[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1993: Ba đế xuất kích.
Thật đáng buồn thay, một vị Chuẩn Tiên Đế ngạo nghễ nhìn chúng sinh, ánh mắt dõi khắp chư thiên vạn giới không một ai có thể địch nổi, thế nhưng lại thảm thương bỏ mạng tại nơi đây.
Chỉ vì muốn bình định hỗn loạn hắc ám, mang lại an bình cho phía bên kia Giới Hải, hắn mới vượt biển đến chốn này, vậy mà lại tự đẩy mình vào con đường chết.
Việc lớn chưa thành đã bỏ mạng, thật đáng tiếc thay, quá đỗi tiếc thương.
"Liễu Thần!"
Người đã khuất, Thạch Hạo không thể thay đổi được gì, điều hắn có thể làm chỉ là bảo vệ những người còn sống, bởi vậy, hắn nhanh chóng lao về phía trước.
Ngọn Đạo Hỏa của Chuẩn Tiên Đế đang nhảy múa bảo vệ Liễu Thần cao chừng một tấc kia. Nó đã bị thương từ lâu, nay đã rơi vào trạng thái ngủ say.
"Ồ!" Thạch Hạo kinh ngạc.
Ngọn lửa Đại Đạo nhảy nhót từ thân thể tàn phế đang bốc cháy kia ẩn chứa một luồng tâm ý chống cự mãnh liệt, ngăn cản ngoại vật tiếp cận. Uy thế Chuẩn Tiên Đế lan tỏa, chẳng trách có thể bảo vệ Liễu Thần bất diệt.
"Bản thân còn khó lo, lại vọng tưởng đi cứu người. Cứ thế này, từ nay về sau nơi đây sẽ lại có thêm một chùm Đế Hỏa nữa mà thôi." Người đàn ông tóc xám cười lạnh nói.
"Rốt cuộc ngươi là ai, vì sao phải làm như vậy? Phát động cuộc hỗn loạn hắc ám thì có lợi ích gì cho các ngươi?" Thạch Hạo xoay người, lớn tiếng chất vấn.
Trong lòng ngực hắn, một cơn tức giận khó tả bùng cháy dữ dội, thúc giục hắn xông lên.
"Thương Đế!"
Người đàn ông tóc xám nói ra tên của mình. Trong mắt hắn chỉ có sự lạnh lùng, không hề nói thêm gì về cuộc hỗn loạn hắc ám kia.
"Chỉ là bại tướng dưới tay ta mà thôi, ngươi có thể làm gì được ta chứ?!" Thạch Hạo quát lớn. Hắn đã từng đánh bại Thương Đế, hắn không tin kẻ này có thể giết chết được vị Chuẩn Tiên Đế của thời đại Đế Lạc kia.
Nghĩ đến vết chân mờ nhạt trên bờ đê, rồi lại nhìn về thân thể tàn phế đang bốc cháy kia, hắn thở dài. Một người tiên phong mở đường lại chết thảm tại nơi này.
Hoàng hôn nhuộm màu máu, tựa như áng mây thê lương của tận thế.
Đại địa vô ngần, cương vực mênh mông.
Phía cuối đường chân trời, một Đại Đạo màu tử kim xuất hiện, rung động ầm ầm. Xung quanh là sen vàng nở rộ, chim thần bay lượn, cả thiên địa mênh mông đều run rẩy theo.
Một sinh linh xuất hiện, trên đầu đội mũ tử kim, khuôn mặt cũng ánh màu tử kim, dáng vẻ cao lớn. Đó là một sinh linh vô cùng khủng khiếp, uy áp đến mức khiến người ta nghẹt thở.
Xung quanh hắn, những vết tích của chư thiên hiện rõ, bao bọc lấy cơ thể.
Một vị Chuẩn Tiên Đế bất ngờ giáng lâm!
"Thương Đế, ngươi gặp phải địch thủ rồi ư? Vẫn chưa giải quyết được sao?" Người vừa mới tới cất tiếng, âm thanh ầm ầm phá tan thời không, đi kèm sức mạnh của năm tháng, tựa như được truyền từ ngàn tỷ năm trước vọng về.
"Hồng Đế, ngươi tới rồi sao." Người tóc xám cất tiếng, nhìn về bóng hình cao lớn đội mũ kim quang kia. Sinh linh này chính là Hồng Đế.
Hồng Đế mang khí tím ngập trời, đứng trên con đường được xây dựng từ ký hiệu Đại Đạo, nhìn xuống vạn cổ chư thiên. Khi con mắt hắn chuyển động, dòng sông dài năm tháng liền hiển hiện.
Khí tức của hắn quá đỗi cường thịnh. Khi khí thế lưu chuyển qua miệng mũi, vũ trụ biển sao đều rạn nứt. Hắn tựa như không thuộc về thế gian này, nếu giờ phút này xuất thế tại đây, tất thảy sẽ bị hủy diệt.
"Vừa mới ngủ vạn cổ mà thế gian này lại thêm một vị Đế Giả ư? Đáng tiếc, lại chẳng hiểu thiên cơ, khư khư cố chấp, chỉ có thể tiễn hắn lên đường mà thôi!" Hồng Đế còn cường thế hơn nữa, cay nghiệt nhìn xuống Thạch Hạo đang ở bên dưới.
Thạch Hạo khẽ thở dài. Hắn biết, vùng đất chung cực này làm sao có thể đơn giản như vậy chứ? Nếu chỉ có mỗi một người tóc xám, chỉ dựa vào một mình Thương Đế thì hắn có gì phải lo lắng? Hắn cũng đã từng đánh bại rồi.
Nhưng giờ đây, lại xuất hiện thêm một vị Chuẩn Tiên Đế nữa, lại là một vị Đế! Từ vạn cổ đến nay, ở Dị Vực, ở Giới Hải chưa từng thấy qua một người, vậy mà nơi này lại có tới hai đại cường giả.
Chẳng trách vị Đế Giả cuối cùng rời đi từ Tiên Vực của thời đại Đế Lạc cũng phải nuốt hận chết ở đây. Có hai Đế Giả xuất thủ thì chung quy khó lòng địch nổi.
Đã đạt đến tầng thứ này, đều là Chuẩn Tiên Đế, thì ai sẽ kém hơn ai chứ?
Dù cho Thạch Hạo cao hơn một bậc và từng đánh bại Thương Đế, khiến cường giả tóc xám kia mi tâm rạn nứt, thì hắn cũng không thể xác nhận rằng bản thân mình cao hơn đối phương một đoạn được. Nếu tiếp tục xuất thủ, không biết sẽ hao tổn bao nhiêu tinh lực nữa đây.
Chuẩn Tiên Đế, chính là sinh linh mạnh mẽ nhất từ xưa đến nay. Kỷ nguyên nối tiếp kỷ nguyên, đến tận bây giờ được mấy người?
Ngay cả Tiên Vương cái thế cũng không có tư cách nhìn thấy bọn họ. Nhiều sinh linh vượt biển như vậy, nhưng khi còn sống vẫn không thể đi tới nơi này được!
Có thể nói, những nhân vật chính từ vạn cổ đến nay cũng chỉ có vài người, và tất cả đều tụ hội tại nơi này!
Sắc mặt Thạch Hạo trở nên nghiêm túc. Chuẩn Tiên Đế đứng ngang hàng với hắn, vậy mà đối diện lại có tới tận hai người. Hắn có thể chiến thắng ư?
Dẫm vào vết xe đổ, thân thể tàn phế của vị sinh linh vô danh từ thời đại Đế Lạc kia vẫn còn đang bốc cháy nơi kia.
"Tại sao, phía bên kia Giới Hải nước sông không phạm nước giếng với phía bên này, lẽ ra phải hòa bình sống chung. Các ngươi đã siêu nhiên như vậy rồi thì vì sao phải gây ra đại họa?" Thạch Hạo trầm giọng hỏi.
"À, ngươi hiểu hoàn toàn sai rồi. Chúng ta chỉ kêu gọi con dân mình, người có duyên thì sẽ được tiếp đón tới đây mà thôi." Thương Đế nói, mái tóc xám rối tung, con ngươi vàng kim rực rỡ rạng ngời.
Thạch Hạo trừng mắt nhìn hắn. Kêu gọi con dân mà phải phát động hỗn loạn hắc ám ư? Khiến cho biết bao nhiêu tu sĩ mất đi chân linh, ngay cả phàm dân cũng không hề buông tha, cuối cùng chỉ có thể tiến hóa thành sinh vật hắc ám.
Thạch Hạo biết, nguyên nhân căn bản nhất chắc chắn vượt xa tưởng tượng của giới này, hoàn toàn khác biệt với vẻ dị đoan của Giới Hải kia.
"Xưa nay ngươi vẫn không hề hiểu mối quan hệ giữa thế giới này với phía bên kia Giới Hải." Hồng Đế lạnh lùng lên tiếng.
"Thế nhưng ngươi cũng không cần thiết phải biết!" Hắn bổ sung, sát ý ngập tràn, một lòng muốn tru diệt Thạch Hạo, diệt trừ họa lớn vừa mới xuất hiện từ vạn cổ đến nay.
Keeng!
Trên đỉnh đầu Thạch Hạo xuất hiện áp pháp tắc, trong tay hắn lại có một thanh tiên kiếm óng ánh chói mắt, soi sáng vạn cổ, thời gian đều bị cắt lìa.
Ngoài ra, trên đỉnh đầu hắn, một chiếc cốt quan cùng với cốt trượng trắng như tuyết đang bồng bềnh, tỏa ra hào quang Chuẩn Tiên Đế rực rỡ.
Đây là hai cổ khí khởi nguyên từng sáng tạo ra Táng Sĩ cùng với Tiến Hóa Giả Hắc Ám của Dị Vực.
"Đây là tín vật của chúng ta, là pháp khí được luyện chế mang theo bản nguyên có thể sáng tạo vạn vật, không ngờ lại bị ngươi đạt được. Xem ra ngươi cũng là một dị số, không hề đơn giản."
Hồng Đế cất tiếng, cả người mịt mờ khí tím, uy áp mênh mông càng ngày càng kinh khủng. Khi hắn chớp mắt, thiên địa rạn nứt, ngôi sao vũ trụ như muốn hóa thành bụi trần.
Hắn lên tiếng thừa nhận đã tạo nên pháp khí khởi nguyên để ảnh hưởng tới phía bên kia Giới Hải.
"Sức mạnh bản nguyên cũng không thể đồng hóa được ngươi, chung quy ngươi cũng xem như là biến số." Thương Đế gật đầu đồng ý.
"Vũ Đế, còn không mau tới đây giết chết dị số này!" Đúng lúc này, Hồng Đế lên tiếng. Ánh tím cuồn cuộn ngàn tỷ dặm nhấn chìm toàn bộ thiên địa mênh mông.
Sát khí của hắn cực thịnh, tựa hồ còn kinh khủng hơn một chút so với Thương Đế tóc xám.
Nơi sâu trong cổ địa chung cực, ánh sáng chói lóa chiếu rọi, thần thánh óng ánh rọi sáng vạn cổ, cắt lìa dòng sông thời gian và Đế Uy hiển hiện.
"Quấy nhiễu ta trầm miên!"
Một âm thanh trầm thấp chấn động càn khôn.
Tiếp đó, một sinh linh cái thế xuất thế. Một chiếc chiến xa cổ xưa cực kỳ rực rỡ ánh sáng, áp chế tứ cực thiên địa.
Chiến xa ầm ầm được chín con cổ thú nhanh chóng kéo tới.
Chín con cổ thú kia đều tản ra uy thế vô lượng, từng con đều vô cùng mạnh mẽ, lớp vảy chi chít. Chúng tựa như Chân Long nhưng lại không phải, là chủng tộc chưa từng thấy qua.
Chín con cổ thú đạp trên dòng sông năm tháng, kéo theo chiến xa tiên kim chín màu lao tới.
Bên trên chiến xa, một luồng Đế Uy bùng phát rồi mưa ánh sáng thần thánh ngập tràn. Một vị Đế Giả đứng dậy, nhìn về phương hướng này.
Hắn có một cặp cánh thần thánh, cả người ngông cuồng và thánh khiết, tựa như một vị Chí Cường Giả hoàn mỹ, cả người đã tiến hóa tới trạng thái hoàn mỹ nhất.
Một vị Chuẩn Tiên Đế!
Dù cho Thạch Hạo cũng phải hít vào ngụm khí lạnh. Tình hình cực kỳ căng thẳng, hắn làm sao chống đỡ đây?
Đây không phải là Tiên Vực, không phải ở Cửu Thiên Thập Địa. Ngày xưa hắn từng là Chí Cường Giả trong thiên địa, quét ngang chư vực, không hề có đối thủ trên thế gian.
Sau khi tới đây, hắn gặp được Chuẩn Tiên Đế ngang cấp với mình, là một vài sinh linh đã quật khởi trong vô số kỷ nguyên trước, đều cao cao tại thượng.
Có thể nói, bọn họ đều là những sinh linh cùng chủng loại với nhau!
Ba vị cường giả như vậy đồng thời đối đầu với hắn, vậy sao có thể đối kháng được?
"Ngươi không phải là nhân vật chính vĩnh hằng bất diệt của thế giới này, mà ngươi chính là dị số của kỷ nguyên này. Thế nhưng lại gặp phải ba sinh linh tương đồng như chúng ta, ngươi có thể làm gì chứ, có thể nghịch thiên ư?" Vũ Đế lên tiếng, ngữ điệu khá lạnh lùng và cực kỳ bá đạo.
Hắn đứng trên chiến xa, tay cầm một thanh Đế Mâu. Lưỡi mâu đang nhỏ xuống máu tươi bắt mắt, đó là huyết của Chuẩn Tiên Đế. Trường mâu này chỉ thẳng về phía Thạch Hạo.
Con ngươi Thạch Hạo co rút lại. Hắn cảm nhận được khí tức quen thuộc. Chuẩn Tiên Đế của thời đại Đế Lạc một mình vượt biển tới đây và đã bị ba đại cường giả này đánh giết, và máu huyết trên lưỡi mâu kia chính là của hắn.
"Đế Lạc, Đế cũng chết mà!"
Thạch Hạo cảm khái. Nếu như thời đại Đế Lạc cũng có Chuẩn Tiên Đế bỏ mạng, vậy hiện giờ sẽ tới phiên hắn ư?
Đại quyết chiến đã đến. Tình huống còn gay go hơn cả tưởng tượng của hắn, hắn đang đối mặt với đại kiếp nạn sinh tử!
"Ta muốn biết, những sinh linh đã từng bị các ngươi kêu gọi giờ đang ở nơi nào?" Thạch Hạo không ra tay ngay, mà cố gắng trầm ổn hỏi han.
"Có người ngươi quan tâm ư?" Cường giả tóc xám Thương Đế hỏi. Đến tầng thứ như bọn họ, cũng không cần nhiều lời cũng biết được Thạch Hạo quan tâm thứ gì rồi.
"Ừ!"
Thạch Hạo gật đầu, không hề che giấu gì cả. Hắn muốn gặp những người đã từng kia.
Ầm!
Đột nhiên, Thương Đế mở ra hư không. Phương xa hiện lên một tòa cung điện to lớn, chính là một trong những cổ điện Tiếp Đón, và nó nối liền với lối ra của Nhà Giam U Tối.
Có thể thấy được vô số nhà giam, từng nhà từng nhà một hiện lên trong đường nối của cổ điện Tiếp Đón, bồng bềnh trôi trên dòng sông thời gian và tràn ngập khí tức hắc ám nồng đậm.
Đến hiện giờ, thần thức của Thạch Hạo mạnh mẽ tới mức không cách nào tưởng tượng ra được, khủng khiếp tuyệt luân. Chỉ trong chớp mắt, hắn đã có thể quét qua ngàn tỷ dặm trời cao.
Dù cho chuyện đang xảy ra ở giới này thì cũng khó có thể che giấu hắn được bao lâu.
Mà hiện giờ, hắn tận lực tìm kiếm, cảm ứng khí tức của cố nhân nên tất nhiên có thể làm được.
Tìm thấy rồi!
Hắn lại phát hiện ra. "Ầm!" Thần niệm mạnh mẽ của hắn mở ra một nhà giam, nơi đó có nguyên thần của một cô gái đang chập chờn sáng tối.
Nàng hóa thành hình người, thân thể cao ráo thướt tha, kiên cường. Trên khuôn mặt có chút mờ mịt, bị giam cầm trong hắc ám gần hai trăm vạn năm nên nàng đã lạc lối, không biết thân ở nơi nào, không biết mình là ai.
"Tỉnh lại nào!"
Thạch Hạo hét lên một tiếng, đồng thời vận dụng pháp lực mạnh mẽ nhất bảo vệ nguyên thần của nàng, muốn kéo nàng về đây.
Hỏa Linh Nhi thức tỉnh. Khi nàng nhìn thấy người kia nơi xa xa, tuy rằng vẫn đang ở trạng thái nguyên thần, thế nhưng vẫn có cảm giác lệ nóng tuôn trào. Nàng khóc nhưng không thành tiếng được.
Vậy mà có thể nhìn thấy, thật sự có thể nhìn thấy hắn lần nữa rồi!
"Thạch Hạo, là huynh ư?" Nàng khóc, trên gương mặt ngập tràn vẻ thương cảm cùng quyến luyến không gì sánh được. Nàng đưa tay ra, chỉ sợ lại không thể thấy hắn lần nữa.
"Là ta, ta tới đưa muội về nhà này!" Thạch Hạo thân là cao thủ cấp Chuẩn Tiên Đế, dù cho tiên sơn có vỡ trước mặt thì cũng không biến sắc, thế nhưng hiện giờ lại có cảm giác chua xót.
Đó là những cảm tình thời niên thiếu đang quanh quẩn khắp người. Dù hắn đã đạt đến độ cao hiện tại, thế nhưng những tình nghĩa kia vẫn chưa hề mất đi, vẫn còn vẹn nguyên như trước!
Nước mắt của Hỏa Linh Nhi giàn giụa. Hoa dâu lửa nở rộ, nàng đứng chờ năm này qua năm khác cũng không hề thấy hắn trở về, mãi cho tới một ngày thiên địa đại biến, Tội Châu bị một bàn tay lớn chụp đi.
Hiện giờ nàng đã bị giam trong Nhà Giam U Tối này bao nhiêu năm rồi? Bản thân nàng đã lạc lối, ký ức mơ hồ, thế nhưng khi lần nữa tỉnh lại thì đã gặp được người kia.
"Ta đã nói rồi mà, dù cho muội không còn thì ta cũng sẽ đánh tan luân hồi để gặp muội lần nữa!" Thạch Hạo lớn tiếng nói.
"Muội biết... huynh nhất định sẽ tới mà!" Hỏa Linh Nhi vừa cười vừa khóc, nước mắt óng ánh lăn dài.
"Ta dẫn muội rời đi!" Thạch Hạo lên tiếng.
"Ngươi có thể mang ai đi?" Hồng Đế lạnh lùng lên tiếng.
"Đều dẫn hết!" Thạch Hạo lớn tiếng nói. Hắn đang tìm kiếm Mạnh Thiên Chính, muốn gặp vị trưởng bối tựa như ân sư này.
Ầm!
Nhưng vào lúc này, Hồng Đế xuất kích. Một bàn tay lớn đầy vô tình và cay nghiệt đè ép xuống Hỏa Linh Nhi, muốn tiêu diệt vết tích linh hồn của nàng.
Dịch phẩm này được chuyển thể và giữ độc quyền tại truyen.free, mong độc giả trân trọng.