Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1882: Tìm con đường khác.

Thạch Hạo nghe được mấy lời này, trong lòng chấn động, cảm thấy vô cùng khó chịu, lẽ nào sẽ có một ngày như thế ư?

Hắn ôm chặt lấy Vân Hi, khẽ nói: "Sẽ không đâu, muội sẽ không bao giờ già, mãi mãi trẻ đẹp như bây giờ. Huynh sẽ giành lấy dung nhan bất lão cho muội!"

Hắn không giỏi an ủi người khác, liền nói ra những suy nghĩ tận đáy lòng. Giờ phút này, hắn càng cảm thấy có lỗi với Vân Hi hơn, khi nghĩ đến ngày đó, hắn hoàn toàn không thể chấp nhận được!

Vân Hi mỉm cười rơi lệ, mang theo nét xót xa cùng chút tiếc nuối, nhưng đồng thời trong lòng cũng nhẹ nhõm, nói: "Muội biết rồi cũng sẽ có một ngày như thế. Nhưng muội không hề hối tiếc đâu, một đời phong phú đặc sắc mà chúng ta đã cùng trải qua, cùng nhau khóc, cùng nhau cười, tất cả những hình ảnh ấy đều in sâu trong lòng muội, đời này vĩnh viễn không thể nào quên."

Nàng càng nói như vậy, trong lòng Thạch Hạo càng thêm bất an. Hắn nhẹ nhàng hôn lên vầng trán trắng mịn của nàng, nói: "Muội đừng suy nghĩ nhiều, cùng huynh đi thôi!"

Nơi hắn muốn đến quá nguy hiểm, ban đầu hắn định để Vân Hi ở lại, chỉ dẫn theo Mục Thanh, Xích Long lên đường. Nhưng giờ khắc này, hắn lại thay đổi ý định, muốn nàng cùng đi với mình.

"Huynh không cần lo lắng cho muội đâu..."

"Đi!" Thạch Hạo bá đạo ôm lấy vòng eo thon mềm của nàng rồi tiến vào Thiên Đình.

Khắp nơi trong Thiên Đình đều có các cung điện, bên trong đặt tượng thần của Thạch Hạo, nơi nguyện lực nồng đậm, sục sôi mãnh liệt, hóa thành một luồng sức mạnh kinh người.

Hiện tại, dù Thạch Hạo không lộ diện, nhưng chỉ bằng nguyện lực này cũng đủ để điên đảo càn khôn, có thể sát phạt khắp nơi chỉ trong phút chốc, ngưng tụ thân hình ở khắp mọi nơi để hiện thế.

"Mục Thanh, các ngươi lại đây."

Thạch Hạo đứng trong một cung điện lớn, truyền âm đi. Lập tức, toàn bộ tượng thần trong các cung điện của Thiên Đình đều sáng rực, phát ra thánh huy xán lạn, truyền đi lời nói ấy.

Đây chính là diệu dụng của nguyện lực, trong thiên hạ này, dù cách xa vạn dặm, cũng có thể dựa vào đó mà hiện thân, liên lạc với mọi người.

Ngày hôm đó, Mục Thanh cùng Xích Long và những người khác được triệu tập về nơi đây.

Sau khi tập hợp đầy đủ, Thạch Hạo kiểm tra tu vi của từng người một, rồi cau mày nói: "Đại thể các ngươi đã đi trên con đường Kim Thế Pháp rồi, hiện giờ khó mà tiến thêm được nữa. Ta muốn các ngươi nếm thử một con đường khác."

Những người này hầu như đều lấy Kim Thế Pháp làm chủ, bởi vì muốn đạt tới cảnh giới cao nhất của Tiên Cổ Pháp thì cần phải có một đạo chủng hoàn mỹ. Nhưng giờ đây, biết tìm ở đâu đây?

Năm đó, những người như Tiểu Thiên Vương, Trích Tiên, Đại Tu Đà sớm đã phân chia sạch sẽ, không hề để lại chút gì.

Ngoài Kim Thế Pháp ra, Mục Thanh cùng những người khác cũng đều học pháp môn mà Thạch Hạo đã khai sáng. Thế nhưng, đó cũng chỉ là tham khảo chứ không cách nào kế thừa toàn bộ được.

Bởi vì, ngay từ khi bắt đầu, con đường đó đã ngăn cản tất cả mọi người – cần phải "Lấy thân làm chủng". Điều này quá gian nan, dù cho năm đó Thạch Hạo bước ra bước này cũng phải trả cái giá khó mà tưởng tượng được, cửu tử nhất sinh.

Mạnh như Mạnh Thiên Chính ngày xưa cũng không cách nào chân chính đặt chân lên con đường "Lấy thân làm chủng" này. Ông chỉ chênh lệch một bước mà thôi, cuối cùng thiếu chút nữa đã thân tử đạo tiêu, đạo hạnh bị phế bỏ rất nhiều năm, phải trùng tu sang một pháp môn khác.

Thạch Hạo vẫn ��ang nghĩ cách, con đường mà chính bản thân hắn đã khai mở, nếu có thể bỏ qua cửa ải "Lấy thân làm chủng" thì thật quá tốt. Làm sao để mở ra một con đường như thế, đây chính là vấn đề hắn đã đăm chiêu suy tư suốt bao nhiêu năm qua.

Hắn tin tưởng, sớm muộn gì cũng có thể giải quyết được!

Nhưng, lúc này thời gian không đợi hắn. Thạch Hạo thật tâm hy vọng những người này có thể trở nên mạnh mẽ càng nhanh càng tốt, có thể kề vai sát cánh bên hắn chứ không phải bị vây hãm trong hồng trần.

"Nếu như ta có thể dành cho các ngươi đạo chủng hoàn mỹ, không biết các ngươi có thể tiến thêm một bước nữa hay không?" Thạch Hạo hỏi.

Thạch Chung, Chu Lâm cùng những người khác đều há hốc miệng. Bọn họ cũng đang đi trên con đường Kim Thế Pháp này, đã bỏ lỡ thời cơ dung hợp đạo chủng, giờ còn có thể tu lại ư?

Hơn nữa, hạt giống như thế chính là thứ vô giá, cả thế gian này cũng khó mà cầu được. Năm đó cũng chẳng có bao nhiêu, lại bị những người đến Tiên Vực kia mang đi sạch cả rồi, hiện giờ biết tìm ở đâu đây?

Bọn họ biết, năm xưa chính Thạch Hạo cũng không hề đạt được hạt giống như thế, vạn bất đắc dĩ mới phải đi con đường "Lấy thân làm chủng".

"Đại huynh, huynh chớ có nhọc lòng làm gì. Loại tiên trân kia từ vạn cổ đến nay cũng có được là bao đâu, chúng đệ không cần, đi con đường Kim Thế Pháp này sớm muộn gì cũng sẽ thành công mà thôi!" Thạch Chung nói.

"Những thứ này các ngươi không cần lo lắng. Ta đang hỏi, nếu như tìm được, các ngươi có dám trùng tu không?" Thạch Hạo hỏi.

"Dám, có gì mà không dám chứ. Chỉ là thứ này quá quý giá, thiên địa này hôm nay đã héo tàn thì biết tìm đâu ra chứ?" Chu Lâm lẩm bẩm.

Thạch Hạo gật đầu. Hắn muốn những người này cùng lúc tu luyện Tiên Cổ Pháp và Kim Thế Pháp, sau đó lấy hai pháp này va chạm với nhau, nói không chừng sẽ sản sinh ra kịch biến, cuối cùng phá quan thành đạo.

Bởi vì, từ nhỏ hắn đã tu luyện cả hai pháp này, hai con đường này đều do hắn bước đi.

"Được, các ngươi chuẩn bị sẵn sàng đi, không lâu sau chúng ta sẽ xuất phát!" Thạch Hạo lên tiếng.

Tất cả mọi người đều giật mình. Thật sự có hạt giống hoàn mỹ tồn tại trên thế gian này ư? Làm sao có thể chứ, những thứ này đều có số lượng nhất định, liệu còn lưu lại hay không?

Sau đó, Thạch Hạo tìm Tào Vũ Sinh và Thiên Giác, cũng mang theo hai người này cùng đi.

"Ta cũng muốn chuẩn bị đôi chút!" Thạch Hạo lên tiếng rồi đi hạ giới.

Mục Thanh và những người khác giật mình phát hiện, hắn mang theo Kiếm Thai Đại La trên lưng, điều đó đủ chứng minh chuyến đi này vô cùng nguy hiểm, bởi vì trong những năm qua, hầu như Thạch Hạo không cần dùng binh khí.

Đồng thời, hắn kết nối với xương sọ thủy tinh, xương bàn tay vàng óng cùng tròng mắt nhỏ máu – đây chính là ba lão yêu quái hắn mang ra từ Tây Lăng Giới.

Những năm qua, phần lớn thời gian bọn họ đều yên tĩnh bất động, đều đang trầm miên.

"Ngươi đã nghĩ thông suốt chưa, muốn dung hợp với chúng ta?" Xương sọ thủy tinh kinh ngạc.

"Không, lần này ta chỉ mượn bàn tay để dùng một chút thôi!" Thạch Hạo lên tiếng, nhìn về cốt chưởng vàng óng kia. Còn về phía xương sọ thủy tinh cùng tròng mắt, dù thế nào hắn cũng không dung hợp, dính dáng tới nguyên thần nơi đầu lâu thì quá nguy hiểm.

Cuối cùng, bọn họ bí mật trao đổi với nhau rồi đạt thành điều kiện, cốt chưởng màu vàng kia dung hợp với cánh tay trái của Thạch Hạo!

Mục Thanh và những người khác vô cùng giật mình, đồng thời cũng rất lo lắng. Bọn họ biết, Thạch Hạo vẫn luôn có sự phản cảm, không muốn trao đổi điều kiện để dung hợp với ba lão quái vật này. Thế mà hôm nay lại làm như vậy, đủ để thấy nơi hắn muốn đi kia khủng khiếp đến mức nào.

"Đừng lo lắng, không có gì ghê gớm cả. Muốn lấy răng trong miệng hổ, muốn có thu hoạch thì nhất định phải làm tốt các loại chuẩn bị." Thạch Hạo cười nói.

Hắn mang theo không ít người, như Hoàng Điệp, Đả Thần Thạch, Lôi Linh, Hoàng Kim Sư Tử, Mục Thanh... cùng nhau lên đường. Những người này đều là những nhân tài kiệt xuất ở thời điểm hiện tại.

Thiên Giác và Tào Vũ Sinh tất nhiên cũng đứng bên cạnh, muốn đi cùng Thạch Hạo.

Trở lại Thượng Giới và tiến vào Khu vực Cửu Thiên, Thạch Hạo mang theo bọn họ đến vị trí cũ của Thư Viện Thiên Thần để mượn nhờ tòa truyền tống trận to lớn tại đây. "Ầm!" Hào quang chiếu rọi cả bầu trời đêm, bọn họ liền biến mất từ đó.

Bọn họ xuyên qua thời không, vô số biển sao lùi lại phía sau, tiến vào một khu vực đầy tịch mịch.

"Muốn đi nơi nào vậy?"

Khi chiến thuyền chở theo bọn họ rời đi, tốc độ không hề giảm, vẫn cực tốc tiến về phía trước.

Đột nhiên phía trước xuất hiện một sắc xanh biếc, đó là một cây cỏ to lớn vô biên. Phiến lá của nó đang chuyển động, khiến những ngôi sao lớn trong tinh không xoay tròn rồi bị nuốt chửng.

"Thực Tinh Thảo trong truyền thuyết!" Thiên Giác hít vào một ngụm khí lạnh.

Vật này tuy không có ý chí quá cao, thế nhưng thực lực lại vô cùng khủng khiếp. Sinh linh bình thường khi gặp phải nó cũng chỉ có thể chọn đường vòng mà đi.

"Cẩn thận, chúng ta đang tiếp cận nơi cần tới. Chỗ này có gì đó quái lạ, đồng thời nơi đây cũng thai nghén ra những hạt giống đứng đầu, nhìn xuyên vạn cổ, chúng đều là những đạo chủng tuyệt thế. Nếu như có thể thu hoạch được thì con đường tu đạo sau này sẽ vô cùng huy hoàng." Thạch Hạo lên tiếng.

Nội dung này được chuyển ngữ và phân phối độc quyền bởi Truyen.free, kính mong quý độc giả ủng hộ bản gốc.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free