Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1885: Đạt được Vô địch chủng.

Các tu sĩ Tiên vực ngây dại, trong lòng dâng lên cảm giác trái khoáy. Phía đối diện, những sinh linh kia đang liếc nhìn bọn họ, tựa như đang nhìn những con mồi béo bở vậy.

Bọn họ là hậu nhân của Ngao Thịnh Tiên vương, thế mà lại bị người khác xem thường, chẳng hề để mắt tới.

Dưới góc nhìn của họ, đây chẳng qua là một đội quân ô hợp, từ tảng đá biết nói đến hồ điệp, lại còn có sư tử kiến vàng, rốt cuộc là tổ hợp quái dị gì thế này? Không ngờ lại có thể chèn ép bọn họ.

Không phục cũng đành chịu, bọn họ liên tục phái cao thủ ra ứng chiến nhưng tất cả đều bị đánh gục, chẳng ai là đối thủ. Điều này khiến toàn bộ mọi người mặt mũi nóng bừng, vô cùng mất mặt.

"Này, chịu thua chưa? Nếu không phục thì cứ xông vào đây, ta Thạch Bá Thiên sẽ cân tất!" Đả Thần Thạch khiêu khích hò hét.

Tên này quả nhiên là một kẻ chuyên gây sự, bản tính đã vậy rồi.

"Ngươi..." Quả nhiên, đám sinh linh trẻ tuổi kia sắc mặt vô cùng khó coi, ai nấy đều nắm chặt nắm đấm, thậm chí có người nhịn không được muốn xông lên.

Vị Chí Tôn trung niên dẫn đầu khẽ hừ lạnh một tiếng, ngăn cản những người này lại. Nếu cùng lúc xông lên, e rằng sẽ bị tảng đá kia đánh bại, khi đó còn mất mặt hơn nữa.

"Bốn huynh đệ chúng ta sẽ chiến một trận với các ngươi, các ngươi cứ phái ai ra cũng được!" Phía đối diện, chợt có bốn huynh đệ bước tới, tướng mạo giống hệt nhau, hiển nhiên là sinh tư.

Rầm!

Tào Vũ Sinh đang nấp tít phía sau, không muốn ra tay, chợt bị Thiên Giác đạp một cước văng ra ngoài.

"Kẻ nào đạp ta vậy? Ta đâu có muốn lên chiến đấu đâu!" Tào Vũ Sinh kêu la.

Các tu sĩ Tiên vực liền cười nhạo, cuối cùng cũng gặp được một tên 'bình thường' rồi. Nếu như tất cả đều là 'biến thái' như những kẻ khác thì thật quá khủng khiếp!

"Ngươi muốn đánh một trận với chúng ta?" Bốn huynh đệ cười cười, đồng thời nhanh chóng ra tay vây quanh Tào Vũ Sinh, bốn người họ tựa như một thể.

"Khoan đã, chuyện gì cũng từ từ hãy nói chứ!" Tào mập kêu la.

"Chậm!"

Bốn huynh đệ cười lạnh. Bọn họ xuất trận là để cứu vãn danh dự, nhất định phải thắng, sao có thể bỏ qua được?

Xoẹt!

Nhưng, trước khi bọn họ kịp có bất kỳ động tác nào, tên Tào mập trông có vẻ vô hại kia lại có tốc độ còn nhanh hơn bọn họ. Bên trong cơ thể hắn, vô số phù văn đan dệt, ngàn vạn luồng kiếm khí bùng nổ.

Sát trận thứ ba!

Đây chính là trận pháp được khắc sâu trong thể nội Tào Vũ Sinh, in khắc vào huyết nhục cùng cốt cách, dùng thân thể làm pháp dẫn. Đây chính là con đường mà hắn đang đi.

Quá đỗi đột ngột, từ thân thể hắn, phù văn đại trận bùng phát dày đặc, trong giây lát sau đó đã che kín cả đất trời, mây mù hỗn độn cuồn cuộn, kiếm khí trào dâng.

Phụt!

Cả bốn huynh đệ đều trúng đòn, mỗi người đều bị kiếm khí xuyên thủng. Nếu không phải bọn hắn phản ứng đủ nhanh mà lùi lại, e rằng hậu quả khó lường.

Rầm!

Bốn người ngã nhào xuống đất, máu me bê bết. Những vết thương đáng sợ đều do kiếm khí chém ra, nếu là những người khác thì chắc chắn đã bỏ mạng rồi.

Đám người cạn lời, tên mập chết tiệt này rõ ràng thực lực rất mạnh, thể nội khắc lên trận pháp kinh người, thế mà lại làm ra vẻ hèn mọn như vậy, giả heo ăn thịt cọp, vả lại còn đánh lén nữa chứ.

Ngay cả Mục Thanh, Chu Lâm cũng nhìn Tào Vũ Sinh bằng ánh mắt kỳ dị. Tên mập này quả nhiên chẳng phải loại tốt lành gì.

Thạch Hạo cũng cạn lời. Tên mập này rõ ràng có thể đường đường chính chính giành chiến thắng, thế mà lại dụ dỗ đối phương rồi thắng một cách vô liêm sỉ như vậy, chiến thắng chẳng vẻ vang chút nào.

"Đê hèn, vô liêm sỉ, khốn nạn, tiểu nhân!" Bốn huynh đệ không ngừng mắng to.

Mọi người nhìn kỹ thì nhận ra vấn đề. Bốn huynh đệ mái tóc rối bời, vết máu loang lổ kia, hóa ra lại là bốn vị thiếu nữ.

Chẳng trách họ lại mắng chửi thậm tệ như thế, một tên mập lại đi đánh lén bốn thiếu nữ.

"Sao không chịu nói sớm? Ta rất thương hoa tiếc ngọc đó, còn được xưng là Tiếc Hoa công tử mà." Tào Vũ Sinh làm ra vẻ mặt như vậy.

"Cái tên mập chết tiệt này!" Bốn thiếu nữ tức giận đến mức phun ra một ngụm máu.

Tào Vũ Sinh giả bộ đứng đắn, nhanh chân tiến tới đỡ các nàng dậy, nói: "Oan gia nên hóa giải không nên kết thù."

Bốn thiếu nữ giận dữ, tên mập chết tiệt này còn muốn lợi dụng bọn họ nữa chứ.

Những người Tiên vực phía đối diện đều câm nín. Tên mập này chẳng biết liêm sỉ là gì, ngươi có bản lĩnh thì cứ giao đấu trực diện là được rồi, lại còn hèn mọn làm như thế nữa chứ.

Tào mập ảo não lùi về sau, bởi vì hắn đã chọc tức mọi người. Không ít những thiếu niên kiệt xuất của Tiên vực tiến lên phía trước, đồng thời căm tức nhìn chằm chằm khiến hắn không dám đứng yên tại chỗ.

Những hậu nhân của Ngao Thịnh cảm thấy quá mất mặt, nên biết, mấy trận vừa rồi bọn họ đều thua cả.

"Thôi đi!" Vị Chí Tôn trung niên kia lên tiếng ngăn cản những người trẻ tuổi của gia tộc Ngao Thịnh tiếp tục khiêu chiến. Lần này bọn họ đã quá nhục nhã rồi.

Nếu như truyền tới Tiên vực, chắc chắn sẽ gây chấn động lớn. Những đệ tử hậu bối này lại thảm bại đến khó tả, đều bị đánh bại cả.

Đương nhiên hắn cũng không quá lo lắng, bởi một vài truyền nhân mạnh mẽ nhất trong gia tộc không có mặt ở đây. Tất cả đều đang ở Tiên vực, mỗi người trấn giữ một phương, kiêu hãnh đứng đầu cùng thế hệ.

Đặc biệt là vị đại nhân trẻ tuổi kia, người đã đạt được chân truyền của Tiên vương, pháp lực hùng hồn, xem thường mọi người cùng thế hệ!

Trong đám người hôm nay cũng có một hạt giống tốt, đó chính là đệ đệ của vị đại nhân trẻ tuổi thuộc gia tộc Ngao Thịnh. Hiện giờ hắn vẫn đang ở thời niên thiếu, ở cảnh giới Thiên Thần, lúc này đang cần một viên đạo chủng hoàn mỹ để dung hợp.

Thiếu niên kia có thiên phú tuyệt thế, mang phong thái của vị huynh trưởng ngàn năm trước, tương lai nhất định sẽ vô địch huy hoàng. Thế nhưng lúc này hắn còn chưa trưởng thành, cách cảnh giới Độn Nhất còn rất xa, không thể xuất chiến được.

"Đạo hữu, không bằng ngươi và ta lu��n bàn một trận chứ?" Vị Chí Tôn trung niên nói, đồng thời tiến về phía trước.

"Được thôi!" Thạch Hạo lên tiếng đầy ngắn gọn.

Rầm!

Vị Chí Tôn trung niên xuất thủ, nắm pháp ấn Hoàng đạo đánh về phía Thạch Hạo, uy thế trông vô cùng dọa người.

Nhưng, Thạch Hạo chẳng hề né tránh, ung dung tự tại, cứ thế vươn một bàn tay che trời, trấn áp về phía trước, bao trùm lấy vị Chí Tôn trung niên kia.

Trong mắt rất nhiều người, hành động này vô cùng bất cẩn. Trấn áp một cách ngông cuồng như vậy chỉ có thể là lựa chọn của kẻ mạnh hơn đối phương mà thôi.

Quả nhiên, ánh mắt của vị Chí Tôn trung niên trở nên lạnh lẽo, triển khai pháp tướng thiên địa, thân thể cao vút trời muốn đánh giết Thạch Hạo.

Nhưng, hắn gặp phải khốn cảnh, thân thể bị ngăn cản. Bàn tay lớn giữa bầu trời kia trùm xuống, ép cho pháp thể của hắn không ngừng thu nhỏ lại, và bị ép sát xuống mặt đất.

Hắn không cách nào động đậy được, ngay cả pháp ấn đã kết kia cũng trở nên ảm đạm vô quang, mất đi uy thế Chí Tôn.

Tất cả mọi người im lặng kinh hãi nhìn cảnh này. Thạch Hạo chỉ với một bàn tay đã có thể ép sát hắn trên mặt đất, tựa như cự long khiến loài vật sợ hãi.

Xoẹt!

Thần quang chói mắt, một vị Chí Tôn khác xuất thủ, lo lắng Thạch Hạo sẽ hạ sát thủ. Hắn quyết đoán giết tới, vận dụng bảo thuật chí cường mà mình nắm giữ.

Nhưng, động tác của Thạch Hạo lại đơn giản và rất trực tiếp. Bàn tay kia lại vươn ra, rầm, lại trấn áp người này xuống đất, không cách nào động đậy được.

Mọi người kinh hãi, đây là thủ đoạn gì thế này? Chỉ một người mà lại dễ dàng trấn áp hai đại Chí Tôn!

La Lâm, đệ tử của Thanh Y, há hốc mồm kinh ngạc. Lần đầu tiên nàng cảm nhận được sự đáng sợ của người mà sư tôn mình từng nhắc qua. Ở cổ giới cằn cỗi này thế mà lại có thần thông cỡ này, khiến mọi người tới từ Tiên vực đều kinh sợ.

Quá đơn giản! La Lâm kinh hãi không thôi, đối phương chỉ cần vung bàn tay là có thể trấn áp được đối thủ rồi. Hai đại Chí Tôn kia dù dùng sức lực ra sao cũng không thể giãy giụa được.

Đám người sợ hãi lo lắng Thạch Hạo sẽ ra tay tàn sát, không khí nơi đây trở nên căng thẳng.

Nếu như Thạch Hạo động thủ, bọn họ chắc chắn sẽ chết. Vì lẽ đó, đám người này thấp thỏm lo sợ. Đối mặt với một Chí Tôn mạnh mẽ như vậy, dù bọn họ có đồng loạt ra tay cũng không thể ngăn cản được.

Thế nhưng lại nằm ngoài dự liệu của mọi người, Thạch Hạo thu tay lại và thả ra hai vị Chí Tôn kia.

Hai vị đã thành Chí Tôn của gia tộc Ngao Thịnh tâm trạng phức tạp. Ngoại trừ Chân Tiên ra thì đã nhiều năm rồi không một ai trong lĩnh vực Nhân đạo này có thể áp chế được bọn họ.

Người trẻ tuổi trước mắt này quá kinh khủng, chỉ một tay đã dễ dàng trấn áp một vị Chí Tôn, đã có tư thế vô địch trong lĩnh vực Nhân đạo!

"Đa tạ đạo hữu hạ thủ lưu tình." Bọn họ đồng thời chắp tay. Vừa rồi thật sự quá nguy hiểm, chỉ cần người trẻ tuổi kia thi triển pháp lực thì sẽ giết chết bọn họ ngay lập tức.

"Nếu như tranh cướp đạo chủng kia, ta sẽ không hạ thủ lưu tình đâu." Thạch Hạo nói.

Sắc mặt của hai người liền biến đổi. Bọn họ tới đây cũng là vì Vạn Đạo thụ, làm sao có khả năng bỏ qua chứ? Nếu không sẽ không cách nào báo cáo khi trở về được.

"Đạo hữu, đây chính là đạo chủng mà bộ tộc ta, Ngao Thịnh Tiên vương, muốn có, đã định trước thứ này từ lâu rồi." Một tên Chí Tôn lên tiếng.

"Vạn Đạo thụ trời sinh, ai có thể trồng chứ? Mỗi người đều dựa vào thủ đoạn riêng để đoạt được!" Sắc mặt của Thạch Hạo trở nên lạnh lùng.

Song phương đấu tranh, bầu không khí trở nên căng thẳng hẳn.

"Đi thỉnh giáo vị tiền bối kia thử, rốt cuộc là ai đã trồng Vạn Đạo thụ này." Thạch Hạo lên tiếng lần nữa.

Ở trung tâm hòn đảo lơ lửng kia có một cây bảo thụ phát sáng, tựa như chân long uốn lượn, lớp da khô bong tróc, kết vạn quả trái cây. Mà dưới tán cây lại có một người đang ngồi xếp bằng.

Tóc tai của hắn bù xù, trên người quấn đầy xích sắt gỉ sét, có khả năng là một loại tiên kim nào đó. Chúng xuyên thủng xương vai và khóa chặt hắn ở nơi đó.

Hình thể của quái nhân này rất tiều tụy, hai mắt nhắm chặt không nhúc nhích, ngồi ngay ngắn tựa như đã tọa hóa vậy.

Thế nhưng Thạch Hạo biết hắn còn sống, bởi vì ngàn năm trước, lúc bọn họ muốn nhổ đi Vạn Đạo thụ, chính người này đã thức tỉnh và cản trở, nói đây là vật đã có chủ.

"Tiền bối, xin hãy thức tỉnh. Chúng ta là hậu nhân của Ngao Thịnh Tiên vương, đặc biệt tới đây để thu lấy đạo chủng tuyệt thế." Một vị Chí Tôn trung niên lên tiếng.

Điều ngoài ý muốn là, không ngờ người này lại mở mắt và tỉnh lại. Hai mắt của hắn mờ mịt thiếu đi hào quang, hiển nhiên đã bị trấn áp và xích ở đây trong vô số năm rồi.

"Xem ra, dòng dõi ấy đã thất bại, không phải là đối thủ của Ngao Thịnh. Nếu không thì Vạn Đạo thụ đã thuộc về dòng dõi ấy rồi." Một giọng nói khàn khàn cất lên như vậy.

Hắn đã chờ vô số năm tháng, bị áp chế ở nơi đây cũng vì trông coi gốc cây này, chờ đợi khi nó trưởng thành thì sẽ có người tới lấy.

"Ngao Thịnh Tiên vương, vô địch thiên hạ, từ xưa tới nay không có mấy ai có thể tranh hùng với hắn." Vị Chí Tôn kia nói.

"Nhưng đây không phải là vật của Ngao Thịnh, là của một vị Tiên vương khác, lẽ ra là để lại cho hậu duệ của hắn. Xem ra gần như dòng dõi ấy đã bị đứt đoạn truyền thừa rồi." Người bí ẩn này thở dài.

Hắn đột nhiên ngẩng đầu, khiến xích sắt dính đầy gỉ sét trên người vang lên rào rào. Hắn tập trung nhìn về phía Thạch Hạo: "Không ngờ rằng ngươi tuổi nhỏ như vậy mà đã vô địch Nhân đạo rồi. Ngày xưa gặp ngươi cũng xem như là duyên phận, vậy thì tặng ngươi!"

Nói tới đây, xích sắt trên người hắn đứt rời. Tiếp đó, hắn đứng dậy, đồng thời Vạn Đạo thụ kia vụt lên khỏi mặt đất và bay về phía Thạch Hạo.

Việc này khiến mọi người ngạc nhiên, quá đỗi đột ngột.

Thạch Hạo không hề tranh cướp với hậu nhân của Ngao Thịnh, nhưng kết quả Vạn Đạo thụ lại được trao cho Thạch Hạo.

"Ta đã hoàn thành lời hứa bảo vệ gốc cây này tới khi trưởng thành, nên trở về thôi." Nhưng lúc này, quái nhân tóc tai bù xù cứng đờ cả người, lần nữa xếp bằng trên mặt đất và bắt đầu hóa đá.

Cuối cùng, hắn hóa thành một bức tượng đá, khí thế sinh m���nh gần như khô cạn, không còn nữa. Hắn cứ thế chết đi ư?

"Ta đã đưa cho ngươi Vạn Đạo thụ rồi, ngươi hãy chôn cất ta xem như là một phần nhân quả." Đầu lâu của pho tượng đá kia phát sáng và yếu ớt nói.

"Tiền bối, người?" Thạch Hạo giật mình.

"Ta đáng lý đã chết từ lâu thế nhưng vẫn mạnh mẽ chống đỡ tới ngày hôm nay, nhất định thân vẫn đạo tiêu. Chỉ hi vọng vạn cổ về sau, thạch thai mà ta hóa thành có thể thông linh, một lần nữa có sinh mệnh." Tiếng nói của hắn càng ngày càng yếu ớt.

Có thể như thế không?

"Chỉ là vào lúc ấy, thạch thai đã không phải là ta nữa, xem như là một thánh linh do trời sinh đất dưỡng. Chỉ mong rằng, nếu như có luân hồi, thì sẽ có một ngày hắn có thể nhớ lại chuyện cũ." Hắn nói vậy.

Thạch Hạo im lặng. Nếu như có lựa chọn, người này chắc chắn sẽ không chọn cách này. Gửi gắm vào luân hồi tương lai, chuyện này tựa như chẳng hề có chút hi vọng nào, quá đỗi mờ ảo.

"Lúc cổ đại, thi thoảng sẽ có thạch thai trời sinh xuất thế và hóa thành sinh linh. Nếu như hoàn cảnh lớn cho phép thì có thể trực tiếp phi tiên, lẽ nào sẽ như vậy ư?" Tào Vũ Sinh lẩm bẩm.

Thạch thai hình người trời sinh đất dưỡng chân chính, không thể nói là tuyệt đối không có, nhưng rất hiếm gặp. Tuyệt đối không bình thường. Tất nhiên, đó là những đại năng cổ đại hóa đá, sau khi vô tận năm tháng trôi qua thì đã thông linh, rồi đản sinh ra nguyên thần mới, có sinh cơ.

Tượng đá này vừa dứt lời, sinh mệnh hoàn toàn đoạn tuyệt, mi tâm không còn phát sáng nữa. Từng dòng chữ này đều là tâm huyết được gửi gắm, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free