[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1823: Thiên mệnh đã dừng.
Thời đại mạt pháp đã bắt đầu!
Hai cõi trời nối liền, vô hình trung khiến vô số tu sĩ kinh hô, thân thể không tự chủ run rẩy như vừa mất đi thứ gì đó.
Đó là thứ gì? Rất nhiều người ngẩng đầu nhìn trời, rồi lại cúi đầu vuốt ve thân thể. Rốt cuộc họ đã mất đi thứ gì? Không thể nói rõ, nhưng lại cảm nhận được, một vài điều đã rời xa mãi mãi.
“Thiên mệnh đã đình chỉ!”
Chó con nói, khuôn mặt nhỏ nhắn đen sì nghiêm túc đến đáng sợ, hàm răng sữa nghiến chặt lấp lánh, nó vô cùng nghiêm túc ngẩng đầu nhìn trời.
“Có ý gì?” Tào Vũ Sinh không hiểu.
“Thiên địa phản phệ đã bắt đầu, thiên mệnh ban tặng vạn vật đã bị thu hồi, bị đoạn tuyệt. Như ta từng nói, tuổi thọ của những người kia sẽ nhanh chóng giảm xuống. Tương lai không xa, khi Cửu Thiên Thập Địa hoàn toàn hòa làm một thể, một số sinh linh sẽ chết già ngay tức khắc!” Chó con đáp.
Ngày hôm đó, phàm là tu sĩ đều cảm ứng được, chỉ có điều đa số không ai lý giải rõ được, không biết đã mất mát điều gì.
Các cao tầng của Tiên Vực tất nhiên đều biết, từng người đều lộ vẻ trịnh trọng. Bọn họ đang thảo luận, đang trao đổi, hiện giờ càng lúc càng nhiều cường giả ủng hộ việc rút quân.
“Sự phản phệ thật đáng sợ, một khi tới thời khắc nghiêm trọng nhất, nếu Giới Môn của Tiên Vực ta không thể đóng lại, ắt sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Kết quả đó không một ai chấp nhận được!” Một ông lão lên tiếng.
“Mau, nhất định phải rút quân ngay lập tức. Loài hắc ám sinh linh này khó lòng đánh bại. Ta nghĩ cao tầng của bọn họ cũng đang lui lại, ai dám ở lại đây khi thiên địa kịch biến chứ?” Một đại thống lĩnh trung niên phụ họa, có ý muốn thoát ly khỏi vòng xoáy nguy hiểm này.
Vùng đất hắc ám đã chiếm cứ một nửa lãnh thổ, hiện tại vị chủ đạo thần bí của bọn họ cũng đang gặp mặt, đang thương thảo, quả nhiên cũng có ý định rút quân.
Thiên địa phản phệ, thời đại mạt pháp tới, ảnh hưởng này quá lớn.
“Ta cảm thấy, tuổi thọ của bản thân đã bị chém đi một chút, cần phải đi cội nguồn hắc ám để khôi phục, thật là khủng khiếp!”
Có người thì thầm trong hắc ám, rất lạnh lùng và cũng rất cay nghiệt, tâm tình không hề chập chờn chút nào.
Đồng dạng, trong số các tu sĩ Tiên Vực cũng có một nhóm người đang nhíu mày, cảm thấy ngay cả cường giả như bọn họ hôm nay cũng bị chấn động, chịu ảnh hưởng đến bản thân.
“Cần phải có quy tắc Tiên đạo tẩm bổ thì mới có thể bù đắp được!” Một ông lão than nhẹ.
Bọn họ ý thức đư��c, chuyện hôm nay còn nghiêm trọng hơn cả trong tưởng tượng. Nếu như thiên địa khô cằn tiến vào thời đại mạt pháp thì cũng chưa chắc đã khủng khiếp như ngày hôm nay.
Việc làm bọn họ sợ hãi nhất chính là, trong quá trình thiên địa kịch biến rồi lại còn bị chém một đao như thế này, nó vô hình nhưng lại có th�� chém đứt toàn bộ sinh linh!
Đó là thiên mệnh, không thể thấy được thế nhưng tồn tại chân thực, là càn khôn ban tặng, hiện giờ đang bị thu hồi đi một phần hoặc cũng có thể là toàn bộ!
Thạch Hạo ngồi khoanh chân, hắn cũng đang yên lặng thể ngộ tình huống của bản thân, vô hỉ vô ưu, để đạo tâm bản thân yên tĩnh và chiêm nghiệm mọi biến hóa trong tự thân.
Một nhát chém của thiên địa, hắn không thể nào thay đổi được, đang ở trong thiên địa này nên hắn không cách nào trốn tránh được.
“Tìm cách để tiến vào Tiên Vực không?” Tào Vũ Sinh nói, vùng thế giới này không cách nào ở lại được nữa, bọn họ đã đi tới thời đại suy tàn nhất rồi.
“Chính xác, thật sự là bất hạnh. Thời đại tồi tệ nhất đã tới, điều đáng sợ nhất cũng không phải là kết quả cuối cùng mà là quá trình, khó thoát khỏi kết cục bị chém.” Chó con cũng đang thể ngộ và đưa ra kết luận này.
Lúc này còn đáng sợ hơn cả ‘hậu thời đại mạt pháp’, tự mình trải qua loại biến đổi này thì gánh chịu càng nặng nề hơn, càng khủng khiếp hơn.
“Quả thật đi Tiên Vực có thể tránh hiểm, thế nhưng, ta không đi!” Chó con rất thẳng thừng, hiện tại chỗ kia chính là đầm rồng hang hổ đối với nó.
Nó có quá nhiều kẻ thù, không nói những người khác chỉ riêng lão tổ Hồng gia, người được gọi là nhân sủng kia thì đã khiến nó sợ hãi rồi, một khi bị phát hiện thì nhất định sẽ bị lột da róc thịt.
Không cần nghi ngờ gì cả, người tới cảnh giới Chân Tiên thì đều có thủ đoạn thông thiên, không phải là một con chó con như hiện tại có thể trói buộc được.
“Ngươi đã làm bao nhiêu chuyện xấu?” Ngay cả Thạch Hạo nhịn không được khẽ hỏi, chẳng lẽ không có lấy một bằng hữu?
“Haizz, bằng hữu đều ở giới này. Xưa giờ ta không hại người thân, không ăn cỏ ăn hoa, cho nên chỉ có thể đi Tiên Vực gây chuyện. Kết quả, bằng hữu ở giới này đều vong mạng hết ở những năm cuối Tiên Cổ, không trông nhờ được gì nữa.” Chó con thở dài.
“Trong tộc của ngươi cũng không còn một ai, hoặc là đạo lữ chẳng hạn?” Tào Vũ Sinh trêu chọc.
“Ta quật khởi từ nhân gian, lấy thân thể phàm thai thành tựu đạo quả vô thượng, đồng tôn với Tiên Vương, cùng tồn tại với trời đất, không thể trông cậy vào tộc nhân được. Đạo lữ… năm xưa lúc ta ở Tiên Vực thì quả thật cũng có, kết quả, mọi chuyện rối ren không thể đến được với nhau, nàng ngược lại muốn thu ta làm chiến sủng, bởi vì còn từng đánh một trận với Vô Chung Tiên Vương. Hiện giờ nếu như ta xuất hiện và nàng biết được thì…” Chó con nói tới chỗ này thì rụt cổ lại, không dám nói gì nữa.
Tào Vũ Sinh trợn tròn mắt, hồi lâu sau mới lên tiếng: “Ngươi đúng là chó cậy gần nhà gà cậy gần chuồng mà, lại trắng trợn đi quấy nhiễu nữ tử, gặp báo ứng đó.”
“Gâu, ngươi nói gì đó?” Chó con nhe răng nhào tới, tuy rằng chỉ to bằng lòng bàn tay thế nhưng lại có thể đè ngã Tào Vũ Sinh và đạp lên trên mặt hắn, không ngừng nhe răng gầm gừ.
“Ta nói không đúng sao?”
“Nói linh tinh! Đó chính là một vị thiên kiêu, một cao thủ tuyệt thế Tiên đạo mà ngươi lại gọi là dân nữ ư? Lúc đó là ta đang khiêu chiến quyền uy, không sợ cường quyền!” Chó con lớn tiếng nói đầy vẻ chính nghĩa.
Trên Cửu Thiên không cách nào yên tĩnh được, các tộc đều hoảng sợ, thời đại mạt pháp đã tới, ai có thể trấn tĩnh chứ?
Hiện giờ các Đại Thế Gia Trường Sinh đều đang tất bật tìm cách thỏa hiệp để tiến vào Tiên Vực nhằm tránh né đại tai kiếp, một giới này không thể ở lại được nữa.
Vì thế, bọn họ không tiếc trả giá đắt, trao đổi lợi ích với một số thế lực lớn của Tiên Vực.
Ví như, có Đạo thống Trường Sinh muốn gả Thánh Nữ của giáo mình cho đệ tử trẻ tuổi trong một gia tộc Chân Tiên nào đó của Tiên Vực, dù Đạo thống này quy định Thánh Nữ phải băng thanh ngọc khiết, tuyệt đối không thể xuất giá.
Đồng thời, cũng chẳng hề yêu cầu cao với đệ tử trẻ tuổi của gia tộc Chân Tiên, dù cho không phải là truyền nhân dòng chính thì cũng được, chỉ cần có thể dẫn giáo này nhập Tiên Vực là được.
Mục tiêu đầu tiên của đám Thạch Hạo là Kim gia, sau hai ba ngày thăm dò thì cả ba đã hiểu rõ được chút tình huống.
Kim gia đang tích cực liên hệ với thân tộc của mình trong Tiên Vực, thế nhưng ban đầu có chút manh mối và về sau lại mất đi liên lạc.
Hiện giờ, bọn họ hi vọng dùng cổ kinh truyền đời của tộc mình làm mồi nhử để trao đổi lợi ích với một thế lực của Tiên Vực.
Ngoài ra, bọn họ cũng thử liên lạc với sinh linh hắc ám, chuẩn bị toàn diện.
“Lão già Kim thái quân rời đi rồi!”
Thạch Hạo sớm đã thu lại toàn bộ khí tức, tinh quang trong mắt lóe lên rồi biến mất.
Rốt cuộc hắn cũng đã cảm ứng được, Kim thái quân đang chuẩn bị rời khỏi Kim tộc.
Trước kia còn tưởng rằng bà ta đã rời đi từ lâu, kết quả lâu nay vẫn ở trong tộc.
Cũng còn may là bọn họ không có hành động lỗ mãng, chưa từng mạnh mẽ xông thẳng vào, nếu không Kim thái quân tự mình chủ trì trận pháp tuyệt thế của tộc này, rất có thể toàn bộ sẽ bị diệt sát tại chỗ.
Một chiếc xe kéo từ từ rời khỏi Kim gia, nó mang theo từng làn sương mù hỗn độn, trông mờ ảo khôn cùng. Chín con chim Loan hình thể tựa Phượng Hoàng kéo xe, trông thần võ vô cùng!
Chiếc xe kéo này được đúc từ thần kim, mang theo dấu vết tang thương của thời gian. Đây là một chiếc xe kéo vô cùng mạnh mẽ, từng trải qua cuộc chiến Thái Cổ!
Ngoài ra, chín con chim Loan kia cũng rất mạnh, lông vũ linh động ánh lên vẻ lạnh lẽo của kim loại khiến lòng người sợ hãi.
Chí Tôn xuất hành, phô trương vô cùng!
Có thể thấy được, dù cho là tu sĩ cảnh giới Độn Nhất cũng đều khiếp sợ, mạnh mẽ như bọn họ mà cũng không cách nào chịu đựng nổi uy thế của Chí Tôn, ai nấy đều quỳ rạp.
Cho tới những người khác thì càng không cần phải nói, đều tê liệt trên mặt đất.
Những người này đều đang đưa tiễn đầy trịnh trọng, cũng tiễn đoàn xe của Kim thái quân rời đi.
Thạch Hạo nghiêm túc, thân là Chí Tôn, quả nhiên không hề có một người yếu, đều là từ trong núi thây biển máu mà bò dậy thành đạo, tất cả đều là những người kiệt xuất trong đám người kiệt xuất, là anh tài từ Thái Cổ đến nay.
“Có thể phá tan trận pháp của nhà này không?” Thạch Hạo hỏi chó con.
“Có chút phiền phức, trận pháp này mang theo khí tức Tiên đạo. Dù không hoàn chỉnh, song nguyên thần của ta đã tiêu tán quá nhiều, hiện giờ cũng chỉ còn lại một phần ký ức của năm xưa. Nếu như mạnh mẽ cưỡng ép phá trận thì nguy hiểm rất lớn.” Chó con đáp.
Đây chính là sách lược trước kia của bọn họ: chờ sau khi Chí Tôn rời đi rồi mới xông vào, nhẹ nhàng đào sạch thần dược viên của bọn họ.
Nhưng hiện tại đã gặp khó khăn, trận pháp của Kim gia còn lợi hại hơn cả tưởng tượng của bọn họ.
Trong mắt Thạch Hạo lóe lên thần quang, nói: “Nếu không được thì không cần vào nữa, ta đi chặn đánh Kim thái quân để buộc bà ta phải quay về!”
Tộc này cùng với Phong tộc từng tiếp xúc với sinh linh hắc ám, Thạch Hạo đã mơ hồ đoán ra được nên ra tay với bà ta thì cũng không cảm thấy tội lỗi lắm.
“Có thể thử xem sao!” Chó con đồng ý, nó có mưu đồ khác.
Mọi diễn biến tiếp theo sẽ được truyen.free độc quyền gửi đến quý vị độc giả.