[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1928: Dị vực long trời lở đất.
Đây quả là một sự kiện chấn động trời đất, Thạch Hạo đã tàn sát Ngộ Đạo Sơn, diệt gọn đám người cấp tiến. Cần biết, đây là một nhóm những kẻ cứng rắn, từng tuyên bố muốn giày xéo Cửu Thiên Thập Địa, tiêu diệt thế giới kia, vậy mà giờ đây lại bị chính hắn đồ sát!
Một đám cao thủ bị chôn vùi, tinh anh của mấy đời bị đoạn tuyệt truyền thừa!
Thạch Hạo một mình áp đảo, quét sạch bọn họ, không một ai chạy thoát. Có thể nói hắn vô cùng tàn nhẫn, thủ đoạn khốc liệt, tiêu diệt toàn bộ tinh anh hội tụ ở Ngộ Đạo Sơn!
Từng cây trận kỳ xung quanh bay lên, hóa thành lưu quang theo Thạch Hạo.
Đó là trận pháp hắn đã bố trí từ trước, vừa để đề phòng có kẻ chạy thoát, vừa để phong tỏa nơi đó. Hắn lo lắng khi mình ra tay sẽ kinh động cao thủ khắp nơi, thành ra đã vây nhốt thiên cơ.
Thế nhưng hắn cũng chẳng thể nào che giấu được. Ngay khi hắn vừa tàn sát sạch sẽ tinh anh, đã có Bất Hủ Giả hô to tên thật của An Lan và Du Đà.
Đó là một cái tên rất dài và phức tạp, tới mấy trăm chữ. Mặc dù Bất Hủ Giả kia không đọc hết, nhưng Thạch Hạo cũng lo lắng đã kinh động đến hai vị vương kia.
"Ngươi có biết, Đại Trưởng lão Mạnh Thiên Chính ở đâu không?!" Trên đường đi, Thạch Hạo vô cùng cấp bách, lớn tiếng hỏi con sói lớn màu đen đang bị giam giữ. Bởi vì thời gian không còn nhiều nữa, Vương Bất Hủ rốt cuộc cũng sẽ xuất thế.
Con sói lớn màu đen lộ vẻ ngơ ngác, nó không biết Thạch Hạo đang nói đến chuyện gì.
Đồng thời, nó vẫn còn đang choáng váng. Làm sao Hoang lại có mặt ở đây chứ, còn dám xông sang Dị vực này, quá điên cuồng rồi! Hắn lại chủ động giết tới đây ư?
"Ngươi đã làm gì những kẻ ở Ngộ Đạo Sơn kia?" Nó không nhịn được hỏi.
"Giết sạch rồi! Nếu không muốn chết thì nhanh chóng khai thật đi!" Thạch Hạo trực tiếp khám xét thần hồn của nó, hòng tìm hiểu ngọn ngành.
"Cái gì, ngươi..." Sói lớn màu đen khiếp sợ đến ngây dại. Hoang lại gây ra tai họa tày trời thế này, dám tàn sát Ngộ Đạo Sơn, diệt sạch tinh anh!
Không có chuyện gì điên cuồng hơn chuyện này!
Ầm!
Thạch Hạo chấn cho nó ngất đi, hắn không tìm thấy tin tức mình muốn từ trong đầu nó.
Sau đó, hắn ôm Hỏa Linh Nhi ra và khám xét thần hồn nàng, nhưng đã gặp phải sự chống trả rất kịch liệt. Đáng tiếc, hắn vẫn không thể tìm kiếm được tin tức liên quan tới Đại Trưởng lão Mạnh Thiên Chính.
Trên thực tế, hai ngày qua hắn đã đi qua Tội Châu, dọc đ��ờng cũng đã bắt giữ vài tên sinh linh Dị vực để ép hỏi, thế nhưng chẳng có chút manh mối nào của Mạnh Thiên Chính cả. Điều này khiến hắn vô cùng lo lắng.
"Xem ra, lần này không cách nào tìm được Đại Trưởng lão rồi." Thạch Hạo thở dài.
Hắn sang Dị vực này không hề dễ dàng gì, nhưng một giới này lại không có bất kỳ manh mối nào của Mạnh Thiên Chính. Điều này khiến hắn vừa nghi ngờ, vừa không hiểu.
Thạch Hạo nhanh như tia chớp, để lại một chuỗi bóng mờ rồi biến mất nơi cuối chân trời, cứ thế rời đi.
Thời gian luân chuyển, các vì sao chấn động ầm ầm. Thạch Hạo tiến vào vực ngoại, rời xa mặt đất, dùng trận pháp che giấu khí tức rồi nhanh chóng lao đi.
Ngân hà tựa như đảo ngược, hắn từ chỗ này chuyển sang chỗ khác, liên tiếp vượt qua không biết bao nhiêu tinh vực, chỉ vì Dị vực quá đỗi mênh mông.
Ầm!
Đột nhiên, nơi xa chợt hiện lên một bóng hình mờ ảo, nhìn xuống càn khôn vạn cổ, mang theo khí tức bá tuyệt thiên địa ẩn hiện trong sâu thẳm tinh vực.
Thạch Hạo thầm nhủ không hay, quả nhiên đã có Vương B��t Hủ bị kinh động, hiện giờ đã xuất hiện trên thế gian này.
Đó là sát khí từ dưới mặt đất bốc lên, ngưng tụ thành một người khổng lồ sừng sững giữa vũ trụ. Pháp tướng ấy khủng khiếp đến nhường nào, chỉ vài luồng khí thế thôi mà đã như vậy rồi.
Xoẹt!
Thạch Hạo cắt lìa không gian rồi biến mất khỏi nơi đó.
Hắn lại tiến xuống mặt đất của Dị vực, xuyên qua sông núi, ẩn mình không một chút dấu vết, thu lại toàn bộ khí thế.
"Kẻ nào ngâm tụng tên ta, sẽ thấy vĩnh sinh trong luân hồi."
Âm thanh lớn lao vang vọng cuối chân trời, uy lực kinh khủng ầm ầm xuất hiện, quả thật như muốn đánh nổ biển sao vực ngoại, đè ép cả vùng vũ trụ.
Đó chỉ là dị tượng, chứ không phải uy lực chân chính tiết ra ngoài. Nếu không, dù chỉ một chút thôi cũng sẽ khiến thiên khung nổ tung, mặt đất sụp lún, chúng sinh sẽ tan nát.
Đó chính là Vương Bất Hủ, hắn thức tỉnh từ trong cơn trầm miên, khiến toàn bộ thiên địa mênh mông này cũng rung chuyển, vạn vật đều thét gào.
Lúc này, vô số sinh linh quỳ rạp xuống đất, bái lạy về h��ớng hình bóng kia. Phàm là những kẻ quỳ lạy, phàm là những kẻ tràn đầy thành kính, phàm là những kẻ ngâm tụng tên hắn, tất cả đều xua tan nỗi sợ hãi và trở về bình tĩnh như trước.
Ầm!
Lại một bóng mờ mông lung mơ hồ hiện lên, khí tức của hắn lan tràn tạo thành một bộ pháp tướng cái thế quan sát vạn cổ. Chân thân của hắn cũng đã động rồi.
Tiếp đó, một luồng khí thế kinh khủng khác chợt cuộn trào, một vệt ánh sáng bất hủ xé tan biển vũ trụ, và một sinh linh vô thượng mở bừng cặp mắt. Đó là ánh mắt của hắn. Du Đà! Cổ Tổ Du Đà, hắn cũng thức tỉnh rồi!
...
Động tĩnh như vậy quá to lớn, bất luận một ai thức tỉnh cũng sẽ khiến Dị vực khiếp sợ. Mà hôm nay lại có tới vài vị Vương Bất Hủ tỉnh giấc, không cần nghĩ nhiều thì mọi người cũng đều biết được, đã xảy ra chuyện tày trời rồi.
Giây lát đó, một bàn tay lớn màu đen che phủ bầu trời, lao tới Ngộ Đạo Sơn. Nơi đây đã thành phế tích, hết thảy sinh linh đều bị diệt sạch.
Nơi đó chỉ còn lại tàn tro, bởi vì tàn huyết đã bị Thạch Hạo luyện hóa sạch sẽ và đốt thành tro bụi, cốt để kéo dài thời gian và ngăn cản sự tìm hiểu của Vương Bất Hủ.
Cùng với sự xuất hiện của bàn tay kia, lời nói của Vương Bất Hủ vang vọng khắp nơi. Đó là đạo âm, cũng tựa như pháp chỉ vô thượng hiệu lệnh thiên hạ, không ai không dám tuân theo!
Trong lời nói đó, hết thảy sinh linh đều thức tỉnh từ tro tàn, chúng hóa thành huyết dịch, hóa thành xương cốt, hòng gây dựng lại cùng nhau và một lần nữa hiển hiện.
Đây là sức mạnh kinh thiên động địa to lớn đến nhường nào chứ?
Chuyển hóa tro tàn, chỉ một lời khẩu dụ mà đã khiến sinh linh hình thần đều diệt kia tái hiện lại, đây quả là hành vi nghịch thiên!
Đương nhiên, đó chỉ là một loại thủ đoạn để tìm hiểu quá khứ, chứ không phải là phục sinh chân chính. Nó dính dáng tới lĩnh vực thời gian cùng với bí mật tạo hóa càng thâm ảo hơn nữa.
Thạch Hạo chém hết khí tức và không để lại chút vết tích nào, thế nhưng Vương Bất Hủ lại có thể dựa vào thủ đoạn này để tra xét!
"Vô Tung Trận, thức tỉnh!"
Từ nơi xa xôi, Thạch Hạo khẽ quát lên. Hắn không ngờ phía sau lại xuất hiện một cảnh tượng như vậy, thế nhưng hắn rất cẩn thận, vẫn luôn đề phòng. Khi tính toán đã đủ thời gian, hắn liền mở ra một tòa trận pháp.
Ầm!
Thiên địa nổ vang, có một vệt sáng óng ánh vô cùng cắt ra Dị vực, rọi sáng vũ trụ hồng hoang.
Đó là một nén nhang đã đốt gần hết, lúc này chợt bừng sáng, vượt qua tinh vực và được một tòa trận pháp bao bọc, nhanh chóng bay đi xa. Thế nhưng càng lúc nó càng sáng, rực rỡ tới đáng sợ.
Sau cùng, toàn bộ Dị vực tựa như bị đốt cháy, trên vòm trời trở nên chói mắt vô cùng, tựa như đang có vô số ngọn lửa thiêu đốt, ánh lửa chiếu sáng cả Bát Hoang.
Dị vực trở nên trong suốt, và Giới Hải xuất hiện, chiếu rọi ra cảnh tượng nơi đó. Một cái bọt nước cũng ẩn chứa một thế giới, cảnh tượng quá khủng khiếp.
Thế giới bờ bên kia đang có sinh linh vượt biển, mà trên bờ thì lại đang có sinh linh giao chiến. Loại cảnh tượng ấy, loại khí thế kia đã kinh sợ thế gian, đó là tồn tại cấm kỵ vô thượng đã không còn thấy suốt vạn cổ.
Giới Diệt, nén hương này đã bị Thạch Hạo đốt lên, và hắn cũng dùng trận pháp bao quanh nó, không ngừng di chuyển khắp Dị vực, vượt qua hư không vô ngần, phương vị không cách nào phỏng đoán được.
Thạch Hạo dám tới Dị vực cũng không phải là hành động theo cảm tính. Không chỉ vì cứu hồng nhan, cứu Đại Trưởng lão Mạnh Thiên Chính, mà còn muốn thử nghiệm đả trọng thương giới này.
Hắn chẳng thèm để tâm điều gì, chung quy hắn sẽ đốt cháy nén nhang kia, cơ hội đang xuất hiện trong ngày hôm nay. Hắn ngập tràn vẻ tức giận.
"Ngươi giết tiên dân của ta, tàn sát tổ thần của ta. Hôm nay, phải trả lại cái giá, phải trả một cái giá thật lớn!" Thạch Hạo thì thầm, con mắt hừng hực lửa, hắn chẳng thèm đếm xỉa gì nữa.
Ầm ầm!
Nén hương vừa hiện thì mấy vị Vương Bất Hủ vừa mới thức tỉnh kia đều trở nên nghiêm túc. Không chỉ pháp tướng xuất thế mà ngay cả chân thân cũng đã mở mắt.
Vài luồng ánh mắt tựa như thần mâu diệt thế, bao trùm thương vũ, truy tìm cây nhang kia!
Cũng trong lúc đó, tất cả sinh linh vừa hình thành lại nơi Ngộ Đạo Sơn đều nổ tung, một lần nữa trở thành tro tàn.
Bởi vì, 'Giới Diệt' xuất hiện và được đốt lên, đã quấy nhiễu gợn sóng Đại Đạo hiện tại của giới này. Nó tựa như một tòa tháp hải đăng soi sáng tới giới ngoại.
Thời khắc này, bên trong Giới Hải chợt có từng bóng hình cổ lão mở bừng cặp mắt trong màn đêm. Ánh mắt này rất khủng khiếp, quá mạnh mẽ.
Có người đứng phía trên con thuyền lớn màu đen, có người đứng bên trên lục bình, tất cả đều nhìn về nơi đây, nhìn về phía Dị vực gần như trong suốt này.
Ầm!
Một vệt ánh sáng như tuyết bùng phát từ phía Giới Hải bổ tới. Đó là một ánh đao quét ngang thiên hạ, dáng vẻ vô địch hiển lộ hoàn toàn.
Ánh đao kia rất dài và cũng rất óng ánh, tựa như cả vùng vũ trụ mênh mông đang trút xuống vậy.
Hừ!
Tiếng hừ lạnh truyền ra, An Lan xuất thủ. Ngón tay óng ánh tỏa ra bảo quang, cắt đứt thiên địa và chặn đứng ánh đao kia, ngăn cản nó ở ngoại giới!
Xoẹt!
Một cây chiến mâu màu máu vô cùng sắc bén và cực kỳ bất ngờ tiến vào trong Dị vực. Nó to lớn tới đáng sợ, đâm nát bầu trời, xuyên thủng tiến vào bên trong.
Boong!
Du Đà xuất thủ, nắm quyền ấn đập văng lưỡi mâu bay ngược ra ngoài.
Ầm ầm ầm!
Trời long đất lở, có một khu vực sụp đổ và một con đường muốn hình thành. Có cường giả vô thượng bên trong Giới Hải muốn tiến qua đây, muốn mạnh mẽ đổ bộ giáng lâm nơi này.
"Giết!"
Nhưng mà, bên trong Giới Hải cũng chẳng hề bình tĩnh. Có tồn tại lan tràn khói đen ngập trời từ trong biển đi tới, ngăn chặn kẻ muốn vượt giới kia.
"Là Giới Diệt!"
Có sinh linh Dị vực gầm nhẹ, đó là một vị Vương Bất Hủ. Chân thân của hắn đã xuất thế, ánh mắt khóa chặt nén hương Giới Diệt kia, tiếp đó là chộp về phía trước một cái.
Thạch Hạo nhìn thấy và liền biết, Vương Bất Hủ mạnh mẽ đến mức không còn gì để nói. Hắn cảm thấy mình vẫn còn đánh giá thấp mấy người này, ngay cả Giới Diệt cũng vô hiệu và bị tìm ra một cách nhanh chóng.
Trên thực tế, hắn đã sớm chuẩn bị tâm lý rồi, nếu như Giới Diệt hữu hiệu thì năm đó sẽ không được lưu lại để hắn sử dụng.
Dù sao, Vương Bất Hủ cái thế không ai sánh bằng. Có bọn họ tồn tại thì đủ để trấn thủ một giới, Giới Diệt kia cũng không cách nào chạy trốn được nữa và sẽ bị tìm ra rồi hủy diệt.
Ầm!
Cuối cùng, Giới Diệt nổ tung. Đó chính là uy lực còn lại cuối cùng mà trận pháp của Thạch Hạo đã phát huy ra, cho nên khi bàn tay lớn của Vương Bất Hủ chộp tới thì nó liền n��� tung.
Rất không khéo, nơi này là nơi dừng chân của Đế tộc. Nếu không, vị Vương kia cũng sẽ không thể tra xét tới Giới Diệt nhanh như vậy. Vả lại, nó cũng đã lao tới địa phận của hắn.
Nén hương này nổ tung, ảnh hưởng cực kỳ to lớn. Ầm, hào quang rực rỡ lan tỏa, đốt cháy bầu trời, khiến cho giới này lại bại lộ trước Giới Hải lần nữa.
Ầm!
Trong nháy mắt có rất nhiều binh khí chém tới và tiến vào trong giới này.
"Ngươi dám!"
Vương Bất Hủ nơi đây quát lớn, bùng phát ra thần uy vô lượng, tiến lên đón đỡ.
Xoẹt!
Đáng tiếc, một mũi tên đột ngột từ trong bóng tối bắn mạnh xuống mặt đất, hắn không thể ngăn cản kịp thời.
Ầm!
Vùng đất này sụp đổ, thứ được gọi là sự huy hoàng của gia tộc bất hủ lập tức bị diệt sạch, toàn bộ bị phá hủy. Chỉ có một vị thân tử của Vương Bất Hủ này sống sót lao ra.
Những sinh linh khác, đều bị diệt sạch!
"Đồ Tể, ngươi còn sống!"
Phía Dị vực vang lên một âm thanh cổ xưa. Một chiếc bình Luyện Tiên từ phương vị nào đó vọt lên, chủ nhân của nó cũng có lai lịch cực kỳ đáng sợ, cực kỳ lâu đời.
"A..."
Vương Bất Hủ bị hủy đi tổ địa kia thì tức giận hét lớn, âm thanh vô cùng chấn động. Hắn gần như muốn xông thẳng vào trong Giới Hải.
Lúc này là một cuộc hỗn loạn! Toàn bộ Dị vực đều đang rung chuyển dữ dội!
Cả thảy văn bản này, một nét bút dịch cũng thuộc về truyen.free.