Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1989: Thiên đình hắc ám.

Phía sau bờ đê là vùng đất hắc ám, quả nhiên danh xứng với thực, đen kịt như mực, không thấy điểm cuối, tựa hồ đã vượt ra ngoài biên giới vũ trụ.

Nơi đây không có chút sinh cơ, cũng chẳng có tinh khí lưu chuyển, âm u mịt mờ như một quốc gia tử vong, mà giờ đây Thạch Hạo lại một thân một mình xông vào.

Điều đáng sợ nhất chính là pháp tắc đại đạo nơi đây đã thay đổi. Nếu những Tiên Vương khác đến, dù không đến mức mất hết đạo hạnh, nhưng cũng sẽ gặp phải phiền toái lớn.

Muốn thích nghi nơi này, cần phải nỗ lực thử nghiệm và cảm ứng quy tắc đại đạo nơi đây.

Bằng không, pháp thể của bản thân có thể sẽ rạn nứt!

Thạch Hạo không hề sợ hãi, bởi hắn tu luyện theo pháp "Lấy thân làm chủng". Mặc cho thiên địa có đổi thay, pháp tắc có biến hóa, hắn vẫn không hề sợ hãi, chỉ cầu đại đạo của riêng mình.

"Ầm!"

Thạch Hạo ra tay, một vệt ánh sáng lưu chuyển xẹt ngang trời cao. Hắn muốn nhìn thấu điểm cuối của hắc ám, thế nhưng rất nhanh sau đó, trong thiên địa chợt giáng xuống một luồng sức mạnh to lớn, oanh kích thẳng vào pháp và đạo của hắn.

Hắc ám trở nên vĩnh hằng, tia sáng kia bị dập tắt!

Phía trước, từng sợi xích thần trật tự đan chéo vào nhau, tựa như những sợi xích sắt mang ma tính, ánh đen lấp lánh nhanh chóng xuyên tới.

Thạch Hạo đứng yên bất động, mặc cho sức mạnh của thế giới hắc ám đang ăn mòn, hắn cũng chẳng lo lắng. Tất cả đều là bản nguyên hắc ám dày đặc nhất biến thành.

Hết thảy xích thần trật tự màu đen đều căng thẳng tắp, tựa như những thanh thần mâu mang theo ánh đen cùng khí lạnh lẽo, xuyên thấu thiên địa mà đến, cực kỳ đáng sợ.

Bên ngoài cơ thể Thạch Hạo, một chùm ánh sáng hiện lên, bảo vệ hắn bên trong, vạn pháp bất xâm!

Răng rắc!

Hết thảy xích thần màu đen đều đứt thành từng khúc ở bên ngoài, cách cơ thể Thạch Hạo một thước. Chúng nát bấy hóa thành những điểm ánh đen rồi bốc cháy hừng hực, hoàn toàn bị tiêu diệt.

Thạch Hạo bước lên phía trước, sải bước trong vùng cổ địa hắc ám này, dõi mắt nhìn xa. Hắn thấy những ngọn núi khổng lồ cao chót vót, đen kịt như mực, và cả những dòng sông lớn khiến người khác phải sợ hãi đang yên tĩnh chảy.

Thạch Hạo cứ thế cất bước, trên đường đi, hắn nhìn thấy được sinh linh!

Nhưng tất cả đều đã chết, không biết đã tịch diệt bao nhiêu vạn năm. Thân thể chúng lạnh lẽo yên ắng, có thể hình to lớn như núi cao, cũng có thể hình dáng như chiều cao nhân loại.

Ánh mắt Thạch Hạo nhìn sâu vào bên trong liền trở nên băng lạnh. Hắn nhìn thấy vài bộ thi thể đều là sinh linh cấp độ Tiên Vương, hơn nữa còn là những kẻ cực kỳ mạnh mẽ.

Quả nhiên, bọn họ đều là những bá chủ, dưới nhân duyên đã bước lên được bờ đê, thế nhưng cuối cùng cũng không thể đi được bao xa, tất cả đều đã chết.

Khẽ chạm vào, mấy bộ thi thể này chợt hóa thành tro bụi rồi cứ thế tiêu tán.

Đây là một nhóm sinh linh mạnh mẽ nhất từ hàng tỉ năm nay, nhưng kết quả vẫn đáng thương như vậy.

Bọn họ đến đây có lẽ là vì muốn bình định náo loạn hắc ám, hoặc là vì bản thân đột phá hóa thành Tiên Đế, thế nhưng chung quy lại đều hóa thành bụi trần trong luân hồi.

Đột nhiên, tro tàn đen xì chợt xoay tròn, hóa thành một con ma long xuất hiện bên cạnh Thạch Hạo. Nó đen kịt như vực sâu, gầm thét vồ giết Thạch Hạo.

Đây chính là con sinh vật khi nãy, rõ ràng đã hóa thành tro tàn, thế nhưng giờ lại đột nhiên xuất hiện và bùng nổ ra uy thế kinh thế.

"Ầm!"

Thạch Hạo giơ tay tóm lấy thân thể con ma long hắc ám này, đồng thời nắm lấy đầu lâu khổng lồ của nó, "Rẹt!", bẻ gãy một chiếc sừng rồng.

Quả thật không phải hư ảo, mà là thật sự thức tỉnh và tái hiện lại thân thể.

Tiếng rồng ngâm chấn động đất trời, phong vân hắc ám nổ tung và nơi này run rẩy.

Không ngờ nó lại bùng nổ ra sức mạnh của Chuẩn Tiên Đế, ra sức tránh né rồi công kích về phía Thạch Hạo.

"Pháp tắc biến hình, mượn thể mà sinh, vậy mà cũng dám làm càn!" Thạch Hạo khẽ quát, cũng chẳng để ý lắm.

"Ầm!", hắn vung mạnh tay, lập tức con ma long hắc ám đang bị cầm chặt trong tay liền rạn nứt, ma huyết màu đen chảy dài xuống mặt đất.

Đây là ý chí thiên địa biến thành, là bí lực từng công kích hắn trước kia, giờ ngưng tụ thành thân thể và bùng phát uy thế hùng mạnh, hòng đả thương tính mạng hắn.

"Chỉ đến thế thôi sao, chỉ là pháp tắc Chuẩn Tiên Đế mà thôi, tốt nhất nên biết điều cho ta!" Thạch Hạo hét lớn một tiếng, đồng thời phía sau lưng hắn phát ra ánh sáng cực kỳ chói lóa, chiếu rọi hắc ám, khí tức vô cùng kinh ng��ời.

Toàn bộ thế giới bờ đê như hóa thành vùng đất sáng tỏ, đồng thời rạn nứt và nổ tung.

Thạch Hạo vặn nát thân thể con ma long này, khiến máu đen tung tóe tựa như núi lửa phun trào. Đó chính là pháp tắc Chuẩn Tiên Đế đang tàn phá bừa bãi và nổ tung.

Ầm ầm!

Thiên địa nổ tung, bản nguyên hắc ám trên khu cổ địa này sôi trào, tựa như điện thờ Sâm La giáng lâm, tiêu diệt tất cả sát cơ trong trần thế.

Đặc biệt là tàn thể của ma long nổ tung, dẫn theo pháp tắc Chuẩn Tiên Đế đánh sụp bầu trời, tựa như muốn ngọc đá cùng nát, muốn kéo Thạch Hạo cùng đi U Minh.

Nếu là Tiên Vương gặp phải một đòn này, chắc chắn đã chết, hình thần đều diệt, chẳng còn sót lại gì cả, dù sao đây cũng là cơn bùng phát của pháp tắc Chuẩn Tiên Đế.

Thế nhưng, từ đầu tới chân Thạch Hạo đang lan tỏa một tầng hào quang, bất kể là tàn huyết màu đen hay dây xích pháp tắc kia cũng không thể thương tổn hắn được.

Hắn bước về phía trước, những tro tàn của những di hài khác hóa thành cũng không hề ngưng tụ lại, mặc hắn đi qua.

Đại địa v�� cùng u tĩnh, sau khi chiến đấu kết thúc thì chẳng còn chút tiếng động nào nữa. Tử khí màu đen ngập tràn cùng với từng màn sương mù đen lượn lờ trên ngọn núi.

Ngọn núi kia quá hùng vĩ, nó phải lớn hơn rất nhiều lần so với những ngôi sao bình thường, đứng sững ở đó chặn đứng con đường phía trước.

Thạch Hạo đạp không mà lên ngọn núi này. Hắn nhìn thấy từng viên tinh cầu khổng lồ đang chuyển động vờn quanh núi, mà trên núi lại có một ít thần dược đen kịt đã sớm bị ăn mòn.

Ngay cả thần dược cũng bị như vậy sao?

Nếu những sinh linh khác đặt chân lên thì sẽ như thế nào? Đều có thể tưởng tượng ra được!

Sau đó hắn nhìn thấy được một cây trường sinh tiên dược, nhưng tiếc rằng cũng đã hóa đen và tản ra luồng khí tức quái dị, quá kinh người, hoàn toàn hắc ám hóa.

Thạch Hạo như giẫm trên đất bằng. Giờ đây, hắn với bộ y phục trắng bóng, đi lại trong thiên địa đen kịt này thì vô cùng bắt mắt. Hắn đạp lên hư không rồi từng bước tiến tới.

Hắn bắt đầu xuất phát, tiến thẳng tới phúc địa của vùng đất hắc ám!

Áo trắng như tuyết vô cùng bắt mắt trong bóng đêm. Chỉ cần có sinh linh ngóng nhìn, tất nhiên sẽ nhìn thấy được hắn đang tiến lên trong bản nguyên hắc ám đen kịt.

Sau đó, tốc độ của Thạch Hạo trở nên nhanh chóng. Thân là Chuẩn Tiên Đế, mỗi lần hắn nhấc chân thì ngân hà sẽ chảy ngược, nhật nguyệt rời xa. Hắn nắm giữ sức mạnh và tốc độ mạnh mẽ nhất trên đời này.

Ít nhất, trước khi tiến vào thế giới hắc ám này thì là như vậy.

Thạch Hạo tiến lên, sau đó hắn nhìn thấy một ít di hài không biết được lưu lại từ niên đại nào, chết đến mức không thể chết hơn được nữa, rất nhiều bộ đã hóa thành tro tàn.

Càng tiến lên, hài cốt ngày càng nhiều.

Mãi cho tới khi hắn nhìn về phía trước, một biển xương vô biên hiện ra, hầu như đều là màu trắng mịn tựa như tuyết lớn nhấn chìm cả thế gian, vô cùng chói mắt giữa vùng đất hắc ám này.

Đương nhiên, trong biển xương này cũng có những xương cốt với màu sắc khác nhau, ví như màu vàng, màu đen, màu tím, thế nhưng nếu so với màu trắng thì cũng chỉ là số ít.

Thạch Hạo nhặt lên một ít khúc xương rồi quan sát kỹ. Trong lòng hắn hơi chút cảm động, khiến cho tâm của một Chuẩn Tiên Đế như hắn cũng thoáng run lên!

Những hài cốt này không hề đơn giản chút nào, không phải nói về tu vi khi còn sống của bọn họ mà là về thiên tư. Loại gân cốt này vô cùng thích hợp cho việc tu đạo, thế nhưng đều bị đổ đống ở nơi này.

Bên trong xương cốt sớm đã b��� sức mạnh hắc ám ăn mòn và ngưng kết thành một thể.

Khi nhìn cẩn thận, những sinh linh này có gì khác biệt với Cửu Thiên Thập Địa, Tiên Vực chứ?

Đều từng gặp qua. Hiện nay những bộ tộc này vẫn còn truyền thừa trên thế gian, ngoại trừ cá biệt sinh vật cổ xưa ra thì đại đa số hắn đều có thể nhận ra được.

Trong lòng Thạch Hạo trở nên căng thẳng, con ngươi hóa thành ánh kiếm sắc bén, uy thế Chuẩn Tiên Đế cuồn cuộn lan tỏa sát khí vô tận.

Những sinh linh này lẽ nào đều đến từ bên kia Giới Hải, sau cùng bị hắc ám ăn mòn và tụ tập thu gom về nơi này?

"Cổ điện Tiếp Đón có thể nối liền hai bờ Giới Hải, đây đều là những sinh vật đã từng lạc lối và rơi vào hắc ám ư? Có rất nhiều người được mang tới đây và cũng có kẻ bị đào thải hay bị giết chết đầy tàn nhẫn?"

Thạch Hạo suy đoán, hắn cảm thấy sắp chạm vào chân tướng rồi, chuẩn bị tiếp cận vùng đất chung cực.

Tiếp tục tiến lên, ranh giới màu đen mênh mông rộng lớn vô biên. Trên con đường sau đó không hề có chút thực vật nào, trọc lốc trống không, chẳng có chút sinh cơ gì cả.

Vô biên vô ngần, cương vực ngàn tỉ dặm cứ thế biến mất dưới chân Thạch Hạo.

Hắn với bộ áo trắng phần phật, phong thái khiếp người. Mặc dù có thể xem là thanh tú, thế nhưng cặp mắt lại tựa như tiên kiếm, phát ra ánh sáng chói mắt.

Rốt cuộc cũng đã tới. Hắn nhìn thấy vô số kiến trúc to lớn và rộng rãi, không biết đã được xây dựng từ kỷ nguyên nào, khí thế hùng vĩ khiến người ta kinh sợ. Phàm là sinh linh tới đây đều sẽ bị áp chế, không kìm hãm được mà phải thần phục và quỳ lạy.

Thạch Hạo dừng lại, hai mắt trở nên lạnh lẽo.

Hắc ám vô biên, sương mù lan tỏa. Hắn nhìn thấy một loạt cung điện to lớn không hề có giới hạn đang vắt ngang phía trước, chặn đứng đường đi.

"Thế gian có lời đồn rằng, cần đi qua vùng đất hắc ám thì mới có thể thấy được cổ địa chung cực, đó là truyền thuyết hay sự thật lịch sử?"

Thạch Hạo quan sát kỹ. Ở đây hắn cũng cảm nhận được một loại áp bức, thế nhưng muốn hắn thần phục, muốn hắn quỳ lạy thì đó là điều không thể!

Hoàn toàn chính xác, nơi này có sức mạnh của cấp Chuẩn Tiên Đế!

Thạch Hạo bước lên phía trước và tiếp cận khu vực bên trong cung điện hùng vĩ này. Trong lòng hắn lúc này chính là chấn động, hắn nhìn thấy được một tấm bia đẫm máu được viết hai chữ lớn: Thiên Đình!

Máu này có màu đen. Tấm bia đá mang theo mảnh vỡ phù văn của thời gian, lưu chuyển sức mạnh của bản nguyên hắc ám.

Trên thực tế, toàn bộ dãy cung điện hùng vĩ này, không biết có phạm vi bao nhiêu vạn dặm, đều ngập tràn tử khí nồng đậm cùng với sức mạnh hắc ám vô tận.

"Thiên Đình hắc ám!"

Thạch Hạo lạnh giọng nói, đây tuyệt đối không phải là dãy cung điện tầm thường, nó sớm đã hắc ám hóa rồi.

Trong lòng hắn nặng nề, ở đây lại nhìn thấy được Thiên Đình. Khí thế kia quá kinh khủng, mang theo uy thế Chuẩn Tiên Đế, thế nhưng lại âm u đầy tử khí, không thấy được bóng người nào.

Nơi này quá trống trải, không thấy bất cứ sinh linh nào cả!

Cho tới khi hắn tiếp cận tòa cung điện trung tâm, bất chợt có âm thanh truyền tới, cổ xưa, tang thương mà lại ép người, khiến Thạch Hạo trở nên nghiêm túc.

"Người hành hương, thành kính và chân thành, từ phía bên kia của biển đến đây, mỗi một bước quỳ lạy một lần, đó đều là muốn yết kiến bản tọa. Vậy sao ngươi lại mang theo sát ý tới đây?"

"Hành hương, ngươi là ai?" Thạch Hạo lạnh lùng hỏi.

"Đế!"

Chỉ một chữ, âm thanh kia quá dọa người, tựa như một vị Đế vương cái thế đang chất vấn nhìn xuống, đủ khiến vạn linh thế gian run rẩy, hình thần đều sẽ hóa thành bột mịn chỉ trong một cái nháy mắt của hắn.

Nơi này có một sinh linh. Bên trong dãy cung điện to lớn này, chỉ có duy nhất hắn, và tự xưng là Đế!

Hắn cao cao tại thượng, uy nghiêm và thần thánh, vẫn chưa hề lộ ra hình dạng, thế nhưng đã lưu chuyển ra khí tức vô địch quan sát vạn cổ như vậy rồi.

Một vị Đế chân chính, đang ở đây?

Con ngươi của Thạch Hạo co rút lại và vẻ mặt trở nên nghiêm túc, thế nhưng hắn cơ bản không hề có chút vẻ sợ hãi nào. Hắn là Chuẩn Tiên Đế, có lòng tự phụ của riêng mình, có phong cách vô địch của riêng mình!

Sao lại sợ? Hắn lạnh lùng nhìn về phía trước, đồng thời cất bước tiến về nơi đó!

Mọi câu chữ trong bản dịch này đều thuộc quyền sở hữu độc quyền của truyen.free, không cho phép tái bản dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free