[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1907: Vẫn Tiên lĩnh.
"Thật sự muốn tiến vào cấm khu?" Thiên Giác nghĩ nuốt nước miếng khó nhọc, nó khá kinh ngạc vì Thạch Hạo chỉ nói thuận miệng mà đã đồng ý.
Với đạo hạnh của Thạch Hạo hiện giờ, hắn có thể đặt chân đến đó sao? Trong tâm Thiên Giác nghĩ, đây quả là một hành động vô cùng mạo hiểm.
"Đi thử một l���n xem sao. Nếu bọn họ đã để chúng ta quan sát từ trên vách đá, hẳn là cũng có ý đó. Còn nếu họ từ chối, vậy thôi vậy." Thạch Hạo cất tiếng.
Thiên Giác nghĩ giật mình nhìn hắn, cảm thấy Thạch Hạo đã khác xưa rất nhiều, ung dung tự tại, khi nhắc tới cấm khu cũng rất thản nhiên.
"Được!" Gan Thiên Giác nghĩ vẫn luôn lớn như trời, tất nhiên không hề sợ hãi, nó quyết định cùng hắn đi một chuyến.
Đại Xích Thiên, Vẫn Tiên lĩnh.
Đây là một Cấm khu sinh mệnh, nghe nói dù là Chân Tiên xông vào cũng phải bỏ mạng. Bởi vậy, dãy núi khổng lồ này mới mang tên Vẫn Tiên.
Vẫn Tiên lĩnh cao chọc trời xanh, mờ mịt không một bóng cây, quạnh hiu, u tĩnh tựa hồ là chủ đề vĩnh hằng của nơi này.
Nó mênh mông vô tận, vài dãy núi chằng chịt tạo thành một trong những cấm khu lớn, ẩn chứa sự kinh khủng tột độ.
Không ai dám xông vào, phàm là kẻ nào đến đây đều sẽ phải dừng bước, bởi một khi đã vào thì không có đường ra.
Năm tháng dài đằng đẵng trôi qua, đã không biết có bao nhiêu sinh linh bỏ mình trước dãy núi này.
Có thể thấy r��, bên dưới một ngọn núi chất chồng không ít xương khô.
Thạch Hạo cùng Thiên Giác nghĩ đã tới nơi, đứng giữa trời cao, thần sắc nghiêm túc quan sát Vẫn Tiên lĩnh.
Giữa các dãy núi, khí bất hủ ngập tràn, tiên vụ bao phủ. Bên trong vài vùng đất xanh um tùm, sinh cơ lan tỏa, mơ hồ có thể ngửi thấy hương thơm tiên dược thoảng ra.
Đó chính là nơi tọa lạc của những sinh linh cấm khu!
"Thiên Giác nghĩ cầu kiến, mong gặp các vị tiền bối trong Vẫn Tiên lĩnh."
Thiên Giác nghĩ lên tiếng đầy khách sáo, lời nói nhẹ nhàng sợ làm kinh động cơn trầm miên của một số tồn tại bên trong. Nó tin chắc trong thời đại hiện tại, hẳn có người của tộc này đã thức tỉnh.
Thời đại mạt pháp, đại kiếp sắp tới, bộ tộc nào mà không cảnh giác?
Quả nhiên, vừa dứt lời, từ bên trong Vẫn Tiên lĩnh hùng vĩ chợt có một sinh linh mang theo khí tức khủng khiếp xuất hiện.
Khói xám bồng bềnh, sinh linh kia bay lên trời cao, đứng từ rất xa quét mắt nhìn Thạch Hạo và Thiên Giác nghĩ. Hắn có hình người, ánh mắt lạnh lùng không hề chút tình cảm.
Hắn không nói l���i nào, chỉ lặng lẽ nhìn chằm chằm hai người.
Sau đó, hai sinh linh trẻ tuổi khác xuất hiện. Họ hẳn là tu sĩ của đương đại chứ không phải những lão quái vật trầm miên từ thời cổ đại. Bọn họ đứng hai bên trái phải của sinh linh khủng khiếp kia.
"Ngươi là ai?" Một trong hai người trẻ tuổi lạnh lùng hỏi Thạch Hạo.
"Hoang, xin chào đạo hữu." Thạch Hạo đáp.
"Là ngươi! Tại sao ngươi lại t���i đây?!" Người còn lại quát lớn.
Thiên Giác nghĩ nhíu mày, ngay cả nó cũng cảm nhận được sự địch ý nồng đậm từ kẻ hậu bối kia. Nó biết chuyến đi này e rằng lành ít dữ nhiều, thậm chí còn rước thêm phiền phức.
Quả nhiên, cấm khu đáng sợ vô cùng, không dễ dàng tiếp cận chút nào!
"Tới vì Bất Diệt Kinh." Thạch Hạo nhẹ nhàng, không mang theo sát khí, nói ra sự thật.
"Ngươi còn dám tới đây nữa sao!"
"Vọng tưởng!"
Hai người trẻ tuổi kia biểu lộ thù địch rất rõ ràng, ánh mắt lạnh lẽo ẩn chứa sát cơ.
Thiên Giác nghĩ vô cùng nghi hoặc, bọn họ chưa từng đặt chân tới vùng cấm khu này, vậy vì sao hai người kia lại có thái độ như thế?
"Theo như ta nhớ, ta chưa từng đắc tội với các ngươi." Thạch Hạo nói.
"Hơn một ngàn năm trước, nơi này từng có một vị Chân Tiên đi ra tìm ngươi, kết quả là một đi không trở về!" Sinh linh trẻ tuổi lạnh giọng nói.
Vị cường giả kinh khủng đứng giữa lúc này cũng phát ra sóng pháp lực, sương mù xám nồng đậm khuếch tán ra ngoài, từng làn uy thế Tiên đạo không ngừng tiết ra.
Hai mắt Thạch Hạo bắn ra hai tia chớp lạnh lẽo. Năm xưa, tàn tiên của Tiên điện từng mời hai vị Chân Tiên, một trong số đó là nhân mã của Tiên vực, và một sinh linh khác xuất phát từ cấm khu sinh mệnh để truy sát Thạch Hạo.
Kết quả, cả hai Chân Tiên kia đều bị Mạnh Thiên Chính – người đã bị hắc ám xâm chiếm – gắng gượng kéo vào trong bóng đêm.
Ánh mắt Thạch Hạo mang theo ý lạnh. Cấm khu này năm xưa từng ra tay với hắn. Lúc đó hắn vừa mới thành đạo không lâu, làm sao có thể đối kháng với Chân Tiên?
"Chúng ta đi thôi." Thạch Hạo lên tiếng. Sau khi hiểu rõ nguyên nhân, hắn biết đối phương sẽ không bao giờ để hắn xem bộ tàn kinh kia.
"Đứng lại, không được đi!" Một sinh linh trẻ tuổi quát lớn.
"Lão tổ, kính xin người ra tay, Chân Tiên của bộ tộc ta chẳng lẽ lại chết oan uổng như vậy sao?" Kẻ còn lại nói.
Hiển nhiên, vị cường giả đứng giữa kia là một nhân vật Tiên đạo, thực lực khủng khiếp cực điểm. Hiện giờ hắn thức tỉnh là để đề phòng thời đại mạt pháp này, đại kiếp sắp tới nên các cấm khu sinh mệnh ��ều đang lo lắng.
"Tiểu hữu, xin hãy dừng bước." Sinh linh khủng khiếp nãy giờ im lặng chợt cất lời.
Từ vẻ bề ngoài, đây là một người trung niên với mái tóc xám tung bay, pháp lực lưu chuyển, khói xám dâng trào, cả người thần bí và mạnh mẽ.
"Có gì chỉ giáo?" Thạch Hạo dừng chân, xoay người lại.
"Lão phu đã nghe danh tiểu hữu có thiên tư trời ban từ lâu, hôm nay muốn kiến thức phong thái của tiểu hữu đôi chút, chỉ một chiêu thôi." Người trung niên tóc xám nói.
Thiên Giác nghĩ có chút hối hận. Nó cảm thấy mình quá liều lĩnh, không nên tới nơi đây thì hơn.
Nhưng nằm ngoài dự liệu của nó, Thạch Hạo không hề mảy may lo lắng mà bình tĩnh đáp: "Được."
Ầm!
Một lát sau, người đàn ông trung niên xuất thủ. Một ngón tay trong suốt như ngọc thạch nhưng lại to lớn vô biên, tựa như một cây cột chống trời mang theo khí tức Tiên đạo ép thẳng xuống Thạch Hạo.
Ngón tay Chân Tiên!
Uy thế như vậy, nếu dùng để thảo phạt Chí Tôn thì đã đủ kết liễu tính mạng rồi!
Điều khiến tất cả mọi người không ngờ tới là, Thạch Hạo kh��ng hề né tránh, đồng thời cũng không lấy ra kiếm thai Đại La mà chỉ ra một điểm tương tự, ánh sáng lấp lóe.
Ầm!
Hư không run rẩy, hai ngón tay đối kích, gợn sóng đại đạo phá diệt khiến mọi người kinh hãi.
Cuối cùng, cái gọi là đạo tắc kia chợt tán loạn giữa hai ngón tay, không hề lan tới những nơi khác.
Người đàn ông trung niên tóc xám ngây người, ánh mắt sáng rực nhìn chằm chằm Thạch Hạo với vẻ khó tin. Hắn là Chân Tiên, lẽ nào lại không thể áp chế được một tu sĩ đang ở lĩnh vực Nhân đạo ư?
Thạch Hạo bình thản đứng đó, vẫn không hề nhúc nhích, nói: "Đủ rồi."
Thiên Giác nghĩ khiếp sợ. Nó thấy được gì? Thạch Hạo đối đầu với Chân Tiên, không phải tàn tiên, mà là một sinh linh mạnh mẽ và đáng sợ tột cùng.
Thạch Hạo dẫn Thiên Giác nghĩ rời đi xa, cứ thế biến mất khỏi nơi đó.
"Lão tổ, tại sao không giữ hắn lại ạ?" Người trẻ tuổi không hiểu.
Người đàn ông trung niên tóc xám vẫn còn đang ngẩn ngơ, khó mà tiếp nhận được, sau đó nói: "Sẽ loạn rồi!"
"Gì ạ?" Hai người trẻ tuổi đều sợ hãi.
"Hoang quá ghê gớm, khiến người khác khó mà chấp nhận được, không ngờ hắn lại nhẹ nhàng bình tĩnh chặn đứng một ngón tay của Chân Tiên!" Người trung niên tóc xám nói.
"Nếu hắn kinh diễm như vậy, xin tộc chủ hãy ra tay, giết cho hắn hình thần đều diệt luôn! Con không tin hắn vẫn có thể sống sót!"
"Vậy thì lại xuất thủ thôi."
Hai sinh linh trẻ tuổi lần lượt lên tiếng.
Người trung niên tóc xám lắc đầu, nói: "Tộc chủ đã suy diễn qua, người này quá khác biệt, bộ tộc ta không nên có quan hệ quá sâu với hắn. Hôm nay ta ra tay đã là phạm vào kiêng kỵ rồi."
"Dựa vào hắn? Nếu tộc chủ ra tay thì chắc chắn hắn chết không có chỗ chôn!" Một người trẻ tuổi không phục nói.
"Giết không chết, hậu hoạn rất khó lường." Người đàn ông trung niên than nhẹ, nói nhỏ: "Bên cạnh Hoang còn có vài lão quái vật nữa, tuy rằng không còn ngang tàn như ngày xưa nhưng vẫn đủ khả năng giúp hắn đào mạng. Ngoài ra, trên người của kẻ hậu bối Nhân tộc có vài thứ cũng khiến người khác phải kiêng kỵ."
Ý tứ của hắn rất rõ ràng: muốn giết chết Hoang, chưa chắc đã thành công!
Thạch Hạo trở về cung điện lớn của Thiên Đình, lặng lẽ ngồi xếp bằng suy tư rất lâu.
Ngay trong ngày hôm đó, một con gà trống lớn mang theo hào quang năm màu chở một ông lão một chân từ trên trời giáng xuống.
Đây là một người quen cũ, chính là sứ giả đến từ một cấm khu sinh mệnh khác. Lúc đại chiến Biên Hoang, hắn từng tới Đế Quan và yêu cầu tất cả tin tức liên quan tới rương gỗ mục.
"Thật không ngờ, ngươi của ngày hôm nay lại có thực lực kinh người đến vậy." Ông lão một chân khi gặp Thạch Hạo lộ vẻ cổ quái, cảm thấy rất kinh ngạc.
Thạch Hạo khách sáo mời hắn ngồi, đồng thời nở nụ cười nhã nhặn mà không nói thêm gì.
"Đại loạn sắp nổi lên rồi, ngươi phải cẩn thận đó." Ông lão một chân nói.
Sau đó hắn nhắc tới chuyện xưa, nói: "Công chúa của bộ tộc ta sắp tuyển chọn đạo lữ. Nếu ngươi hứng thú, sao không tới cấm khu chúng ta chơi một chuyến?"
Thạch Hạo lắc đầu, nói: "Đa tạ đã coi trọng, nhưng ta đã có đạo lữ rồi."
"Ngươi càng từ chối, công chúa của bộ t��c ta phỏng chừng càng không cam lòng, càng không thoải mái." Ông lão một chân thở dài.
Thạch Hạo bình tĩnh ngồi xếp bằng. Vô hình trung, chợt có một luồng khí thế khó hiểu khiến ông lão một chân thầm kinh hãi.
"Hôm nay ta tới đây còn có một tin tức muốn báo cho ngươi biết. Ngày xưa, trước khi nhân mã Tiên Vực rút đi, từng lưu lại đại dược quý giá cho tàn tiên của Tiên Điện. Ngàn năm này, khả năng hắn đã phục hồi rồi." Ông lão một chân nói.
"Khôi phục thì đã sao chứ." Thạch Hạo bình thản, chẳng mảy may lo sợ.
"Ta nghe nói, có người của Vẫn Tiên lĩnh tới thông báo cho hắn biết. Thế nên ngươi phải cẩn thận, quá nửa hắn sẽ rời núi đây."
"Dám tới thì ta sẽ giết chết ngay!" Thạch Hạo lạnh lùng nói.
Không biết vì sao, ông lão một chân lại cảm thấy khiếp vía. Người trẻ tuổi này khiến hắn không thể nhìn thấu, khí thế này hoàn toàn không thua kém các trường sinh giả trong tộc bọn họ.
Hắn biết, e rằng thế gian này sắp xảy ra đại sự, một sự kiện đủ sức ghi vào sử sách ngàn đời.
Mọi nẻo tu hành đều dẫn về đây, ch�� truyen.free mới có.