Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1893 : Bản Đế.

"Ngươi đang nói ai đó hả?!" Một chàng trai tóc xanh đứng dưới đài, trừng mắt vỗ bàn bật dậy.

"Nói ngươi đó, lông xanh, có dám chiến một trận để chứng tỏ bản thân không? Bản Đế sẽ dạy dỗ ngươi làm người." Thạch Hạo lộ vẻ phấn khởi, khí thế độc tôn.

Khốn kiếp! Sinh linh kia tức giận vô cùng, không hiểu sao mình lại có biệt danh là lông xanh. Tất cả mọi người ở đây đều có thân phận, trở thành Chí Tôn đâu hề dễ dàng, ai mà không nghiêm túc tu hành? Dù là tên gọi cũng phải nhã nhặn hoặc vô cùng thần võ.

Tên khốn này mở miệng là lông vàng lông xanh, ai mà chịu nổi?

Chẳng trách vì sao Kim Húc lại căm tức đến mức giết thẳng vào sân thi đấu như vậy, đều có lý do cả. Chàng trai tóc xanh tuy nghĩ thế nhưng vẫn đứng ngồi không yên.

"Lông xanh, ta đang nói ngươi đó, vừa nãy chẳng phải ngồi dưới kêu gào hùng hổ lắm sao? Ngon thì lên đánh một trận, Bản Đế một tay cũng đủ trấn áp ngươi rồi, kết thúc một giai thoại cực đẹp: một ngày đánh bại lông vàng lông xanh. Đúng rồi, lát nữa còn có lông trắng, lông tím, lông đen nữa chứ!" Thạch Hạo phấn khởi nói.

Đám người bên dưới không sao giữ được bình tĩnh.

Trong đó, có một vài tu sĩ tóc bạc, tóc tím, tóc đen tái mặt, rất muốn tiến lên sân thi đấu và trấn áp, thậm chí là thuấn sát hắn ngay tức khắc.

Tên khốn này quá đáng ghét, một đám người đều đứng ngồi không yên.

Thạch Hạo tới Tiên vực này cũng sẽ không nghĩ tới việc hạ thấp bản thân, nuốt giận vào bụng. Nếu như bốn lão yêu quái kia đã nói rõ mọi chuyện thì hắn cũng chẳng cần lo lắng điều gì.

Dù cho ở đây có cúi đầu từ bỏ tôn nghiêm thì sẽ đạt được sự tôn kính từ người khác ư? Đó là chuyện không thể. Xin lỗi người khác không bằng cứ vui cười tức giận chửi bới cho xong.

Hiện giờ hắn đang giả vờ ngây ngô, thế nhưng sẽ không tự làm oan chính mình. Thấy ai căm tức mình, ai căm thù mình thì sẽ phản kích ngay.

"Để ta lên chiến với ngươi một trận!" Quả nhiên, chàng trai tóc xanh không thể giữ bình tĩnh được nữa, đứng lên tiến vào trong sân thi đấu.

"Chờ chút! Ngươi có Tiên nguyên chứ? Bản Đế không chém kẻ nghèo, ta luôn nhân từ." Thạch Hạo hét lớn ngăn cản hắn lại.

Mấy người khác chửi rủa, nhân từ nữa chứ? Rõ ràng là tham lam, là ham tiền, cứ nhìn chằm chằm vào túi tiền của người khác.

"Ngươi..." Chàng trai tóc xanh chỉ vào hắn, thật sự không cách nào kiềm chế được nữa.

"Gã tóc vàng, đừng đi nhanh vậy chứ, để ta kiểm tra xem số Tiên nguyên ngươi lưu lại có đủ không đã." Thạch Hạo gọi lại Kim Húc.

Kim Húc lảo đảo suýt ngã.

Thanh niên tóc xanh lên đài, "Rầm", lấy ra một đống Tiên nguyên óng ánh vô cùng, có thứ lơ lửng giữa trời, có thứ chìm sâu vào đất, cực kỳ thần dị, tỏa ra ánh sáng lung linh.

Những Tiên nguyên này tựa như những vầng thái dương nhỏ, tỏa ra sinh cơ nồng đậm.

"Nhiều hơn gã tóc vàng một chút, thế nhưng cũng không phải quá nhiều." Thạch Hạo gật đầu, cố gắng đồng ý đánh một trận với hắn.

"Ầm!"

Giây phút đó, bên người chàng trai tóc xanh bắn ra những sợi thần đằng hóa thành xích thần đại đạo quấn nhanh tới Thạch Hạo. Vừa mới lên sân đã xuất thủ rồi.

"Đến hay lắm!" Thạch Hạo nghênh chiến.

Đây là một cuộc "long tranh hổ đấu", đại chiến tới hơn chín trăm hiệp thì lòng bàn tay của Thạch Hạo phụt lên thần mang đại đạo đánh bay chàng trai tóc xanh, khiến miệng mũi hắn phun đầy máu tươi, ngã ngửa trên sân thi đấu.

"Ngươi mạnh hơn gã tóc vàng một chút, nhưng nếu so với ta thì lại quá kém, trở về tu luyện thêm ngàn năm nữa đi!" Thạch Hạo đầu đầy mồ hôi, thở hồng hộc mà nói.

Một đám người chẳng biết nói gì nữa, thê thảm đến mức này mà còn ra vẻ, đại chiến hơn chín trăm hiệp mà vẫn nói mạnh hơn người ta một đoạn dài, thật đúng là xảo trá.

Bạch Trạch, Tử Côn đều thầm oán, đều cảm thấy tên khốn này chẳng có chút đạo đức gì, là cố ý dụ người khác ra tay mà.

Hai vị Chí Tôn của Ngao gia vẻ mặt cũng chẳng hề dễ chịu chút nào, thế nhưng vẫn không hề có ý định nói ra sự thật, chuyện năm đó quá mất mặt.

"Rầm", Thạch Hạo cất sạch Tiên nguyên đi.

"Chờ chút, còn có một phần mười của Khách sạn Hỗn Độn nữa đó." Ông chủ cất tiếng, ngây người ra, suýt chút nữa quên mất chuyện chính.

"Ông chủ, động phủ Tiên vương của nhà các ông có bán phòng số một chữ Thiên không? Chút nữa ta muốn mua luôn." Thạch Hạo lên tiếng.

Cặp mắt của ông chủ trợn trắng. Động phủ Tiên vương, dù ở cả tòa Bàn Vương thành này cũng chẳng có mấy căn, mấy ai có thể mua nổi?

Những người khác đều cứng họng nhìn chằm chằm hắn, tên khốn này thứ gì cũng dám nói, lại đánh chủ ý vào động phủ Tiên vương luôn.

Chỉ có Trích tiên và Yêu Nguyệt công chúa là trong lòng giật mình, hiểu rõ tâm ý của hắn. Bọn họ nhìn ra được, tuy rằng Thạch Hạo đang giả vờ ngây ngô thế nhưng quả thật đang muốn động phủ Tiên vương.

"Nếu không được thì tìm chỗ khác vậy. Mua luôn một động phủ Chân Tiên thì thế nào? Đương nhiên, tiền đề là ông phải đảm bảo sau khi ta mang xuống hạ giới vẫn có thể sử dụng được nhé, sẽ không bị khô cạn đó." Thạch Hạo nói thế.

"Người trẻ tuổi, vẫn nên biết hiện tại là như thế nào đi. Những thứ này là đồ không bán, bất kỳ một tòa nào cũng đều có giá liên thành. Ngươi có biết để chế tạo ra một động phủ Chân Tiên thì cần thu gặt lấy bao nhiêu ngôi sao với sinh cơ bừng bừng, thích hợp cho sinh linh cư ngụ hay không hả?" Ông chủ vuốt chòm râu rồi nói thế.

Thạch Hạo thất kinh trong lòng. Động phủ Chân Tiên lại tiêu hao lớn đến vậy sao? Chẳng phải sẽ hủy diệt rất nhiều ngôi sao có sinh linh cư ngụ ư?

Một cái khách sạn nhỏ bé như vậy mà lại quý giá đến thế!

Về phần động phủ Tiên vương thì Thạch Hạo khó mà đánh giá nó được tạo nên như thế nào.

"Còn có ai dám chiến một trận với ta không?" Thạch Hạo lớn tiếng hỏi.

Trích tiên, Yêu Nguyệt công chúa đứng bên dưới không thể không cảm thán, đúng là một tên quái vật mà. Ở hạ giới đã khuấy động vô biên phong vân, hiện tại lại tới phiên Tiên vực rồi.

Đồng thời bọn họ cũng trong lòng chấn động. Gần đây có lời đồn, vị đại nhân trẻ tuổi của Ngao gia kia đã có hiềm khích với một vị thần nữ vốn có thiện cảm với hắn, mà hiện giờ vị đại nhân ấy lại đang qua lại với Thanh Y. Chẳng lẽ Hoang xuất hiện là vì chuyện này?

Hai người nhìn nhau, đều cảm thấy Hoang không phải là người tầm thường, tuyệt đối đừng gây ra sóng gió gì lớn!

"Để ta lên chiến với ngươi!" Quả nhiên, bên ngoài sân thi đấu có người không vừa mắt muốn lên đài chiến một trận.

"Chờ chút, để ta nghỉ ngơi chút đã. Chiến liền hai trận, dù là Tiên vương cũng phải thổ huyết!" Thạch Hạo nói khoác không biết ngượng.

Rất nhiều khinh bỉ. Tên khốn này mặt dày thật, Tiên vương cũng sẽ thổ huyết ư? Một tồn tại cấp bậc đó dù chinh chiến vô số năm cũng chẳng cần nghỉ ngơi. Từng có Tiên vương cái thế huyết chiến hơn ngàn năm vẫn sừng sững bất tử.

Sau đó không lâu thì cuộc chiến lại tiếp tục. Sau hơn ngàn hiệp, người kia đại bại, lưu lại một đống Tiên nguyên rồi tức giận rời đi.

"Thắng ba trận liên tiếp, ai dám so tài?" Thạch Hạo đứng trong sân thi đấu ngông nghênh nói, không ngừng gây sự hiềm khích, oán hận khắp nơi.

Dáng vẻ nói khoác không biết ngượng của hắn khiến người khác vô cùng không ưa.

Nhưng, Bạch Trạch, Tử Côn đều cho rằng, hắn không phải ăn nói linh tinh mà thật sự có bản lĩnh này.

Hai đại Chí Tôn của Ngao gia cũng không thể không than, người trẻ tuổi này rất mạnh chứ không phải ngông cuồng, vẫn tính là lời nói thật.

"Lông trắng, lông tím, lông đen, tới phiên các ngươi rồi đó?" Thạch Hạo chỉ về phía mấy người.

Gây hiềm khích như vậy thì chẳng muốn có đối thủ cũng không xong. Trước sau lần lượt có người lên sân huyết chiến với hắn, đáng tiếc không một ai có thể đánh bại được hắn.

Sau khi thắng sáu trận liên tiếp thì Thạch Hạo khoát tay, nói: "Chấm dứt ở đây vậy, không tỉ thí nữa!"

"Không được!" Rất nhiều người hét lên.

Vẫn còn cường giả chân chính chưa lên hạ màn, còn chưa ra tay. Một vài tu sĩ của Tiên vực liên tiếp bại trận khiến bọn họ cảm thấy chẳng còn chút mặt mũi nào, chẳng lẽ lại không bằng một tên tu sĩ ở vùng đất khô cằn kia ư?

"Ta không muốn chiến nữa." Thạch Hạo đáp lại.

"Vì sao? Vừa nãy chẳng phải chiến ý của ngươi vang dội lắm hay sao, còn tự xưng là Bản Đế nữa mà, sao giờ lại sợ rồi?" Có người quát hỏi.

"Gì mà sợ chứ, ta chỉ đau lòng thôi. Ta đại chiến ở đây thế nhưng mỗi một cuộc chiến đều phải chia chiến lợi phẩm cho Khách sạn Hỗn Độn, lẽ nào lại vậy?" Thạch Hạo nói.

Đúng là một tên tham lam!

Đám người chịu thua rồi, còn có tính toán này nữa à? Chẳng lẽ không tự dưng xuất hiện sân thi đấu ư?

Lúc này ông chủ của Khách sạn Hỗn Độn chẳng biết nói gì nữa, chuyện gì thế này? Đây cũng là lần đầu tiên hắn gặp người như vậy.

"Thế ngươi muốn gì?" Có người hỏi.

"Chúng ta đổi sang một khách sạn khác, nơi này quá tối tăm." Thạch Hạo trịnh trọng nói.

Ngươi mới tối tăm đấy! Ông chủ của khách sạn muốn bác bỏ thế nhưng lời chưa kịp thốt ra đã cố gắng nuốt ngược trở vào. Hôm nay vì Hoang nên đã dẫn tới rất nhiều người, còn có rất nhiều trận quy���t đấu khác nữa, đây chính là cuộc mua bán cực lớn.

Cho nên hắn đành bấm bụng cười, nói: "Nếu như vị tiểu huynh đệ này không vừa lòng thì chúng ta có thể thay đổi, sẽ bớt đi chút tiền thuê sân."

"Có thể giảm bao nhiêu?"

"Ngươi xem này, giảm đi..."

"Không được, vẫn quá nhiều!"

"Vậy thì..."

...

Đám người nghẹn họng trừng mắt nhìn bọn họ cò kè mặc cả với nhau.

Vẫn là tu sĩ nữa ư? Được mệnh danh là cường giả cực đạo trong lĩnh vực Nhân đạo lại đi bàn chuyện làm ăn như vậy với người ta, đúng là chuyện gì cũng có thể xảy ra mà.

"Ta nói mà, ngay cả chút tiền thuê sân mà ngươi cũng không ngại đi so đo làm gì, sân thi đấu các nơi cũng như vầy thôi!" Có người nhắc nhở.

"Cút sang một bên, không phục thì lên quyết đấu!" Thạch Hạo xua tay thiếu kiên nhẫn.

Cuối cùng, ông chủ của Khách sạn Hỗn Độn đành giảm một nửa cho hắn, tiền đề là hắn phải thắng sáu trận liên tiếp trở lên.

Đương nhiên cũng là âm thầm thỏa thuận với nhau, nếu không những người khác biết được việc ông chủ này muốn Hoang chiến thắng thì sẽ làm to chuyện ngay.

Ngày hôm đó, cái tên Hoang đã truyền khắp khu vực này, hấp dẫn rất nhiều người tới Khách sạn Hỗn Độn xem chiến.

Sau đó không lâu, rất nhiều người ở Bàn Cổ thành đầy phồn hoa cũng biết được, một tu sĩ có tên là Hoang, được mệnh danh là cường giả cực đạo đánh đâu thắng đó, vô địch trong lĩnh vực Nhân đạo.

Ngày hôm ấy, rất nhiều người chấn kinh trong lòng, ví như gia tộc Chân Tiên, ngoài ra còn có những thiên tài năm xưa của Cửu Thiên Thập Địa.

Hoang, không ngờ lại xuất hiện và đã xông tới Bàn Vương thành, anh kiệt khắp nơi bị chém giết tan tác, thật sự chấn kinh bọn họ.

Dù cho là gia tộc Tiên vương cũng bắt đầu quan tâm, tên Hoang này đã khiến bọn họ vô cùng kinh ngạc.

Thanh Y cũng đã nghe được chuyện Thạch Hạo tới Tiên vực và cũng đang tiến về Bàn Vương thành, trong lòng nàng khẽ run và nhanh chóng chạy tới tòa vương thành này.

Đại nhân trẻ tuổi Ngao Càn của Ngao gia cũng đã xuất quan, điều khiển chiến xa chạy về Bàn Vương thành, muốn tham gia cuộc thịnh hội Bàn Đào.

Đồng thời, thiên tài Bàn Nghệ của Bàn gia cũng xuất quan, sau khi nhận được tin tức thì đến Khách sạn Hỗn Độn.

Bản dịch này được giữ bản quyền và phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free