Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1887: Ba hạt giống.

Rất bất ngờ, hoàn toàn trái ngược với mọi suy đoán, ai nấy đều ngây người há hốc miệng, đờ đẫn như tượng gỗ.

Máu tươi bắn tung tóe, vô cùng thê lương. Ngao Lăng khẽ gầm.

"A..."

Hắn lảo đảo lùi lại, toàn bộ cánh tay phải đã biến mất, bị bàn tay vàng óng ánh kia chặt đứt, hóa thành mưa máu. N��a thân thể hắn rạn nứt, hơn nửa đã nổ tung.

Hắn lại gặp nạn ngay tại đây, toàn bộ thân thể suýt nữa tan rã, đã bị trọng thương!

Hắn chưa từng phải chịu thiệt thòi như vậy. Hắn là Ngao Lăng, đến từ gia tộc Tiên Vương, là một cao thủ Chân Tiên, ngày thường có ai dám động thủ với hắn chứ?

Tại vùng đất cằn cỗi khô cạn, không thể thành Tiên này, hắn lại suýt chút nữa bị người đánh chết. Chuyện này đáng sợ đến nhường nào!

Đến giờ, Ngao Lăng vẫn không thể tin được rằng mình lại thua.

Hắn hét lên một tiếng, toàn thân phát sáng, sương mù ngũ sắc cuồn cuộn bao phủ lấy hắn, giúp hắn nhanh chóng phục hồi như cũ.

Là một Chân Tiên, sinh mệnh lực của hắn mạnh mẽ vô song, dù chỉ còn một tia sinh cơ, hắn cũng có thể tái sinh sống lại.

Hắn vẫn chưa bị tổn thương đến bản nguyên, Thần thức hải cũng không hề hấn gì, bởi vậy hắn nhanh chóng chữa thương. Tiên huyết bốc hơi, thân thể vang lên những tiếng ken két, nhanh chóng tái tạo lại.

"Tiểu bối!"

Ngao Lăng quát lên một tiếng, hắn lần nữa xuất thủ. Thân pháp như lôi đình, mạnh mẽ vô cùng, khi giơ tay là ngân hà lượn lờ, chỉ cần khẽ động đã có thể xuyên thủng đại thiên địa.

Ầm!

Ngao Lăng đứng sừng sững giữa trời đất, một chưởng vỗ xuống, mây gió biến ảo, mảnh vỡ thời gian bay lượn. Hắn tựa như chiến thần từ thời cổ đại xa xôi giáng lâm, mang theo khí tức vô song.

Thế nhưng, đối mặt với đòn đánh này, dù cho tinh đấu rơi rụng, càn khôn nổ tung, Thạch Hạo vẫn bình tĩnh như trước, vẫn là một chưởng dũng mãnh vỗ tới.

"Ầm!"

Trong hư không vang lên tiếng trầm thấp tựa như hỗn độn nổ tung, như khai thiên tích địa, thanh thế vô cùng lớn.

Con ngươi của Ngao Lăng trợn tròn, cánh tay đau nhức, đồng thời hắn khẽ rên. Cả người run rẩy bởi vì cánh tay đó không thể chịu nổi, lần nữa xương gãy thịt nát.

Cánh tay kia của hắn bị nghiền nát, nổ tung thành mưa máu.

Đồng thời, thân thể hắn ngập tràn vết rạn, suýt chút nữa đã tan rã hoàn toàn, máu tươi lan tỏa, nơi đây biến thành một màu máu đỏ tươi.

Đường đường là Chân Tiên, thế nhưng hai lần chủ động xuất thủ thì cả hai lần đều bị người đánh trọng thương, sao có thể chịu nổi chứ?

Đặc biệt, đó lại là một sinh linh trẻ tuổi của hạ giới này, kẻ mà hắn từng xem thường, còn chưa đạt Chân Tiên, kết quả lại dũng mãnh và khiến hắn lâm vào cảnh khốn đốn như vậy.

Dù cho Ngao Lăng đã tu đạo rất lâu, da mặt vô cùng dày, thế nhưng lúc này cũng nóng rát như bị nung. Quá xấu hổ, hắn chưa từng mất mặt đến thế này, cảm thấy vô cùng nhục nhã.

Bùm bùm!

Xương cốt của hắn kêu vang, thân thể không ngừng lùi lại, không cách nào chịu đựng nổi nguồn sức mạnh đang lao tới kia.

Trước đây không lâu, hắn còn lớn tiếng nói rằng, muốn vào Tiên vực thì cần phải để hắn suy tính và ước lượng một phen. Kết quả, người trẻ tuổi đối diện này lại đáp trả mạnh mẽ đến thế, chỉ hai chưởng đã đánh hắn tới mức không thể hoàn thủ.

"Ngươi đã thành Tiên rồi, không đúng, bàn tay kia của ngươi...." Lời nói của Ngao Lăng thoáng run rẩy, hắn nhìn chằm chằm vào bàn tay vàng óng của Thạch Hạo, đồng thời con ngươi co rút.

Lúc này, những người khác cũng đều há hốc miệng, kết quả như vậy ai dám tin tưởng chứ?

Mọi người của gia tộc Ngao Thịnh đều cứng đờ, có thật hay không vậy? Gần như cho rằng đây là giả, không hề chân thật chút nào.

Chân Tiên Ngao Lăng giáng thế khiến bọn họ vô cùng mừng rỡ, cảm thấy Vạn Đạo Thụ chắc chắn sẽ quay trở lại tay, mọi bụi bặm sẽ lắng xuống, dù cho Hoang có mạnh hơn nữa cũng chẳng đáng để chú ý tới.

Nhưng kết quả lại kinh người đến thế này!

La Lâm miệng tròn xoe như chữ 'O', vẻ mặt không thể tin được, nàng cảm thấy quá mức khủng khiếp, lật đổ mọi nhận thức của mình.

Sao lại có chuyện đó chứ, không thể tin được! Nàng cảm thấy quá hoang đường!

Thời khắc này, cuối cùng thì nàng cũng đã rõ ràng người mà sư phụ nhớ mãi không quên này biến thái đến mức nào, thật sự quá thần võ, dùng thân thể Chí Tôn để phạt Tiên?

Người đàn ông này đã vô địch rồi!

"Hắn tu đạo cũng hơn ngàn năm nhưng lại có thành tựu đến mức này, ngày sau chắc chắn sẽ càng cao hơn nữa!" Thân thể của La Lâm khẽ run rẩy, lúc này đã biết sợ là như thế nào.

"Sư phụ thật uy vũ!" Xích Long hô lớn.

Đám người Mục Thanh, Lôi Linh, Chu Lâm... đến từ Thạch Thôn đều giật nảy mình, sau đó đồng loạt lớn tiếng khen ngợi. Thạch Hạo có chiến tích như vậy đã khiến bọn họ hoàn toàn yên tâm.

Ngao Lăng rất rõ ràng, bàn tay kia của Thạch Hạo có vấn đề, nếu không làm sao có thể đánh Chân Tiên như hắn trọng thương chứ, việc này quá không thực tế.

"Lão tổ bớt giận, cũng không phải ngài không địch lại, mà do bản thân ngài đang bị xiềng xích đại đạo trói chặt, khó có thể phát huy ra thực lực chân chính." Một vị Chí Tôn lên giải vây.

"Chính xác, lão tổ đang tự trói tay chân mình, không thể nào thể hiện ra thực lực chân chính được." Có người khác hùa theo.

Ngao Lăng im lặng không nói lời nào. Hắn cảm thấy quá nhục nhã, thế nhưng hắn biết ngày hôm nay mình sẽ không chiếm được lợi lộc gì, nếu đánh tiếp thì càng chịu thiệt thòi lớn hơn.

Thạch Hạo lạnh lùng nhìn hắn nhưng vẫn chưa ra tay tiếp, bởi vì hắn biết, dù cho có tiến lên chém giết Ngao Lăng thì cũng không có quá nhiều ý nghĩa. Tộc này có một Tiên Vương, được mệnh danh là vô địch, trấn thủ cả Tiên vực, giết chết một tên Chân Tiên thì không có ý nghĩa gì.

"Ta không muốn giết chóc vô cớ, không muốn là địch với tộc các ngươi." Thạch Hạo bình tĩnh nói.

Chiếm cứ thượng phong nhưng không hề vênh váo tự đắc, cứ vậy nhìn về phía đám người đối diện, lập tức cả đám đều trầm mặc.

Ngao Lăng há miệng nhìn chằm chằm cánh tay trái của Thạch Hạo, rất muốn hỏi đó là thứ gì, thế nhưng chung quy lại cũng không lên tiếng. Hắn cảm thấy không còn mặt mũi nào để truy cứu tiếp nữa.

"Vạn Đạo Thụ là của ta." Sau đó, Thạch Hạo nói như vậy.

Sắc mặt của Ngao Lăng đỏ bừng, suýt chút nữa đã ho ra đầy máu. Lúc trước hắn hùng hổ tuyên bố, bảo thụ sẽ phải quay trở lại tộc này, bắt Thạch Hạo phải giao ra, nhưng hiện tại lại thành ra thế này.

"Chúng ta đi!"

Cuối cùng, hắn không dám trở mặt nữa, nếu không hậu quả khó lường.

"Ha ha, đã biết cái gì gọi là vô địch ngút trời rồi chứ? Ngày sau chúng ta đều có thể phạt Tiên!" Đả Thần Thạch hả hê đắc ý, giống như nó chính là người đã đại thắng chiến dịch này vậy.

Sắc mặt của Ngao gia đều rất khó coi, quả thật bọn họ không biết nói gì cả. Ngay cả Chân Tiên cũng bị Hoang đánh bại, không muốn thừa nhận thiên tư trời ban của đối phương cũng không được.

Nhưng, một vị Chí Tôn chợt ngừng lại, nói: "Trăm năm sau chúng ta sẽ tới đưa thiệp mời, mời các hạ tham dự vào cuộc thịnh hội Tiên vực kia."

Chân Tiên Ngao Lăng nghe được câu này thì cũng không có phản đối gì cả, mặc không một chút cảm xúc leo lên chiến thuyền tử kim, bọn họ phá không nhanh chóng rời đi.

Đả Thần Thạch le lưỡi, cảm thấy có khả năng gặp rắc rối rồi. Nếu như trăm năm sau có người của Tiên vực tiếp dẫn Thạch Hạo tiến vào, vậy nó có nên đi cùng hay không? Sợ sẽ có nguy hiểm.

"Đi, đi tìm thêm một viên hạt giống vô địch nữa!" Thạch Hạo tiếp tục dẫn người rời đi.

Bọn họ lại tới Ngũ Hành Đại Lục, vùng đất Ngũ Hành Phong Ma, nơi này có một viên 'Thiên Chủng'.

Trên đại lục này tỏa ra ánh sáng lung linh, có hỏa diễm hừng hực, có kim khí bá đạo bay vút lên không, có đại dương xanh thẳm, có lực thổ hành màu vàng ngập tràn.

Lần này, Thạch Hạo không trì hoãn gì cả, bắt đầu mạnh mẽ tấn công phá tan phong ấn.

Tay trái của hắn đã dung hợp với xương bàn tay màu vàng nên đã kiểm nghiệm được uy năng to lớn, có thể đánh nổ cánh tay của Chân Tiên, bởi vậy hắn không cần lo lắng gì, nhanh chóng xung kích về trước.

Năm đó thực lực của bọn họ không ��ủ nên chỉ có thể rút lui, hiện tại không cần lo lắng nữa.

Ầm ầm ầm!

Cuối cùng, hàng loạt phong ấn đều đã được mở, quần sơn phát sáng. Tại vị trí trung ương, có một ngọn núi đá hình dáng chiếc bình, lúc này trở nên lấp lánh.

Tương truyền, một vị Hoàng tộc của Dị Vực nào đó được mai táng ở đây, trở thành chất dinh dưỡng để đào tạo viên 'Thiên Chủng' này.

Có thể nói, hạt giống này kỳ lạ nhất, lai lịch kinh người.

Bên trên bảo bình có dấu ấn, một bóng mờ cầm lợi kiếm bảo vệ nơi này.

Ầm!

Thạch Hạo mạnh mẽ tấn công, oanh kích ngọn núi đá, chém về phía bảo bình đại đạo.

"Lấy thân làm chủng, không ngờ lại có người thành công..." Tiếng thở dài thăm thẳm vang lên. Bên trên bảo bình bằng đá kia, một bóng người hiện ra giữa hư không, ngưng mắt nhìn Thạch Hạo.

"Không cần tấn công nữa, Thiên Chủng này thuộc về ngươi!" Hắn nói thế.

"Vì sao?" Thạch Hạo kinh ngạc.

"Thứ này được chuẩn bị cho người tranh độ hồng trần, hi vọng có sinh linh thành Tiên trong thời đại mạt pháp." Bóng hình mơ hồ kia lên tiếng.

Thạch Hạo chấn kinh trong lòng, nghĩ tới tình cảnh ngày xưa. Ngàn năm trước, bóng hình mơ hồ này từng nói ra hai chữ hồng trần, quả thật lại có chuyện như thế.

Nhưng mà, Thiên Chủng này tại sao lại liên quan tới thành Tiên?

Cảnh giới hiện tại của hắn còn cần hạt giống này ư? Thạch Hạo cảm thấy, hạt Thiên Chủng này rất kỳ lạ, tuyệt đối không tầm thường.

"Ta cũng nên tan theo mây gió rồi." Bóng người mơ hồ kia tán loạn, hóa thành mưa ánh sáng và biến mất từ đó.

Tiếp đó, tòa núi đá giải thể, bảo bình đại đạo rạn nứt, ầm, hoàn toàn sụp đổ trên mặt đất.

Một chiếc bình chừng lòng bàn tay bay ra, bên trong có một viên Thiên Chủng!

Ngoài ra, bên trong bảo bình bằng đá này có vô số di hài, đó là hàng trăm hàng ngàn đại quân đến từ Hoang tộc của Dị Vực, tất cả đều bị chôn lấp ở đây.

Cứ thế mà đạt được, hoàn toàn khác so với dự liệu của Thạch Hạo, không hề trải qua cuộc ác chiến nào cả.

Ầm ầm!

Cũng trong lúc đó, Ngũ Hành Đại Lục lún xuống, nó đang giải thể.

Mảng đại lục r��ng lớn mênh mông này, trong Giới Phần cũng được xem như là một tàn giới quan trọng, nhưng lại bắt đầu tan vỡ.

"Vùng đất Ngũ Hành Phong Ma, phong ấn được giải trừ thì Ngũ Hành Đại Lục sẽ không còn tồn tại nữa ư?" Thạch Hạo giật mình.

Xoẹt!

Đột nhiên, có một luồng cầu vồng óng ánh từ trong lòng đất của Ngũ Hành Đại Lục vọt lên, nó muốn bỏ chạy thoát khỏi nơi đây, nó tỏa ra hào quang năm màu sáng rực.

"Ồ, là một hạt giống, nhanh đuổi theo! Truyền thuyết là thật, Ngũ Hành Đại Lục có một viên Đạo Chủng tuyệt thế, là Ngũ Hành Chủng!" Tào Vũ Sinh hét lớn.

Vẫn luôn có lời đồn rằng, nơi này có một viên Ngũ Hành Đạo Chủng hoàn mỹ hoàn hảo.

Dù sao, hạt Thiên Chủng kia cũng không phải do Ngũ Hành Đại Lục thai nghén ra, mà chỉ là bị phong ấn ở đây mà thôi.

Thạch Hạo sớm đã xuất thủ, cánh tay trái màu vàng vươn ra, ầm ầm, chụp về phía bầu trời và nắm Ngũ Hành Chủng kia vào trong tay, không cho nó bỏ chạy.

Ở đây lại tìm thấy tận hai hạt giống!

Thiên Chủng rất phi phàm, có ý nghĩa không hề tầm thường.

"Đi!" Th��ch Hạo tự mình điều khiển chiến thuyền rời khỏi vùng đất vỡ tan này.

Bọn họ lại dùng hơn nửa năm tìm kiếm khắp Giới Phần, hi vọng sẽ phát hiện thêm một hai viên Đạo Chủng tuyệt thế khác nữa.

Đáng tiếc, chỉ có những Đạo Chủng bình thường, nếu muốn phát hiện ra Đạo Chủng hoàn mỹ thì không thể được!

Nếu như có nhiều như vậy thì sẽ không được gọi là Vô Địch Chủng. Từ xưa đến nay chúng rất hiếm, chiếm được một thì sẽ bớt đi một, có thu hoạch như vậy cũng đã rất nghịch thiên rồi!

Vạn Đạo Thụ, Thiên Chủng đều dính dáng tới những vấn đề mà lịch sử để lại, nếu không làm sao có khả năng được lưu lại đến tận hôm nay và rơi vào trong tay bọn họ chứ? Sớm đã bị người khác lấy mất rồi!

Đám người Thạch Hạo rời đi, trở về ngoại giới.

Thời gian trôi nhanh, chớp mắt đã sắp tới thời hạn trăm năm, cách cuộc thịnh hội của Tiên Vực không bao lâu nữa!

Mỗi câu chữ trong bản dịch này đều là tâm huyết dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam
XemDoc
Xem phim Hot miễn phí
Xem phim thuyết minh, phụ đề mới nhất - nhanh nhất
Xem ngay

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free