[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1969: Liễu Thần hắc ám.
Đến nay, hắn đã tạo dựng được uy danh hiển hách, dù chỉ mới xuất hiện với thân phận Tiên vương nhưng không hề kém cạnh bất kỳ ai, thậm chí có thể tung hoành khắp thiên hạ, quét sạch cường địch.
Giờ đây, lại có kẻ dám mưu tính với hắn, muốn đẩy hắn vào chỗ chết, muốn mượn tay dị vực để săn giết hắn tại Giới Hải.
Việc này khiến hắn căm phẫn tột độ, hắn xông pha chém giết bên ngoài, nhưng bên trong Tiên Vực lại có kẻ hành động như vậy, mượn tay kẻ địch để trừ khử hắn.
"Đúng vậy, từ xưa đến nay ta vốn không phải sinh linh của Tiên Vực, chỉ là một vị khách qua đường mà thôi, thế giới này không thuộc về ta, nói gì đến chuyện cùng phe chứ!"
Thạch Hạo lạnh lùng cất tiếng, trong mắt tràn ngập sát khí vô tận, dần trở nên thâm thúy khó lường.
Lần này khiến hắn vô cùng thất vọng, lại có kẻ dám hành động như vậy sau lưng hắn, quả thật to gan lớn mật, ác độc đến cực điểm, khiến sát ý trong lòng hắn bùng lên mạnh mẽ chưa từng thấy.
Một vài vương giả hoảng sợ, khi nhìn thấy dáng vẻ của Hoang đều lộ vẻ sầu lo, hắn nói ra lời này, chẳng lẽ là muốn rời khỏi Tiên Vực sao?
Đây chính là đại sự vô cùng gay go!
Hiện giờ Hoang có tu vi đến mức nào rồi? Nếu hắn từ bỏ Tiên Vực thì tổn thất sẽ vô cùng to lớn, hơn nữa, nếu hắn gây ra động tĩnh lớn, Tiên Vực lại càng hao tổn thêm.
"Đạo hữu bớt giận!" Có người tiến lên khuyên can, thái độ hòa hoãn.
Ngay cả Bàn Vương, Hỗn Nguyên Tiên Vương cũng tiến lên truyền âm cho hắn, nói hắn đừng nên tức giận, Tiên Vực nhất định sẽ cho hắn một câu trả lời thỏa đáng.
"Đạo hữu, sau khi chúng ta nhận được tin tức, lập tức xông thẳng đến Tiên Vực, chạy ngay đến Giới Hải để tiếp đón ngươi, xin đừng sinh lòng khúc mắc gì." Có người nói.
"Ta chỉ hỏi một câu, lão già đó đang ở đâu?" Thạch Hạo bày tỏ sự cảm kích với những người này, thế nhưng lão già kia lại khiến hắn nảy sinh sát niệm vô cùng mãnh liệt.
"Đạo hữu, xin hãy bớt lại cơn lửa giận!" Chư vương tiến lên khuyên can, nói hắn không nên vọng động.
Những người này dù sao cũng đến đây vì muốn cứu hắn, nên Thạch Hạo không thể không nể mặt đôi chút.
"Ta chờ hắn tới gặp ta!"
Thạch Hạo nói xong câu này liền dẫn người của Thiên Đình rời đi.
"Đạo huynh!" Phía sau có người lên tiếng.
"Cảm ơn các vị đạo hữu đã giúp đỡ, ta đi dưỡng thương, ngày sau sẽ đến báo đáp các vị." Thạch Hạo ôm quyền nói.
Mọi người cảm thấy hổ thẹn, nói là đến Giới Hải để tiếp đón nhưng thực sự bọn h�� chẳng giúp đỡ được ân huệ lớn lao nào, Hoang quá dũng mãnh, một mình chém giết trong Giới Hải, còn tác dụng của bọn họ cũng chỉ là mở ra con đường để hắn tiến vào Tiên Vực mà thôi.
Sau khi trở về, Thạch Hạo cẩn thận tìm hiểu tình hình.
Đệ nhị thiên hạ và Đạo nhân Tiên Kim đều tức giận, Thạch Hạo bị nhốt bên ngoài, phía sau lại có truy binh theo sát, vậy mà lại không thể tiến vào được.
Đồng thời, bọn họ cũng nói ra một chuyện khiến Thạch Hạo nổi giận.
Lão tiền bối kia sau khi trở về đã nhanh chóng hưng binh vấn tội, ép bức Thiên Đình, khí thế mạnh bạo không gì sánh được.
Nếu không phải có Đệ nhị thiên hạ và Đạo nhân Tiên Kim tọa trấn, thì có lẽ Thiên Đình đã gặp nguy rồi.
Đồng thời, Bàn Vương cũng nhanh chóng chạy tới, ngoài ra sư phụ của A Man cũng bị kinh động và ra tay bảo vệ nơi này.
"Cái tên lão tiền bối kia đáng sợ đến vậy sao?" Thạch Hạo biến sắc.
"Là một vị bá chủ từng có uy danh hiển hách tại Tiên Vực này, tứ phương đều tôn kính, vô cùng mạnh mẽ!" Đệ nhị thiên hạ trịnh trọng nhắc nhở.
Nếu không, Tiên vương bình thường vừa mới trở về thì làm sao có thể chi phối những tiên tướng trấn thủ thông đạo kia chứ, chủ yếu là do uy danh ngày xưa quá thịnh.
"Ngươi bị thương à?" Đạo nhân Tiên Kim hỏi.
Điểu Gia và Tinh Bích Đại Gia đều lo lắng, Thạch Hạo vô cùng cường hãn và đã thể hiện rõ như ban ngày tại Giới Hải, thế nhưng phần lớn Tiên vương một khi bị thương thì là chuyện vô cùng nghiêm trọng.
Thạch Hạo gật đầu, nói: "Cổ khí khởi nguyên rất đáng gờm, ta cần bế quan một thời gian để dưỡng thương."
Thiên Đình rất an bình, không có bất cứ động tĩnh gì cả.
Mọi người bên ngoài đều đang suy đoán, khả năng Hoang đã bị trọng thương khó lòng tưởng tượng được.
Nếu không, với tính cách của hắn thì làm sao có thể yên tĩnh như thế chứ?
Trong một hang động đá, Thạch Hạo đang bế quan tu dưỡng, hắn bị thương quả thật là không giả, thế nhưng cũng không hề nghiêm trọng như trong tưởng tượng của mọi người, hắn chủ yếu đang lĩnh hội lại quá trình của trận chiến vừa rồi.
Cổ khí khởi nguyên đã để lại ấn tượng quá sâu sắc cho hắn, có thể uy hiếp hắn một cách nghiêm trọng!
Trong mắt Thạch Hạo, đây chính là một trong những đại sát khí hiện tại, quá nguy hiểm.
Một khi hoàn toàn mở ra chiếc rương đó thì sẽ xảy ra chuyện gì? Hắn đang suy nghĩ.
Hắn không biết dị vực có phát hiện món cổ khí này từng bị rạn nứt hay không.
Lúc hắn rời đi, rời xa chiếc rương kia và không còn tiếp xúc nữa thì vết rạn nứt trên thân rương cũng dần biến mất.
Vết thương của Thạch Hạo sớm đã lành, và hắn đang nghiên cứu về những đồ vật trên người mình, rốt cuộc là thứ gì mà lại có thể mở ra được cổ khí khởi nguyên?
Quả thật trên người hắn có một vài thứ đặc biệt, đều là độc nhất vô nhị, ví dụ như Kiếm Thai Đại La, tảng đá đen thui được mang về từ động phủ của người Tiên Kim bảy màu, khối xương trắng bóng ghi lại Nguyên Thủy Chân Giải...
Ngoài ra, còn có một chùm lửa từng đi kèm với Tam Thế Đồng Quan, hiện giờ cũng đang ở trong cơ thể hắn.
Đến cấp độ Tiên vương, Thạch Hạo cũng đã nhìn ra được điểm kinh khủng của chùm lửa này.
Nó khắc lại các loại đại đạo trên thế gian!
Rốt cuộc là thứ nào?
Còn có chiếc rương gỗ mục kia nữa!
Ngày xưa, chiếc rương gỗ mục này không cách nào thu vào trong pháp khí không gian được, thế nhưng sau khi Thạch Hạo trở thành Tiên vương thì vấn đề này dần dần đã được giải quyết.
Đương nhiên, chuyện này là sau khi hắn trở thành bá chủ trong Tiên Vương thì mới làm được.
Ban đầu tiến vào lĩnh vực Tiên Vương thì hắn cũng không thể nào thu hồi được rương gỗ mục, chỉ có thể cầm trên tay mà thôi.
Thạch Hạo nghiên cứu tới nửa ngày nhưng cũng không thể xác định được, rốt cuộc là đồ vật nào có thể mở ra cổ khí khởi nguyên kia.
"Một hạt giống hóa thành chìa khóa." Hắn khẽ nói.
Đột nhiên Thạch Hạo bừng tỉnh, hai mắt chói lóa hào quang, hắn nghĩ tới một khả năng, vẫn luôn tìm kiếm ngoại vật mà quên đi bản thân mình.
"Ta Lấy Thân Làm Chủng, chuyện này..."
Sau khi nghĩ tới khả năng này thì làm sao hắn không chấn động cho được, thế nhưng rất nhanh liền phủ định, hạt giống này đã được truyền lưu từ vô số kỷ nguyên trước rồi.
Hắn Lấy Thân Làm Chủng thì chỉ mới thành công ở đương đại này, hẳn là không phải.
Dù sao thì hắn cũng biết, chính mình có thể mở ra được chiếc rương kia, phá giải bí mật chung cực của cổ khí khởi nguyên.
Thạch Hạo cẩn thận cất đi những thứ này, chỉ cần bảo vệ được thì sớm muộn gì cũng sẽ biết.
Tiếp đó, Thạch Hạo lấy nguyên thần của tên Vương Bất Hủ vừa mới chém giết trước kia từ trong ao ra, rồi bắt đầu quan sát tình trạng của hắn.
Bởi vì, hắn từng ném nguyên thần của kẻ này về phía cổ khí khởi nguyên và khiến hắn kêu la thảm thiết, lúc đó đã xảy ra dị biến.
"Đang suy kiệt, lâu dần thì nguyên thần sẽ bị tiêu diệt sao?" Thạch Hạo lộ vẻ kinh sợ, cổ khí khởi nguyên thật sự là kinh khủng, lực sát thương kinh người.
Mấy năm sau, Thạch Hạo xuất quan, sau khi gặp mọi người của Thiên Đình thì hắn triệu gọi Thiên Giác Thú đến mật thất, tiếp đó thả ra nguyên thần của Hạc Vô Song.
"A..." Con mắt của Thiên Giác Thú đỏ bừng, huyết lệ lăn dài, nó nhớ tới huynh trưởng mình, nghĩ tới mấy vị tỷ tỷ của mình, những người thân kia đã không thể gặp lại được nữa.
Đây là chấp niệm của nó, lúc nào cũng sục sôi, khi nhìn thấy được đại cừu nhân thì nó căm tức đến phát điên.
"Ta muốn tự tay giết hắn, ta muốn tự tay giết hắn!" Thiên Giác Thú rống lớn.
Rất nhiều người nghe được âm thanh như phát điên của Thiên Giác Thú, nó như nổi điên rồi, mái tóc với thân thể hình người rối bời, tiếp đó hóa ra bản thể.
Từ sau ngày hôm đó, Thiên Giác Thú đã biến mất.
Chỉ có cao tầng mới biết nó đã phát điên và rơi vào tu luyện điên cuồng, cuối cùng là tiến vào vùng đất đại hung thuộc về bộ tộc Thiên Giác Thú tại Tiên Vực này.
Đó là tổ địa của bọn chúng, nó bắt nguồn từ Tiên Vực, thế nhưng sau khi tộc này diệt vong thì nơi đó đã sụp lún, ẩn chứa sát cơ vô tận.
Thiên Giác Thú bị kích thích vì Hạc Vô Song ở cảnh giới Tiên vương, nếu không phải có Thạch Hạo thì nó căn bản không thể giết được người này.
Nó muốn quật khởi, nó muốn bế quan nên tiến vào tổ địa của tộc mình, không ngại liều chết rèn luyện bản thân tại đó.
Nó nhờ Thạch Hạo phong ấn nguyên thần của Hạc Vô Song lại, tương lai sau này sẽ tự tay mình kết thúc.
Thạch Hạo gật đầu đồng ý, kích thích lên đấu chí vô tận của Thiên Giác Thú thì rất có thể nó sẽ phá quan thành vương, Thạch Hạo chờ mong một ngày đó.
"Lão già kia không tới à?" Thạch Hạo hỏi Điểu Gia cùng Tinh Bích Đại Gia.
"Không có, thế nhưng lại có Tiên vương có quan hệ không tệ với hắn từng tới tìm hiểu thương thế của ngươi." Đệ nhị thiên hạ nói.
"Lão chết tiệt!" Sát ý trong mắt Thạch Hạo càng tăng thêm, đối phương còn muốn động thủ với mình nữa sao? Thân là Tiên vương, một khi nổi giận thì có thể hiện ra hàng loạt dị tượng.
Ngày hôm đó, bên trong vùng vũ trụ này gió giật rung chuyển, huyết vân đỏ đậm che kín bầu trời.
Thạch Hạo xuất kích tựa như lôi đình, điên cuồng không gì sánh được, chấn kinh tất cả mọi người.
Hắn chủ động giết tới tận cửa, có Tiên vương ven đường khuyên can thế nhưng đều bị sát ý của hắn chấn nhiếp lùi bước.
Hoàn toàn chính xác, đây sẽ là một cuộc đại chiến đỉnh cao.
Không thể không nói, lão tiền bối này thần thông quảng đại, pháp lực vô tận, quả thật là một vị bá chủ, có thể chém giết cả ngàn hiệp với Thạch Hạo.
"Tiểu bối, ngươi muốn phản Tiên Vực sao?" Lỗ Cốc quát mắng.
Hắn đã hối hận, sự mạnh mẽ của người trẻ tuổi này đã vượt qua sức tưởng tượng của hắn, còn lợi hại hơn cả lời đồn.
Việc này khiến hắn không cách nào hiểu được, một nhân tài chỉ vừa mới xuất hiện thì làm sao có thể mạnh mẽ đến nhường này, khiến cho một vị bá chủ như hắn cũng phải cảm thấy vất vả không cách nào chịu đựng nổi.
Lỗ Cốc, niên đại được sinh ra xa xưa đến kinh người, tu đạo năm tháng dài đằng đẵng, thiên tài cỡ nào mà hắn chưa từng thấy qua chứ, thế nhưng Hoang vẫn là người đầu tiên hắn gặp phải.
"Ngươi có thể đại biểu cho cả Tiên Vực sao? Nếu như ngươi có thể, vậy thì ta sẽ rời khỏi Tiên Vực, thế thì sao nào?!" Thạch Hạo quát lớn.
Phụt!
Đại chiến đến cuối cùng, Thạch Hạo dùng tay không xé rách lão tiền bối này, và trấn áp nguyên thần của hắn trong ao pháp tắc.
Không phải là không giết được mà hắn phát hiện, lưu lại nguyên thần của người này thì sẽ có tác dụng lớn, ví dụ như có thể kích nổ cửa thành dị vực.
Nếu như để người khác biết được hắn lưu lại nguyên thần của những người này làm gì thì chắc chắn sẽ trợn tròn mắt nói không nên lời, đây là một sự lãng phí vô cùng xa xỉ!
Người khác nếu có thể giam cầm được nguyên thần của một vị Tiên vương thì nhất định sẽ có cách nghĩ khác, sẽ nghiên cứu đạo quả và tìm cách cướp đoạt.
Thạch Hạo Lấy Thân Làm Chủng, hiện giờ không cần mượn vật ngoài, nếu không cũng sẽ không mạnh mẽ đến nhường này, hắn bước lên con đường của chính mình nên hiện tại không cần những thứ này.
Hắn đang suy nghĩ, có thể dùng nguyên thần Tiên vương để giúp đỡ cho một số thần tướng của Thiên Đình.
Lỗ Cốc bị chém, lập tức gợi ra sóng lớn ngập trời.
Tiên Vực như gặp động đất, các tộc không ai không chấn kinh, chuyện này tựa như đâm thủng trời cao, một vị bá chủ lại bị Thạch Hạo giết chết, thật sự đã uy hiếp các tộc.
Cũng có người tới cầu tình nhờ Thạch Hạo thả nguyên thần của Lỗ Cốc ra, nói đây chính là chí cường giả một đời của Tiên Vực, bảo vệ vùng đất này tuyệt không thể thiếu hắn được.
Thạch Hạo từ chối thẳng, có thể lưu lại Lỗ Cốc thế nhưng hắn sẽ rời khỏi Tiên Vực.
Trải qua cuộc chiến này, Thạch Hạo đã xác lập được địa vị bá chủ của mình, trước kia khi giết đám người Ngao Thịnh, Thái Thủy... thì hắn đã có thần uy hiển hách, không ai dám chọc giận cả.
Thế nhưng, chung quy hắn vẫn quá trẻ, một số lão già từ trong Giới Hải trở về vẫn không quá tôn trọng hắn, cậy già lên mặt.
Trải qua trận chiến này thì địa vị bá chủ trong Tiên Vương của hắn lần nữa tăng lên, không ai dám làm trái, nhất thời thiên hạ các tộc không ai không kính nể!
Hơn nữa, hắn không chỉ một lần giết vào trong dị vực, ngay cả Côn Đế mà cũng bị đánh bại, cho nên lại khiến uy danh tiến về đỉnh cao!
Năm tháng dần trôi, hai mươi vạn năm cứ thế qua đi.
Trong hai mươi vạn năm này, Giới Hải đã xảy ra rất nhiều cuộc bạo loạn, có sinh linh mạnh mẽ lên bờ giết thẳng về Tiên Vực, xông thẳng dị vực, bùng phát rất nhiều lần nguy cơ lớn.
Trong lúc này, Thạch Hạo cũng tự mình tham dự vài lần đại chiến, có một lần nghiêm trọng nhất, hắn tự tay đánh chết một vị bá chủ bên trong Giới Hải.
Sau mười vạn năm qua đi, tình hình lại càng nghiêm trọng hơn, lần này là lần bết bát nhất, trong chiến dịch này Tiên Vực chết trận tới sáu vị Tiên vương, nhiều vùng vũ trụ bị đánh cho tả tơi.
Hắc ám náo loạn, lần sau khủng khiếp hơn lần trước.
Đáng vui nhất chính là, Hoang quật khởi, tu vi càng ngày càng mạnh mẽ, có một lần vô cùng nguy hiểm, hắn giết tới điên cuồng, máu me be bét khắp người, một lần tiêu diệt hai vị bá chủ đến từ bên trong Giới Hải, đồng thời quét ngang về sau, xông vào Giới Hải rồi đại khai sát giới.
Đây là niên đại của mưa máu tung bay, cũng là thời kỳ bùng phát kiếp nạn Tiên Vương.
Cao thủ trên thế gian không ngừng héo úa!
Thạch Hạo nhạy bén phát hiện, có cường giả mạnh hơn đang hấp thu vết tích của Tiên vương đã chết và thu được đạo quả của bọn họ.
Vì muốn thành Đế, thảm kịch trên thế gian này càng ngày càng nhiều hơn.
Bảy mươi vạn năm qua đi, rốt cuộc cũng chào đón được một khoảng thời kỳ êm dịu, chiến loạn hơi giảm một chút, thế nhưng mọi người đều biết, đó chỉ là sự yên tĩnh trước cơn bão lớn mà thôi.
Thạch Hạo lợi dụng mười vạn năm để yên lặng bế quan, đánh bóng bản thân, hắn muốn phá Vương thành Đế!
Trong giai đoạn bình yên này, Thạch Hạo cũng đang suy diễn, hắn muốn biết hiện giờ Liễu Thần đang ở nơi nào, phái người đi tìm kiếm toàn bộ vết tích mà Liễu Thần đã lưu lại trước kia.
Cuối cùng, Thạch Hạo chuyển động thân thể, mạnh mẽ như hắn cũng phải trả giá nhất định thì mới có thể suy diễn ra được chút manh mối về Liễu Thần.
"Hoang, lại tiến vào Giới Hải nữa rồi!"
Nhất cử nhất động hiện giờ của Thạch Hạo đều tác động tới tâm thần của vô số người, hắn quá mạnh mẽ, một khi có cử động thì Tiên vương đều sẽ thức tỉnh, đều sẽ chú ý.
Cho tới dị vực, sau khi nhận được bẩm báo thì cũng quan tâm mật thiết.
Thế nhưng, lần này tạm thời không có ai tiến vào Giới Hải ngăn chặn hắn cả, bởi vì trong mấy chục vạn năm này hắn đã tạo dựng uy danh hiển hách, không mấy ai đồng ý đi trêu chọc hắn cả.
Dọc đường đi, hắn cứ thế giết địch, phàm là sinh linh muốn tiến công Tiên Vực thì đều bị hắn giết chết không ít.
Thạch Hạo vừa đi đã là hai vạn năm, rốt cuộc hắn cũng leo lên một hòn đảo.
"Trận pháp truyền tống, thực sự hiếm thấy!"
Bên trong Giới Hải này không cách nào bố trí được trận pháp, chỉ có những hòn đảo đặc biệt thì mới có tạo hóa này, trong tình huống bình thường đều bị tiêu diệt cả.
Một trận pháp có thể giúp Tiên vương bớt đi mấy chục vạn năm, nếu không, cứ phi hành như vầy thì không biết năm tháng nào mới có thể tiến vào nơi sâu nhất trong Giới Hải.
Vù!
Trận pháp đan dệt ánh sáng, Thạch Hạo rời đi.
Khi hắn lại xuất hiện thì vẫn là ở một hòn đảo nơi sâu trong Giới Hải, nơi này lưu chuyển ánh sáng lộng lẫy và mang theo một loại khí thế thần thánh cùng yêu dị nào đó, rất là quái lạ.
Thạch Hạo chấn kinh!
Hòn đảo này rất lớn và cũng rất trống trải.
Phía ngoài hòn đảo là sóng lớn mãnh liệt, mù mịt khắp chốn, không thấy được phần cuối và cũng không cách nào thấy được nơi xa.
Bên trên hòn đảo có một gốc liễu khổng lồ vô biên, nó chọc thẳng vào trong tầng mây, rủ xuống ngàn tỉ cành lá và mang theo sức mạnh của trật tự.
"Liễu Thần!"
Thạch Hạo hét lớn, hắn xông về trước thế nhưng khi tới gần thì chợt dừng lại.
Bởi vì, cả gốc liễu đều đen kịt như mực, ánh đen lan tỏa, cành cây ngọn lá tựa như mặc ngọc khắc thành, ánh đen chảy xuôi, khí tức kinh khủng.
Đây là một gốc liễu hắc ám!
Liễu Thần đã rơi vào trong hắc ám?
Trong lòng Thạch Hạo trở nên nặng nề!
Cây liễu này rất yên ắng, tựa như bị phong ấn và cũng giống như đang trầm miên, nó không thể thức tỉnh nữa.
Tâm trạng của Thạch Hạo nặng nề, có ngàn vạn lời muốn nói thế nhưng nhất thời không nói nên lời, hắn yên lặng tiến tới gần.
Bỗng dưng thần sắc của hắn cứng ngắt vì nhìn thấy một tấm bia đá, bên trên có cốt văn rất rõ ràng ghi lại một vài chuyện, đó là do Liễu Thần lưu lại!
"Bỏ qua thể xác, đặt chân hắc ám, lướt ngang thời khắc sống còn..."
Thạch Hạo chấn kinh, hắn đọc kỹ từng chữ một, chăm chú quan sát bia văn và hiểu rõ được một chút chân tướng kinh người.
Liễu Thần đã bỏ qua thể xác, muốn dùng nguyên thần để tiến vào hắc ám và tới vùng đất cuối cùng kia của Giới Hải, nó cứ thế giết thẳng tới như vậy.
Đồng thời, còn có một chút ghi chép khác nữa.
Liễu Thần không chỉ niết bàn một lần, nó từng lưu lại một số pháp thể khi lột xác ở khắp nơi, ví như thân cây màu đen trước mắt này.
Trước khi rời đi, Liễu Thần kích hoạt toàn bộ tích lũy trong mấy thế, toàn bộ sức mạnh niết bàn tập trung hết vào một thân, thực lực đột phá tới một tình huống rất khủng khiếp.
Nó nhớ lại quá khứ, hiểu hết những việc trước khi niết bàn.
Cuối cùng, nó suy nghĩ cẩn thận và phát hiện, muốn vượt biển tới phần cuối thì cần phải tiêu tốn năm tháng dài đằng đẵng.
Cuối cùng, nó lựa chọn một con đường mà không một ai dám tưởng tượng ra được, chủ động để hắc ám ăn mòn, bỏ qua thân thể và để mặc cho nó sinh ra nguyên thần mới.
Mà nguyên thần chân chính của nó thì lại tiến vào trong Nhà Giam U Tối, lựa chọn đột phá từ nơi này và giết thẳng về vùng đất chung cực!
Từng dòng văn bản này đều là tài sản trí tuệ riêng biệt của truyen.free.