Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1951: Sống sót.

Thế giới ấy đã để lại cho Thạch Hạo không ít nỗi đau khổ, đầu tiên là ở Đế quan, bao nhiêu nhân kiệt đã vùi xương nơi đất khách, bao nhiêu anh hùng đã tan hồn nơi chiến trường, cái chết bi thương đến nhường nào.

So với sinh linh Tiên vực, tu sĩ Cửu Thiên Thập Địa bị hạn chế về hoàn cảnh tu luyện, b���i vậy đạo hạnh không quá cao, nhưng lại để lại cho Thạch Hạo ấn tượng chẳng thể nào phai mờ.

Trận chiến năm xưa trước Đế quan, những lão binh, những thống lĩnh ấy, tuyệt không sợ chết, lấy huyết nhục thân mình ngăn chặn kỵ binh Dị vực, mỗi khi hồi tưởng lại, hắn đều không cầm được nước mắt.

"Dị vực, ta muốn tới một lần!" Thạch Hạo nắm chặt nắm đấm, trong mắt lửa giận bốc cháy ngút trời.

Đại trưởng lão cũng tiêu vong nơi đây, chẳng còn cơ hội tái ngộ.

Ông đã sa vào bóng tối, năm xưa vì liều mạng quá độ, muốn tiêu diệt thêm nhiều địch nhân, mà không còn sức lực độ kiếp thành tiên, bị sự không rõ bao phủ, cuốn đi mất.

Thạch Hạo không lập tức rời đi, mà tìm đến tinh hệ của Bàn vương, mong gặp lại những cố nhân năm xưa.

Một tòa đại lục to lớn trôi nổi trong vũ trụ, bên trên có một tòa thành cổ được xây dựng, luân chuyển sức mạnh hồng hoang, khói mù hỗn độn ngập tràn, khiến nơi ấy trở nên thâm thúy, bao la, toát lên vẻ uy nghiêm.

Thạch Hạo giáng lâm khiến mọi nơi chấn động!

Hiện giờ hắn đã lập nên uy danh lừng lẫy, ai ai cũng biết, ai ai cũng hiểu, hắn trấn áp ba đại Tiên vương là Ngao Thịnh, Thái Thủy, Nguyên Sơ, thần dũng vô song.

Ngoài ra, tin tức mới đây còn lan truyền, hắn thâm nhập Giới hải và sau khi trở lại đã mang về hai đầu lâu của hai sinh linh cấp Tiên vương!

Cửa thành Bàn vương mở rộng, tộc Bàn vương xếp hàng nghênh đón, một đại lộ kim quang trải dài mấy chục vạn dặm, nhằm cung nghênh Thạch Hạo bước lên.

Ngoài ra còn có một chiếc chiến xa cổ xưa, năm tháng để lại vô vàn dấu tích trên thân xe, nó có lai lịch kinh người, đó chính là chiến xa của Bàn vương, ngày thường chỉ Bàn vương mới được ngự.

Hôm nay, một hậu duệ của Bàn vương đích thân điều khiển chiến xa đến đón Thạch Hạo, điều khiển cỗ chiến xa cổ xưa mang ý nghĩa phi phàm này tiến vào thành.

Bàn vương xuất hiện ở cửa phủ đệ, chân thân đến nghênh tiếp Hoang và mời hắn vào phủ.

Đây đã xem như là lễ nghi tiếp đón cao quý nhất rồi, ngay cả các Tiên vương đã sống qua mấy kỷ nguyên khác đến đây, Bàn vương cũng sẽ không đích thân xuất hi���n, mà chỉ chờ đón trong động phủ của mình.

"Bàn vương tiếp đãi trọng thị như vậy, thật khiến vãn bối hổ thẹn." Thạch Hạo lên tiếng, hắn bày tỏ lòng kính trọng, cảm tạ Bàn vương đã bảo hộ thân nhân bằng hữu của mình.

Hắn đã biết, những năm gần đây Bàn vương cùng với Hỗn Nguyên Tiên vương đã có một vài chiếu cố cho một mạch Thiên đình, nếu không những người kia hơn phân nửa đã bị gia tộc của ba đại Tiên vương kia tiêu diệt.

"Tiểu hữu khách khí rồi, tiểu hữu đã đứng trên đỉnh cao nhất của lĩnh vực Tiên đạo, chẳng cần phải khách sáo với ta như vậy, đã có thể sánh vai cùng các đạo hữu đồng thế hệ với ta rồi." Bàn vương mỉm cười.

Bàn vương vốn là một gốc bàn đào thành tinh hóa hình, sở hữu tinh khí sinh mệnh vô cùng phồn thịnh, dù trải qua bao nhiêu kỷ nguyên, ông vẫn bừng bừng anh khí, tinh thần phấn chấn.

Rõ ràng đã trải qua mấy kỷ nguyên, thế nhưng bên ngoài chẳng thể nào nhận ra chút dấu vết tuổi tác.

Đương nhiên, chân thân của ông chỉ có những cường giả như Thạch Hạo mới có thể nhìn thấy, th��ờng ngày đều được hỗn độn bao phủ, ngồi xếp bằng trong phủ đệ, quanh năm tĩnh tọa, người ngoài chẳng cách nào dò xét.

Thạch Hạo không hề sơ suất, hắn hiểu rõ ân tình là gì, không nói những chuyện khác chỉ riêng việc năm xưa Bàn vương chấp nhận ra tay vì hắn, đã là một ân tình cực lớn, cần phải báo đáp.

"Đạo hữu, chỉ trong vài ngày đã diệt được hai cường giả Giới hải, lại còn xách đầu về, quả là thần dũng vô song." Bàn vương khen ngợi.

Nhưng ông lập tức chuyển đề tài, nói rằng: "Ngươi không cần phải giao hai đầu lâu kia cho họ, tự giữ lấy mà từ từ luyện hóa thì càng tốt hơn, bất kỳ một tồn tại cấp Tiên vương nào cũng là một kho báu khổng lồ."

"Khi hai người kia giao chiến cùng ta, đều trở nên điên cuồng, nguyên thần đã bị ta xuyên thủng, nên ta đã hiểu rõ bí mật của bọn họ, nắm giữ đủ những gì ta cần, ngoài ra, tất cả những gì họ thu thập cũng đều nằm trong tay ta."

Vừa dứt lời, "ầm!", Thạch Hạo lập tức thả ra một đống lớn vật phẩm chói lóa, có một khối tiên kim hắc ám to như mặt bàn, việc n��y khiến Bàn vương cũng phải biến sắc.

Nơi đó còn có những cây trận kỳ được luyện chế từ bảo liệu vô thượng, tạo thành một đại trận cấp Tiên vương.

Ngoài ra còn có một tảng đá khắc đầy phù văn tựa như khai thiên tích địa, đó là Thế Giới thạch, mỗi khối này được thai nghén hoàn chỉnh từ một thế giới lớn.

Về giá trị mà nói, Thế Giới thạch này có giá trị kinh người hơn cả khối tiên kim hắc ám kia.

Còn có một thanh chùy tỏa ra khí tức chí cường, tràn đầy sức mạnh Tiên vương, đây mới thật sự là pháp khí của Tiên vương.

Đồng thời còn có một cặp vật liệu hi thế cùng vô số bình lọ khác, đều là bảo vật mà một Tiên vương cất giấu cả đời.

Sau khi Bàn vương thấy được lấy làm kinh hãi, quả thật là một kho báu đỉnh cấp! Toàn bộ gia sản của một vị Tiên vương đều bị Hoang lột sạch.

"Xin Bàn vương hãy nhận lấy, đây là tấm lòng kính trọng của ta." Thạch Hạo dâng toàn bộ những thứ này cho ông.

"Không thể, những thứ này quá quý trọng, ta không thể nhận." Bàn vương lắc đầu, không nói những thứ khác chỉ riêng binh khí Tiên vương thôi cũng đủ khiến người chấn động rồi.

Bởi vì, không phải vị Tiên vương nào cũng có thể luyện chế ra binh khí mạnh mẽ nhất, nếu có thì cũng chỉ có thể luyện ra một món gần như vậy mà thôi.

"Xin Bàn vương nhận lấy, trong Giới hải, ta đã diệt hai đại cường giả, đây cũng chỉ là bảo tàng của một người, ta vẫn còn bảo tàng của người kia." Thạch Hạo nói.

Bảo tàng còn lại, hắn chuẩn bị giao cho Mục Thanh, Xích Long và những người khác, để nhân mã Thiên đình có được vũ trang toàn diện, lớn mạnh lực lượng phe mình.

Bàn vương từ chối thế nhưng Thạch Hạo nhất quyết dâng tặng, cuối cùng đành phải nhận lấy.

"Thực ra, bảo tàng của Thái Thủy, Ngao Thịnh, Nguyên Sơ cũng không ít, chắc chắn cũng rất kinh người, chờ ta từ Dị vực trở về sẽ mời Bàn vương ra tay tương trợ." Thạch Hạo lên tiếng.

Tâm trạng của Bàn vương rất phức tạp, dù sao cũng là ba đại Tiên vương tuyệt đỉnh thế nhưng lại bị người trẻ tuổi trước mắt này trấn áp.

Nhớ lại năm mươi vạn năm trước, Hoang vẫn chỉ là một ti���u tu sĩ, lúc ở Tiên vực, Ngao Thịnh đã muốn giết hắn, thế nhưng đã bị Bàn vương xuất thủ từ tinh không khác, ngăn chặn một đòn.

Mấy chục vạn năm trôi qua, chẳng ngờ Hoang lại trưởng thành đến mức độ này!

Bàn vương làm sao không cảm khái được chứ? Đến giờ ông cũng không tài nào tin nổi, tốc độ trưởng thành của người trẻ tuổi này thật quá nhanh.

"Đáng tiếc, các vị tiền bối, ta xin lỗi mọi người, vì ta mà mọi người gặp nạn..." Nói tới đây, mắt Thạch Hạo đỏ ngầu, trong lòng khó lòng chịu đựng.

Hắn nghĩ tới mấy lão quái vật của Cấm khu: cốt chưởng màu vàng, xương sọ thủy tinh cùng tròng mắt nhỏ máu.

Trận chiến năm đó những người này đều ra mặt vì hắn, kết quả đã bị ba đại Tiên vương Ngao Thịnh, Thái Thủy, Nguyên Sơ đánh cho tan xương nát thịt, tàn cốt hủy diệt.

Thấy mắt Thạch Hạo ướt lệ, Bàn vương biến sắc, bởi vì đạt đến cảnh giới như bọn họ, mọi tâm tình cảm xúc đều có thể khống chế hoàn hảo.

Khi tu vi đạt đến một trình độ nhất định, sau khi thành tựu chính quả Tiên vương, một lần b��� quan đã là mấy vạn năm trôi qua, thế gian vật đổi sao dời, nhân gian luân hồi biến chuyển, thậm chí nếu bế quan dài hơn, có thể là một hai kỷ nguyên, những người bên cạnh thì già yếu, thay đổi, khiến trái tim bọn họ dần trở nên lạnh lẽo.

"Nhân sinh ai mà chẳng có tiếc nuối, đạo hữu chớ nên sầu khổ." Bàn vương khuyên nhủ.

Nhưng mà, Thạch Hạo làm sao không thương tâm được chứ, vị chủ Cấm khu áo trắng như tuyết, phong thái như ngọc vẫn luôn điểm hóa chỉ dạy hắn, dành cho hắn rất nhiều trợ giúp, lại còn liều tấm thân tàn, lấy mạng mình bảo vệ hắn.

"Nhân sinh có lên có xuống, cũng không chỉ toàn bi mà còn có hỉ, nào, đạo hữu, ta ban cho ngươi một niềm vui bất ngờ." Bàn vương nói.

Một lát sau, hai người tiến vào nơi bế quan của Bàn vương, đó là một tòa động cổ.

"Tiền bối!" Thạch Hạo nhanh chóng cảm ứng được khí tức quen thuộc, bèn lớn tiếng nói, hắn nhìn thấy chủ Cấm khu, vẫn áo trắng không vương bụi trần, phong thái tuyệt thế, độc lập.

Thế nhưng, bóng hình ông lại vô cùng mơ hồ.

Bên cạnh ông còn có gần nửa bộ xương sọ thủy tinh, nửa khúc cốt chưởng màu vàng cùng một phần tròng mắt khô quắt, tất cả vẫn còn đó, thế nhưng vô cùng suy nhược.

"Tiền bối, mấy người vẫn còn sống chứ?" Nước mắt nóng hổi của Thạch Hạo thiếu chút trào dâng, có thể gặp lại những người này, thật là quá tốt rồi.

Hắn cho rằng, trận chiến đó sẽ là tiếc nuối của cả đời này, mấy lão quái vật đều chết vì hắn, khiến hắn đau đớn, nuối tiếc không nguôi.

Chẳng ngờ, bọn họ vẫn còn đó!

"Vài kỷ nguyên trước chúng ta đều đã chết rồi, giờ đây nói gì đến sống chết nữa, tất cả đều chỉ là chấp niệm." Chủ Cấm khu nói.

Ông đang cười, nhưng nụ cười lại mang theo vẻ tự giễu, đồng thời cũng tràn đầy vui mừng, lần nữa gặp lại Thạch Hạo, ông rất hài lòng.

Trên thực tế, trước đây bọn họ vô cùng khiếp sợ và vui mừng khi biết Thạch Hạo sống sót, xuất thế, khi thấy sức chiến đấu của hắn, mấy lão quái vật này không thể không ngửa mặt lên trời mà gào thét.

Tuy chỉ là chấp niệm thế nhưng thiếu chút nữa đã tiêu tan thành mây khói trong trận chiến kia, nhiều vạn năm qua, bọn họ vẫn luôn trầm miên, chỉ thức tỉnh vài lần.

"Danh xưng của ta, chém vận may trăm vạn năm trong càn khôn!" Thạch Hạo lên tiếng, lời vừa ra, tức là pháp chỉ, hai tay hắn kết ấn, chém về phía Tiên vực.

Ầm, khí tức đại đạo mênh mông từ bốn phương trở nên khủng khiếp vô cùng, một luồng khí tức to lớn, an lành che ngợp bầu trời, phun trào về đây.

"To gan, là kẻ nào?"

"Ai đang đoạt căn cơ tạo hóa của Tiên vực?"

Thời khắc này, từ khắp các phương vị trong Tiên vực, đều truyền tới tiếng quát mắng của Tiên vương, bởi vì chỉ có sinh linh mạnh mẽ ở cảnh giới này mới có thể cảm nhận được chuyện gì đang xảy ra.

"Ta tên là Hoang!"

Thạch Hạo cất tiếng, như báo ra danh xưng của mình, hắn lấy danh xưng của mình để chém vô tận vận may, đó là tạo hóa, là thiên duyên không ngừng buông xuống, bao phủ lấy chủ Cấm khu, cốt chưởng màu vàng...

Cái tên Hoang vừa thốt ra, tứ phương liền tĩnh lặng.

Mấy ngày nay toàn bộ Tiên vực đều đang lan truyền danh xưng của hắn, quá đỗi mạnh mẽ, trấn áp Ngao Thịnh, Thái Thủy, Nguyên Sơ, đồng thời còn dám đối đầu với cùng lúc sáu đại Tiên vương.

Cuối cùng, hắn còn thâm nhập Giới hải, chém giết hai đại địch thủ.

Một mãnh nhân cỡ này, nào có mấy ai dám trêu chọc? Đây là uy danh dựa vào chém giết mà thành, chiến tích huy hoàng!

Dù hắn còn rất trẻ, thế nhưng cũng không ai dám xem thường, danh xưng Hoang vừa thốt ra tựa như nắm giữ một luồng uy hiếp cực mạnh.

Trên thực tế, trong Tiên vực này cũng không mấy ai có thể đoạt lấy căn cơ tạo hóa thiên địa như vậy, không phải là bá chủ mạnh mẽ nhất thì tuyệt đối không thể, hơn nữa còn phải đánh đổi cực lớn.

Mọi sự trên thế gian này đều là cân bằng, đều chú trọng nhân quả.

Thạch Hạo đoạt lấy tạo hóa như vậy, bản thân hắn phải gánh lấy đại nhân quả, rồi sẽ có ngày phải trả giá.

"Chớ có làm những chuyện như vầy!" Chấp niệm của những người chủ Cấm khu đang trở nên mạnh mẽ, không còn mơ hồ nữa mà dần trở nên chân thực, bọn họ muốn ngăn Thạch Hạo lại.

"Không sao đâu ạ, những nhân quả này cứ để ta gánh lấy, nếu như có một ngày chư thiên này bị đánh chìm, thì chút nhân quả ấy còn đáng để sợ sao?" Thạch Hạo nói.

Hắn rất bình thản, không thèm để ý tới.

"Chẳng lẽ ngươi đã nhìn thấy?" Bàn vương thăm dò hỏi.

Mỗi một vị cường giả khi thành tựu chính quả Tiên vương thì khoảnh khắc ấy sẽ là lúc thông linh nhất, có thể nhìn thấy những bí mật to lớn mà ngày thường chẳng cách nào nhìn ra, cho nên Bàn vương mới có nghi vấn này.

Sau đó, Thạch Hạo đi gặp Thiên Giác Nghĩ, Mục Thanh.

"Hú... ngươi còn sống thì quá tốt rồi!" Đả Thần Thạch lao đến, nhiều năm chia cách, nay gặp lại, khiến nó vô cùng kích động, mang theo cả thương cảm.

Sống sót, chỉ là một yêu cầu rất đơn giản, thế nhưng lại ẩn chứa nỗi chua xót của năm mươi vạn năm, nhiều năm qua, một mạch Thiên đình vô cùng khổ sở, sa sút.

"Sư phụ!" Xích Long lớn tiếng reo lên.

"Đại huynh, Chu Lâm, cô ấy chết rồi!" Mục Thanh bật khóc.

Hoàng Điệp vỗ cánh, đậu lên vai Thạch Hạo.

"Khiến các ngươi phải chịu khổ rồi!" Thạch Hạo cất tiếng, ra hiệu mọi người ngồi xuống, từ từ kể rõ những năm gần đây, hắn vẫn luôn lo lắng bọn họ sẽ chết già trong dòng chảy năm tháng.

Cũng may là bọn họ được Bàn vương đưa vào Tiên vực, nơi đây có vật chất bất tử nồng đậm, nên những người này đều vẫn khỏe mạnh.

Nhưng mà, năm mươi vạn năm trôi qua, các cuộc chém giết không ngừng nghỉ, bọn họ tuy không trở thành những mầm non được nuôi trong vườn ấm, nhưng sự di chuyển cũng chỉ có thể giới hạn trong thành hoặc trong tinh vực.

"Ba lão già đáng chết kia đều đã bị ta trấn áp cả rồi, chờ ta từ Dị vực trở về sẽ giết chết bọn họ, phá mở động phủ của chúng, lúc đó sẽ dẫn mọi người cùng đi!" Thạch Hạo lên tiếng.

Nhưng mà, cũng có vài người đã bỏ mạng, dù mạnh mẽ như hắn cũng chẳng thể cứu vãn được gì.

"Thế gian này nếu như không có luân hồi thì thôi, chứ nếu có, hết thảy ý chí, chấp niệm đều sẽ bị ta tìm thấy!" Thạch Hạo lời ra tức là pháp chỉ, khiến hư không rung lên bần bật.

Có vài người không tin luân hồi, hắn cũng vậy, một mình hắn tự lập giữa thế gian, tin chắc đời này sẽ vô địch, có thể nghiền ép tất cả, giải quyết mọi vấn đề vướng mắc.

Thế nhưng, sức người có hạn, nhìn từng người bên cạnh lần lượt không còn, Thạch Hạo vô cùng thương cảm, tuy không tin luân hồi, thế nhưng vẫn hy vọng là có.

"Ngươi muốn đi Dị vực à?" Thiên Giác Nghĩ hỏi.

"Ừ!" Thạch Hạo đáp.

"Là chúng ta đã liên lụy tới ngươi rồi." Lôi Linh lên ti���ng.

Mục Thanh, Xích Long và những người khác cúi đầu, tâm tình có chút chùng xuống, lần trước khi đối đầu với sáu đại Tiên vương, Thạch Hạo vẫn luôn ngang ngược, tuyên bố rằng một mình hắn có thể thay thế ba người Ngao Thịnh, Thái Thủy, Nguyên Sơ, không chấp nhận sự uy hiếp của họ.

Vào thời khắc đó, thậm chí hắn không hề e sợ một trận chiến, Hắn hóa tự tại đại pháp vừa thi triển, liền hóa thành mấy bộ pháp thể mạnh mẽ trợ trận, không tiếc tử chiến một phen.

Khi ấy, hắn còn uy hiếp ngược lại sáu đại Tiên vương.

Kế đó, khi sáu đại Tiên vương hòa hoãn, thỏa hiệp, Thạch Hạo chủ động đề xuất đi săn giết địch, bù đắp tổn thất khi Ngao Thịnh, Nguyên Sơ, Thái Thủy không còn.

Tất cả những điều này đều là vì sợ ảnh hưởng đến Mục Thanh, Xích Long, Thiên đình, ngoài ra còn có Thanh Y, Trường Cung Diễn... hắn lo sợ khi trận chiến này bộc phát, những người kia sẽ gặp nạn.

"Không, các ngươi chớ nghĩ nhiều, vốn dĩ ta cũng muốn ra tay mà!" Thạch Hạo an ủi bọn họ.

Đây cũng là sự thật, tuy Tiên vực rất ít cứu viện Cửu Thiên Thập Địa, thế nhưng trên cơ bản hai bên đều đứng chung một trận doanh, địch của Tiên vực cũng là kẻ địch của hắn, ví như Dị vực, ví như sinh linh hắc ám trong Giới hải.

Những cường giả kia nếu thật sự xông đến đây, sớm muộn gì cũng sẽ gây họa cho Cửu Thiên Thập Địa.

Cân nhắc kỹ lưỡng, sớm muộn gì hắn cũng phải ra tay.

Nếu như hắn nhiệt huyết trào dâng, quyết tử chiến một trận với sáu đại Tiên vương, vậy hậu quả sẽ khó lường.

Lúc đó, hắn triển khai Hắn hóa tự tại đại pháp cũng đã chấn động bọn họ, khiến thái độ của sáu đại Tiên vương phải giãn ra, thậm chí là thỏa hiệp khuất phục.

Sau đó hắn chủ động đi săn giết địch thủ, một là đi giết địch để kiểm nghiệm sức chiến đấu của bản thân, hai là chấn nhiếp khiến chư vương Tiên vực phải 'hiểu được sự đúng mực'.

Tình cảnh như vậy xuất hiện, đôi bên không thể không nể mặt nhau.

Nếu không, lần sau mà mạo phạm hắn, khả năng sẽ động sát ý, hoặc là đẩy sự sát phạt lên người bọn họ.

Tiếp đó Thạch Hạo lưu lại bảo tàng Tiên vương kia cho những người ấy, rồi bản thân lên đường đi đến Dị vực!

Cũng trong lúc đó, Thái Âm Ngọc Thố, Trích Tiên, Thanh Y, Trường Cung Diễn cũng từ những tinh vực khác chạy về vũ trụ dưới sự thống trị của Bàn vương, chỉ là bọn họ đã chậm một bước.

Thạch Hạo quyết định trước tiên nên xuất kích, sau khi trở lại rồi sẽ gặp gỡ cố nhân sau.

Bản chuyển ngữ này được thực hiện độc quyền, chỉ có thể tìm thấy tại truyen.free, dành tặng những tâm hồn khao khát khám phá thế giới tiên hiệp.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free