[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1858: Kẻ thất bại.
Ba chữ "Thạch Trường Sinh" này, dù Thạch Hạo tự mình thốt ra, nhưng hắn vẫn cảm thấy có phần không tự nhiên, lòng nặng trĩu.
Đây chính là Trường Sinh họa ư? Hắn lại gặp phải rồi!
Rốt cuộc Trường Sinh họa là gì, trước đây hắn chưa từng hiểu rõ, nhưng lúc này đã có chút suy đoán, nhìn thấy đư���c manh mối.
"Các ngươi là một sinh linh, hay là ba sinh linh?" Thạch Hạo hỏi.
Xương sọ, xương thú, màu sắc không hề giống nhau. Tròng mắt kia lại rất lớn, không khớp với hốc mắt của xương sọ.
"Một hay ba thì có gì quan trọng với ngươi?" Bên trong hốc mắt của xương sọ thủy tinh, ánh lửa màu vàng lóe lên, yêu dị thần bí, khiến thần hồn người nhìn rung động theo.
"Ta không muốn xương cốt của kẻ khác tan vào cơ thể mình." Thạch Hạo từ chối thẳng thắn.
"Sức mạnh nguyên bản này có được dễ như trở bàn tay, có thể quật khởi trong nháy mắt, vì sao lại chọn con đường xa xôi chứ? Ngươi nên biết, thiên địa hiện tại khó lường, sóng ngầm mãnh liệt, thêm một phần thực lực tức là thêm một phần sức mạnh để tự vệ. Ngươi cự tuyệt như vậy chẳng phải là không sáng suốt chút nào." Xương sọ thủy tinh nói.
"Vậy ta cần phải trả cái giá như thế nào?" Thạch Hạo bình tĩnh hỏi.
"Không cần trả thứ gì cả, chỉ cần truyền thừa tiếp sức mạnh chí thần chí thánh này là được, tuyệt đối không thể để nó tiêu tan trong thiên địa." Xương sọ thủy tinh nói.
Thạch Hạo lắc đầu, không nói gì thêm.
"Ngươi đang từ chối ư, hay là vẫn chưa tin tưởng?" Xương sọ thủy tinh nói.
"Từng có một sinh linh rất mạnh nói với ta rằng, tồn tại càng mạnh thì càng cần chú ý tới sự cân bằng, chú ý tới nhân quả. Dù cho giao tình giữa ta với nó không tệ, thế nhưng vẫn luôn trao đổi đồng giá, đương nhiên nó vẫn luôn chiếm ưu thế."
"Được rồi, nếu như ngươi không nghĩ như vậy thì cũng có thể hiểu thế này: trong tương lai, vào thời điểm thích hợp, ngươi giúp chúng ta báo thù, tiêu diệt cừu địch." Xương sọ thủy tinh nói.
"Ngươi không hề nói thật." Thạch Hạo rút lui. Vì sao không nói ra từ sớm, mà khi bị vạch trần thì mới nói ra cần hắn gánh lấy một đoạn nhân quả như vậy? Việc này e rằng còn không phải là toàn bộ.
Trên thực tế, thông qua Mục Trường Sinh, Vương Trường Sinh, Tần Trường Sinh, hắn cảm thấy bên trong có mức độ mạo hiểm tột cùng, tới cuối cùng thậm chí sẽ chết không có chỗ chôn.
Hắn không muốn dính vào chuyện thị phi này.
"Người trẻ tuổi, ngươi rất giỏi, tốc độ trưởng thành cũng khiến chúng ta kinh ngạc. Chỉ là ngươi phải hiểu rằng, thế gian này khan hiếm nhất chính là thời gian, ngươi cần phải quý trọng. Đây là cơ hội để ngươi quật khởi, sẽ tiết kiệm được vô số năm tháng."
"Ta sợ vạn kiếp bất phục, ta sợ sau khi dung hợp thì sẽ có một ngày ta không còn là chính ta nữa." Thạch Hạo rất thẳng thắn, không hề giả bộ hồ đồ.
Hai bên đều có toan tính riêng, không cần giấu giếm làm gì.
"Thời đại mạt pháp đã tới, thiên địa kịch biến, sinh linh các vực đều đã rút lui, sẽ nghênh đón một đoạn thời kỳ đầu khủng khiếp hiếm có. Thế giới yên tĩnh, ta không cho rằng sẽ thiếu thời gian, mà đây lại chính là cơ hội của ta." Thạch Hạo nói.
Đồng thời bổ sung, hắn nói: "Nếu như các ngươi thật sự có mưu đồ, vậy chúng ta có thể liên thủ. Dành cho ta sự giúp đỡ ở những phương diện khác, ngày sau tất sẽ có báo đáp. Các ngươi có thể nhìn ra được, tốc độ tu hành của ta rất nhanh, đáng giá để lôi kéo chứ không phải dung hợp, nói không chừng sẽ có một ngày ta trở thành minh h���u mạnh mẽ nhất của các ngươi."
"Người trẻ tuổi, ngươi quá cẩn thận rồi đó. Chúng ta không nhất thiết phải làm điều ác, cũng không nhất thiết phải chiếm đoạt ngươi sau khi dung hợp, mà thật sự là yêu thích ngươi..." Ngọn lửa trong xương sọ thủy tinh càng ngày càng nồng đậm, từ từ trở nên thâm thúy, tựa như hai cái động khiến người ta yên tĩnh.
Dần dần, Thạch Hạo càng cảm thấy ôn hòa, cảm giác trong lòng càng thêm yên tĩnh, sóng lớn trong tâm tình đều tiêu biến và chợt buồn ngủ.
Trong lúc vô tình, hắn mệt mỏi rã rời, cơn buồn ngủ ập đến.
Thạch Hạo đã là Chí Tôn, vậy mà thiếu chút nữa đã chìm vào giấc ngủ sâu nơi đây.
"Xoẹt!"
Thảo Tự kiếm quyết phát ra, từng luồng kiếm khí từ kiếm thai Đại La đánh thẳng lên tế đàn. Một đòn của Chí Tôn có thể đánh nát cả sao trời.
Nhưng, những thứ trên tế đàn quả nhiên không hề tầm thường.
Khúc xương vàng óng kia chớp mắt bay lên, ầm ầm, che kín bầu trời, bao phủ cả vùng hư không này, bao trùm toàn bộ kiếm khí.
Sau cuộc va chạm kịch liệt, chỉ còn lại sự tĩnh lặng chết chóc, cùng vô số hố đen nuốt chửng lấy tinh túy thiên địa.
Sau khi nơi đây yên tĩnh trở lại, tế đàn vẫn còn đó, khúc xương cánh tay vàng óng kia vẫn trôi nổi giữa không trung. Trong hốc mắt của xương sọ kia, ánh sáng vẫn chập chờn, còn con ngươi thì đang chuyển động nhìn chằm chằm Thạch Hạo.
"Người trẻ tuổi, ngươi muốn sát phạt một trận với chúng ta ư?" Xương sọ nói.
"Là các ngươi động thủ với ta trước đó chứ? Nếu mạnh mẽ đến đâu, ta cũng tiếp đến cùng!" Thạch Hạo nói.
Hắn có sự tự tin nhất định, bởi vì nếu đối phương đủ mạnh, e rằng đã sớm ngông cuồng trắng trợn, sẽ không lảm nhảm nhiều với hắn như thế, mà đã động thủ cưỡng ép dung hợp rồi.
"Đã như thế thì dừng ở đây vậy, cứ như người dưng thôi!" Xương sọ nói.
"Ta đã nói rồi, nếu như các ngươi tin tưởng ta thì có thể lựa chọn hợp tác. Mà nếu muốn dung hợp, cùng lắm cũng chỉ tái hiện lại sức mạnh của người xưa các ngươi mà thôi, thành tựu một đời của ta e rằng sẽ dừng ở đây. Đổi lại, nếu trợ giúp cho ta, khả năng sẽ là một thế giới hoàn toàn mới."
Thạch Hạo không rời đi ngay mà nhẹ nhàng nói vài câu như thế.
Sau một hồi trầm mặc rất lâu, xương sọ thủy tinh đã thỏa hiệp và đồng ý.
Con ngươi của Thạch Hạo co rút lại. Hắn biết, tựa hồ chúng đang rất gấp gáp, thời gian không còn nhiều, nếu không đã chẳng đến mức này.
"Xoẹt!"
Tế đàn thu nhỏ lại cao chừng nắm đấm. Tiếp đó, xương bàn tay óng ánh, tròng mắt chảy máu và xương sọ thủy tinh đều thu nhỏ lại, sắp đặt như trước.
Tế đàn trôi nổi xuất hiện trước mắt Thạch Hạo.
Thạch Hạo không dám đưa tay nắm lấy, sợ sẽ bỏ mạng.
"Mỗi một lần chúng ta thức tỉnh đều không hề dễ dàng gì, ngươi không cần nghi ngờ, sẽ không hại ngươi đâu." Xương sọ thủy tinh nói.
"Nếu như chúng ta đã thành người chung đường, lựa chọn hợp tác, vậy thì có một số việc các ngươi cũng nên nói cho ta rồi chứ?" Thạch Hạo hỏi.
"Ngươi muốn biết chuyện gì?" Xương sọ thủy tinh lên tiếng.
"Các ngươi là ai, vì sao lại ở đây, rốt cuộc là muốn làm gì? Tây Lăng giới này là do các ngươi tạo nên và dung hợp với Hư Thần giới nhằm mục đích gì?"
Tiếng thở dài truyền ra. Trên tế đàn cao chừng nắm đấm, tất cả trở nên trầm mặc, không có câu trả lời.
Thạch Hạo cũng không nói lời nào, lẳng lặng chờ đợi.
"Nếu như ta nói rằng, chúng ta là những kẻ thất bại, bị đánh tới tàn phế, lãng quên hết thảy, vậy ngươi có tin không?" Rốt cuộc thì xương sọ cũng lên tiếng.
"Không tin cho lắm." Thạch Hạo chỉ nói bốn chữ.
"Chúng ta đã bị đánh tới tàn phế, là kẻ thất bại thật sự. Chỉ còn lại một ít ký ức rời rạc, chứ bản thân chúng ta là ai thì lại không nhớ được. Hiện giờ trong lòng chỉ có một chấp niệm, là khôi phục lại đỉnh cao. Chúng ta là Trường Sinh giả, muốn tái hiện lại vinh quang trường sinh." Xương sọ nói.
Vẻ mặt của Thạch Hạo hơi ngưng lại, đây là Trường Sinh họa ư, có một nhóm sinh linh như vậy sao?
"Còn gì nữa không, ngay cả kẻ địch là ai cũng không biết ư?"
"Không biết, chỉ có một ít dấu ấn không cách nào tiêu tán được. Chúng ta là kẻ thất bại trong cuộc tính sổ nhỏ lần trước." Xương sọ mù mờ nói.
"Cái gì?!" Thạch Hạo giật nảy mình, lần này hắn thật sự đã biến sắc. Chúng nó lại có lai lịch lớn như vậy sao?!
Cái gọi là cuộc tính sổ nhỏ đã xảy ra rất lâu rồi, là chuyện của vô số năm về trước, ít nhất là còn sâu xa hơn cả Tiên Cổ.
"Trận chiến cuối cùng, lần tính sổ lớn cuối cùng đã sắp đến, chúng ta không cam lòng mà!" Xương sọ thủy tinh gào lớn.
Thạch Hạo càng suy nghĩ thì trong lòng càng cảm thấy, lần tính sổ lớn trong tương lai sẽ vô cùng kinh khủng, cấp bậc liên quan quá cao. Ở những kỷ nguyên khác nhau, những kẻ xuất hiện đều là những lão yêu quái, sẽ vượt xa tưởng tượng của hắn!
"Tây Lăng giới đã xảy ra chuyện gì vậy, ta tin chắc các ngươi hiểu rất rõ, chắc chắn sẽ không lãng quên chứ?" Thạch Hạo nghi vấn.
"Chúng ta từng vô tình xây dựng nên Tây Lăng giới này, từng bất ngờ phát hiện ra một khối cốt thư. Nếu không tin, ngươi xem đây này." Nói tới đây thì xương sọ thủy tinh há miệng phun ra một mảnh vỡ bằng xương đã cháy đen, bên trên có khắc ghi một số thứ.
Nhưng xương sọ thủy tinh đã hoàn toàn bác bỏ điều đó, bọn họ không hề thử nghiệm việc dung hợp Hư Thần giới, và cũng không nghĩ tới sẽ làm chuyện đại sự bí mật này.
"Có một người khác nữa ư?" Thạch Hạo không quá tin tưởng, bán tín bán nghi.
"Chính xác, đó là một kẻ đến sau, là chuyện mấy chục năm gần đây. Hắn đã làm những chuyện này, thế nhưng chúng ta cũng không để ý lắm, bởi vì đôi bên đều kiêng kỵ nhau cả." Xương sọ thủy tinh nói.
"Hắn có hình dáng ra sao, có lai lịch như thế nào, các ngươi nhìn rõ chứ?" Thạch Hạo nghiêm túc hỏi.
"Thân cao hơn trượng, mang theo mùi vị thối rữa, tựa như một sinh linh bò ra từ trong núi thây, mạnh mẽ không cách nào lường được. Trên người có những lớp vảy không đầy đủ, thế nhưng thỉnh thoảng sẽ có lông tơ trắng như tuyết bay lả tả." Xương sọ thật lòng nói.
Thạch Hạo nghe thế thì da đầu lạnh lẽo. Hắn cảm thấy đại sự không ổn, hình dung theo như những lời xương sọ miêu tả, hắn nghĩ ngay tới Bồ Ma Vương, chẳng lẽ là hắn ư?
"Chúng ta đi thôi." Cuối cùng, Thạch Hạo nói thế. Hắn cảm thấy, đối mặt với ba lão yêu quái này thì khó có thể nhìn thấu sâu cạn, cũng không thể hiểu rõ thật giả bên trong.
Biện pháp tốt nhất chính là, lại đi tìm một lão yêu quái khác để dùng yêu chế yêu!
Bản dịch này được thực hiện độc quyền bởi truyen.free, nghiêm cấm mọi hành vi sao chép trái phép.