Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 2002: Dị biến.

Tiên vực vang vọng tiếng kêu giết chóc, các lộ anh hùng đồng loạt ra tay phản kích đại quân hắc ám.

Thạch Nghị tự thân giải thể, hóa thành cơn mưa ánh sáng bao bọc lấy một chùm chân huyết, sau đó bỗng nhiên bốc hơi, phát ra ánh sáng rực rỡ chiếu khắp vũ trụ.

Ầm! Sóng lớn kịch liệt chấn động cả vùng sao trời. Rất nhiều người chứng kiến cảnh tượng này đều u sầu. Một đời Trùng đồng giả, người sở hữu thiên tư vô tận giữa các Tiên vương, giờ đây lại đang tự phân giải.

"Ha ha, ha ha..." Hồng đế đang cười, thế nhưng nụ cười lại có chút lạnh lẽo.

"Ngươi cho rằng huyết của Tiên vương có hiệu quả ư? Thật sự là chuyện nực cười!" Thương đế lạnh nhạt cười, chẳng mảy may để ý.

Dưới góc nhìn của hắn, ngoại trừ những truyền thừa chân huyết có vết tích sinh mệnh của Thạch Hạo, chẳng hạn như máu huyết dòng dõi trực hệ của hắn, mới có thể kéo dài sinh mạng và mang lại hiệu quả. Còn huyết mạch từ những người họ hàng gần thì hiệu quả sẽ không đáng kể.

Nhưng kết quả lại nằm ngoài dự liệu của vị Chuẩn Tiên đế này.

Sau khi loại huyết này được lấy ra, nó im hơi lặng tiếng bị thân thể Thạch Hạo nhanh chóng hấp thu, hòa làm một với hắn và giúp sinh lực của hắn tăng lên.

Điều này khiến Hồng đế và Thương đế đều kinh hãi!

"Những gút mắc của ngày xưa, chính là quả báo của hôm nay, trả lại cho ngươi!" Đây chính là những lời cuối cùng của Thạch Nghị, sau đó hắn mờ nhạt dần trong vùng tinh không này, không còn thấy bóng dáng hắn nữa.

Chỉ có một số ít người biết, nhân quả mà hắn nói tới là gì!

"Hà tất phải sòng phẳng đến thế?" Thạch Hạo u sầu, hắn thật sự không muốn như vậy.

Hắn tất nhiên biết nhân quả mà Thạch Nghị đang nói tới là gì.

Ngày xưa, Trùng đồng giả Thạch Nghị từng đạt được Chí tôn cốt của Thạch Hạo, bên trong ẩn chứa một tia chân huyết của Thạch Hạo. Bởi vậy, sau khi hắn hiến tế, nó đã có tác dụng lớn cho Thạch Hạo.

Bởi vì, trong thể nội của Trùng đồng giả quả thật có một tia chân huyết ngày xưa của Thạch Hạo đang lưu chuyển.

Ầm! Khí tức của Thạch Hạo tăng vọt, khiến ba vị Chuẩn Tiên đế phải kiêng kỵ.

"Ta hiểu rõ rồi!" Tần Hạo đứng xa xa nói, hắn biết chân huyết ẩn chứa ở đâu. Tuy rằng hắn không phải là Tiên vương, thế nhưng trong cơ thể cũng có máu huyết của Thạch Hạo.

Thạch Nghị ngăn cản hắn lúc nãy chính là ý tốt, là muốn bảo vệ tính mạng của hắn.

"Ta tới đây!" Tần Hạo khẽ gầm.

Vào lúc này, hắn không hề có chút do dự nào, lần nữa đầy quyết đoán hiến tế, huyết mạch cùng linh hồn ầm ầm tuôn trào.

Năm đó, trước khi Thạch Hạo ngỡ mình đã chết, hắn đã đưa Chí tôn cốt thứ hai cho Tần Hạo. Bên trong thể nội Tần Hạo cũng có một tia chân huyết của Hoang, hiện giờ vẫn còn.

***

Tiên vực đại chiến rất khốc liệt, nhưng bên trong Giới hải ngoài bờ đê lại thê thảm hơn vô số lần.

Thạch Hạo đạt được chân huyết nên tinh lực của hắn dần mạnh mẽ hơn. Dù chỉ có một tia, thế nhưng sau khi trải qua sự ôn dưỡng của thân thể, hắn đã hoàn toàn khác biệt.

Có thể thấy được, sự tiêu hao của hắn trước kia lớn tới mức nào!

Những chân huyết này tương đương với sự dẫn dắt, cũng như là hạt giống giúp cho thân thể khô kiệt của hắn lần nữa tỏa ra ánh sáng sinh cơ phồn thịnh.

Bên trong Tiên vực, các lộ cao thủ đều đang huyết chiến.

"Giết!"

Thập Quan vương vung mạnh Thế Giới Thụ, đánh đâu thắng đó, thế không thể cản, một đường chém giết. Bảo thụ trong tay hắn có uy năng vô cùng lớn, mỗi lần quét qua đều tiêu diệt cả một đám sinh linh hắc ám.

Dù cho gặp phải vương giả hắc ám, hắn cũng có thể ngạo nghễ chém giết!

Ầm! Hắn gặp phải địch thủ. Bên trong sinh linh hắc ám, một nhân vật cực kỳ mạnh mẽ cầm báu vật trong tay chặn đứng Thập Quan vương, đại chiến lại bùng phát.

Rất nhanh, nơi đó huyết dịch tung tóe, bọn họ chém giết vô cùng kịch liệt.

Một thế giới khác nơi phương xa, Trích tiên hư ảo, tựa tiên linh, với bộ áo lam kỳ ảo, thoát tục. Hắn đang đại chiến với người tài giỏi trong hàng ngũ sinh linh hắc ám.

"Phụt!" Ánh máu óng ánh. Có Tiên vương bỏ mạng, máu nhuộm thiên địa. Thủ đoạn của Trích tiên vô cùng kinh người, hắn đã chém chết một vị vương giả.

"Gào!" Một bên khác, kỳ lân rít gào. Phía Tiên vực đã rơi vào thế bất lợi. Lúc này, một con kỳ lân trắng như tuyết, đẫm máu đỏ thẫm toàn thân, từ trong vũng bùn máu nhảy lên.

Đáng tiếc, một bàn tay lớn màu đen phủ xuống, bao trùm cả tinh không vũ trụ, và "Bùm!", đánh nó tan thành huyết vụ.

"Tiểu Bạch!" Thái Âm ngọc thỏ bi thương kêu lên.

Con kỳ lân kia trước kia do nàng nuôi nấng, sau khi trưởng thành thì vô cùng mạnh mẽ. Tuy rằng không mạnh như Thiên Giác Nghĩ, thế nhưng cũng rất lợi hại.

Đáng tiếc, lúc này nó bị một bá chủ hắc ám vỗ một chưởng, hình thần câu diệt.

"Đi!" Tiếng gào lớn vang lên. Xích Long giết thẳng tới, lớp vảy toàn thân đã bong tróc hơn nửa, trông vô cùng thê thảm. Tình cảnh chiến trường bên phía nó cũng tương tự.

Nó chính là đệ tử của Thạch Hạo, vả lại còn là đời sau của Thập hung, rất tâm đầu ý hợp với Thiên Giác Nghĩ và kỳ lân trắng. Hiện giờ kỳ lân trắng chết đi khiến nó vô cùng bi thương.

Thế nhưng Xích Long cũng hiểu được, nếu cứ cố chấp cường điệu thì bọn họ đều phải chết. Cho nên, nó đã mang theo Thái Âm ngọc thỏ trốn thoát về phía xa.

Boong! Thiên Giác Nghĩ xuất thủ. Hiện giờ hắn chính là người đứng đầu trong số đời sau của Thập hung, tay cầm đại côn tiên kim vỡ nát, đập mạnh xuống, lấy cứng chọi cứng với vị bá chủ kia.

Sức lực mạnh mẽ vô song, thần uy cái thế!

Phụt! Thiên Giác Nghĩ ho ra bụm máu, thân thể chao đảo lùi lại. Thế nhưng khóe miệng của vị bá chủ hắc ám này cũng trào ra máu tươi và lùi lại nhiều bước.

Điều này thật là kinh khủng! Thiên Giác Nghĩ lại có thể đánh trực diện với bá chủ kia.

Một lát sau, cả người Thiên Giác Nghĩ rung lên bần bật, sau đó một luồng khí thế kinh khủng lan tỏa. Hắn tiến vào trạng thái cuồng hóa, chém giết với bá chủ hắc ám kia!

"Boong!" Cuối cùng, bá chủ hắc ám kia bị đại côn tiên kim của Thiên Giác Nghĩ nện cho thối lui, miệng không ngừng ho ra máu, không thể chiếm được thượng phong, vả lại còn nguy hiểm đến tính mạng.

Giết tới nước này, dũng sĩ thắng, kẻ yếu chết. Khí thế vô cùng quan trọng.

Thiên Giác Nghĩ hoàn toàn không hề bận tâm đến tính mạng của mình, vì vậy đánh đâu thắng đó, thế không thể cản. Hắn càng giết càng hăng, dần dần toát ra một loại khí thế vô địch.

Cứ thế, có vài đại cường giả cùng ra tay săn bắt Thiên Giác Nghĩ, nhất định phải giết chết hắn.

"Dám làm càn à!" Đồ tể gầm lên ở phía sau, một bàn tay lớn lao về phía trước.

Phụt! Ánh máu tung tóe, có vương giả sa đọa chết trận.

Cùng với sự xung phong của nhóm cường giả như Đồ tể, Táng chủ, một nhóm lớn sinh linh hắc ám ngã xuống, đại quân bị đánh tơi bời.

Nhưng đây cũng chỉ là chiến thắng trong một khu vực nhỏ. Tiên vực quá lớn, chinh phạt vô số nơi. Dần dần, tu sĩ Tiên vực rơi vào thế yếu, dù sao thì sinh linh hắc ám cũng quá đông đảo.

Thạch Hạo nhìn lại thì vừa khéo thấy một màn. Một bóng hình màu trắng tựa như hoa mai nở rộ, nàng cứ thế bị giết chết.

Đó chính là Yêu Nguyệt công chúa, đã bỏ mạng trong đại quân hắc ám.

Đồng thời, không phải toàn bộ sinh linh đều không sợ chết, cũng dám ngọc đá cùng vỡ, chinh chiến tới cùng. Ở thời loạn lạc này, có một số bộ tộc của Tiên vực sớm đã đầu nhập vào cổ điện hắc ám.

"Ninh Xuyên, ngươi đã đầu nhập vào hắc ám ư?!" Thập Quan vương hét lớn.

Hắn vạn lần không ngờ tới, chàng trai kinh diễm nổi danh cùng thời với mình lại dấn thân vào hắc ám, lựa chọn làm địch với sinh linh của Tiên vực.

Đối diện hắn, có một chàng trai xuất trần, phi phàm không sao tả xiết, phong thái xuất chúng, rất có khí chất. Dung mạo hắn còn xinh đẹp, quyến rũ hơn cả nữ tử.

Chính là Lục Quan vương Ninh Xuyên!

"Không thể nói là phản bội được. Tổ tiên của ta, trong thể nội của ta vốn chảy dòng máu hắc ám. Mà ta chính là đời sau của bọn họ, hiện giờ cũng chỉ là nhận tổ quy tông mà thôi." Ninh Xuyên bình thản nói.

"Giết!" Thập Quan vương giết về phía trước, khí tức vô cùng kinh khủng.

Ninh Xuyên cũng chưa tiến vào cảnh giới Tiên vương. Tuy rằng hắn kinh tài tuyệt diễm, thế nhưng hiện giờ vẫn còn kém một chút. Hắn xoay người bỏ đi, và bên cạnh hắn có Tiên vương sa đọa tiến lên nghênh chiến Thập Quan vương.

"Ngày xưa, dòng dõi Thủ hộ giả của Cửu Thiên Thập Địa cũng là sinh linh hắc ám." Ninh Xuyên quay lại nói.

"Tới hiện giờ mà ngươi còn vọng tưởng chia rẽ ư?" Thập Quan vương quát nhẹ.

Nhưng hắn cũng hoài nghi, bởi vì huyết dịch trong thể nội của dòng dõi Độc Cô Vân kia quả thật sẽ chuyển hóa thành màu đen, tựa như bị ăn mòn.

Mà Độc Cô Vân lại là đời sau của dòng dõi Thủ hộ giả.

"Quả thật tổ tiên của ta từng bị hắc ám ăn mòn, thế nhưng sau khi thức tỉnh thì lựa chọn đứng về phía Tiên vực, giống như Táng vương đang kề vai chiến đấu ngay tại đây, hoàn toàn cắt đứt với hắc ám!" Độc Cô Vân xuất hiện.

Hắn tu đạo hai trăm vạn năm và giờ đang là Chân Tiên, cách cảnh giới Tiên vương một khoảng nữa.

"Giết!" Độc Cô Vân giết thẳng về phía Ninh Xuyên!

Mà Thập Quan vương thì đại chiến với vương giả sa đọa.

Tiên vực càng ngày càng hỗn loạn, các nơi đều bùng phát đại chiến. Cường giả lớp lớp xuất hiện, anh tài không ngừng chết đi.

"Gào!" Nơi phía bờ đê có tiếng rống thét lên. Bên ngoài cơ thể Thạch Hạo dựng lên từng luồng ánh lửa. Hắn đạt được sự tẩm bổ của chân huyết nên khí thế không ngừng dâng cao.

Đồng thời, vào lúc này, hắn đã biết tung tích của mấy vị chủ Cấm khu, xương sọ thủy tinh, cốt chưởng vàng óng... kia. Tất cả đều không còn trên thế gian nữa rồi.

Bọn họ là chấp niệm, đã sống đủ rồi. Khi đại quân hắc ám kéo tới, bọn họ đã lựa chọn chinh chiến.

Ngày xưa, bọn họ đã chết đi trong Giới hải. Hiện giờ cũng chỉ là chấp niệm nên không hề lưu luyến gì. Bọn họ đã chiến đấu đến tận cùng và hóa thành mây khói.

Sau khi Thạch Hạo hiểu rõ những chuyện này, lòng hắn bi thương. Ngay cả lần cuối gặp lại những người chủ Cấm khu mà hắn cũng không thể làm được. Mặc dù với những người này thì chết đi chính là sự giải thoát, nhưng Thạch Hạo lại vô cùng thương cảm, lòng đau đớn.

Phụt! Hắn nhìn thấy Ninh Xuyên huyết chiến với Độc Cô Vân, sau đó cả hai cùng quy về hư vô.

Hắn nhìn thấy bảo thụ trong tay Thập Quan vương nổ tung. Không chỉ có một bá chủ đột kích, đồng thời săn giết hắn, đã đánh vỡ nát Thế Giới Thụ kia.

Gào! Thập Quan vương gào thét, tóc tai bù xù. Hắn thật sự rất mạnh nên gắng gượng mở ra được một con đường máu.

Đồ tể, Táng chủ giết tới, đánh gục mấy bá chủ hắc ám.

Một bên khác, Trích tiên bất hạnh bỏ mạng. Hắn rất mạnh mẽ và cũng rất kinh diễm, bị vương giả sa đọa vây công thì dù cho có mạnh mẽ hơn cũng không thể địch lại, cuối cùng máu tươi nhuộm tinh không.

Quá đáng thương!

Từng bóng hình kia hắn đều lọt vào mắt Thạch Hạo, thần hồn hắn chịu đựng xúc động to lớn. Những người cùng thời đại chẳng còn lại được mấy người, đều đã chết trong loạn thế này rồi.

Trong nhất thời, hắn cảm thấy tinh lực sôi trào, xao động muốn trở nên điên cuồng, khí tức của hắn cũng đang mạnh mẽ theo!

Lúc này, tiểu Thạch đầu hiến tế, vẫn kiên quyết với lựa chọn của mình, chính là muốn cha của mình khôi phục lại trạng thái mạnh mẽ hơn.

Những lão binh bảo vệ tiểu Thạch đầu, lúc này đều rống lớn.

"Gào..." Nhưng lúc này, một con cự long nguyên thủy vọt tới, chính là Đệ Nhị Thiên Hạ, cả người nát bươm, ngập tràn vết máu, giết tới.

Nó cũng đang bảo vệ lấy tiểu Thạch đầu, chỉ là tiểu Thạch đầu lựa chọn huyết tế bản thân nên Đệ Nhị Thiên Hạ Điểu gia cũng không thể thay đổi được gì.

Nó cùng với Đạo nhân Tiên Kim cũng đã bị thương nặng. Dù cho hắc ám đang ăn mòn thân thể, lúc này cũng vọt tới.

Phụt! Liên miên lão binh chết trận. Đệ Nhị Thiên Hạ cũng ngã xuống giữa không trung, máu nhuộm đỏ cả mặt đất.

"A..." Đạo nhân Tiên Kim xuất kích, chém giết với chư vương hắc ám. Chiến tới thân thể sụp đổ, thân thể của hắn chính là tiên kim thế nhưng vẫn phải chia năm xẻ bảy.

Từng cảnh tượng ấy đều lọt vào mắt Thạch Hạo. Từng vị cố nhân lần lượt bỏ mạng, đều không còn nữa, khiến lòng hắn có một luồng tâm tình chợt nổ tung.

Ầm! Bên ngoài cơ thể Thạch Hạo dựng lên một luồng hào quang yêu dị, chói mắt đến cực điểm.

Đặc biệt là, sau khi tiểu Thạch đầu hiến tế xong thì luồng sắc thái này càng nồng đậm hơn, khiến cả người hắn tựa như đang lột xác, tựa như muốn từ trong cơ thể tàn tạ này thoát ra một 'chính mình' hoàn toàn mới.

"Hừ, loại khí tức này?!" Vũ đế giật mình, hắn cảm nhận được một sự rùng mình. Loại ánh sáng yêu dị này tựa như mây máu ngập tràn, khiến Thạch Hạo càng thêm đáng sợ hơn.

"Ngăn cản hắn lại, không thể để cho hắn hoàn thành cuộc lột xác này!" Vũ đế quát lớn.

Ba đại Chuẩn Tiên đế cùng ra tay trấn áp về phía trước.

Thời khắc này, trên trời dưới đất, bất kể là ở Tiên vực, là ở Mai Táng địa, là trên bờ đê hay là bên trong Giới hải, đều cảm nhận được một luồng khí tức khiến linh hồn phải run rẩy.

Thân thể tàn tạ của Thạch Hạo đang rạn nứt, tựa như muốn một 'chính mình' hoàn toàn mới thoát ra ngoài.

"Không thể, không một ai có thể chân chính thành công được. Vậy là hắn vọng tưởng thành Tiên đế ư?" Thương đế trầm giọng nói.

Những lời này vừa ra tựa như thiên kiếp diệt thế, chấn kinh chư thiên, tia chớp đan dệt, rung động ầm ầm.

"Ta không muốn các ngươi phải chết, ta muốn tái hiện lại vết tích sinh mệnh của các ngươi!" Thạch Hạo ngửa mặt lên trời rít gào trong Giới hải. Âm thanh của hắn chấn động cổ kim và tương lai, một luồng khí tức khủng khiếp, hùng hồn lan tràn bao phủ chư giới.

Mạch văn này, cùng tinh hoa của nó, xin được gửi gắm riêng đến quý độc giả tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free