vốn dĩ Tiên vực đã chia năm xẻ bảy, nay lại hứng chịu tai ương kinh khủng như vậy, quả thật khiến mọi người sợ hãi, chấn động khôn cùng.

"A Man, mau qua đây!"

Thạch Hạo đứng dậy, dẫn A Man, Đả Thần Thạch, Hoàng Điệp cùng mấy chục lão binh rời khỏi phế tích Thiên Đình, tiến về nơi phong ấn.

Luồng sức mạnh kia quá đỗi cuồng bạo, tàn phá khắp thế giới.

"Ầm ầm ầm!"

Tiên vực hoàn toàn tan rã, vỡ nát, hóa thành hàng ngàn mảnh vụn trôi nổi khắp mọi nơi.

Tiếp đó, cơn lốc phù văn này khuấy động, lan tràn, "ầm", xuyên thủng giới bích, bao trùm Cửu Thiên Thập Địa.

Ngoài ra, còn có những luồng phù văn khác tràn về các nơi như Mai Táng Địa.

"Rầm!"

Thạch Hạo xuất kích, dù thế nào hắn cũng không thể để phù văn đại đạo đáng sợ này lọt vào Cửu Thiên Thập Địa, nơi đó là quê hương thực sự của hắn.

Hắn nắm quyền ấn, đấm thẳng vào cơn gió l��c.

Cả người hắn đứng sừng sững giữa trời cao ngăn chặn phía trước, thân thể phát ra ánh sáng vô lượng, tựa như một người khổng lồ không ngừng hóa lớn, chặn đứng cơn bão táp đáng sợ kia.

"Vù!"

Thạch Hạo lấy ra vài món binh khí chuẩn Tiên Đế, có chiến mâu giết Đế của Vũ Đế, có Tử Điện búa của Bất Diệt Lão Nhân, binh khí của bốn đại cường giả đều trở thành chiến lợi phẩm của hắn.

Giờ đây hư không nổ vang ong ong, Thạch Hạo lấy ra những binh khí này để trấn áp cơn gió lốc kia.

Hắn sừng sững giữa thiên địa, chọc thẳng vào vũ trụ, đồng thời lấy ra vài món binh khí áp chế cơn gió lốc cuốn tới từ Giới Hải, hắn đang đứng trên bờ đê.

"Vù!"

Đột nhiên, tinh khí đầy trời, tinh hoa vô tận từ bên trong trăm vạn khối vỡ vụn của Tiên vực lan tràn và phun trào về phía bên kia Giới Hải.

Chuyện tương tự cũng xảy ra ở Mai Táng Địa, Dị Vực, hơn nữa chúng cũng đang tan rã.

Đây quả là một luồng sức mạnh mênh mông và kinh khủng!

Hiển nhiên, các vực tổn thất nặng nề, thiên địa bị chia thành hàng trăm hàng ng��n khối sẽ tạo ra đại họa.

Cảnh tượng này rất rợn người, gần như chỉ trong một lần bao phủ, thiên địa đã khô kiệt đi không ít, nếu cứ tiếp tục như vậy thì các giới sẽ rơi vào thời đại mạt pháp ngay.

"Ầm!"

Tiên vực một lần nữa rung lắc.

Giờ đây nó đã nát thành hơn ngàn khối, bay về từng hướng khác nhau, hoàn toàn khác biệt và thảm thương so với ngày xưa.

Về sau rất nhiều mảnh vỡ đều biến mất không còn tăm hơi, mỗi mảnh đều tiến vào một hư không khác biệt.

Thiên địa biến đổi quá nhanh!

Giống như sự giải thể của Cửu Thiên Thập Địa năm xưa, được chia làm Cửu Thiên cùng mười khối đại lục, Tiên vực hiện giờ lại bị chia thành hàng trăm hàng ngàn khối.

Nhưng mà, mảnh vỡ của Tiên vực sẽ lớn hơn rất nhiều.

Nó vốn là rất nhiều vũ trụ kết hợp lại, ngày xưa mỗi một vị Tiên Vương sẽ thống trị một vùng vũ trụ.

Dù hiện giờ bị phân tách, mỗi một khối cũng to lớn đến vô biên.

Cực thịnh ắt sẽ suy!

Thạch Hạo chỉ có thể khẽ than một tiếng, Tiên vực tan rã và trở thành bộ dạng như thế này.

Nơi phương xa có ba sinh linh đang quan sát, đó là Nữ Đế áo trắng, cường giả trên đỉnh đầu lơ lửng đỉnh lớn, Vô Thủy Đại Đế, bọn họ vô cùng cảm khái, Tiên vực của hậu thế lại tan rã như vậy.

Mảnh thời không kia của bọn họ cũng chỉ là một góc của Tiên vực này mà thôi.

Nơi sâu trong Giới Hải, cơn lốc đại đạo tới nhanh mà đi cũng nhanh, nó mang theo lượng lớn tinh khí, khiến chư thiên các vực ảm đạm đi không ít.

Thạch Hạo ngưng thần cảm nhận, nguồn sức mạnh vừa nãy ít nhất phải là cấp Chuẩn Tiên Đế, quả nhiên phía bên kia Giới Hải còn có rất nhiều điều quái lạ.

Người người ở Tiên vực, Táng Khu đều bàng hoàng, dù là cường giả cũng chấn kinh vô cùng.

Đến thời đại ngay cả Tiên Vương cũng bỏ mạng, chẳng còn lại mấy người, chỉ có số ít như Đồ Tể, Táng Chủ mà thôi.

Về phần Chân Tiên thì không cách nào cảm ứng được những phần vỡ vụn của Tiên vực kia đã trôi về nơi đâu.

Trên thực tế, sau khi tan rã như vậy, những mảnh vỡ kia bay đi càng xa hơn, có những cường giả Chân Tiên cũng sẽ không thể gặp l���i nhau được nữa.

Mỗi một mảnh vỡ của Tiên vực đều có tiên quang chiếu rọi để bảo vệ và phong ấn chính mình, hình thành nên giới bích của từng khu vực.

Thạch Hạo quan sát chứ không hề ra tay, như vậy cũng tốt, tách ra như thế, nếu có đại họa ập xuống thì sẽ có một ít cổ địa may mắn thoát được.

"Thế gian này có luân hồi hay không?"

Thạch Hạo lẩm bẩm, bởi vì hắn muốn những vị cố nhân đã chết trận kia sống lại.

Cố nhân từng người một ngã xuống, khiến hắn cảm nhận được sự cô độc, hắn ước ao tiếng cười nói của ngày xưa kia sẽ lại tái hiện lần nữa.

Nếu như có luân hồi, hắn nguyện ý được đặt mình trong thiên địa này, để tu bổ lại một lần nữa, để những người kia vãng sinh tái hiện trong trần thế.

"Ta nên rời đi rồi."

Ánh mắt Thạch Hạo trở nên kiên định.

Hắn muốn đi phía bên kia Giới Hải để xem rõ ngọn ngành, nếu như có luân hồi, vậy thì hắn sẽ sửa chữa lại thiên địa này, bố trí lại luân hồi.

Trên thực tế, đến giờ phút này hắn không thể không di chuyển được, bởi vì hắn mơ hồ cảm nhận được phía bên kia Giới Hải có thứ gì đó đang nhìn chằm chằm lấy hắn.

Lần này Thạch Hạo vượt biển nhanh hơn rất nhiều, bởi vì hắn từng đánh rơi và trấn áp một ít cổ điện tiếp đón, bên trong những điện cổ này đều có con đường kỳ dị nối liền với vùng đất hắc ám, có thể nhanh chóng tiến về phía bên kia vùng biển.

"Hoang Thiên Đế lại lên đường nữa rồi!"

Có người của Tiên vực than thở, có kinh hỉ mà cũng có sầu lo.

Hoang Thiên Đế xuất thủ, tất nhiên sẽ bá đạo tuyệt luân, thế nhưng hắn có thể giải quyết hoàn toàn vấn đề phía bên kia Giới Hải không?

Đám người Nữ Đế áo trắng, Vô Thủy Đại Đế, sinh linh trên đỉnh đầu lơ lửng đỉnh lớn cũng muốn đi cùng, thế nhưng lại phát hiện ra rằng, vùng thế giới này đang bài xích bọn họ, sông dài năm tháng hiện lên bên người.

"Rốt cuộc không thể đi tới được, nói như vậy vùng đất chung cực của Giới Hải kia có đại nhân quả, nên chúng ta không thể đặt chân vào, mạnh mẽ xông tới thì sẽ gặp phản phệ ngay."

Bọn họ thầm than, cuối cùng là lùi về sau chứ không có tiến vào cổ địa chung cực ấy.

Đăng lâm lên bờ bên kia Giới Hải, Thạch Hạo tiến vào vùng đất hắc ám, tiếp đó lại xuyên hành, hướng thẳng về cổ địa chung cực.

Dọc đường đi Thạch Hạo rất muốn kéo Đại Trưởng Lão, Hỏa Linh Nhi, cọc gỗ cháy đen của Liễu Thần trở về, thế nhưng tạm thời từ bỏ ý định này.

Hắn đang lo lắng, nếu như đưa bọn họ trở lại và quay về Tiên vực, thế nhưng lỡ như cuộc đại quyết chiến lại tới thì cũng chưa chắc đã an toàn.

"Mọi người chờ ta nhé, trước tiên đi tới cổ địa chung cực kia để tìm hiểu ngọn nguồn cái đã!"

Thạch Hạo lẩm bẩm.

Dù cho hắn không thể trở về, thì mấy người Đại Trưởng Lão, Hỏa Linh Nhi cũng có thể sống khỏe mạnh ở mảnh thời không kia, vẫn tương đối an toàn.

Hắc ám thối lui, và sau khi rời khỏi khu cổ địa này, hắn nhìn thấy không còn bao nhiêu óng ánh.

Trong mắt Thạch Hạo, nơi đây tựa như hoàng hôn nhuốm máu.

Hắn đi tới cổ địa chung cực, mỗi một bước đều cực kỳ xa xôi, tốc độ cực kỳ nhanh.

Rất nhanh sau đó, hắn dừng lại bởi vì thấy được một vài cổ điện thần thánh và rực rỡ được xây dựng trên mặt đất, đó chính là cổ điện tiếp đón.

Ở cổ địa chung cực này lại nằm dày đặc cổ điện tiếp đón.

"Vù!"

Sau khi tới nơi này, có một vật trên người Thạch Hạo phát sáng đồng thời chuyển động.

"Rương gỗ mục!"

Hắn khá là giật mình, rương gỗ mục có quan hệ với nơi này?

Thạch Hạo vô cùng cảnh giác đặt rương gỗ mục xuống mặt đất, kết quả nó chợt rung lắc và bay về một tòa cổ điện tiếp đón to lớn nhất.

"Ầm!"

Rương gỗ mục bay thẳng vào bên trong điện cổ to lớn kia thì liền yên tĩnh lại.

Thạch Hạo lộ vẻ khác thường, nơi đây đã được xem như là nơi sâu nhất của cổ địa chung cực này, rốt cuộc nó có thứ gì đây?

Hắn nhìn về phía rương gỗ mục rồi đi vòng quanh điện cổ một vòng nhưng vẫn chưa hề phát hiện điểm đặc biệt nào cả, cuối cùng ánh mắt hắn lấp lánh, một lần nữa tiếp tục tiến về trước.

Hắn không mang đi rương gỗ mục mà tạm thời để nó ở đó.

Trên thực tế, tiến lên không được bao xa thì đã tới nơi sâu nhất của cổ địa chung cực này rồi.

Phía xa lấp lánh ánh sáng, có một tấm bia đá không quá cao thế nhưng trắng bóng như ngọc, thần thánh hoàn mỹ.

Đây chính là phần cuối của vô số cổ điện tiếp đón, nếu như tiến về trước nữa thì sẽ có sóng sức mạnh cực kỳ kỳ lạ lan tỏa.

"Đây là..."

Thạch Hạo giật mình, đồng thời vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, hắn nhận ra được chất liệu của tấm bia đá đó, hoàn toàn tương tự với xương cốt của Nguyên Thủy Chân Giải, thân bia trắng bóng như tuyết kia lại là xương cốt.

Bên trên được trạm trổ một ít phù văn rất rõ ràng và sâu sắc.

"Phần cuối cùng của Nguyên Thủy Chân Giải!"

Nó được khắc lên trên tấm bia xương kia.

Thạch Hạo cẩn thận đọc kỹ và rất nhanh đã xác định được, quả thật đây chính là phần cuối cùng của Nguyên Thủy Chân Giải, có liên quan với hai phần trước và cũng là thiên kết thúc.

Sau khi Thạch Hạo tìm hiểu thì nhắm nghiền cặp mắt, phần cuối cùng này vừa khéo để Chuẩn Tiên Đế tu luyện, thế nhưng cũng chỉ tới mức độ như vậy mà thôi.

Nó vẫn chưa hề đặt chân vào trong lĩnh vực Tiên Đế thực sự.

"Ta cũng đã trở thành Chuẩn Tiên Đế rồi, hiện giờ lại học đại pháp này thì ý nghĩa không quá lớn, chỉ có giá trị để tham khảo mà thôi."

Thạch Hạo vừa nói dứt lời thì chợt ánh mắt lấp lánh, ý thức được một vài vấn đề nào đó.

"Người học ta sẽ sống, người giống như ta sẽ chết!"

Thạch Hạo thở d��i, hắn đạt được sự dẫn dắt của nó và cảm nhận được các loại diệu dụng của cảnh giới Chuẩn Tiên Đế, thế nhưng nếu như một mực mô phỏng theo thì cả đời sẽ bị nó hạn chế.

"Đây chính là sự khác nhau giữa khai sáng hệ thống cùng với kéo dài con đường của tiền nhân ư?"

Thạch Hạo lẩm bẩm như bừng tỉnh.

"Pháp mà ta lưu lại cho hậu nhân, có người bỏ qua, có người lưu lại, đều dành cho bọn họ một con đường và gieo xuống một hạt giống, thế nhưng cần bản thân mình siêu thoát lên trên và sáng lập ra một pháp khác biệt khác, để rồi tiếp tục tiến về con đường phía trước."

Lại có Chuẩn Tiên Đế lưu lại những lời này, thật sự là vô cùng bạo tay.

Cùng lúc đó, nơi sâu nhất của cổ địa chung cực chợt hiện lên từng làn khói đen tựa như mây đen che kín thương vũ, đồng thời nơi đó lan tỏa gợn sóng đáng sợ không gì sánh bằng.

Thạch Hạo nhìn kỹ thì thấy được một tấm bia đá tả tơi nơi sâu của vùng đất chung cực, nơi đó có ghi lại vài chữ cổ được tạo nên từ phù văn đại đạo, bất luận là sinh linh của k�� nguyên nào, chỉ cần đủ mạnh thì đều có thể hiểu được.

"Bước ngoặt để thành Đế..."

Thạch Hạo đọc, lập tức con ngươi co rút nhìn chằm chằm nơi đó.

"Đi nhanh, nhanh chóng rời khỏi nơi này!"

Nhưng vào lúc này, phía sau Thạch Hạo lại đột ngột truyền tới một luồng thần niệm nhắc nhở hắn như thế.

Thạch Hạo đột nhiên quay đầu lại và nhìn về phía tòa điện cổ to lớn nhất nơi xa xa kia, chính là nơi rương gỗ mục đang được đặt bên trong.

Xin lưu ý, đây là bản dịch đặc biệt dành riêng cho độc giả truyen.free, nghiêm cấm mọi hành vi sao chép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free