[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1849: Đánh đổi bằng máu.
Các thế gia trường sinh nhận ra rằng một tai họa lớn có thể ập xuống đầu, khiến họ lo lắng không yên, sâu thẳm trong lòng dấy lên nỗi sợ hãi, bởi nếu bị điều tra kỹ lưỡng, rất có thể sẽ lộ ra sơ hở.
Ngay trong ngày ấy, tất cả đều kinh hãi, không ngừng bí mật nghị luận, cẩn thận bàn bạc nhằm ứng phó với nguy cơ to lớn mà gia tộc sắp phải đối mặt.
Theo cái nhìn của họ, kẻ ra tay quá ác độc, đánh trúng điểm yếu sâu hiểm, vào thời điểm mấu chốt nhất lại giáng một đòn chí mạng; nếu không thể đối phó, tai họa sẽ giáng xuống.
"Ta thấy rằng, không hạ thủ thì không thể dứt bỏ hoàn toàn quan hệ với những kẻ đó, vào lúc cần thiết, cần phải từ bỏ vài người. Cái giá như vậy để bảo toàn gia tộc là điều cần thiết."
Lời này vừa thốt ra, lập tức có vài người biến sắc mặt.
Ngoại giới đương nhiên chấn động, rương gỗ mục mà cũng dâng cho sinh linh hắc ám sao? Gan trời lớn mật, thật quá đáng!
Lẽ nào tất cả những chuyện vừa rồi đều là sự thật?
Cho tới tận ngày hôm nay, mọi người vẫn còn nghe tới những chuyện ấy, đó là vật mà Thạch Hạo đã cửu tử nhất sinh mang từ Biên Hoang về.
Cuối cùng, rương gỗ mục rơi vào tay các gia tộc Tiên đạo, do các tộc cùng nhau bảo vệ, thế nhưng ba mươi năm trước lại không cánh mà bay, không tra ra kết quả, tất cả đều bị che giấu.
Sau đó, Tiên Vực cũng bị kinh động, thế nhưng lại mặc kệ chuyện đó, trở thành một bản án không lời đáp.
Trong mắt một vài cường giả Tiên Vực, thì chiếc rương gỗ kia hẳn là vẫn còn, chỉ có điều bị một tộc nào đó giấu giếm, coi đó là con át chủ bài cuối cùng để tiến vào Tiên Vực.
Hiện giờ, không ngờ lại có bê bối như thế này!
"Việc này thật hay giả đây?" Tất cả mọi người đều không thể bình tĩnh, nội tâm nổi sóng cuồn cuộn.
Nếu là sự thật thì có vài gia tộc đã làm nên chuyện khiến người người kinh hãi, hóa thân thành ác quỷ, cái gì mà gia tộc Tiên đạo chứ? Chẳng qua cũng chỉ là sứ giả của địa ngục mà thôi.
Sau cuộc giám định của một vài danh túc như Trịnh Đức, tinh thạch được cho là giả và trả lại sự thuần khiết cho các thế gia trường sinh, nhưng giờ đây vì sao vẫn khiến người người không rét mà run?
Mọi người chợt nảy sinh một loại trực giác, việc này còn chưa kết thúc, thật quá đáng sợ!
Đám người Trịnh Đức sống vô tận năm tháng, trải qua vô vàn chuyện đời, hiện giờ đều cảm thấy cưỡi hổ khó xuống, mơ hồ dâng lên hàn ý cùng nỗi kinh hãi tột độ.
Còn muốn đứng ra nữa sao? Nhắm mắt cố gắng bác bỏ vài câu, tiếp đó, hắn sợ hãi, nội tâm hoảng loạn.
Hắn đang cảm thấy hối hận, vì ham muốn một chút lợi ích mà các thế gia Tiên đạo dành cho mình, đã đi "tẩy trắng" cho họ, đi "lớn tiếng ủng hộ" họ, kết quả lại đẩy bản thân vào thế bị động.
"Chém yêu ma quỷ quái, giết chết các gia tộc trường sinh!" Có một vài người kêu gào, tỉ như đám người Tào Vũ Sinh vỗ tay sung sướng, linh cảm được việc các gia tộc Tiên đạo sẽ bị sụp đổ.
Một vài gia tộc nhanh chóng phản ứng, ngay trong ngày hôm đó đã đưa ra một số quyết định dứt khoát.
Ví dụ như Kim gia, Kim thái quân hạ pháp chỉ tra xét rõ ràng trong tộc mình, xem có con cháu nào làm ra chuyện bại hoại môn phong hay không, một khi tra ra thì phải nghiêm trị.
Tiếp đó, lão tổ Phong tộc cũng rất quả quyết, muốn điều tra nghiêm ngặt trong tộc mình, nếu như có con cháu nào đó thật sự cấu kết với sinh linh hắc ám, vậy giết không tha!
... Phản ứng khẩn cấp của họ không thể nói là không nhanh chóng.
Các gia tộc Tiên đạo đang sợ hãi, đúng thời điểm này lại có người vạch trần bê bối, chi bằng chủ động "tự tra tìm" để cho ngoại giới một câu trả lời.
Một vài người có tiếng tăm hối hận vô cùng, trái tim không ngừng đập thình thịch, lạnh toát cả người, càng nghĩ càng sợ hãi, đã che giấu lương tâm để đi "tẩy trắng" cho các gia tộc Tiên đạo, còn bản thân thì sa vào trong vòng xoáy này.
Tiên Vực đã có phản ứng, không tính là nhanh nhưng cũng không tính là chậm, tổng cộng đã có vài đội nhân mã, tất cả đều là cường giả dẫn đầu tiến về các thế gia trường sinh.
Thế gian đều ồ lên!
Các gia tộc này đều có vấn đề thật sao? Rất nhiều người kinh hãi, tiếp đó ngoại giới liền yên tĩnh hẳn, tất cả mọi người đều đang ngóng trông chờ đợi kết quả.
Đến đây, Thạch Hạo không còn ra tay nữa, hắn biết chuyện đang diễn ra đúng như dự liệu của mình.
Chuyện cũ năm đó, nếu như tra rõ thì làm sao không có chút manh mối nào chứ, tất nhiên là có, Tiên Vực cũng không thiếu cao thủ đỉnh cấp nên tự có biện pháp của riêng mình.
Đến lúc này, Thạch Hạo bắt đầu đi thăm những người bạn của mình, đi gặp Thiên Giác Nghĩ, tới chào hỏi Thác Cổ Ngự Long; các gia tộc trường sinh không còn tâm trạng để ra tay với hắn nữa, bản thân đã lo không xuể, rơi vào trong một cuộc họa loạn.
Hiện giờ ai còn nhớ tới hắn nữa chứ, các gia tộc Tiên đạo căm thù hắn giờ đều đang chịu dày vò, toàn bộ đất trời đều hỗn loạn.
"Nhất kiếm tây lai, thiên ngoại phi tiên, quá tàn nhẫn mà, ha ha, giáng cho bọn họ đòn đánh này thật là tuyệt!" Thác Cổ Ngự Long cười ha hả.
"Nào, Hoang huynh, chúng ta hãy nâng ly chờ đợi những gia tộc hắc ám kia bị vạch trần, hôm nay phải uống cho say đó! Ha ha..."
Bọn họ vừa gặp Thạch Hạo thì liền biết ngay chính hắn đã gây nên chuyện này, cảm giác kích động hưng phấn không ngừng.
Các tộc ở ngoại giới đều đang chờ đợi kết quả, tất cả mọi người đều biết, trận bão tố lớn sắp tới, những lời giải thích trước đây của các thế gia trường sinh khả năng sẽ gặp vấn đề lớn rồi.
Nhưng lúc này, Kim gia tự mình tra xét và thông báo đã phát hiện ra con cháu chẳng ra gì đã làm nên chuyện khiến tổ tiên hổ thẹn.
Đây là ví dụ đầu tiên, là chính bọn họ truyền ra tin tức này để giành lấy quyền tự vạch trần khuyết điểm đầu tiên, sợ bị Tiên Vực sau khi tra ra một số chuyện lại rơi vào thế bị động.
Tiếp đó, cao tầng Phong tộc cũng tiết lộ một vài chuyện, bọn họ vô cùng đau lòng, tộc này có ba tên đệ tử từng cấu kết với sinh linh hắc ám, hai bên có qua lại với nhau.
Việc này còn hơn Kim gia một bước, xem như đã vạch trần được một góc của cơn bão táp, trực tiếp thừa nhận tộc này có người cấu kết với sinh linh hắc ám, biểu thị muốn trừng trị thật nghiêm khắc, đáng chết thì sẽ giết!
Thế nhân đều chấn kinh, các gia tộc trường sinh cao cao tại thượng, thần thánh cực kỳ, là trụ cột vững vàng để bảo vệ Cửu Thiên, không ngờ chẳng hề hoàn mỹ như lời đồn!
Bão táp to lớn đã mở ra, thế nhân kinh ngạc đến ngây người!
Xem ra những lời giải thích trước kia đều là để che đậy, không chịu trách nhiệm, giấu đầu hở đuôi.
Về phía các gia tộc trường sinh, đây là một hồi nguy cơ lớn lao.
Thế nhân tin tưởng, dấu ấn trong tinh thạch kia hơn phân nửa là chuyện đúng sự thật, chuyện này... chọc thủng trời rồi!
Lúc này, ngoại trừ các thế gia trường sinh đang sứt đầu mẻ trán, sợ hãi trong lòng, thì một vài người có tiếng tăm cũng hoảng sợ, ngập tràn cảm giác vô lực.
Trước đây không lâu, bọn họ đanh thép khẳng định, lời lẽ chính nghĩa, bác bỏ người đã ném ra thần tinh, nói đó là ngậm máu phun người, đang làm nhục các gia tộc Tiên đạo.
Hiện giờ, sắc mặt bọn họ đều trắng bệch, môi run run không nói nên lời.
"Đồ lừa đảo, cái gì mà tiền bối danh túc đức cao vọng trọng, đều là một đám ngụy quân tử chuyên làm chuyện ma quỷ!"
"Bọn họ dù gì cũng là người có tiếng tăm nhưng không ngờ lại làm nên chuyện như vậy. Cái gì mà chí công vô tư, cái gì mà sẽ cho thế gian một công đạo. Đám người này quá đê hèn!"
... Trong lúc này, một đám người có tiếng tăm tựa như chuột chạy ngoài đường, người người hô đánh.
Đặc biệt là Trịnh Đức, bên ngoài được người người ca tụng là đại đức, giao thiệp rộng rãi, quen biết người có danh vọng trong các tộc, lần này hắn còn kêu gọi bằng hữu tới giúp đỡ cho các gia tộc trường sinh, hiện tại gặp phải áp lực cực lớn.
Hắn đã sớm biết các gia tộc Tiên đạo sẽ không hề trong sạch, thế nhưng đã nhận lấy kinh văn, pháp khí đại đạo của người ta nên đương nhiên phải "trừ tai họa" cho họ; hắn ra sức hò hét, dùng lời lẽ chính nghĩa nói rằng, dấu ấn bên trong thần tinh kia là giả, chỉ là lời bịa đặt.
Hiện giờ bước đầu các gia tộc trường sinh đã thừa nhận, bắt đầu truy xét trong tộc, khiến sắc mặt hắn tái xanh rồi lại trắng bệch, những danh vọng mà hắn cẩn thận tích góp được đã theo nước trôi đi.
Hoàn toàn chính xác, người được gọi là đại đức này đã bị lật thuyền, rất nhiều người căm hận, người như vậy mà không biết phải trái, hành sự vô liêm sỉ khiến người khác chỉ biết phỉ nhổ.
"Tên Trịnh Đức chết tiệt kia, thời đại mạt pháp đã tới, tuổi thọ của ngươi còn chưa tận sao!"
Người tức giận lớn tiếng chửi bới.
Các gia tộc Tiên đạo không ngừng đưa ra các phản ứng khác nhau, lão thái quân Kim gia hạ lệnh giết năm tên đời thứ mười ba và cũng đang thỉnh tội với cường giả Tiên Vực.
Kim thái quân khóc lóc như mưa, nói rằng bị đám con cháu đời trước che giấu, thành ra mới có chuyện đau buồn đại nghịch bất đạo như vậy, đồng ý trả giá thật lớn để tiếp tục trừng phạt.
Mà lão tổ Phong tộc lại tự tay giết ch��t một tên cháu trai, sáu tên đời thứ chín, có thể nói đây đều là con cháu dòng chính của hắn, có địa vị cực cao trong tộc.
Thế nhưng, vậy thì thế nào? Mọi người tin chắc, bọn họ cấu kết với sinh linh hắc ám thì hiện giờ tỏ thái độ như vậy cũng không thể thay đổi được gì.
Rất nhiều người ý thức được, hai tộc này gần như sẽ tiêu đời.
"Vương gia đâu, có phản ứng gì?" Thác Cổ Ngự Long hiếu kỳ, không hề nghe thấy bọn họ có động thái gì.
Tào Vũ Sinh cười lạnh, nói: "Ta đoán, bọn họ không biết phải làm sao, còn tên Vương Trường Sinh kiêu hùng một đời kia sẽ không thể tiến vào Tiên Vực được, nhất định không cách nào thành tiên. Hiện giờ khả năng đang ói ra máu cho xem!"
"Đi xem thử nào!" Thạch Hạo lên tiếng, hắn biết, trước kia khi có người nhằm vào hắn thì chắc chắn mấy con rồng của Vương gia cũng đổ thêm dầu vào lửa.
Nếu như Vương gia không có phản ứng gì thì hắn không ngại tự mình đi tìm cơ hội.
Vương gia, là đạo thống cổ xưa đến từ Tiên Vực, mạnh mẽ không gì sánh được, Bình Loạn Quyết đã khiến thế gian kinh sợ trong tận hai kỷ nguyên.
Nơi đây, hơn vạn tòa linh sơn tràn ngập ánh tím, thần quang chiếu rọi, vừa nhìn thì đã biết đây chính là một khu tịnh thổ thích hợp nhất để tu đạo, mơ hồ giữa các ngọn núi sẽ truyền ra từng trận rồng ngâm.
Long khí to lớn, các ngọn núi nguy nga quấn lấy nhau, cảnh tượng kinh người.
"Vương gia có khí tượng lớn thật đó chứ, ráng lành dâng trào, là dấu hiệu của sự hưng thịnh." Tào Vũ Sinh cười ha hả nói.
"Hả?" Bỗng nhiên Thạch Hạo lấy làm kinh hãi, thần giác của hắn vô cùng mạnh mẽ, bén nhạy dị thường, cách xa vạn dặm mà hắn đã nghe được tiếng khóc đầy bi ai.
Sau đó, từ xa lại gần, phía chân trời đang có một đội nhân mã chậm rãi từ trong hư không lao tới, trên đường đi không ngừng rắc tiền giấy, những người còn lại giơ lên năm chiếc quan tài lớn màu đỏ.
Âm thanh thổn thức, âm thanh khóc lóc vang vọng khắp bầu trời.
"Chuyện gì xảy ra thế, là người của Vương gia sao?" Thiên Giác Nghĩ lộ vẻ kinh ngạc.
Rất nhanh thì bọn họ đã nhận được tin tức, năm quan tài đỏ chót kia mai táng năm người vô cùng trọng yếu ở kỷ nguyên này của Vương gia, dĩ nhiên gồm: Vương Nhị, Vương Tam, Vương Tứ, Vương Lục, Vương Thất!
"Ai giết bọn họ?" Thác Cổ Ngự Long giật nảy mình, con ngươi trợn tròn không dám tin tưởng.
"Vương gia giết liền năm con rồng?" Tào Vũ Sinh khiếp sợ, "Chuyện này không bằng chọc thẳng vào trái tim của Vương Trường Sinh hay sao? Chém chết con trai của hắn, ai làm?"
Một lát sau có tin tức xác nhận truyền tới khiến bọn họ chấn kinh ngây người, khó mà tin được.
Năm con rồng của Vương gia chính Vương Trường Sinh tự tay kết liễu, tự tay rút kiếm, một chiêu một người, giết chết khiến hình thần đều diệt, chết không toàn thây!
"Này, có ai có thể nói cho ta biết, Vương Trường Sinh vì sao lại nổi điên như thế, thật sự là làm người sợ hãi mà!" Tin tức quá kinh người, khiến người khác cảm thấy không hề chân thật chút nào.
Rất nhanh bọn họ đã dò hỏi được, lúc khối thần tinh đầu tiên xuất hiện thì trong ngày hôm đó sau khi Vương Trường Sinh nghe thấy thì liền trấn áp mấy đứa con trai của mình, đưa tới trước mặt cường giả Tiên Vực, thẩm vấn ngay trước mặt bọn họ và cuối cùng một kiếm làm thịt sạch!
Chỉ là chuyện này không có truyền ra ngoài, mãi tới rất nhiều ngày sau đó thì mới lan tỏa, người Vương gia đưa thi thể trở về, lúc này mới thấy nghe được tin tức.
"Đúng là một kẻ hung ác!" Thạch Hạo than thở, hắn ý thức được, Vương Trường Sinh còn đáng sợ hơn, lợi hại hơn cả trong tưởng tượng của mình.
Kim thái quân, lão tổ Phong gia nỗ lực rửa đi vết dơ bẩn, đi mời người, đi bác bỏ, cuối cùng là chảy nước mắt giết chết đời sau, dằn vặt trong thời gian rất lâu.
Nhưng Vương Trường Sinh vừa mới bắt đầu đã chém bay năm người con trai của mình, so sánh hai bên thật khiến người khác ngẩn người.
"Vương Trường Sinh thật là khủng khiếp, nhìn thanh tú tuyệt luân, tựa như một thiếu niên mười bảy mười tám tuổi. Một khi đã quyết định thì trời long đất lở, khiến người khác không rét mà run." Tào Vũ Sinh cảm thán.
Hai ngày sau có tin tức truyền tới, Kim gia và Phong tộc nhận được pháp chỉ, hai tộc này vô duyên với Tiên Vực, vả lại bên trong pháp chỉ còn nhắc tới, chính lão tổ của hai tộc này phải tự mình động thủ bắt đầu từ con ruột của mình, phàm là những người có cấu kết với sinh linh hắc ám, giết không tha!
Tập truyện này được đội ngũ Biên dịch truyen.free dày công vun đắp, hy vọng sẽ mang đến cho quý vị độc giả những phút giây giải trí thật khó quên.