Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1900: Bá chủ tiêu diệt.

Ta muốn tìm một chốn!

Chủ Cấm khu hóa thân thành một bạch y công tử, gương mặt lạnh lùng không chút biểu cảm.

Bàn vương hiện vẻ nghiêm nghị, hồi lâu không thốt một lời.

Có thể thấy nơi đó phi phàm đến nhường nào, ngay cả Tiên vương cũng phải kinh hãi, nếu không hai vị cường giả này sao lại có biểu cảm như vậy.

"Được rồi!"

Hồi lâu sau, Bàn vương gật đầu, sau đó một giọt tinh huyết từ hư không nhỏ xuống, sáng lấp lánh, rực rỡ hơn cả vầng thái dương, tiên quang vạn trượng, ngàn vạn đạo khí lành tỏa chiếu khắp sơn hà.

Nơi đây là một gian thạch thất, được Tiên vương trấn thủ và khắc xuống những trận pháp huyền ảo bậc nhất, nếu không sẽ kinh động đến cả Tiên vực.

Đây là một giọt tinh huyết Tiên vương, pháp lực và quy tắc ẩn chứa bên trong không thể nào tưởng tượng nổi!

Bản thể Bàn vương không có mặt tại đây, thế nhưng lại lặng lẽ đưa tới một giọt tinh huyết mà không ai hay biết, chủ yếu là bởi gian thạch thất này quá kỳ lạ.

Kế đó, giọt tinh huyết Tiên vương thứ hai nhỏ xuống, đỏ thẫm tựa huyết kim cương, ánh sáng chói lòa xuyên phá bầu trời, không gì sánh bằng, khí tức thần thánh tràn ngập, uy áp cả thạch thất này.

Rất nhanh, ba giọt tinh huyết đã tập hợp đủ!

Ba giọt tinh huyết này, bất kỳ một giọt nào hễ xuất thế đều sẽ gây ra chấn động long trời. Đây không chỉ là huyết của Tiên vương mà là tinh huyết Tiên vương, ẩn chứa mảnh vỡ đại đạo chư thiên.

Loại tinh huyết này có thể nói là vô giá!

Bạch y công tử phong thần tuấn lãng, khi còn sống vô cùng tiêu sái tự tại, là một tuyệt thế công tử. Thế nhưng hắn đã chết, không thể nào nghịch chuyển được. Hắn lần nữa hóa thành nửa bộ xương sọ trắng như tuyết, và dùng bộ xương sọ này tiếp nhận ba giọt tinh huyết Tiên vương.

"Hai vị Tiên vương kia ngôn xuất pháp tùy, ý chí khó sửa đổi." Bàn vương nói, xem như thiện ý nhắc nhở.

Đạt đến tầng thứ này, thường ngày ngài ấy như một pho tượng thần, tọa trấn trên bồ đoàn, dù cho vạn năm cũng không thốt một lời, không ngừng cảm ngộ đại đạo.

Như hôm nay chủ động nói chuyện với người khác, còn thận trọng khuyên nhủ thì rất ít xảy ra. Cái gọi là Tiên vương gần như vô tình đại đạo, đã mất đi rất nhiều tâm tình của sinh linh bình thường.

"Ta mang tới đây nửa cây nhang, tên là Giới Diệt." Chủ Cấm khu nói.

Gian thạch thất này chợt bùng phát hai tia chớp, đó chính là ánh mắt của hóa thân Bàn vương. Ngài ấy ngưng mắt nhìn về nửa bộ xương sọ trước mặt và sắc mặt đã thay đổi từ lâu.

"Được, ta biết rồi, sẽ lựa lời báo lại." Bàn vương lên tiếng.

Tại Bàn Đào Viên, Thạch Hạo vẫn đang ngồi cùng Thanh Y và không ngừng trò chuyện đủ điều. Đã nhiều năm không gặp, hai người kể cho nhau nghe những gì mình đã trải qua.

Trong lúc này, thi thoảng sẽ có một số sinh linh Tiên vực đến kết giao thân thiện với Thạch Hạo. Theo nhận định của bọn họ, có thể đánh bại Ngao Càn, Bàn Nghệ, Hỗn Thiên thì quá kinh người.

Hoang, cái tên này đã truyền khắp Bàn Vương Phủ. Rất nhiều chuyện cũ của hắn đều được đề cập đến và gợi ra những lời thán phục không ngớt.

"Nhân tài cỡ này nhất định phải thành tiên ở Tiên vực ta, nếu không, chôn xương dưới hạ giới thì quá đáng tiếc!" Có người nói.

Người của Ngao gia nghe vậy thì mặt mày đen sì.

"Chính xác, ở hạ giới mà đã tu luyện tới bước này, nếu ở lâu dài tại Tiên vực ta thì chẳng phải sẽ một bước lên trời sao?" Có người gật đầu phụ họa theo.

Dù cho ngay cả Chân Tiên cũng biến sắc, ánh mắt đầy phức tạp nhìn về Thạch Hạo. Chỉ có lột xác từ phàm nhân thành tiên mới có thể hiểu rõ mức độ gian nan của con đường này.

Sau khi nhìn thấy Thạch Hạo, bọn họ cảm thấy quả thực đây là một nhân tài có thể bồi dưỡng, để ở hạ giới thì quá đáng tiếc.

Thịnh hội Bàn Đào kéo dài mấy ngày và Thạch Hạo kết giao không ít bằng hữu.

Ngao gia cũng không dám gây sự với hắn. Có một số chủng tộc mạnh mẽ mang theo ác ý với hắn, thế nhưng cũng có rất nhiều gia tộc đỉnh cấp mời chào, lôi kéo, bày tỏ thiện ý.

Trong mấy ngày này, cái tên Hoang lan truyền chấn động cả vùng sao trời. Những tinh vực nằm dưới sự quản lý của Bàn vương đều nghe danh.

Ai cũng biết, một thiên tài cái thế đã quật khởi, đánh bại Bàn Nghệ, Ngao Càn, vấn đỉnh lên ngôi vị đệ nhất nhân trong lĩnh vực Nhân đạo, hầu như không thể bàn cãi.

Hoang vô cùng nổi danh, muốn không ai biết cũng khó. Chỉ riêng trận chiến này đã chấn động cả vùng sao trời, đồng thời không ngừng truyền đi tới những tinh không vũ trụ mà các Tiên vương khác thống trị.

"Ngao Thịnh hờ hững rời đi, Thái Thủy Tiên vương chẳng chút biểu cảm."

Bàn vương thông báo, tin tức này chẳng hề tốt đẹp.

"Lời đã chuyển, cứ để bọn họ chọn lựa đi." Chủ Cấm khu lên tiếng.

"Đừng nói ngươi sẽ đốt lên cây 'Giới Diệt' kia nhé?" Bàn vương hỏi.

Theo như hắn hiểu, cây nhang này quả thật đã thất lạc ở hạ giới. Nếu như được đốt lên thì nhân quả vô cùng lớn, ai có thể gánh chịu nổi? Nếu như là thật thì sẽ kinh thiên động địa, hủy diệt một giới.

Cây nhang kia ẩn chứa hậu quả quá to lớn!

Thạch Hạo cũng không hề hay biết, một nguy cơ lớn lao đang giáng xuống đầu hắn.

"Tiên vực phồn hoa vô cùng, vật chất bất tử nồng đậm, quả thật là một khu tịnh thổ mà vô số tu sĩ tha thiết mơ ước, có thể tạo nên những cao thủ Tiên đạo chân chính."

"Nếu đã tới thì cũng không cần phải về nữa, ngày sau nghĩ biện pháp đưa đệ tử của ngươi vào là được."

Đám người Yêu Nguyệt công chúa, Thác Cổ Ngự Long, Tề Hoành, Đại Tu Đà tới khuyên bảo, những cố nhân này đến đây là muốn níu giữ Thạch Hạo ở lại.

"Ở lại đi, huynh... còn phải trở về sao?" Thanh Y cũng đang nhìn Thạch Hạo.

Thạch Hạo không trả lời mà đang lắng nghe lời truyền âm của Chủ Cấm khu, không lâu sau sẽ có người Bàn gia tới đón.

"Ta đi một lát rồi sẽ trở lại!" Thạch Hạo đứng dậy.

Không lâu sau đó, hắn tiến vào một gian thạch thất và nhìn thấy Bàn vương. Đây là lần đầu tiên hắn tiếp xúc gần gũi với một vị Ti��n vương vô thượng.

Nhưng, ngài ấy lại mang tới cảm giác cho Thạch Hạo tựa như đang gặp một bức tượng đá. Tiên vương nội liễm ý vị nên không cách nào cảm nhận được, đồng thời còn bị sương mù bao phủ.

Chủ Cấm khu cũng ở đây và nói cho Thạch Hạo sắp có nguy cơ.

"Ta muốn dẫn ngươi tới một nơi, thế nhưng có hai đại Tiên vương muốn lấy mạng của ngươi."

Sau khi Thạch Hạo nghe vậy thì trong lòng chợt rúng động.

"Đó là nơi nào?" Hắn muốn biết.

Vẻ mặt của Bàn vương chẳng hề có cảm xúc, thế nhưng lại âm thầm gật đầu. Người trẻ tuổi này sau khi nghe được hai đại Tiên vương muốn giết mình mà không hề kinh hoảng, quả thật có chút can đảm.

"Vùng Thông Thiên, Chốn Tạo Hóa, Nơi Kỳ Dị!"

Chủ Cấm khu nói vậy, theo như những gì ngài ấy từng nói, nơi đó không thể nào miêu tả, nói rõ hay giải thích kỹ càng được, chỉ có tự mình trải qua mới biết được.

"Huyết chiến và loạn thế sẽ tới, thời gian của ngươi không còn đủ nữa. Đây xem như là một món quà lớn ta dành tặng cho ngươi." Chủ Cấm khu nói.

"Vậy làm cách nào để ta còn sống mà tới đó được?" Thạch Hạo hỏi.

Đây là vấn đề mấu chốt. Hai đại Tiên vương đã để ý tới hắn thì làm sao có thể sống sót được?

"Chúng ta sẽ cố hết sức!" Chủ Cấm khu nói.

Không kịp cáo biệt với Thanh Y, Thạch Hạo nhanh chóng rời khỏi Bàn Vương Thành, xé rách vũ trụ và biến mất trong trời sao lạnh lẽo.

Hừ!

Nhưng mà, trong một chòm sao nào đó, Ngao Thịnh chợt hừ lạnh một tiếng. Thân là Tiên vương vô thượng, pháp lực của ngài ấy vô biên, quan sát vạn cổ, thần thông lớn đến mức nào thì người ngoài khó lòng tưởng tượng nổi.

Vù, ống tay áo tung bay, một cánh tay của ngài ấy bao trùm cả tinh vực rộng lớn vô ngần, cứ thế chộp thẳng về phía vùng sao trời kia.

Thời khắc này, vạn linh đều sợ hãi!

Tu sĩ các tộc đều chấn kinh, nội tâm hoảng sợ đến cực hạn. Tiên vương xuất thủ đó, một bàn tay lao vút qua đại vũ trụ vô ngần và chụp về phía nơi nào đó.

Có thể thấy được, liên tiếp từng ngôi sao lớn trong vùng tinh vực này hóa thành bột mịn. Khi bàn tay lớn kia hạ xuống thì đều yên lặng trở thành bụi bặm vũ trụ!

Một tay của Ngao Thịnh Tiên vương bao trùm xuống, vạn vật tịch diệt!

Ầm!

Một bàn tay lớn khác xuất hiện và phát ra ánh sáng dịu nhẹ chặn lại bàn tay của Ngao Thịnh, đồng thời vùng đất chết này lại bừng lên sinh cơ.

"Bàn vương!"

Giọng nói lạnh lùng truyền tới, đó là Ngao Thịnh phát ra.

Kế đó, một ngón tay xẹt qua vũ trụ. Nó đen kịt như mực, hòa làm một thể với vùng tinh không này, im lặng không tiếng động lao về phía Thạch Hạo.

Dọc đường đi, từng ngôi sao lớn nổ tung. Tinh không phía trước đầu ngón tay đều bị dập tắt và hóa thành hư vô, khủng khiếp tận cùng, ngay cả Chân Tiên cũng phải ngẩn ngơ.

Đây chính là Thái Thủy Tiên vương, đồng thời cũng là một trong những bá chủ của Tiên vực này!

Hắn cũng xuất thủ muốn đoạn đi nhân quả, tiêu diệt truyền nhân của tổ tế linh.

Ầm!

Bàn vương lần nữa xuất thủ, lòng bàn tay phát sáng, khí tức sinh mệnh chảy xuôi chặn đứng ngón tay này và cũng làm cho bụi bặm vũ trụ gây dựng diễn biến thành sao lớn hoàn chỉnh.

Lúc này, chúng sinh run rẩy. Phàm là vùng đất sinh mệnh có Chân Tiên trấn giữ thì toàn bộ các chủng tộc đều sợ hãi, tất cả đều nơm nớp lo sợ.

Đây chính là đấu pháp của Tiên vương, sơ sẩy một cái thôi thì sẽ hủy diệt nơi này, khiến tinh vực héo tàn trở thành tử địa.

Có Chân Tiên bay lên, rời khỏi ngôi sao mà mình trấn thủ và đứng trong tinh không. Nội tâm chấn kinh, bọn họ tựa như gặp phải đại địch, sợ sức mạnh hủy diệt này sẽ lan đến bọn họ.

Cuối cùng, ngón tay, bàn tay lớn đều biến mất, vũ trụ tinh không khôi phục lại yên tĩnh.

Thạch Hạo nhìn thấy hết thảy những điều này. Ý chí lớn lao kia, pháp tắc không gì sánh được ấy áp chế khiến hắn không cách nào nhúc nhích, thân thể thiếu chút nữa nổ tung.

Đây chính là thủ đoạn của Tiên vương ư? Đầu ngón tay hắn níu chặt tới mức trắng bệch. Vừa nãy hắn tựa như gốc bèo trong biển lớn, dù cho có Bàn vương ra tay bảo vệ, thế nhưng bất cứ lúc nào cũng sẽ bị chôn vùi.

"Ta muốn thành tiên!" Thạch Hạo thì thầm, nắm chặt nắm đấm.

Lúc này, hắn đứng trong tinh không và sâu sắc cảm nhận sự khủng khiếp của Tiên vương, cao cao không thể với tới. Một đòn tùy ý là có thể lấy mạng hắn, không cách nào phản kháng.

Trên thực tế, biểu hiện của hắn tương đối tốt. Nếu là người khác thì sớm đã xụi lơ trên đất, thân thể bị áp chế tới mức nổ tung rồi.

"Ngươi muốn sống thì không nên phụ lòng ta đã tranh thủ cơ duyên này." Chủ Cấm khu nói.

Lúc này, ngài ấy hiện lên bên cạnh Thạch Hạo. Ngoài ra, xương sọ thủy tinh, cốt chưởng màu vàng, tròng mắt nhỏ máu đồng thời xuất hiện và có chút trầm mặc.

"Hoang!"

Nhưng lúc này, trong vũ trụ sao trời dưới sự thống trị của Ngao Thịnh liền truyền tới một tiếng than nhẹ, thế nhưng âm thanh ấy lại lao vút và truyền tới trong đại vực dưới sự thống trị của Bàn vương.

Chúng sinh đều nghe rõ và run rẩy từ tận linh hồn.

"Ngao Thịnh Tiên vương muốn giết Hoang sao?" Thanh Y hét lên, sắc mặt trắng bệch, lộ vẻ hoảng sợ, trong mắt ngập tràn vẻ đau thương.

Bọn người Trích Tiên, Thạch Nghị, Yêu Nguyệt công chúa, Thác Cổ Ngự Long cũng biến sắc. Bọn họ biết Thạch Hạo gặp nguy rồi, quá nửa sẽ mất mạng ở Tiên vực này. Tiên vương muốn sát sinh thì ai có thể chống lại?

Thời khắc này, tất cả mọi người đều hiểu, Hoang sẽ bị diệt rồi!

"Sát ý cũng đậm đó chứ!" Chủ Cấm khu lạnh giọng nói.

Dưới vùng sao trời này chợt có một vệt gợn sóng hạ xuống và phát ra âm thanh lớn lao đang quát hỏi Hoang. Đó chính là thủ đoạn của Ngao Thịnh muốn tiêu diệt hắn.

Rắc!

Thời khắc này, Chủ Cấm khu hóa thành nửa bộ xương sọ rồi tiến lên nghênh đón. Kết quả tiếng lanh lảnh phát ra, trên xương sọ xuất hiện một vết nứt nhìn mà giật mình.

Cùng lúc đó, xương sọ thủy tinh, cốt chưởng màu vàng, tròng mắt nhỏ máu đều tiến lên đỡ đòn thay Thạch Hạo.

Kết quả, khí tức cả ba đều mờ mịt. Xương sọ thủy tinh, cốt chưởng màu vàng đều hiện những vết nứt đáng sợ, tròng mắt nhỏ máu thì có máu tươi bắn vọt!

"Không!" Thạch Hạo hét lớn, mắt như muốn rách ra.

Điều đáng mừng là, Chủ Cấm khu cùng với ba lão quái kia, tuy rằng dưới tiếng quát khẽ của Tiên vương đã xuất hiện những vết rạn đáng sợ, thế nhưng không nổ tung.

Đòn đánh này đã vượt qua.

"Một lần rồi hai lần, nhưng sẽ không có lần thứ ba, ngươi đang bức bách ta đó!" Chủ Cấm khu lạnh giọng nói.

"Tiên vương một đời đã bỏ mạng, chấp niệm không tiêu tan..." Phía trong sao trời xa xăm, Ngao Thịnh chợt lên tiếng.

Nửa bộ xương sọ mà Chủ Cấm khu hóa thành chợt từ mũi và miệng phun ra một luồng lửa hừng hực. Đó là ánh lửa Tiên đạo, nó nhanh chóng bao phủ vũ trụ, rọi sáng biển sao.

"Giới Diệt!" Cùng lúc đó, ngài ấy hét ra hai chữ này!

Bản chuyển ngữ này do truyen.free độc quyền thực hiện, xin đừng sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free