Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1867: Quân lâm cửu Thiên.

Cái gọi là leo lên Cửu Thiên, thật ra cũng chỉ gói gọn trong cùng một thế giới mà thôi.

Bởi lẽ, Cửu Thiên Thập Địa đã dung hợp làm một, không còn ngăn cách nào nữa.

Dọc đường đi, các tộc chấn động, thế gian kinh ngạc, uy thế của Hoang quá đỗi cường thịnh, đánh đâu thắng đó, áp đảo tất thảy.

Các giáo khắp thế gian đều kinh ngạc và sợ hãi.

Một đường chém giết thẳng tiến, Hoang lật đổ Tiên Điện, bình định Minh Thổ, Yêu Long Đạo Cung, Kiếm Cốc. Đó đều là những đại giáo, nghe đồn sau lưng bọn họ có Tàn Tiên tọa trấn, thế nhưng tất thảy đều bị diệt vong.

Trên đường đi, rất nhiều người nơm nớp lo sợ, các đại giáo chủ run rẩy, đặc biệt là những gia tộc từng đứng về phe Tiên Điện như Vương Gia, Kim Gia, đều sợ hãi đến cực điểm.

Trong mắt bọn họ, Hoang hiện tại chính là Đại Ma Vương cái thế, quét ngang thiên hạ, ai có thể chống lại? Ngay cả Tàn Tiên của Tiên Điện cũng phải lui tránh.

Loại uy thế này không gì có thể sánh được, ai có thể cùng tranh hùng?

Đoàn quân tám trăm con em cuồn cuộn tiến về khu vực Cửu Thiên, dọc đường đi cờ lớn bay phấp phới.

Các giáo đều tránh lui, cường giả đều tránh né, đứng từ xa cúi đầu khom người, chỉ sợ sẽ chọc giận đám sát thần này. Trong mắt mọi người, đây chính là quân đội vô địch!

Từ xa, khói đen cuồn cuộn, sát khí trào dâng, vừa nhìn đã biết đây chẳng phải nơi an lành.

Thế nhưng, Mục Thanh, Chu Lâm, Xích Long và những người khác cũng chẳng hề lui tránh, cứ thế thẳng tiến, điều khiển thú cưỡi lướt qua trên không trung.

Mọi người đều hít một ngụm khí lạnh, khu vực hắc ám như vậy mà bọn họ chẳng hề để ý, cứ thế xông thẳng qua!

Nói là khu vực hắc ám, nhưng vật chất hắc ám đã sớm biến mất, chỉ còn lại những tàn tích không mấy an lành và hào quang đã tàn phai của thuở xưa.

Những khu vực như thế này có rất nhiều ở Cửu Thiên Thập Địa, nếu gộp lại thì có thể chiếm tới một nửa lãnh thổ, vô cùng mênh mông.

Bởi lẽ, năm xưa sinh linh hắc ám mạnh mẽ đã chiếm hơn nửa càn khôn, nếu không phải thời đại mạt pháp ập đến thì chắc chắn sẽ càng mở rộng hơn nữa.

"Kẻ nào dám xông vào lãnh địa của ta?!"

Một đám mây đen lơ lửng, một chiếc đầu lâu to lớn lộ ra. Đó là một con Giao Long bên dưới vực sâu, thể hình khổng lồ, dài tới mười mấy vạn trượng.

Một sinh vật to lớn hiếm thấy thay!

"Vù!"

Chiếc móng vuốt của nó vồ tới phía trước, khói đen cuộn trào, vô cùng hung hãn.

Nó rất mạnh, dưới cảnh giới Chí Tôn thì hiếm có đối thủ, là tinh anh còn sót lại khi sinh vật hắc ám rút lui.

"Gào!"

Hoàng Kim Sư Tử xuất kích, toàn thân ánh vàng chói lọi, đồng thời thân thể phóng lớn. Nó gầm lên một tiếng, chấn cho Giao Long hắc ám dưới vực sâu kia rung bần bật, choáng váng đầu óc.

Tiếp đó, Hoàng Kim Sư Tử hóa thành thân hình mấy vạn trượng, giết thẳng tới. Huyết khí vàng óng sục sôi, vồ nát càn khôn, khiến nhật nguyệt run rẩy.

Giao Long thức tỉnh, xung kích chém giết tới.

Hiển nhiên, sinh linh hắc ám này năm xưa đã tiến hóa vô cùng mạnh mẽ, thế nhưng rốt cuộc vẫn không cách nào so sánh với sinh linh có căn cơ vững chắc như Hoàng Kim Sư Tử được. Chiến đấu một lúc, nó đã bại, thân thể Giao Long bị xé thành hai đoạn.

"Tiếp tục!"

Mục Thanh phất tay, chỉ huy đoàn quân tám trăm con em tiếp tục tiến bước.

Hoàng Kim Sư Tử uy phong lẫm liệt lơ lửng trên trời cao, xung quanh máu huyết vương vãi xuống dưới. Tia điện màu vàng lấp lóe trong mắt, nhìn về đại địa xa xăm.

"Không hổ là Hoang, bọn họ cứ thế giết thẳng tới, không hề có thứ gì có thể cản đường bọn họ, cứ xông thẳng qua vùng đất hắc ám!"

"Ta cảm thấy, sự trở về của Hoang là một đại may mắn. Hãy chờ xem, sau khi hắn giải quyết một vài đạo thống thì sẽ thanh tẩy toàn bộ sinh linh hắc ám này."

Mọi người thì thầm bàn tán, vừa chấn động vừa kích động, trong nội tâm ngập tràn sự chờ mong.

Tất cả mọi người đều ngóng trông, sự mạnh mẽ của Hoang không phải là tai nạn mà là dấu hiệu của một thịnh thế sắp tới. Dù cho là thời đại mạt pháp thì cũng sẽ có thời điểm hồi quang phản chiếu.

Nếu thanh trừ hết sinh linh hắc ám, thì trong thiên địa này sẽ cực kỳ an bình.

Dọc theo con đường này, cũng không biết đã có bao nhiêu sinh vật hắc ám bay lên không trung, thế nhưng tất thảy đều bị giết sạch, không chút bất ngờ nào dưới sự mở đường của Hoàng Kim Sư Tử đầy dũng mãnh vô địch này.

"Không hổ là Sư Tử Vương!" Ngay cả một vài người trẻ tuổi của Thạch Thôn cũng thầm khen ngợi.

"Hiện giờ chúng ta tới Cửu Thiên, không biết thế gia trường sinh có chạy trốn hay không?" Chu Lâm lo lắng.

"Bọn họ có thể trốn ở đâu chứ? Cánh cửa Tiên Vực đã đóng kín, không cách nào xuất hiện lần nữa. Trốn nhất thời, làm sao trốn cả đời?" Vẻ mặt của Mục Thanh lấp lánh.

Cửu Thiên Thập Địa, nhân thủ đứng đông đủ trước đại môn của Kim Gia, tất cả đều như lâm đại địch, thủ thế chờ đợi.

Bởi vì bọn họ đã nhận được tin tức, vả lại trong phủ còn có không ít quý khách để thương lượng đối sách.

Ngày hôm đó, khu vực Cửu Thiên có thể nói là sát khí ngập tràn, gia tộc trường sinh đều nhốn nháo, bầu không khí đầy căng thẳng.

Nhiều năm trôi qua, đã có một vài thế gia Tiên Đạo sớm tiến vào Tiên Vực, nhưng cũng có gia tộc bị ép phải lưu lại đây, ví như Kim Gia, Phong Tộc... Năm xưa cấu kết với sinh linh hắc ám, sau khi bại lộ thì phải trả cái giá cực lớn.

Vương Gia rất quyết đoán, Vương Trường Sinh tự mình giết chết mấy người con trai, nhờ vậy cả tộc bọn họ đều được tiến vào Tiên Vực. Việc này khiến Kim Gia vừa ganh ghét vừa ước ao.

Ầm ầm ầm!

Phía chân trời tựa như có một dòng lũ đen cuồn cuộn tới đây, sát khí hùng hậu. Đội ngũ tám trăm người với thanh thế kinh người chấn động đất trời.

Đây tựa như không phải là tám trăm người mà là đại qu��n chục vạn người, cuộn trào kéo tới, mặt đất và bầu trời đều run rẩy.

"Tới rồi, quả nhiên sẽ tìm tới chúng ta trước nhất!"

Mọi người của Kim Gia đều biến sắc, từng người vừa kinh vừa sợ, mang theo vẻ tức giận. Hoang tới rồi, Kim Gia là gia tộc trường sinh đầu tiên mà hắn tới thăm hỏi.

Cửa lớn rộng rãi cao như núi, phù văn lưu chuyển, tỏa ra dáng vẻ đại đạo thần bí, khí hỗn độn tràn ngập. Đây chính là nơi căn cơ của Kim Gia.

Gần đó là vô số ngọn núi xinh đẹp, giữa trời còn có đảo nhỏ, cung điện lơ lửng, sương trắng lượn lờ tựa như tiên cảnh.

Lúc này, toàn bộ kiến trúc, tất thảy thần sơn đều sáng rực. Các loại trận pháp được bố trí đều thức tỉnh, ngăn cản bước chân của đoàn quân tám trăm con em.

"Hoang, ngươi có ý gì đây? Hiện giờ thiên hạ thái bình, ngươi lại muốn dấy lên tranh cãi à?" Có một ông lão quát lớn. Lão ỷ vào lá gan mình lớn, thế nhưng sau lưng đã toát mồ hôi hột.

Thạch Hạo chắp tay đứng phía sau, quan sát tổ địa của gia tộc Tiên Đạo. Năm đó hắn gấp ngáp giết thẳng vào đây nên đã bị đại trận ép lui.

Hiện giờ hắn lại tới đây, không thèm để ý tới người của Kim Gia, chẳng hề nói lời nào.

"Nếu thiên hạ đã an bình, vì sao lại có sinh linh hắc ám cản đường?" Mục Thanh lạnh lùng đáp trả.

"Vậy thì ngươi hẳn phải đi san bằng sinh linh hắc ám chứ, vì sao lại tới vây hãm Kim Gia ta?" Một bà lão hô lớn.

Sắc mặt của rất nhiều người Kim Gia trắng bệch, thật sự vô cùng sợ hãi. Hơn trăm năm trước Hoang từng giết tới tận cửa và kích thương Kim Thái Quân, hiện giờ hắn lại tới thì chắc chắn đã mạnh hơn xưa, ai có thể chống đỡ đây?

"Trên đường tới đây có không ít cường giả hắc ám. Sau này chắc chắn sẽ không cho bọn chúng cơ hội tàn phá bừa bãi nữa, tất sẽ bị bình định. Bọn ông từng cấu kết với sinh linh hắc ám, hôm nay tới đây mục đích là để thảo phạt các ông." Mục Thanh lạnh lùng nói.

Kim Gia nghe vậy thì sắc mặt càng khó coi hơn, có vài người chợt run rẩy toàn thân.

Kim Gia huy hoàng thiên cổ, cũng bởi vì cấu kết với sinh linh hắc ám nên vô cùng hổ thẹn và gây nên đại họa. Lúc thời đại mạt pháp tới thì đã mất đi tư cách tiến vào Tiên Vực.

Đồng thời, Kim Thái Quân bị ép phải tự tay giết chết rất nhiều người trong tộc, như vậy mới có thể giúp tộc này kéo dài sự sống.

Hôm nay lại nhắc tới chuyện xưa, tựa như xát muối lên vết sẹo của bọn họ vậy.

Từ phương xa có quá nhiều người kéo tới, cũng không phải là cùng một môn phái, mà là những người sau khi nghe được tin thì kéo tới đây hóng chuyện.

Có cường giả của một vài đại giáo, cũng có một vài tán tu, thậm chí là sinh linh hắc ám cũng tới hóng chuyện. Tất cả đều muốn nhìn phong thái của Hoang, nhìn xem thử hắn mạnh tới mức nào.

"Đó là Hoang ư, quá trẻ! Không hổ là đệ nhất thiên tài ở kỷ nguyên này, tu đạo mấy chục năm mà đã trở thành Chí Tôn, hiện giờ lại còn hiên ngang thiên hạ nữa chứ."

"Hoang, đó là Hoang! Cháu trai, hắn chính là tấm gương của cháu đó. Sau khi lớn lên phải tranh thủ hùng bá thiên hạ như hắn, nghe chưa!" Có ông lão chỉ trỏ, khuyến khích cháu trai mình.

Có quá nhiều người tới và đứng từ xa quan sát, có người vô cùng lớn tuổi, cũng có nam nữ trẻ tuổi, chủng tộc rất nhiều.

"Hoang, chính là Hoang! Năm đó ta từng tu luyện với hắn ở Thư Viện Thiên Thần đó!" Có người thì thầm.

Nhất thời chuyện này thu hút ánh mắt của nhiều người. Thiên tài cùng thời với Hoang nên đáng được mọi người quan tâm.

"Thạch Hạo!" Xa xa có người hét lớn. Có một thiếu niên tóc vàng giẫm lên không trung khiến không gian rạn nứt, rất khó tưởng tượng ra được sức lực của hắn mạnh tới mức nào!

Thời khắc này rốt cuộc chính Thạch Hạo cũng thay đổi sắc mặt, không còn bình tĩnh như trước nữa. Hắn giật mình nói: "Ngươi không đi à?"

Tất nhiên là Thiên Giác Nghĩ!

Hắn nhớ rõ, năm đó Thiên Giác Nghĩ đã lên đường tới Tiên Vực, vả lại chính hắn còn đi đưa tiễn, chỉ là không tới gần Tiên Môn mà thôi.

"Ta lựa chọn lưu lại nơi này. Phụ thân ta chết ở giới này, khi đó đám Tiên Vực chẳng hề ra tay giúp đỡ nên ta chẳng thèm tới đó nữa. Sau khi bước vào thì liền lùi về ngay!" Thiên Giác Nghĩ lên tiếng, rồi lao tới ôm lấy Thạch Hạo.

"Vậy vì sao ngươi không xuất hiện sớm một chút chứ?"

Ở thời đại mạt pháp này, bạn cũ của Thạch Hạo gần như đã rời đi cả rồi, đều tiến vào Tiên Vực. Có thể lần nữa gặp lại vị bằng hữu này khiến hắn vô cùng cao hứng.

"Ta vẫn luôn bế quan, muốn trở thành Chí Tôn thì mới đi ra. Nếu không thì làm sao đối mặt với một tên Chí Tôn như ngươi chứ." Thiên Giác Nghĩ nhún vai lắc đầu nói: "Quá khó mà. Xem ra, trước năm trăm tuổi thì ta sẽ không thể làm được."

Hắn biết, không chỉ hắn mà kể cả những người khác cũng vậy, bao quát cả những người đã tiến vào Tiên Vực kia đều khó có thể làm được.

"Đi với ta chẳng lẽ không tốt à? Lẽ nào tu vi thấp sẽ không còn là huynh đệ nữa?" Thạch Hạo đấm hắn một quyền, đương nhiên khí tức Chí Tôn đã được nội liễm toàn bộ.

"Đương nhiên là không rồi!" Thiên Giác Nghĩ đã nghĩ vô cùng thông suốt. Tuy rằng không có đột phá, thế nhưng sau khi nhận được tin tức Thạch Hạo tái hiện thì nhanh chóng chạy tới đây.

"Lúc giết Kim Thái Quân kia thì cứ tính ta một tay!" Thiên Giác Nghĩ vỗ vỗ ngực nói.

Những người khác cũng cao hứng theo. Toàn bộ con cháu của Thạch Thôn tiến lên chào hỏi, luôn duy trì vẻ kính nể với Thiên Giác Nghĩ, bởi vì đây chính là huynh đệ sinh tử của Thạch Hạo.

Đã nhiều năm trôi qua, bọn họ hiếm khi nào thấy Thạch Hạo cao hứng như vậy. Một người có thể khiến đạo tâm Chí Tôn của hắn dậy sóng, trên mặt lộ vẻ mừng rỡ thì không hề dễ dàng chút nào.

Mọi quyền lợi dịch thuật cho chương truyện này đều thuộc về truyen.free, nghiêm cấm mọi hành vi sao chép trái phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free