Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1862: Sáng tạo pháp môn.

Thời mạt pháp, chỉ có biến đổi mới có thể tiếp tục sinh tồn, mới có thể tiến xa hơn nữa!

Thạch Hạo nhận ra vấn đề nằm ở đâu, gông xiềng trời đất giáng xuống, áp chế hệ thống tu luyện vốn có. Nếu không có sự thay đổi, lâu dần chỉ có thể tinh tiến đạo hạnh từng chút một mà thôi.

Nhưng muốn trở thành Tiên thì phần lớn sẽ không thể nào. Ngay cả trước kia đã khó thành Tiên, huống hồ là trong thời đại mạt pháp hiện giờ.

"Các ngươi cứ tiếp tục khổ tu, chớ nên nôn nóng, cứ bình tĩnh mà tích lũy. Dù cho hiện tại đạo hạnh khó lòng tinh tiến, thế nhưng bên trong cơ thể lại có những biến đổi kỳ lạ. Đây chính là sự tích lũy hiếm có, có thể không ngừng củng cố đạo cơ, xây dựng nên con đường đại đạo cho chính mình!" Thạch Hạo nhắc nhở, dặn dò họ đừng nên sầu lo.

"Rất nhiều năm sau thì các ngươi sẽ hiểu, trúc cơ ngày hôm nay sẽ gặt hái vào ngày mai. Cho dù đạo hạnh hiện tại không tinh tiến, nhưng cũng là một phần tạo hóa nhỏ giúp thành tựu trong tương lai càng thêm cao xa. Hoặc ngay cả khi bị sự cô quạnh giày vò của thời đại mạt pháp này, các ngươi cũng sẽ thu hoạch được thành quả!" Thạch Hạo nghiêm nghị nói.

Đôi lời cổ vũ, đôi lời cũng là cảm nhận của hắn. Tuy rằng hắn rất cấp bách muốn nâng cao tu vi, thế nhưng lại biết rằng vật cực tất phản.

Có lúc, nghỉ ngơi trong giây lát mới có thể trông thấy một thế giới hoàn toàn mới mẻ khác.

Thạch Hạo tiến vào hỗn độn để tu hành, bởi vì, những vùng đất bình thường không thể chịu nổi cuộc thi pháp của hắn. Một đòn bất kỳ đã có thể cắt đôi tinh không, mang tính hủy diệt.

Một đám người sững sờ như vừa ngộ ra điều gì đó. Bọn họ không còn nôn nóng mà thay vào đó là bình tĩnh suy nghĩ về con đường của mình trong tương lai.

Có vài người ngộ tính rất cao, cảm thấy kiểu tu hành không có kết quả rõ ràng này cũng được xem là một loại rèn luyện. Tu hành chính là cảm nhận sự cô độc cùng vị đắng cay từ trong gian nan khốn khổ.

Hiện giờ trả giá nhưng không thấy hồi báo, hoặc, chính là chặng đường mài giũa ý chí trên con đường đại đạo, cần phải trải nghiệm qua.

Đám người Mục Thanh, Thạch Chung là thiên tài tu đạo, rất nhanh đã biến sự bi quan và bất đắc dĩ thành một sự rèn luyện, coi đây cũng là một quá trình ngộ đạo.

Nếu như ngoại giới biết được thì nhất định sẽ thán phục. Những nhân tài kiệt xuất trong số các thiên tài này quả nhiên không hề tầm thường chút nào.

"Ta cảm thấy, gần đây có chút ngộ ra điều gì đó. Dù cho đạo hạnh không tinh tiến, thế nhưng con đường trong tương lai sẽ càng rộng mở hơn."

"Ta cũng có cảm giác, pháp lực không thể tăng cường thêm, thế nhưng cùng với việc tu hành thì bên trong cơ thể lại đang biến hóa. Ví như xương tủy phát ra ánh sáng vàng nhạt, là đang thay đổi thể chất của chúng ta, là đang thoát thai hoán cốt."

Bọn họ là nhóm người sống bất khuất, tự tiếp thêm sức mạnh cho bản thân, bởi vì bọn họ đều đã trải qua những đau đớn gian khổ. Là những người bước ra từ Đế Quan nguyên thủy nên ý chí không kiên cường cũng không được.

Bởi vì, từ lúc vừa mới sinh ra thì đã bắt đầu chứng kiến và trải qua một phần lịch sử đẫm máu rồi.

"Chúng ta sẽ càng ngày càng mạnh, chúng ta là đời sau của Bảy Vương, Thủy tổ là Tiên Vương chân chính. Chúng ta ngang hàng với Đế tộc Dị Vực, dù cho nhìn thấy đời sau của An Lan, Du Đà thì cũng có thể chém giết. Chúng ta phải quật khởi!"

Từ sau ngày đó, khí chất u sầu, chán nản bên trong Thạch Thôn đã bị quét sạch. Không còn sầu lo, cũng không còn nôn nóng, tất cả đều tràn đầy tự tin.

Bọn họ đánh đông dẹp tây, rèn luyện bản thân. Rất nhiều nơi nguy hiểm ở Tám Vực Hạ Giới đều thấy dấu chân bọn họ.

Dù cho là tầng chôn thi thể Chí Tôn ở Tây Lăng Giới cũng từng bị bọn họ thăm dò qua.

"Có Chân Tiên, máu huyết vẫn còn ấm nóng, không phải là tử thi, thật sự là kỳ quái. Đây đúng là đại dược Tiên đạo chân chính." Khi đào sâu xuống tầng đất ở Tây Lăng Giới thì bọn họ nhìn thấy được di hài của một Chân Tiên được chôn bên dưới. Dù cách rất xa, vẫn khiến họ kinh hãi và lập tức rút lui.

Bọn họ không dám hành động thiếu suy nghĩ. Sinh linh cấp bậc kia dù đã chết từ lâu, thế nhưng cũng cực kỳ nguy hiểm.

Đám người Mục Thanh cảm thấy, di hài Chân Tiên và tiên huyết ấm nóng kia sẽ có trợ giúp lớn cho Thạch Hạo.

Lúc này, Thạch Hạo đang ngộ đạo trong hỗn độn và rời xa Tám Vực. Trong lòng không nghĩ tới bất cứ chuyện gì khác, hai tay không ngừng kết ấn pháp.

Những pháp môn mà hắn đã học, từ Côn Bằng thuật tới pháp môn Liễu Thần, lại tới thần thông Lôi Đế, nữa là bí pháp Chân Hoàng, tiếp đó là Tám thức Tán Phật rồi Lục Đạo Luân Hồi thiên công...

Rất nhiều, hàng loạt pháp môn lướt qua trong tâm trí hắn. Có Kim Thế Pháp vượt qua mọi cực hạn, cũng có Cổ pháp cùng ngọc thạch thư Tiên đạo không ngừng vang lên, gần như bị hắn nghiên cứu đến mức nát vụn.

Các loại pháp môn lướt qua và Thạch Hạo muốn dung hợp chúng lại, khai sáng con đường của riêng mình, pháp môn thích hợp nhất cho bản thân!

Trong bụng hắn, một Luân Hải đã được hình thành. Đây chính là bí cảnh nhân thể mà hắn sớm đã thành công khai mở. Năm xưa, khi Động Thiên dung hợp thành một và dồn nén tới cực điểm, nó đã nổ tung, đồng thời sinh ra hai khí âm dương.

Đây chính là Luân Hải, ở ngay vị trí bụng hắn, là nơi khởi nguồn sinh mệnh, thai nghén pháp lực, nắm giữ sinh tử.

Trong lòng hắn không ngừng vang lên những tiếng tụng niệm, hàng loạt pháp môn hiển hiện trong tâm trí.

Khi tâm thần Thạch Hạo vận chuyển, từ vị trí bụng có một đường thẳng tắp hướng lên trên, tựa như đang xây dựng một cây c��u thần nối thẳng tới bỉ ngạn. Ầm! Tiến thẳng tới ngũ tạng.

"Âm Dương trong trời đất, đây là yếu tố thuần khiết nhất."

"Vạn vật sinh ngũ khí, Ngũ Hành tương sinh tương khắc, diễn biến ra vạn tượng trên thế gian, quả nhiên đây là những yếu tố cơ bản nhất."

Thạch Hạo tọa thiền mười mấy năm, dẫn khí Ngũ Hành vào ngũ tạng, đồng thời cân nhắc, so sánh, diễn dịch ra con đường vĩ đại kinh thế, kéo theo pháp lực hùng hồn, mãnh liệt.

Trước kia, hắn từng chú trọng việc mở ra tiềm năng được thai nghén trong ngũ tạng. "Cánh cửa" nơi này vô cùng dày đặc nhưng lại không quá rõ ràng.

Con đường này hắn đã đi nên biết được ý nghĩa của nó.

Sau đó, vị trí bụng đã biến thành Luân Hải. Sau khi hai khí âm dương chuyển hóa qua lại thì hắn lại tiếp tục mở ra con đường hoàn chỉnh của bí cảnh thứ hai trong thân thể, lấy ngũ tạng làm cơ sở để hóa thành Đạo Cung.

"Ngũ tạng có thần!"

Thạch Hạo thầm nói, không ngừng diễn dịch toàn bộ pháp môn mình tinh thông. Khi dung hợp lại, hắn giật mình phát hiện, bên trong Đạo Cung lại tự động truyền ra tiếng tụng niệm.

"Ngoại trừ Nguyên Thần ra thì khả năng nơi này cũng là nơi để thần của thân thể trú ngụ!"

Thạch Hạo miệt mài tìm tòi nghiên cứu Đạo Cung - bí cảnh thứ hai của thân thể do ngũ tạng hình thành.

Nó tựa như là một cung điện đại đạo, bên trong có thần của thân thể cư ngụ, hoặc chính là tiềm thức của bản thân đang nhẹ nhàng tụng niệm nơi ấy.

"Ngũ tạng đối ứng với năm tinh thần ư?"

"Không, có rất nhiều thần đang tụng niệm cho ta nghe, thế nhưng vì sao lại xa xăm và không chân thực như vậy?"

Thạch Hạo lẩm bẩm, tiếp tục tìm hiểu pháp môn của riêng mình.

Ngay lập tức, hắn quan sát nội thể của mình, vận chuyển tất cả pháp môn, không ngừng suy tư. Dần dần nhìn thấy được chư thiên thần linh đang lơ lửng xung quanh, rồi tiến vào ngũ tạng và ngồi xếp bằng bên trong Đạo Cung.

Giây lát đó, hắn nhìn thấy được rất nhiều thần, biến thành từng điểm sáng nhỏ lấp lánh chìm nổi, tụng niệm bên trong Đạo Cung ngũ tạng.

Thạch Hạo đang xua tan mây mù, thoát khỏi khốn cảnh, nghiên cứu pháp môn của riêng mình.

"Con đường của ta tất nhiên là lấy chân ngã làm gốc, lấy chân ngã làm chủ, những thứ khác đều là hư vọng."

Hắn tự truyền thêm niềm tin cho bản thân, kiên định với những gì mình đang suy nghĩ, mở ra pháp và đạo thuộc về riêng mình.

"Bên trong Đạo Cung, quần thần kia đều là ta. Đại đạo vô biên thế nhưng cũng đều nằm trong ba thứ: Đạo sinh nhất, nhất sinh nhị, nhị sinh tam, tam sinh vạn vật."

Thạch Hạo lầm bầm, trên đỉnh đầu tràn ngập tiên khí. Chúng kết thành ba đóa hoa đại đạo rồi hóa thành đạo đài, bên trên có sinh linh mơ hồ đang tọa trấn.

"Ta của quá khứ, ta của hiện tại, ta của tương lai, xin hãy vào trong Đạo Cung!"

Thạch Hạo hét lớn. Ban đầu chỉ có hai đóa hoa có sinh linh ngồi xếp bằng, đóa hoa thứ ba thì không quá rõ ràng, nhưng lúc này cũng đã có bóng người mơ hồ bên trên.

Đồng thời, lúc này ba luồng khí nhập vào Đạo Cung và bắt đầu tụng niệm.

"Một cái là ta của quá khứ đang tụng niệm cho kiếp này, có luân hồi, có quá khứ đã vãng sinh ư?"

"Một cái là ta của hiện tại, nhất định vô địch, đây là niềm tin của ta!"

"Một cái là ta của tương lai, hóa thành biến số, khắp vạn cổ ta là duy nhất, vĩnh hằng bất diệt!"

Thạch Hạo hét lớn, Đạo Cung tỏa ra hào quang chói lòa, pháp lực dâng trào xé rách hỗn độn, tựa như chiếu sáng dòng sông thời gian vĩnh hằng kia.

Sau một hồi, nơi đây mới dần bình ổn.

Sáng tạo ra pháp môn như thế này, dù cho trời đất khô kiệt, gông xiềng ép xuống thì đạo hạnh của Thạch Hạo vẫn tinh tiến như thường.

Hắn dần dần tìm ra được một loại quỹ đạo nào đó, khí tức vô địch dần hiện rõ trên người hắn, tương tự như Mạnh Thiên Chính năm xưa, tương tự như Vương Trường Sinh lúc ở trạng thái đỉnh cao nhất cũng từng biểu hiện như vậy.

"Tất cả của ta, căn cơ của ta đều bắt nguồn từ lấy thân làm chủng, không mượn vật bên ngoài, đòi hỏi chỉ ở bản thân..." Thạch Hạo lần nữa ngộ đạo, nhắm chặt mắt.

Tu đạo không kể năm tháng, thế nhưng không lâu sau, hắn lại lần nữa mở mắt. Trong tâm trí hiện lên các loại pháp môn, tứ chi của hắn đang phát sáng.

Ầm! Hắn đứng thẳng người, hai tay vung mạnh như muốn tạo ra hỗn độn, khai thiên tích địa, tái tạo vũ trụ.

Hai chân của hắn đạp nát nơi đây, tựa như muốn đạp diệt vạn cổ.

"Sinh ra trong trời đất này, phá vỡ Bát Hoang. Khi sức tấn công mạnh mẽ nhất được vận chuyển tới tứ chi thì có thể chống đỡ vĩnh hằng. Tứ chi tựa như bốn cực, cực đạo vô hạn lực!"

Sức mạnh Côn Bằng, thân thể Lôi Đế, sinh mệnh dồi dào của Liễu Thần, hơn nữa còn các Bất Diệt Kinh... nối liền với Tứ Cực, hai tay và hai chân của hắn tựa như đang bốc cháy, phù văn đại đạo dày đặc.

Rầm rầm!

Thạch Hạo tựa như đang khai thiên, nối liền trời đất, tạo ra thương vũ, thân thể khổng lồ vô biên.

Luân Hải, Đạo Cung, Tứ Cực tương ứng với bụng, ngũ tạng và tứ chi của thân thể, đều là bí cảnh, ẩn chứa sức mạnh vô biên.

Đây là con đường của Thạch Hạo, hắn đang đi con đường thích hợp nhất cho riêng mình.

Nhưng mà, dù sao đây cũng chỉ được xem là một bản phác thảo thô, còn cần phải hoàn thiện thêm nữa. Đã tốt lại càng muốn tốt hơn, hiện giờ cũng chỉ mới đi ra một phương hướng mới mà thôi.

Ầm!

Mười năm sau, Thạch Hạo vẫy tay giam cầm một dải ngân hà bên ngoài hỗn độn và luyện hóa dung hợp vào lưng và xương sống của mình, từ từ cảm thụ loại biến hóa ấy.

Sức mạnh sao trời vô tận hóa thành tinh khí không ngừng bốc lên.

"Không phải cảm giác này."

"Cột sống tựa rồng, nhảy vọt lên là sẽ hóa hình ngay trên trời xanh, thông thiên động địa, vô địch thiên hạ!"

Xoẹt!

Vô số xác sao rơi xuống, tất cả tinh khí đều bị hắn hấp thu.

Thạch Hạo rời khỏi hỗn độn và trở về Thạch Thôn rồi đi tới ngay trước chín con rồng kéo quan tài. Hắn nhìn chằm chằm chín bộ long cốt trắng như tuyết ấy.

Hắn đang ngộ đạo, hắn đang sáng tạo pháp môn, nhìn chằm chằm chín bộ xương Chân Long.

Gào!

Trong khoảnh khắc đó, trời đất biến đổi. Ít nhất trong mắt Thạch Hạo, hắn nhìn thấy được nhiều điều hơn. Chín con Chân Long sát phạt trong hồng trần, giãy giụa trên Cửu Thiên.

Biến hóa vô tận, đây chính là rồng.

Biến!

Biểu hiện của sự chung cực.

Rầm!

Tiếng xích sắt vang vọng. Những sợi xích buộc chặt lấy long cốt bị kéo căng, bởi vì Thạch Hạo nắm chặt lấy một bộ long cốt và thử nghiệm hòa tan thứ này vào trong xương cốt của bản thân, dùng thứ này để cảm thụ loại biến hóa nào đó.

Cái gọi là sáng tạo pháp môn, lĩnh ngộ đại đạo, chính là không ngừng thử nghiệm, và thất bại không ít lần.

Một lát sau, Thạch Hạo cảm giác mình như hóa rồng, nhảy vọt lên tr��n dòng sông thời gian, bay lượn giữa trời xanh, khí tức vô địch lan tỏa, bễ nghễ thiên hạ.

***

Bản dịch này là tài sản trí tuệ độc quyền, được truyen.free tâm huyết thực hiện để mang đến trải nghiệm tốt nhất cho bạn đọc.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free