Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1947: Hoang trở về.

Ngao Thịnh, Thái Thủy, Nguyên Sơ từ Giới Hải trở về, vị tiền bối kia không đi cùng. Vừa đặt chân vào Tiên Vực, bọn họ đã phát hiện điểm dị thường, cảm thấy có điều chẳng lành.

Sâu thẳm trong tâm trí, ba đại cường giả chợt dấy lên một loại cảm ứng, có nhân quả đang chảy xuôi nhằm về phía gia tộc của họ.

Giới Hải quá xa xôi, cách Tiên Vực không biết bao nhiêu không gian và thời gian. Dù tu vi bọn họ có nghịch thiên đi chăng nữa, khi đang ở nơi đó cũng không thể nào cảm ứng được chuyện đang xảy ra tại đây.

Trong một số đạo thống cổ xưa của Tiên Vực, các cường giả chợt thức tỉnh, đều mang vẻ kỳ dị, chờ đợi Ngao Thịnh nổi cơn thịnh nộ.

Quả nhiên, lát sau, một tiếng gầm thét kinh thiên động địa vang lên. Âm thanh của Ngao Thịnh chấn động cả vùng vũ trụ dưới sự thống trị của hắn, khiến các vì sao trên trời đều lay động.

Nếu không phải hắn cố ý khống chế, các chòm sao đầy trời ắt đã nổ tung, hỗn độn cùng tiên khí vô tận ngập tràn, cả tinh không sẽ bị các ký hiệu nhấn chìm, khí tức khủng khiếp vô cùng!

Tựa như muốn hủy diệt giới này rồi một lần nữa khai thiên tích địa!

Ngao Thịnh đã trở thành Tiên Vương qua rất nhiều kỷ nguyên, là một tồn tại cổ xưa chân chính. Ngày thường hắn ít lời, đạt tới cấp bậc này thì cả vạn năm chưa chắc đã nói ra một câu.

Thế nhưng hiện giờ hắn vô cùng tức giận, thiên địa cũng run rẩy theo. Âm thanh của hắn chấn động tâm hồn, khiến Chân Tiên phải quỳ rạp xuống đất.

"Là kẻ nào?!"

Hắn hét lớn, là kẻ nào đã làm ra chuyện này? Cho tới bây giờ, người của Ngao gia vẫn không hề hay biết đó là ai, không rõ kẻ nào đã ra tay.

Tiên Vương nổi giận, thiên địa rung chuyển!

Ngao Thịnh tự mình suy diễn, hắn muốn tìm ra kẻ địch này rồi tự tay giết chết.

"Ta chẳng cần biết ngươi là ai, bất luận ngươi ở đâu thì cũng phải chết. Những kẻ là địch của ta từ xưa tới nay đều sẽ tan thành mây khói!"

Ngay cả những lời hung ác như vậy mà Ngao Thịnh cũng nói ra được, đủ thấy hắn tức giận đến mức nào. Tiên Vương không nói bừa, không dễ phát lời thề. Một khi đã thốt ra, đó chính là pháp chỉ, sẽ dùng mọi khả năng để hoàn thành.

Quả nhiên, thiên địa đại biến, tiên quang lưu chuyển. Hết thảy tinh tú trong vũ trụ đều reo vang, dần dần hiện ra những ký hiệu đại đạo chí cao, dấu ấn pháp chỉ hiện hữu trong càn khôn này.

Đáng tiếc, hắn không cách nào suy diễn ra được. Chuyện này liên quan đến cấp độ Tiên Vương và lại có đại nhân quả với hắn nên cực kỳ khó dự đoán, mạnh như hắn cũng không làm được.

Việc này khiến Ngao Thịnh phải nén cơn tức giận. Kẻ khác đã giết chết dòng dõi, phá tan phủ đệ của hắn, thế nhưng hiện tại hắn lại không biết kẻ đó là ai.

Trong thiên địa này, một nhóm sinh linh cổ xưa nhất đang ngồi xem trò vui. Rất hiếm khi thấy Ngao Thịnh phải nếm quả đắng nên bọn họ vô cùng thích thú khi chứng kiến cảnh này.

"Tên chuột nhắt nào dám giết huyết thống Ngao tộc ta, lăn ra đây cho ta!" Ngao Thịnh hét lớn, quả thật hắn đã quá thất thố.

Tại biên giới Tiên Vực, Thạch Hạo lại một lần nữa tiến vào vùng thế giới hùng vĩ này, điều khiển con Hống lông vàng.

Chúa tế trong cấm khu, nói rõ hơn thì thực lực có chênh lệch một chút với Tiên Vương nhưng không đáng kể. Có một số người đạo quả đã bị tì vết, sức chiến đấu tiếp cận Tiên Vương, hầu như được coi là đã đặt chân vào lĩnh vực này rồi.

Đương nhiên, thực lực đạt tới bước này thì khoảng cách không còn là bao. Được gọi là cường giả thuộc lĩnh vực Tiên Vương cũng không có gì sai.

Hống lông vàng vô cùng uất ức. Nó đường đường là hùng chủ một đời, đã từng bễ nghễ thiên hạ, bốn biển đều xưng tôn, thế nhưng hôm nay lại rơi vào kết cục như thế này.

Nó muốn tự bạo nhưng lại không thể, muốn phản kháng nhưng thân thể không nghe theo lời sai khiến, bởi nguyên thần của nó đã bị giam cầm, cả người đã bị luyện hóa đi một nửa.

Đây không phải là nguyện vọng của nó. Nếu được tự do, nó nhất định sẽ đổ máu đến cùng, dù cho ngọc đá đều vỡ, hình thần đều diệt!

Sự sỉ nhục như vậy nó không thể nào chấp nhận được, sao có thể cam tâm làm thú cưỡi cho người ta chứ?

Thế nhưng, nguyên thần của đối phương quá lợi hại, còn mạnh hơn rất nhiều những lão quái vật đã sống qua nhiều kỷ nguyên. Đây tuyệt đối là một vị bá chủ có thể ngạo thị trong lĩnh vực Tiên Vương.

Sao lại như vậy chứ? Tới hiện tại nó vẫn không thể nào tin được, tu sĩ trẻ tuổi năm xưa rõ ràng đã bị giết chết, thế nhưng lại có thể phục sinh lần nữa.

Vô tận tiên khí vọt tới, Hống lông vàng ngơ ngẩn xuất thần, không biết đã bao nhiêu vạn năm nó chưa trở về rồi? Mặc dù bị nô dịch, bị người trấn áp, thế nhưng nỗi lòng của nó vẫn rất phức tạp.

Trận chiến năm đó, bọn họ đã tiếp xúc quá sâu với sinh linh hắc ám, trong cơ thể tích lũy lượng lớn vật chất hắc ám và biến hóa bất tận, thành ra không được phép trở về.

Từ đây cũng có thể thấy được, bọn họ yếu hơn một chút so với Tiên Vương tuyệt đỉnh của Tiên Vực. Nếu không, nếu như đủ mạnh, ai có thể ngăn cản được bước chân của bọn họ?

Một lần nữa trở lại, Hống lông vàng hừng hực nơi mắt, nó muốn xé xác Thạch Hạo, muốn giết chết người này.

Dù sao, nó cũng đã quay trở lại quê cũ nhưng lại trong tình cảnh khuất nhục như thế này. Nếu bị người quen nhìn thấy thì còn mặt mũi nào nữa chứ?

Nó có hối hận không? Có một chút!

Nó hối hận không phải vì ra tay với Thạch Hạo, mà là vì không đủ quyết đoán. Năm xưa, nếu như hủy diệt đi thi thể kia, dù có đắc tội với Bàn Vương cũng sẽ không bỏ qua.

Ai có thể ngờ tới, ba đại Tiên Vương cùng với nó đã kiểm tra, vững tin nguyên thân của Hoang đã tiêu tan, thế nhưng về sau hắn vẫn còn sống!

Không hề có thiên lý gì cả, không phù hợp với đạo lý thông thường chút nào!

Ngày xưa, nó biết bên cạnh Thạch Hạo có vài lão quái vật, tuy rằng không còn đầy đủ nhưng thủ đoạn vẫn rất nghịch thiên. Dù là nó cũng không nắm chắc nên mới âm thầm báo cho ba đại Tiên Vương.

Mãi cho tới khi mấy lão quái vật bên cạnh Thạch Hạo đều bị ba đại Tiên Vương áp chế chặt chẽ thì nó mới yên tâm. Nhưng kết quả thì sao nào?

Gào!

Hống lông vàng gầm nhẹ!

"Ồ, gợn sóng rất quen, là người nào trở về thế?" Một cường giả vô thượng trong đạo thống cổ xưa mở mắt và nhìn về phía này.

Cũng trong lúc đó, Ngao Thịnh vẫn đang phát điên, lời hắn nói ra chính là pháp. Cả vùng vũ trụ này đang rung chuyển, đầy trời đều là ký hiệu đại đạo, cuồn cuộn ý chí của hắn.

"Ngao Thịnh, chớ có sủa nữa, bản tọa đã tới để giết ngươi đây!"

Đúng lúc này, từ biên giới Tiên Vực chợt truyền tới tiếng nói lạnh lùng, lập tức chấn động cả Tiên Vực. Tu sĩ bốn phía chấn kinh không gì sánh nổi, mọi người đều biết, chính chủ đã xuất hiện rồi.

Lần này, Thạch Hạo không còn che đậy thiên cơ nữa mà đường đường chính chính đi tới, bởi vì Ngao Thịnh đã xuất hiện, hắn cũng không cần thiết phải ẩn giấu chân thân làm gì.

Tại biên giới Tiên Vực, có một con cổ thú khổng lồ với bộ lông vàng dài khắp người, miệng rộng đầy răng nanh cực kỳ dữ tợn. Thế nhưng nhìn từ một góc độ khác thì lại vô cùng thần võ.

"Chủ của Hống tộc?!" Rất nhiều người giật nảy mình, nhìn thấy con cự thú kia đang từ từ tới gần.

"Không đúng, nó rất mạnh thế nhưng cũng không thể nào dám khiêu khích Ngao Thịnh được, chênh lệch quá xa."

Vài người hoài nghi.

"Trên lưng nó còn có một người kìa!" Một cường giả nhắc nhở.

Không phải bọn họ quan sát không kỹ, mà là Thạch Hạo quá mạnh mẽ, đã dung hợp với đại đạo, được khí hỗn độn vờn quanh, trở thành một phần của thiên địa.

Nếu như nhìn kỹ thì sẽ phát hiện, hắn đã siêu thoát ra khỏi thiên địa này.

Bởi vì, hắn Lấy thân làm chủng, bất kể đi tới nơi nào cũng không hề sợ hãi, mặc cho quy tắc thiên địa biến hóa thì hắn vẫn như thế.

"Người này, còn trẻ tuổi như vậy?!"

Có người thì thầm, trẻ tuổi mà hắn nói tới không chỉ là dung mạo, mà còn là lực sinh mệnh vô cùng phồn thịnh, hoàn toàn khác với tuổi thọ vô tận sau khi đạo hạnh trở nên mạnh mẽ.

Dù sao, tu đạo mấy chục, mấy trăm vạn năm mà đã trở thành Tiên Vương thì không phải là không có, nhưng cũng rất hiếm thấy. Cũng từng có người hiển lộ tư chất như thế nhưng cuối cùng đều bỏ mạng cả.

Hôm nay lại xuất hiện một vị, đây là người phương nào?

Hắn lại dám hò hét chỉ thẳng mặt Ngao Thịnh, Thái Thủy!

"Cái gì!"

Chung quy lại, ở Tiên Vực cũng sẽ có người nhận ra Thạch Hạo nên chấn kinh ngay tại chỗ. Sao có chuyện đó chứ, một người đã chết mà còn có thể sống lại?

Nên biết, năm xưa có tận ba đại Tiên Vương xuất kích tuyệt sát hắn, làm sao có khả năng sẽ tái hiện trên nhân gian chứ?

Đáng sợ nhất chính là, hắn đã đột phá cấp bậc Tiên Vương, quả thật muốn hù chết người khác mà!

Ngao Thịnh cũng ngây người khó mà tin được. Hoang, một tiểu tu sĩ có chút ấn tượng trong những năm tháng sinh mệnh của hắn, chẳng phải đã chết rồi ư?

Năm xưa kẻ này chẳng có chút uy hiếp gì cả, giơ tay cũng có thể giết chết. Hắn đã hoàn toàn xóa đi dấu vết, chấm dứt hậu hoạn, nhưng nào ngờ tới người này lại tái hiện.

Gào!

Ngao Thịnh hét lớn một tiếng, toàn bộ mái tóc bay phần phật. Hắn đã nổi giận. Tên tu sĩ tầng dưới chót năm xưa bị hắn giết chết giờ lại quật khởi, giết dòng dõi, phá tan phủ đệ của hắn. Sự ngông cuồng này tới mức nào chứ?

Ít nhất, dưới cái nhìn của hắn, đây chính là sự khiêu khích lớn nhất đối với uy nghiêm của một Tiên Vương như hắn, là một sự sỉ nhục.

"Hoang, là ngươi à? Còn chưa chết hả? Hôm nay ta sẽ lấy thủ cấp của ngươi, trấn áp vĩnh viễn!"

Hắn quát lớn nói ra những lời này thế nhưng không hề tương xứng với thân phận của hắn. Hắn muốn nói, lần này Thạch Hạo sẽ chết vô cùng đau đớn, sẽ vĩnh viễn bị trấn áp, bị luyện hóa hồn phách.

Tiếng hét này của hắn chấn động cả bát hoang, tất cả mọi người đều nghe thấy và biết đó là ai!

"Trời ơi, Hoang, là tên nhân loại của năm mươi vạn năm trước ư?"

"Không thể nào, chẳng phải hắn đã chết rồi ư, làm sao có thể nghịch thiên trở về chứ?"

"Ta nghe được gì thế này, Ngao Thịnh lại gọi người trẻ tuổi kia là Hoang, chẳng hề hợp lẽ thường chút nào?"

Một đám người kinh ngạc tới ngây dại, tu sĩ các tộc đều ngẩn ngơ kinh ngạc.

Phàm là những người hiểu rõ chuyện năm xưa thì đều cảm thấy hoang đường. Ba đại Tiên Vương cũng không thể giết hắn, năm mươi vạn năm sau hắn đã sống sót trở về ư?

Đương nhiên cũng có rất nhiều người không hiểu, chính là những tu sĩ mới sinh ra trong vòng mấy chục vạn năm trở lại đây nên đang hỏi tình hình với những người xung quanh. Sau cùng thì chỉ biết trợn tròn xoe cặp mắt.

Dưới sự liên thủ của ba đại Tiên Vương, Hoang đã bị giết chết, cả thế gian đều biết chuyện này. Hoang đã chết nhưng lúc này lại tái hiện, Tiên Vực ầm ầm, khắp nơi lộ vẻ ngạc nhiên, ai nấy đều bàn tán.

"Chính là ta, trở lại để tính sổ với ngươi, Ngao Thịnh, nạp mạng đi!"

Thạch Hạo hét lớn, âm thanh của hắn cuồn cuộn chấn động cả tinh không, truyền khắp mười phương.

Đúng là Hoang, sau khi được xác nhận thì đã gây nên sức ảnh hưởng quá lớn.

Có sinh linh của Giới Hải, là mấy vị cường giả vừa mới tiến vào Tiên Vực. Trước đây không lâu, bọn họ từng ở trong Giới Hải cảm ứng được có người đã khai sáng ra một hệ thống mới nên vô cùng khiếp sợ. Lúc ấy còn muốn tìm kiếm kẻ đó là ai nhưng tiếc rằng người kia đã biến mất rất nhanh sau đó. Không ngờ rằng, người kia lại được gọi là Hoang, lại xuất hiện và muốn giết chết Ngao Thịnh Tiên Vương!

"A..." Có người trong gia tộc Ngao Thịnh gầm rú đầy đau thương, chính Hoang đã giết chết nhiều cao thủ của bọn họ như thế.

"Cái tên tiểu tặc này, sao hắn có thể nghịch thiên vậy chứ?" Ngay cả Thái Thủy, Nguyên Sơ cũng đang thì thầm.

Có rất nhiều người lại đang phấn khích, kích động, đó là những thế hệ trẻ tuổi. Bọn họ khát vọng thành công, hy vọng sẽ có cao thủ xuất hiện sau này đi lật đổ đám Tiên Vương lâu năm kia.

Tiên Vực đại loạn.

Trong đó, chuyện này ảnh hưởng cực kỳ lớn.

"Hoang, hắn lại là Hoang, còn sống, hắn lại xuất hiện rồi!" Đây là Thập Quan Vương, hắn đứng trên một ngôi sao, ngơ ngác thẫn thờ.

Cũng chỉ có loại chuyện kinh động thiên hạ như vầy thì mới khiến hắn biến sắc được.

"Trời ơi, tên khốn kia còn sống luôn! Ta còn cho rằng năm đó từ biệt thì đã là vĩnh biệt rồi chứ, sẽ không thể nào được gặp lại nữa chứ. Tính mạng của hắn cũng cứng cỏi thật!"

Đây là lời nói của Yêu Nguyệt Công chúa, nàng với bộ y phục phấp phới, đôi mắt đen lấp lánh dị thải, lộ vẻ khiếp sợ.

"Hoang, quả nhiên ngươi là người mạnh nhất! Người cùng thế hệ không một ai có thể địch lại ngươi. Hiện giờ đã bắt đầu đi chinh phạt Tiên Vương rồi ư?" Đây là lời cảm thán của Đại Tu Đà.

Cũng trong lúc này, đám tu sĩ Trường Cung Diễn, Tiểu Thiên Vương, Lam Tiên, Thạch Nghị, Thác Cổ Ngự Long... tới từ Cửu Thiên Thập Địa đều như tượng đất, hoàn toàn ngây dại.

Hoang, hắn vẫn còn có thể tái hiện trên thế gian này!

"Hu... tên khốn này vẫn còn sống! Thật là... quá tốt mà. Đáng lý là chuyện nên mừng rỡ nhưng sao ta lại khóc thế này, hu hu... Hoang thật là đáng thương mà."

Thái Âm Ngọc Thỏ vẫn còn ở nhân gian và không kìm nén được khóc lớn thành tiếng.

"Là huynh, huynh... vẫn còn sống!"

"Sư phụ, là người à? Hú!" Đám người Xích Long hú lớn. Bọn họ đang ở tinh vực của Bàn Vương, những năm này quá gian khổ, hết trốn tây lại nhảy qua đông, không dám rời đi nơi đó.

"Ha ha... quá tốt, giết, giết chết lão già Ngao Thịnh! Chúng ta lại thấy được ánh mặt trời rồi, tế luyện ra một cây cờ tụ tiên, chúng ta sẽ quân lâm trong trần thế!" Đả Thần Thạch kêu lên đầy quái dị.

Từng dòng chữ này, là sự tận tâm dành riêng cho những độc giả thân yêu của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free