Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1987: Sự bình yên cuối cùng.

Trên bờ đê, một nhóm vết chân mờ nhạt hiện lên rất rõ, dẫu cho chúng đã phai nhạt theo thời gian nhưng vẫn in hằn sâu sắc trên nền đất. Nơi đây hiếm khi xuất hiện nhiều vết tích như vậy!

"Chuyện này..."

Mọi người ngẩn ngơ.

"Thì ra là thế, chỉ có Chuẩn Tiên Đế mới đủ sức lưu lại dấu tích này!" Mãi lâu sau, có người mới thì thầm khẽ nói.

Cách đó không xa, trên bờ đê kia cũng có một nhóm vết chân mờ nhạt, chẳng ai hay chúng lưu lại từ thời đại nào, nhưng đây từng là chủ đề bàn luận sôi nổi của các cường giả chư thiên.

Chúng cũng trở thành động lực thúc đẩy hết đời này đến đời khác tiến vào Giới Hải, truy tìm dấu tích này để đến được bờ bên kia Giới Hải.

Trong mắt của các tu sĩ trải dài qua hết kỷ nguyên này đến kỷ nguyên khác, người để lại dấu chân kia rất có thể là một vị Đế, dẫu không có bằng chứng xác thực, nhưng tất cả mọi người đều dành cho hắn sự kính trọng lớn lao.

"Hóa ra là một Chuẩn Tiên Đế!"

Cho đến tận hôm nay, rốt cuộc mọi người mới thấu tỏ, chủ nhân của nhóm dấu chân kia mạnh mẽ đến nhường nào.

Khi nghĩ đến những điều này, lòng mọi người chợt nặng trĩu. Nếu sinh linh nọ là Chuẩn Tiên Đế và đã đi sâu vào Giới Hải, vậy phải chăng là đi bình định náo loạn?

Nhưng vì sao, trải qua bao năm tháng, bão táp hắc ám vẫn thỉnh thoảng bùng phát, xưa nay chưa hề dừng lại?

Mọi người kinh hãi, lẽ nào Chuẩn Tiên Đế cũng không có cách nào?

"Người đã lưu lại dấu chân năm đó, chẳng lẽ cũng đã bỏ mạng ở phần cuối Giới Hải, nơi vùng đất hắc ám kia?!"

Suy đoán này khiến nhiều người bất an, một Chuẩn Tiên Đế oai phong lẫm liệt nhưng vẫn không thể bình yên vô sự, liệu có phải cũng sẽ bỏ mạng? Bọn họ nghĩ đến Hoang, hắn cô độc ra đi, không biết kết quả sẽ ra sao?

Giờ phút này, tâm trạng mọi người đều nặng nề, nếu ngay cả Chuẩn Tiên Đế cũng không thể làm gì được sự kinh khủng nơi tận cùng Giới Hải kia, vậy thế gian này còn ai có thể giải quyết họa lớn đây?

Nhìn lại vạn cổ, ngàn tỉ năm hờ hững trôi, hết kỷ nguyên này đến kỷ nguyên khác tàn lụi, rốt cuộc cũng mới xuất hiện một người như Hoang. Một cao thủ cái thế như hắn mà cũng sẽ thất bại, thì thật sự không còn chút hy vọng nào nữa.

"Hoang Thiên Đế, ngươi nhất định phải cố gắng!" Một vị Tiên Vương lên tiếng, hắn nhìn về Giới Hải đầy mông lung, u tối vô biên, bóng người của Thạch Hạo đã sớm biến mất từ lâu.

Tuổi tác của bọn họ đều lớn hơn Thạch Hạo, có người đã sống qua mấy kỷ nguyên, thế nhưng lúc này đều lộ vẻ nghiêm trọng. Khi nhắc tới ba chữ Hoang Thiên Đế, họ lại vô cùng trịnh trọng và trang nghiêm.

Đây chính là sự tán thành của bọn họ. Thạch Hạo đứng sừng sững giữa thiên địa, đã vô địch từ lâu, uy thế của hắn khiến mọi người quên đi cả tuổi tác của hắn.

Thời gian thấm thoát, năm tháng như thoi đưa.

Mấy ngàn năm nữa trôi qua, Tiên Vực vẫn bình yên vô sự, không hề xảy ra bất kỳ chuyện gì.

Trong Giới Hải, sóng gió cũng không quá lớn, tuy có vương giả trở về nhưng không gây ra biến động lớn lao nào, tựa như đang yên lặng chờ đợi điều gì đó.

Bởi vì, hiện giờ các cường giả chư thiên đều đã nghe tin, thế gian này có một Chuẩn Tiên Đế, ngay cả Cổ Khí Khởi Nguyên cũng bị hắn mở ra và hàng phục.

Vậy thì ai dám làm càn?

Thời gian ngắn ngủi như vậy, Hoang Thiên Đế có lẽ vẫn chưa đi xa, cũng có thể hắn chưa hề rời đi. Nếu dấy lên phân tranh, tuyệt đối sẽ có tai ương ngập đầu.

Nhớ lại mấy chục vạn năm qua, Hoang không chỉ một hai lần tiến vào Giới Hải nhưng đều có thể trở về. Ai dám đảm bảo lần này hắn sẽ không bất chợt quay trở lại nữa chứ?

Ở đương đại này, có người nào dám khiêu chiến Hoang? Cơ bản là không có tư cách đó!

Trên thực tế, không cần nói đến kỷ nguyên này, dù nhìn xuyên suốt cổ kim, từ sau thời đại Đế Lạc thì đã không một ai có thể đứng ở độ cao này nữa. Hắn nhất định đã vô địch thiên hạ rồi!

"Hoang Thiên Đế, cũng thật là đáng sợ!" Có người than thở, mặc dù đã nhiều năm trôi qua, nhưng khi chư vương nhắc tới nhân tài mới xuất hiện này, ai nấy đều lộ vẻ phức tạp, không thể không thốt lên lời khen ngợi.

Quật khởi từ thời đại mạt pháp, hắn ngông nghênh vọt thẳng lên trời xanh, có Tiên Vương ngăn cản đường thì hắn gần như cửu tử nhất sinh mà xông tới, cuối cùng leo lên đỉnh cao nhất mà tu sĩ có thể đạt tới.

"Từ xưa đến nay, có mấy ai dám tự xưng là Đế giả chứ?" Nếu nghĩ kỹ thì quả thật chỉ có một số ít. Đó đều là những người kinh diễm tuyệt luân, hoặc là bá chủ tuyệt đại, công tham tạo hóa, hoặc là người khai sáng một hệ thống nào đó.

Ví như hệ thống Tiên Vực này, ví như hệ thống Táng Vương chẳng hạn, nhưng về sau kết cục của bọn họ thì sao?

"Một khi thành lập Thiên Đình và tự xưng là Đế giả thì cuối cùng đều chết thảm, không một ai sống sót. Đáng tiếc thay, quá đáng tiếc!"

Việc này tựa như rất khó giải quyết, lại giống như bị nguyền rủa vậy. Đỉnh huy hoàng mang ý nghĩa sẽ là tử kiếp, sẽ là kiếp nạn khó lường, và cuối cùng là cả tộc đều bị diệt vong.

"Gâu gâu gâu..." Một con chó đang hú lớn, cái đầu rất to, tinh thần căng đầy, ánh mắt sắc bén.

Nó hiện giờ lớn như nghé con, đầu to tai lớn, mắt như chuông đồng, bộ lông đen nhánh bóng láng, thể trạng cực kỳ cường tráng.

"Sao Tiên Vực lại tiêu điều đến vậy, rất khác với trước kia, đúng là tàn nhẫn mà. Đại chiến khốc liệt đến mức này ư, quá hung tàn." Con chó này lẩm bẩm.

Bên cạnh nó còn có vài người nữa, một trong số đó là một đạo sĩ mập với mái tóc đen thui, khuôn mặt úc úc rất phúc hậu, đang không ngừng ngó đông nhìn tây trong Tiên Vực.

Hoàn toàn chính xác, hắn chính là Tào Vũ Sinh, còn con chó kia chính là chú chó con của ngày xưa.

Năm đó cả hai lụ khụ tiến vào tuổi xế chiều, gần như đã sắp chết, thế nhưng vẫn phát điên. Mái tóc trắng xõa dài, điên cuồng cõng Thạch Hạo tiến vào Mai Táng Địa và gào thét cầu xin Táng Vương cứu sống hắn.

Sau đó bọn họ không thể kiên trì được nữa nên lựa chọn con đường của Táng Sĩ, chôn mình sâu trong Vạn Vật Thổ để tiến hành lột xác.

Hoặc, cũng có thể nói là thi biến!

Còn có một nam một nữ khác cũng đi phía sau bọn họ, chính là Thần Minh cùng Tam Tạng. Chính hai người này đã thức tỉnh Tào Vũ Sinh và trao lại thủy tinh ký ức cho hắn.

Những ghi chép bên trong thủy tinh này đã giúp một người một chó nhớ lại kiếp trước kiếp này, sao mà không cảm thán chứ? Bọn họ từng khóc lớn gào thét, một giấc ngủ kéo dài đến một trăm sáu, một trăm bảy mươi vạn năm, còn có thể gặp lại ai nữa đây?

Cũng may là Thiên Giác Nghĩ đã tìm tới, tiến vào Mai Táng Địa tìm bọn họ rồi dẫn mấy người tiến vào Tiên Vực này.

Thiên Giác Nghĩ với mái tóc vàng óng ánh đầy đầu, sau khi trở thành cường giả cấp Thập Hung thì hắn vẫn không ngừng khổ tu, sức lực mạnh mẽ nhất. Nếu như đi tới điểm cuối, thành tựu của hắn khó có thể đoán được!

"Hoang, Thạch Hạo, người anh em của ta, chúng ta vẫn đến chậm! Ngươi... vậy mà lại ra đi một mình, dù chỉ chờ chúng ta đến tiễn đưa cũng không chịu!" Tào Vũ Sinh hô lớn.

Đặc biệt là, khi tới di chỉ Thiên Đình, cặp mắt của hắn đều đỏ bừng. Từng ngôi mộ lớn cùng với cỏ dại cao hơn một người, ngói vỡ tường nát, đó là sự thê lương của nơi này.

Hắn có thể tưởng tượng ra được tâm trạng lúc rời đi năm xưa của Thạch Hạo. Một người ở lại Thiên Đình, một người ra đi chinh chiến, một người không có đường trở về!

Lúc Hoang rời đi, hắn chắc chắn sẽ ngoái đầu trông lại, thế nhưng chỉ có thể dứt khoát ra đi mà thôi.

Sau đó, Tào Vũ Sinh đi tới trước một ngôi mộ cổ, và hắn bật khóc lớn.

Hắn ngồi trước phần mộ của Thác Cổ Ngự Long rồi rót một ly rượu, đồng thời khóc lớn nói: "Người anh em từng sánh vai ở Đế Quan, tuy rằng năm đó tu vi không bằng ngươi, thế nhưng vẫn dám cùng với các ngươi rời khỏi thành để đối mặt với bọn khốn kiếp của Dị Vực. Nhưng mà, ta vẫn còn sống mà các ngươi thì lại đi trước một bước rồi."

"Đại Tu Đà, đầu trọc, sao các ngươi cũng rời đi thế hả? Tuy rằng giao tình với các ngươi không sâu, thế nhưng cũng xem như là một đám người tốt, vậy mà không có báo đáp tốt đẹp gì cả mà." Tào Vũ Sinh lau nước mắt.

Thần Minh đứng bên trợn tròn mắt, tên mập này tuy rằng rất đau khổ thế nhưng lại chẳng biết nói lời gì cho phải.

"Lam Tiên, ngươi xinh đẹp là thế mà cũng bỏ mạng, thật là hồng nhan bạc mệnh mà."

...

Tào Vũ Sinh ngừng khóc rồi đi tới trước phần mộ của các lão binh lão tướng, đôi mắt ửng đỏ đầy thương cảm, nói: "Có thật nhiều huynh đệ đã từng nâng ly cạn chén với nhau, có người đến từ Thạch Thôn, có người đến từ khắp nơi trong thiên hạ nhưng đều tới từ Hạ Giới cả, vậy mà đều chết đi cả. Ta hy vọng Hoang có thể bình định hắc ám, sẽ có một ngày c���m lấy đầu lâu của mầm họa này tới tế lễ các ngươi. Các anh em già, đi mạnh khỏe!"

Cặp mắt hắn đỏ bừng khiến Thiên Giác Nghĩ cũng khó chịu theo. Bọn họ đều tới cùng một thời đại, đến hôm nay thì còn được mấy ai sống sót?

"Hoang, cảm ơn ngươi!" Thần Minh cũng khẽ nói rồi ngước nhìn về phần cuối của hư không vô ngần, đó chính là phương hướng của Giới Hải.

Thạch Hạo chém giết chủ nhân của hồ lô vàng kia, đã đánh gục Cù Xung nên đã trả một đại nhân quả cho Mai Táng Địa, đã diệt trừ đại địch cho bọn họ.

"Chúng ta đáng cố gắng trở thành Táng Vương, hy vọng sẽ có một ngày có thể cùng kề vai chiến đấu với ngươi." Tam Tạng nói.

Hắn biết cơ hội này quá xa vời, nếu như có một ngày đó thì tình huống sẽ thê thảm tới mức nào? Thạch Hạo cũng đã trở thành Chuẩn Tiên Đế mà cần phải cứu viện ư?

"Bất luận thế nào, ta cũng sẽ dùng mọi khả năng để giúp ngươi làm một chuyện!" Tào Vũ Sinh nói.

Bắt đầu từ hôm đó, Tào Vũ Sinh, chú chó con đã lớn, Thiên Giác Nghĩ, bọn họ bắt đầu thành lập từng ngôi điện một trong Tiên Vực, bên trong là bức tượng của Thạch Hạo.

"Người anh em, ta biết ngươi rất mạnh thế nhưng ta vẫn sợ vạn nhất ngươi... chết trận. Đây là một ít biện pháp mà ta từng đọc được trong Mai Táng Thư, nó cũng gần tương tự với việc tích tụ nguyện lực của Thiên Đình ở Hạ Giới, hy vọng có thể giúp ngươi!"

Từng ngôi điện được dựng lên, bên trong chỉ thờ cúng đúng một người – Hoang Thiên Đế.

Nếu như trước kia thì nhất định sẽ gặp phải lực cản cực kỳ lớn, bọn họ sẽ dẫn tới mầm họa sát thân.

Nhưng Tiên Vực hiện giờ không ai ngăn cản cả, các tộc đều biết Hoang và đều đang xướng tên hắn.

"Đây chính là sự kết hợp giữa Mai Táng Thuật cùng Nguyện Lực Đại Pháp, còn có cả tàn huyết ngày xưa mà ngươi lưu lại nữa. Chúng ta đã cất giữ và giờ đều dùng toàn bộ cả."

"Ngươi nếu chết trận, vậy chúng ta sẽ chiêu hồn giúp ngươi. Ngươi nhất định sẽ trở về và sẽ tái hiện thế gian!"

Bọn họ đang sợ hãi, lo lắng Thạch Hạo sẽ không thể trở về được nữa, cuối cùng sẽ chết ở vùng đất hắc ám kia. Cho nên lúc này đã dùng mọi thủ đoạn, hy vọng sẽ có một ngày có thể cứu lấy một tia tàn hồn của hắn trở về.

Nơi sâu trong Giới Hải, Thạch Hạo lấy ra một gốc linh căn, chính là một gốc cây bên trong có phong ấn một phần thân thể của 'Bán Thuốc Giả', được mệnh danh là đệ nhất linh căn.

"Đi đi, sáu hồn của ngươi cũng nên dung hợp rồi đó. Ta hy vọng ngươi đủ mạnh và tương lai sau này có thể có chút thủ đoạn." Thạch Hạo nói.

Thời gian xa xăm, năm tháng vô tình.

Chớp mắt mà đã hai mươi mấy vạn năm trôi qua.

Thạch Hạo cô độc tiến lên, dù cho bản thân đã là Chuẩn Tiên Đế thì cũng không thể cứ thế mà vượt biển tiến tới được. Vùng biển này quá mênh mông, truyền tống trận bình thường cơ bản không thể sử dụng ở đây được.

Cũng chỉ có một vài hòn đảo mới có thể khắc trận, mới có thể giúp cho tốc độ được đẩy nhanh.

Hai mươi mấy vạn năm qua ở Tiên Vực, từng ngôi điện sừng sững, càng ngày càng thần thánh và huy hoàng, dần dần lan tỏa ra hào quang.

Ngày thường thì có không ít người của các tộc tới đây cúng bái, xướng lên cái tên Hoang Thiên Đế.

Mặc cho nhiều năm đã trôi qua và vẫn chưa hề nghe thấy được tin tức gì của Hoang, không biết hắn đã ra sao rồi, thế nhưng rất nhiều người vẫn luôn cảm kích hắn.

Qua nhiều năm như vậy, bên trong Giới Hải vẫn sóng êm gió lặng. Thỉnh thoảng sẽ có bão táp hắc ám bộc phát thì sẽ bị sức mạnh thần bí xé nát, mà những vương giả đã trở về kia cũng không dám giết chóc lung tung nữa.

Tất cả mọi người đều biết, đây là do Hoang làm nên. Hắn đang tiến lên trong Giới Hải, đang ra tay và khiến chư thiên cường giả phải kinh sợ.

Ầm! Sóng biển bốc lên, Thạch Hạo đạp sóng lướt đi.

Dọc theo đường này, hắn nhìn thấy được một vài vương giả trong truyền thuyết, từng lưu lại những huyền thoại vang dội. Bọn họ đều đang ngồi xếp bằng trên những hòn đảo biệt lập và phút chốc mở bừng cặp mắt.

Thạch Hạo khẽ gật đầu chứ không dừng lại, một đường thẳng tiến nơi sâu Giới Hải.

Ven đường đi, các vương giả trong truyền thuyết này đều khiếp sợ. Bão táp hắc ám lớn nhất nơi sâu trong Giới Hải đang nổi lên, chuẩn bị bộc phát, vậy mà người này dám một mình xông tới.

Ầm! Sức mạnh hắc ám nơi sâu trong Giới Hải bùng phát, khủng khiếp ngập trời, tựa như đại dương cuộn ngược bao phủ về nơi này.

Ầm! Thạch Hạo vung ra chưởng đao cắt lìa bão táp, xuyên thủng ra một con đường.

Vù, trong chớp mắt đó đã xảy ra một đại sự khiến chư vương đều khiếp sợ.

Nơi sâu trong Giới Hải, lần lượt từng ngôi điện thờ hiện ra từ trong hư không và hàng lâm xuống. Mỗi một tòa đều có một dải cầu vồng liên kết lại, tựa như một con đường vậy.

Thế nhưng, ngoại trừ điện thờ ra thì những nơi khác lại đen kịt một vùng, khủng khiếp vô biên, cơ bản không thể thấy được gì cả.

"Cổ điện Tiếp Đón hiện lên vô số, chúng nó xây dựng hình thành nên một con đường đại đạo!" Chư vương ngơ ngác.

Con ngươi của Thạch Hạo co rút lại thế nhưng không hề e sợ gì, hắn không chút do dự bước lên con đường này.

Xoẹt! Một vệt ánh sáng lướt đi và Hoang biến mất dạng, xông thẳng về phía bên kia của Giới Hải.

Chỉ riêng tại truyen.free, bản dịch này mới được trau chuốt và gửi gắm đến quý độc giả.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free