[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1818: Chí Tôn Thạch Hạo.
"Kìa kìa, ta nói tên đạo trưởng Tào kia chẳng khác gì chó lạc chủ, ủa, sao có người lại tức giận thay hắn vậy nhỉ? Lạ thật đó nha, thì ra là một chú cún con." Tiếng cười từ tửu lâu lát gạch vàng vọng xuống.
"Ha ha..." Rất nhiều người trên tửu lâu cười vang. Nơi đó là một đám công tử nhà quyền quý, là đệ tử của những thế gia đỉnh cấp, thậm chí có cả truyền nhân của đại giáo bất hủ.
Ngoài ra, còn có tiếng cười khẽ của các thiếu nữ.
Dù không thấy mặt bọn họ nhưng ai nấy đều ở trong tửu lâu. Có thể tưởng tượng được, cả đám nghe thấy những lời lẽ ấy đều thấy buồn cười.
"Cún con, ngươi bị người ta trêu chọc rồi kìa!" Tào Vũ Sinh quay người cúi xuống nhìn cún con.
Lúc này, cún con mở to đôi mắt đầy vẻ giận dữ, hai lỗ mũi phì phì khói trắng, nghiến răng nghiến lợi nói: "Nhóc con, các ngươi chết không được đâu, nhưng ta có thể cho các ngươi biết, sống còn khó chịu hơn chết gấp trăm lần!"
Dù lai lịch không tầm thường nhưng tính khí con cún này chẳng hề hiền lành chút nào, nó muốn trả mối thù này.
"Nhân sủng, lên đi, lên bắt chúng lại đây cho ta!" Cún con hô lên với Tào Vũ Sinh.
Tiếp đó, vun vút, dù chỉ to bằng bàn tay nhưng tốc độ của nó cực kỳ nhanh khiến người khác không thể phản ứng kịp. Nó đã xuất hiện trên đỉnh đầu Tào Vũ Sinh.
"Bà nội nó chứ! Ngươi xuống ngay cho ta! Anh danh một đời của đạo gia ta há lại bị hủy trong tay ngươi!" Tào Vũ Sinh giận dữ, dùng sức kéo nó xuống.
Làm gì cũng vô dụng!
Bởi vì, con cún này có lai lịch phi phàm, dù đạo hạnh đã thoái hóa nhưng thân thể vẫn cường hãn đến mức khó tin. Nó ngồi lì ở đó, mặc cho người khác dùng thần binh sắc bén công kích cũng chẳng thể chém đứt.
Cún con ngồi trên đầu Tào Vũ Sinh vững như bàn thạch, không thể lay động dù chỉ một li.
"Nhân sủng, lên cho ta!" Cún con hét lớn.
Tất cả mọi người gần đó đều ngỡ ngàng muốn ngất xỉu. Mấy người này rốt cuộc có lai lịch thế nào vậy, ngay cả một chú cún con mà cũng ngông cuồng đến vậy, lại còn đang tự nội đấu với nhau nữa chứ!
"Ha ha..."
Tiếng cười vang dội từ tửu lâu vọng ra, rất nhiều người đang cười rộ.
Dù tòa tửu lâu kia nằm giữa phố chợ nhưng lại lộng lẫy tráng lệ, cột trụ chạm trổ tinh xảo. Đó là một tòa bảo lâu, xác thực là một món pháp khí, nơi những người có thân phận dừng chân và giao dịch.
Thạch Hạo không hề nói gì. Một người một cún này thật là một cặp oan gia, trời sinh đã xung khắc, tựa như oan gia ngõ hẹp từ kiếp trước, kiếp này định phải quấn lấy nhau.
"Ông nội ngươi chứ! Con cún ghẻ này, xuống ngay cho ta!" Tào Vũ Sinh dùng bàn tay mập mạp của mình ra sức kéo.
"Đi!"
Cún con lại hét lên một tiếng. Thân thể nó phát sáng, bộ lông đỏ chói lóa mang theo Tào Vũ Sinh bay vút lên, hướng thẳng về tòa tửu lâu kia.
Hai ông lão áo xám phía trước nhìn nhau, không hề ngăn cản. Bọn họ vốn muốn bắt tên Tào mập này, giờ hắn lại tự mình dâng tới cửa.
"Thả ta xuống!" Tào Vũ Sinh ra sức giãy giụa.
"Đừng nhúc nhích, đây chính là Ngự Nhân thuật. Hiện giờ ngươi chẳng khác nào một phi kiếm hình người vậy đó." Cún con nói.
Tiếng ồn ào ầm ĩ vang lên, đám người vây quanh bên ngoài tửu lâu, háo hức xem trò vui.
Tất nhiên, Thạch Hạo cũng theo sau. Đến cảnh giới như hắn, dù có đứng ngay trước mắt mọi người thì cũng không ai có thể nhìn thấu sâu cạn.
Một người một cún vừa đánh nhau vừa phóng lên tửu lâu, cứ thế tiến thẳng lên tầng mười – tầng cao nhất.
Đây là một gian phòng rộng lớn với nhiều phòng khách sang trọng, tỏa ra ánh sáng lung linh, tinh khí nồng đậm. Cả tòa lâu đều là pháp khí, cực kỳ thích hợp cho việc dừng chân tu luyện.
Trưởng tôn Vương gia, Vương Thiên, đã sớm ra ngoài đứng đó, dõi mắt nhìn Tào Vũ Sinh, cười lớn nói: "Đạo trưởng Tào, Vương Thiên xin nghênh đón ngài."
Nơi đây tập trung không ít người. Người trẻ tuổi chiếm đa số, đương nhiên cũng có một vài tu sĩ tiền bối đang quan sát vở kịch vui này.
"Đạo trưởng, tình cảnh của ngài thật đáng lo đó, một chú cún con lại làm mưa làm gió trên đầu ngài. Hay là ngài gia nhập Vương gia ta đi." Trưởng tôn Vương gia Vương Thiên ôn hòa nói.
Rất nhiều người nở nụ cười, Tào Vũ Sinh dáng vẻ có chút chật vật.
"Hì hì..." Một vài thiếu nữ che miệng cười trộm với vẻ châm biếm. Tên này kém xa những anh hùng thiếu niên trong mắt các nàng.
"Vương gia à, ta không với tới nổi!" Tào Vũ Sinh lạnh giọng nói. Hắn vốn còn muốn ra ngoài ra oai, kết quả con cún này tính tình quá nóng nảy, cuốn lấy hắn, chẳng còn chút uy nghiêm nào.
Về phía cún con, nó đang bận làu bàu niệm chú vận công.
"Đây là cún do đạo trưởng nuôi sao? Cũng đáng tiền thật đó, đáng yêu ghê nha. Là giống gì thế? Mới nhỏ mà đã mở ra tuệ quang rồi. Hôm nào ta cũng phải nuôi một con mới được." Vương Thiên cười nhẹ nói.
Nhìn thì ôn hòa vậy, nhưng thực ra là đang chế nhạo Tào Vũ Sinh.
Nhưng hắn không biết, làm như vậy là đang kích thích cún con, hoàn toàn đắc tội với nó rồi.
"Gâu, vả miệng!"
Cún con gào lên một tiếng, để lại một chuỗi tàn ảnh trong hư không. Tiếp đó, *bốp*, vuốt cún đánh thẳng lên mặt Vương Thiên, quá nhanh, căn bản không thể tránh né được.
Mọi người ở đây, chỉ có Thạch Hạo là nhìn rõ. Những người khác không sao bắt kịp.
Vuốt cún này vừa vang dội lại vừa đẫm máu, bởi vì nó quá sắc bén. Vuốt nhỏ vả lên mặt Vương Thiên khiến hắn lảo đảo, tiếp đó văng ngược sang ngang, đập thẳng vào một chiếc bàn đá.
Đồng thời, trên mặt hắn xuất hiện mấy vết cào sâu mang theo máu, đó là vuốt cún lưu lại.
Tất cả mọi người đều ngây người, không ngờ chỉ một chú cún con mà sau khi bị chọc giận lại độc ác đến thế, đánh bay cả Trưởng tôn Vương gia.
Cần biết, đây chính là Trưởng tôn của thế gia Trường Sinh, nhìn nhã nhặn vậy nhưng thực ra lại ẩn chứa thần lực khủng khiếp, một khi ra tay thì không ai là đối thủ.
Hắn chính là cháu ruột của Vương Trường Sinh, được bồi dưỡng trong rất nhiều năm, cực kỳ ít khi ra ngoài, thực lực phi thường mạnh mẽ!
Mấy người bọn họ vô cùng khó tin, chỉ vừa mới thấy mặt mà đã bị một con cún to bằng bàn tay đánh cho máu chảy đầm đìa, bay ngược sang ngang.
Có một vài thiếu nữ mở lớn miệng, dáng vẻ thờ thẫn kinh ngạc thốt lên.
Thật khó mà tin được!
Rất nhiều người như hóa đá.
"Ngươi dám!" Hai ông lão áo xám muốn nhào tới, một người định bắt cún, một người định xách cổ áo Tào Vũ Sinh, muốn nhanh chóng tóm gọn hai kẻ này.
Không thể không nói, ra tay như thế này chính là đang sỉ nhục người khác, dù sao cũng là hành động muốn tóm cổ áo người khác.
"Hừ!"
Tiếng hừ lạnh truyền đến, thân thể hai ông lão run lên bần bật. Con ngươi mở to, nhìn về phía một người trẻ tuổi. Bọn họ kinh hãi, không tự chủ mà run rẩy.
Chỉ một tiếng hừ lạnh mà đã khiến bọn họ như bị sét đánh trúng, thân thể phát run, không nhịn được mà quỳ sụp xuống.
"Các ngươi muốn bắt ai thế hả?" Thạch Hạo lạnh lùng hỏi.
Những người khác đều nhận ra điểm bất thường, kinh ngạc nhìn về phía này, nhìn về người trẻ tuổi kia. Hắn rốt cuộc có thân phận gì mà khiến hai ông lão áo xám kia kinh sợ đến thế?
Có vài người biết được, hai ông lão áo xám này năm xưa từng hầu hạ Vương Trường Sinh, là tôi tớ của hắn!
"Ngươi..."
Hai người hoảng sợ, nỗi sợ đó xuất phát từ nội tâm, nơm nớp lo sợ, thần hồn run rẩy không thôi.
Cuối cùng, bịch bịch, bọn họ không thể nào khống chế được mà quỳ sụp xuống đất, quỳ lạy và thần phục ngay trước mặt Thạch Hạo.
Đó là bản năng của thân thể, không thể nào điều khiển được, phản bội lại ý chí của bọn họ, lại tựa như dã thú trong núi rừng nhìn thấy Thú vương, trời sinh sợ hãi.
"Ngươi là ai?" Lúc này, Vương Thiên đứng dậy, giật mình nhìn thấy tình cảnh này, sắc mặt hắn vô cùng khó coi.
Hôm nay lại bị một con cún đánh cho miệng đầy máu và đánh bay, khiến hắn xấu hổ vô cùng.
Lúc này, dù biết Thạch Hạo rất bất phàm nhưng hắn cũng không nhịn được quát lớn, lửa giận sục sôi. Hắn rất muốn giết người, vả lại hắn cũng chẳng hề lo lắng gì, bởi vì bên trong cứ điểm này có thành viên của Cửu Long tọa trấn.
"Ta là ai?" Thạch Hạo lạnh nhạt đứng đó hỏi.
Vương Thiên chợt kinh hãi. Bị ánh mắt của Thạch Hạo quét qua, dù mạnh mẽ như hắn, đang ở cảnh giới Độn Nhất cũng mềm nhũn cả hai chân, tâm thần run rẩy, quỳ rạp xuống đất.
Đó là bản năng của sinh vật, khúm núm trước cường giả siêu cấp. Hắn không thể nào khống chế được mà dập đầu trên mặt đất, cả người run rẩy không thôi.
Tất cả mọi người đều hóa đá.
Những người đến từ Gia tộc Trường Sinh đều cảm thấy hoảng sợ.
Dù cho là sinh linh trẻ tuổi của Tiên vực cũng lộ vẻ kinh sợ.
Có thiếu nữ che miệng bật thốt lên: Dù gì cũng là Vương Thiên, Trưởng tôn của Vương gia, bị người quát một câu, liếc nhìn một cái mà đã quỳ rạp xuống, thật quá kinh người.
"Ha ha... Trưởng tôn Vương gia, không phải ngươi rất kiêu căng sao? Sao giờ lại quỳ rạp thế hả, y như ta đã nói, quỳ rạp xuống cung nghênh ta mà." Tào Vũ Sinh cười lớn đầy vui sướng, cuối cùng cũng xem như xả được cơn tức giận.
"Hừ!" Đúng lúc này, trong hư không truyền ra tiếng hừ lạnh tựa như sấm nổ, khiến thần hồn người nghe run rẩy.
"Dám làm loạn ở địa bàn Vương gia ta ư?" Chớp mắt khi lời nói kia truyền tới, một bàn tay khổng lồ từ nơi cứ điểm cũng lao tới, bao phủ lấy tửu lâu, hòng bắt giết Thạch Hạo.
"Vương Đại, ngươi quá tự cao đó, muốn động thủ với ta ư?" Lúc này Thạch Hạo cũng xuất thủ.
Bịch, hắn không hề tiết lộ khí tức ra ngoài, thế nhưng cánh tay phải duỗi ra, năm ngón tay mở rộng, nắm chặt lấy bàn tay lớn trong hư không kia, tiếp đó bóp nát.
Từ phía cứ điểm vọng ra tiếng gào lớn, mang theo vẻ tức giận cùng chút sợ hãi!
Vương Đại chấn kinh. Có người tóm chặt lấy cánh tay hắn và lôi ngược hắn từ trong cứ điểm ra ngoài.
Rầm!
Thạch Hạo buông tay, ném một người tóc xám xuống đất, khiến cho nơi đây rung chuyển liên hồi. Đây chính là Vương Đại, một trong Cửu Long của Vương gia.
Lúc này, tất cả mọi người như tượng đất, kinh ngạc đến ngây người.
Bản chuyển ngữ này được thực hiện độc quyền bởi truyen.free.