[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1934: Nguy cơ cực lớn.
Đà Mục, một Chuẩn Tiên Vương ngã xuống, kéo theo hàng loạt dị tượng trời đất khóc than. Nguyên nhân là do thế giới này hấp thu, mà trong những năm qua, phàm là Bất hủ, Chân Tiên chết ở giới này đều có kết cục tương tự.
Thế giới này đang khôi phục và phản phệ lên sinh linh. Phàm là cường giả chết đi, nguyên khí khổng lồ ấy sẽ bị thiên địa hấp thu, những quy tắc thần thông mà người đó nắm giữ cũng sẽ hòa tan vào đại đạo.
Những người khác đều hoảng loạn. Vừa nãy còn tràn đầy tự tin, có vài người đi cùng thậm chí không phải Chân Tiên thế nhưng lại vênh váo ra lệnh các cường giả Thiên Đình, nhưng hiện giờ thì không phải như vậy nữa.
Vị Chuẩn Tiên Vương mà bọn họ ngưỡng mộ đã bị người đánh giết, trong tình cảnh này, bọn họ còn có thể làm gì?
Trong nhất thời, sắc mặt của những người này đều trắng bệch vì hoảng sợ, không biết nên làm gì. Tình cảnh này hoàn toàn khác biệt với những gì trong tưởng tượng của bọn họ.
Trong mắt bọn họ, Chuẩn Tiên Vương hạ giới thì có thể chinh phục mọi kẻ địch. Hoang hay Thiên Đình, tất cả đều chẳng khác gì gà đất chó sành, không chịu nổi một đòn.
Những người đi theo kia cũng muốn chia chác một phần tạo hóa. Bất luận hạ giới cằn cỗi cỡ nào thì cũng ắt sẽ có chút thiên tài địa bảo. Lần này Chuẩn Tiên Vương giáng lâm nhất định sẽ trấn áp Thiên Đình, mà bọn họ thì c�� thể cướp đoạt bảo khố và thu về lợi ích to lớn.
Đáng tiếc, mọi chuyện lại hoàn toàn trái ngược với những gì họ tưởng tượng.
Dù là mấy tên Chân Tiên cũng biến sắc mặt, lòng bồn chồn hối hận không thôi, thật sự không nên thèm khát bảo vật của hạ giới làm gì.
"Hoang, ngươi hơi bá đạo rồi đó, có một số việc có thể dễ dàng nói chuyện. Vì sao lại giết chết tu sĩ chúng ta?" Một Chân Tiên nhắm mắt nói bừa.
Không lên tiếng không được, bởi vì ánh mắt của Hoang cực kỳ lạnh lẽo và bất thiện, một tia sát ý chợt lóe lên khi hắn liếc nhìn bọn họ.
"Tới đây là để tiêu diệt ta, phán tội cho ta, hủy diệt Thiên Đình của ta, chẳng lẽ ta còn phải quỳ lạy cung kính đón nhận pháp chỉ sao?" Thạch Hạo lạnh nhạt nói.
"Hoang, việc này rất dễ nói chuyện, chúng ta cũng chỉ vạn bất đắc dĩ mà thôi. Ngươi cũng biết, thiên ý không thể trái được!" Một vị Chân Tiên ánh vàng lóe lên trong mắt, hắn muốn Thạch Hạo nguôi giận.
"Thiên ý không thể trái, là thiên ý nào?" Thạch Hạo hỏi.
"Ngao Thịnh Tiên Vương, Thái Thủy Tiên Vương, Nguyên Sơ Tiên Vương!" Đúng lúc này, một tên Chân Tiên dáng vẻ rất trẻ trung lên tiếng.
Hắn chỉ vừa mới đắc đạo Chân Tiên cách đây không lâu, trong xương cốt vẫn còn ngạo khí ngút trời. Khi thấy Thạch Hạo cường thế như vậy thì cảm thấy không vừa mắt nên lấy ba Đại Tiên Vương ra để áp chế y.
Hai tên Chân Tiên còn lại nghe thế thì liền biến đổi sắc mặt rồi truyền âm với nhau!
Năm đó, người của Tiên Vực sớm đã từng được chứng kiến sự ngang ngược của Hoang. Con cháu dòng dõi của Ngao Thịnh Tiên Vương, Thái Thủy Tiên Vương đều bị Hoang giết chết. Kẻ nào dám tranh đoạt vết tích thiên tâm với hắn đều đã bị chém giết!
Hiện giờ lại còn lấy mấy vị Tiên Vương này ra để áp chế hắn, chắc chắn sẽ không thể làm lay chuyển được hắn, vả lại mức độ nguy hiểm của mọi người ở đây sẽ càng tăng cao.
"Ngao Thịnh, Thái Thủy, Nguyên Sơ? Hừ, Tiên Vương mà cũng dám tự xưng là thiên ý? Bọn họ dựa vào đâu mà định tội ta chứ?" Sắc mặt của Thạch Hạo trở nên âm trầm.
Tên Chân Tiên tương đối trẻ tuổi kia sắc mặt khẽ bi���n. Hắn bế quan rất nhiều vạn năm thì mới đắc đạo Chân Tiên, mặc dù không hiểu quá rõ về Hoang thế nhưng cũng nhận ra sự cứng rắn của đối thủ.
"Khụ, ba vị Tiên Vương là Ngao Thịnh, Thái Thủy, Nguyên Sơ cũng không phải định tội ngươi, chỉ là muốn chất vấn vài câu mà thôi. Nếu như ngươi đã không tin thì chúng ta xin cáo từ."
Một tên Chân Tiên lớn tuổi lên tiếng, hắn chỉ mong có thể lập tức rời khỏi nơi này.
"Ba lão già vô liêm sỉ!" Thạch Hạo lạnh giọng nói.
Hắn vô cùng chán ghét Ngao Thịnh và Thái Thủy. Lúc trước hắn tiến vào Tiên Vực thì hai người này từng ra tay và thiếu chút nữa đã giết chết hắn. Nếu không phải chủ Cấm Khu thỉnh cầu Bàn Vương thì hắn đã bỏ mạng từ lâu.
"Ngươi, làm càn, dám nhục mạ Tiên Vương sao?!" Tên Chân Tiên trẻ tuổi kia quát lớn. Đó là đang sỉ nhục Tiên Vương, chuyện như này hắn cần phải thể hiện lập trường của mình. Sau này khi quay về Tiên Vực mới có thể giải thích rõ.
Hắn muốn lấy lòng ba gia tộc Tiên Vương này, trước mắt không cần động thủ và chỉ cần hơi hơi 'nghĩa chính ngôn từ' đôi chút là đủ.
Đáng tiếc hắn không biết về Thạch Hạo, vừa mới xuất quan nên chưa rõ tính tình của Hoang. Ít nhất hai lão già kia thì đều đã biết rõ, không dám nói thêm lời nào.
Ầm!
Quả nhiên, tên Chân Tiên trẻ tuổi kia đã phải trả giá cho lòng 'trọng nghĩa' của mình. Một nắm đấm đánh nát vùng sao trời, bao trùm vũ trụ và giết thẳng về phía hắn.
Không phải hắn không mạnh mà do đối thủ quá yêu nghiệt. Pháp tắc tựa thác nước từ tinh không giáng xuống, nhấn chìm vị trí của hắn và gần như giam cầm hắn lại.
Hắn hét lớn một tiếng rồi dốc toàn lực chống cự. Một chưởng đánh ra là phù văn Tiên đạo đầy trời, thế nhưng vẫn không thể ngăn cản được!
Phụt!
Người này nổ tung, hình thần đều tan biến.
"Các ngươi còn muốn động thủ với ta không?" Thạch Hạo nhìn về phía những người khác.
"Không dám!" Hai vị Chân Tiên chịu thua.
Thạch Hạo không chút nể tình, trấn áp tất cả mọi người. Sau khi phong ấn lại thì giao cho đám người Thiên Giác, Mục Thanh.
"Nghiên cứu phù văn Tiên đạo của bọn họ, tìm cơ hội để thành Tiên."
Sắc mặt của hai vị Chân Tiên đều tái xanh. Đường đường là Chân Tiên, dù cho bị Hoang bắt cũng không nói làm gì thế nhưng lại còn bị tu sĩ cảnh giới Nhân Đạo nghiên cứu sao?
Trong lòng bọn họ tràn đầy bất cam thế nhưng không dám phản kháng, đạo hạnh toàn thân đã bị phong ấn hoàn toàn rồi!
"Làm như vậy liệu sẽ đưa tới đại họa không?" Tào Vũ Sinh thấp giọng nói.
Dù sao cũng là đang giam giữ sinh linh Tiên Vực, chỉ cần sơ sẩy một chút là sẽ rước họa lớn ngập trời.
Thạch Hạo thở dài, dù cho cúi đầu thì sẽ ra làm sao? Chuyện này đã nói rõ, Ngao Thịnh, Thái Thủy, Nguyên Sơ muốn giết hắn và đây cũng không phải lần đầu tiên, đều muốn đẩy hắn vào chỗ chết.
Dù gì cũng là Tiên Vương, nếu như nhận thua thì sẽ tránh né được tử kiếp ư? Căn bản là không thể!
Sát cơ của Tiên Vương, khó giải!
Thà vậy chi bằng dứt khoát, muốn giết thì cứ giết, muốn chém thì cứ chém. Dù ba Đại Tiên Vương có sai người bắt hắn lại, hắn cũng sẽ không quỳ gối đón nhận pháp chỉ.
Có thể chết chứ không thể nhục.
Còn nữa, hắn giết hậu duệ của Ngao Thịnh, Thái Thủy cũng không phải là một hai người. Lần này còn giết chết cả một tên Chuẩn Tiên Vương không biết thuộc về bộ tộc nào. Con rận nhiều quá thì còn sợ bị cắn nữa ư?
Đà Mục đi lâu không về thì một ít thế lực của Tiên Vực nhận ra vấn đề. Điều đó khiến bọn họ vô cùng ngạc nhiên, bởi hạ giới vốn không phải đầm rồng hang hổ, vậy mà lại còn có thể xảy ra chuyện ngoài ý muốn ư?
Mấy ngày sau lại có vài người của Tiên Vực hạ phàm xuống Ba Ngàn Châu để tìm kiếm manh mối của đám người Đà Mục.
"Thiên Đình đã bắt bọn họ lại?" Bọn họ không cách nào tin được nên tìm đến tận Thiên Đình.
Nhưng mấy người này cũng không dám càn rỡ, chỉ xin Thiên Đình thả người và kết quả đương nhiên là bị từ chối.
"Muốn tới thì tới muốn đi thì đi, coi Thiên Đình ta là gì đây? Đã muốn bắt chúng ta rồi còn muốn chúng ta thả cho?"
Mấy người này chán nản quay về bẩm báo các cường giả Tiên Vực, lập tức khiến họ nổi trận lôi đình.
Mấy ngày sau hai vị Chuẩn Tiên Vương hạ giới, tay c��m tiên binh muốn đánh giết Thạch Hạo. Hai kiện binh khí kia rất khủng khiếp, tỏa ra tiên quang vô lượng, quả thật như muốn hủy diệt giới này.
Nhưng việc này cũng đã tới giới hạn cho phép. Nhiều nhất cũng chỉ có thể để hai vị Chuẩn Tiên Vương hạ xuống, chứ nếu không sẽ lập tức bị giới này bài xích!
Hơn nữa, binh khí kia ắt hẳn đã bị phong ấn một phần uy năng, nếu không sẽ không thể mang xuống được.
Một ít lão già ẩn cư trong Cấm Khu đều bị kinh động.
"Pháp khí Tiên Vương, Thái Thủy Tiên Vương nổi giận rồi." Có người nói nhỏ.
Đó chính là pháp khí Tiên Vương đã bị phong ấn, lập tức khiến cả Cửu Thiên Thập Địa đều chấn động.
Thạch Hạo không hề sợ hãi gì. Sau khi hắn xuất quan thì cầm Kiếm Thai Đại La nghênh chiến. Nếu như đối phương muốn lấy mạng hắn thì cũng chẳng quản ngươi là cường giả do Tiên Vương phái xuống hay có bối cảnh ra làm sao, cứ giết là được!
"Chống lại thiên ý, hôm nay phải chém đầu!" Hai tên Chuẩn Tiên Vương tiến tới, cùng nhau khống chế pháp khí Tiên Vương.
"Ngao Thịnh, Thái Thủy, Nguyên Sơ mà cũng dám tự xưng là thiên ý? Giết!"
Thạch Hạo hét lớn giao chiến với bọn họ trong hư không. Trận chiến này chiến đấu đến mức nhật nguyệt vỡ tan, sơn hà biến sắc, tinh tú nổ nát!
Kiếm Thai Đại La từ trước đến nay chưa từng thua kém, gặp mạnh càng mạnh, thành ra có thể ngăn chặn được pháp khí Tiên Vương đang trong trạng thái bán phong ấn này, bùng nổ ra hào quang chói lọi.
Phụt!
Máu tươi bắn ra. Đại chiến hơn một ngàn hiệp thì Thạch Hạo một chiêu chém bay một cái đầu lâu. Nguyên thần bên trong muốn chạy trốn thế nhưng đã bị kiếm quang xoắn nát!
Một vị Chuẩn Tiên Vương mất mạng!
Hắn hóa đạo, lượng lớn nguyên khí đã bị vùng vũ trụ này hấp thu. Sau khi bản thân nổ tung thì hóa thành quy tắc trật tự, hòa tan vào đại đạo.
"Ngươi..."
Tên còn lại sợ hãi. Tuy rằng tay cầm pháp khí Tiên Vương thế nhưng lại lạnh toát sống lưng. Hắn chém nát hư không, chạy trốn về phía cánh cổng Tiên Vực, không dám tái chiến.
Chỉ là, hắn làm sao có thể chạy thoát được chứ.
A...
Trong tình cảnh vừa trốn vừa chiến thì đã bị một chiêu kiếm của Thạch Hạo chém bay lồng ngực, máu tươi trào dâng. Tiếp đó mũi kiếm xuyên thủng mi tâm hắn và hạ gục giữa tinh không.
Xoẹt!
Đáng tiếc, pháp khí Tiên Vương không thể lưu lại được. Nó hóa thành một vệt sáng, lao thẳng về phía cánh cổng kia để trở lại Tiên Vực.
Mấy cường giả của Cấm Khu đều biến sắc. Hoang đã trưởng thành đến mức này khiến bọn họ c���m thấy khiếp sợ. Có vài người ánh mắt trở nên thâm thúy, có tia hỗn độn hiện lên, không biết đang suy nghĩ về cái gì.
Nơi vũ trụ cổ xưa thuộc sự thống trị của Thái Thủy Tiên Vương trong Tiên Vực chợt vang lên tiếng hừ lạnh lùng, vô tình. Vạn ngàn tinh tú đều chấn động theo, khiến cho một ít Chân Tiên run rẩy cứng đờ người.
Thái Thủy Tiên Vương nổi giận rồi!
"Đạo huynh, Giới Hải có biến, hiện giờ không nên xuống hạ giới làm gì. Để giết hắn mà phải trả cái giá quá lớn như vậy thì không đáng." Ngao Thịnh từ ngàn tỉ dặm xa vọng lại tiếng khuyên can.
Nếu như Tiên Vương muốn xuống đó thì cũng không phải không có biện pháp, thế nhưng phải trả cái giá lớn. Tiên Vực của bọn họ vốn đồng nguyên với Cửu Thiên Thập Địa. Nếu như xông xuống thì sẽ tổn hại căn cơ đại đạo của thế giới kia, sẽ có rất nhiều nhân quả.
Nguyên Sơ khẽ nhắm nghiền mắt, ngồi xếp bằng giữa hỗn độn cũng lên tiếng: "Haizz, theo ta thấy, pháp tắc hạ giới sắp hoàn chỉnh. Đại đạo đã thức tỉnh, trời đất đang tự khôi phục. Không lâu nữa, giới này sẽ tự động mạnh lên. Lúc đó sẽ không bài xích chúng ta nữa và có thể tiến xuống!"
Tiên Vực, Dị Vực đều có thiên địa hoàn chỉnh, đại đạo đủ mạnh, vì vậy không hề bài xích cao thủ dưới cảnh giới Tiên Vương, mặc cho ngươi ra vào.
Cửu Thiên Thập Địa năm xưa đã bị đánh cho tan hoang, hiện giờ vẫn đang trong tình trạng khôi phục.
Thế sự xoay vần, mấy chục năm sau ở một nơi nào đó thuộc khu vực vô nhân ở Biên Hoang chợt xuất hiện biến động khác thường, có cường giả tuyệt thế giết tới, lại là Chuẩn Vương Bất hủ!
Một trong hai đại cường giả này tay cầm một thanh trường thương vàng óng ánh. Đó là binh khí của An Lan, mang theo uy năng vô thượng như muốn đâm thủng giới này.
Còn có một cường giả khác thì tay cầm trường mâu vàng rực và tay còn lại cầm thuẫn bài, dũng mãnh quán tuyệt thiên hạ, đánh đâu thắng đó. Cả hai đều là binh khí thành vương của chính hắn!
Hiện giờ, có người mang chúng đến đây để giết. Mục tiêu là giết Thạch Hạo, không cho hắn cơ hội nào!
Ầm!
Tuy rằng Thạch Hạo đang bế quan thế nhưng chuyện như thế này làm sao không kinh động hắn chứ?
Hắn nhanh chóng lao tới, đón đánh đại địch!
Kiếm Thai Đại La phát sáng, cảnh tượng kinh người, cảnh tượng đáng sợ không chỉ có tiên quang rực rỡ mà còn có cả máu chảy thành sông, huyết dịch nhuộm đỏ ma địa, lúc này khiến cho hai đại cường giả của Dị Vực đều chấn kinh.
Chém giết đầy khốc liệt, đại chiến đầy thê thảm!
Cuối cùng, một trong hai người này bị Thạch Hạo chém thành hai mảnh khiến trường thương vàng óng trong tay hắn không ngừng chấn động, như muốn phá vỡ toàn bộ phong ấn.
Thế nhưng, nó vẫn chưa thành công!
Phụt!
Tên còn lại sau khi bị Thạch Hạo chém đứt ngang hông thì nguyên thần bị diệt sát theo!
Sau cuộc tranh đấu khốc liệt thì nơi đây trở nên yên tĩnh lại. Hai thanh binh khí đó đều bay trở về Dị Vực, binh khí của Vương Bất hủ không cách nào đoạt lấy được.
Đến đây, trời đất lại trở nên yên tĩnh. Sinh linh trong Cấm Khu vững tin, hiện giờ dưới cảnh giới Tiên Vương thì Hoang đã không còn địch thủ nữa rồi, căn bản không thể gi��t chết hắn được!
Có thể nói đây là một thời đại đang được mở ra, hoặc cũng là sự kết thúc của một thời đại. Bọn họ đều đang đợi biến cố lớn xảy ra.
Bởi vì, bọn họ đều đã linh cảm được thứ gì đó.
Bản thân Thạch Hạo cũng đang đợi. Những năm gần đây hắn đã vứt bỏ mọi pháp, mọi bảo thuật và chỉ tu luyện đại đạo của riêng mình, mở ra con đường của chính mình.
Hoặc có thể nói, hắn đều hấp thụ các bảo thuật của những cường giả cái thế như Côn Bằng, Liễu Thần, Chân Hoàng, Lôi Đế... để biến thành chất dinh dưỡng cho đại đạo của chính mình. Phân giải các môn Thiên Công vô thượng như Bất Diệt Kinh, Nguyên Thủy Chân Giải, Lục Đạo Luân Hồi... và hòa nhập chúng vào hệ thống của riêng mình.
Hắn dung hợp tất cả và chân chính bước đi trên con đường của riêng mình, khó có thể nhìn thấy bóng dáng của bất kỳ ai khác.
Hắn đang chuẩn bị, muốn bước ra bước kia!
Mặc dù biết sẽ rất khó khăn, còn đáng sợ hơn cả Cửu Thiên Thập Địa thế nhưng, hiện tại hắn không còn lựa chọn nào khác nữa, đã bị dồn vào tuyệt cảnh.
Xích Vương, An Lan của Dị Vực muốn lấy mạng hắn đã đành, thế nhưng ngay cả Ngao Thịnh, Thái Thủy, Nguyên Sơ của Tiên Vực cũng muốn lấy tính mạng hắn. Đây là uy hiếp vô cùng lớn, khiến hắn khó lòng thở nổi.
Bản dịch tinh tuyển này do Truyen.free độc quyền thực hiện, kính mời quý độc giả đón đọc.