[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 180: Dung hợp
Trên ngọn thần sơn, một bóng người tỏa khí lành, hào quang rực rỡ. Hắn bước một bước, dưới chân liền hiện ra một đại lộ vàng óng, lao vút đi không biết bao nhiêu vạn dặm.
Con đường vàng ấy phi tốc vô ngần, tựa sao chổi rực rỡ thần quang vắt ngang trời cao. Dù đã đứng cách Bổ Thiên Các xa vạn dặm, hắn vẫn không hề có ý định tiếp cận.
“Nếu ngươi không chết đi, quả là quá nghịch thiên! Đợi khi ngươi gặp nạn...” Lời hắn lạnh lẽo, vầng thánh quang chấn động càn khôn đã thu liễm từ lâu. Giờ đây, hắn đứng sừng sững trên một ngọn núi hùng vĩ.
Không chỉ riêng hắn, còn hai bóng người khác cũng xuất hiện, nhưng họ đều không tiến lại gần, mỗi người đứng một phương, lẳng lặng dõi theo.
Bên trong Bổ Thiên Các, Tế Linh tràn trề sinh lực. Những lá cây dần chuyển xanh biếc, rồi lấp lánh tỏa ra bảo quang an lành. Trên thân dây leo không ngừng vang lên tiếng ầm ầm, khí hỗn độn cuồn cuộn xuất hiện cùng những âm thanh đáng sợ.
Tất cả mọi người đều hân hoan, đệ tử Bổ Thiên Các đều quỳ lạy. Một vài trưởng lão vui mừng đến phát khóc, bởi Tế Linh đã thức tỉnh, chẳng tin tức nào tốt lành hơn thế.
Những năm gần đây, Tế Linh ngày càng suy yếu, gần như héo tàn. Chuyện này đã sớm truyền ra ngoài, khiến uy danh Bổ Thiên Các xuống dốc không phanh, kém xa thuở trước.
Nếu là trong quá khứ, chỉ cần họ truyền lệnh, khắp nơi không ai dám không nghe theo. Thế nhưng hiện tại, rất nhiều thế lực lớn cũng ngấp nghé đòi ngang hàng, tất cả đều vì Tế Linh sắp tàn lụi.
Trải qua tháng năm dài đằng đẵng, Bổ Thiên Các đã mất đi bảo thuật trấn giáo, Tế Linh lại gần như diệt vong. Một thế lực cao nhất như họ, tất nhiên sẽ dần thụt lùi và ắt sẽ gặp đại nạn.
Giờ khắc này, trên dưới Bổ Thiên Các đều nhiệt liệt hoan hô, bởi vì Tế Linh thật sự đang thức tỉnh, xóa bỏ toàn bộ vẻ uể oải trước đây. Tất cả lá cây đều xanh tươi mơn mởn, lưu chuyển ánh xanh lấp lánh.
Nhóc Tỳ ngây người, gốc dây leo này đã thay đổi hoàn toàn, tựa như được điêu khắc từ ngọc bích, tỏa ra bảo quang xanh biếc, những tia khí lành không ngừng bốc lên.
Đây là cây Hồ Lô mà mình từng thấy sao? Hoàn toàn khác biệt!
Những gợn sóng mạnh mẽ không ngừng khuếch tán, sức sống trỗi dậy, tựa như một vị thần linh niết bàn rồi tái sinh. Trên trời, luồng ánh sáng thần thánh từ ngân hà không ngừng đổ xuống, kết hợp với tinh hoa mặt trời, toàn bộ đều bị cây dây leo già nua kia nuốt trọn.
Không biết đã trải qua bao lâu, hơi thở sự sống lại tràn ngập nơi đây. Cây dây leo già nua bắt đầu trổ lộc, những mầm non tựa mã não xanh, toàn thân sáng bóng, vô cùng mạnh mẽ.
Cuối cùng, khi mọi thứ trở lại yên tĩnh, những dị tượng kia đều biến mất, nó trở nên thần dị vô cùng, xích thần trật tự lượn lờ quanh thân, tựa như thần linh uy nghiêm bất khả xâm phạm.
Tế Linh phục sinh, một lần nữa mạnh mẽ phát triển, tin tức truyền khắp Bổ Thiên Các, lập tức vô số tiếng hoan hô vang lên, mọi người vô cùng phấn chấn.
Sự kiện trọng đại như vậy ắt sẽ lan truyền ra ngoài. Tin tức nhanh chóng khuếch tán, trong khoảnh khắc, các thế lực lớn trong Đại Hoang mênh mông đều chấn động, không ai không kính nể.
Ai cũng cho rằng cây dây leo già nua này sẽ phải chết, dù sao đã sống lâu đến vậy, sao còn có thể kiên trì được nữa? Thế nhưng không ngờ rằng nó lại có thể gắng gượng vượt qua, chỉ cần đến gần Bổ Thiên Các là sẽ cảm nhận được hơi thở sinh mệnh tràn đầy kia.
Bên ngoài Bổ Thiên Các, sâu trong một ngọn núi lớn, một bóng người phát sáng kh��� thở dài, bước lên đại lộ ánh sáng vàng, trong nháy mắt biến mất không còn dấu vết.
Một con hung cầm khổng lồ, đôi mắt tựa vầng trăng máu không ngừng chớp động, mang theo những làn khói đen ngập trời, giương cánh bay về phía vòm trời bên ngoài vực ngoại. Bởi quá to lớn, nó không muốn bay trong tầng mây, vì như vậy sẽ kinh động toàn bộ đại địa bên dưới.
Lại có một luồng thần quang, lấp lánh như mặt trời trực tiếp nổ tung, biến mất tại chỗ, đáng sợ đến nỗi khiến người khác tê rần cả da đầu.
Tế Linh Bổ Thiên Các thức tỉnh, niềm vui mừng hân hoan trong Tịnh Thổ phải mất mấy ngày mới dần bình tĩnh trở lại.
Đêm khuya, Nhóc Tỳ ngồi xếp bằng bên dưới lục đằng sáng lấp lánh, trong tay cầm một khối cốt thư chăm chú nghiền ngẫm. Ngồi ở nơi đây, tâm trí nó đặc biệt yên tĩnh.
Bởi vì đã mang về bùn cát của Bất Lão Tuyền giúp Tế Linh thức tỉnh, nó đã lập được đại công, nên được Các chủ cho phép mang những phù văn cốt thư trong Tàng Kinh Các đến nơi đây nghiên cứu.
Mấy ngày trôi qua, cuối cùng nó cũng đã dung hợp b���o thuật của Kim Sí Đại Bằng và bảo thuật Thanh Thiên Bằng làm một. Uy lực tăng lên rất nhiều, khủng bố tuyệt luân!
“Khối kim cốt kia rốt cuộc nằm ở đâu? Nếu ta có thể tìm thấy, môn bảo thuật này của ta nhất định sẽ lột xác về chất.” Ánh mắt Nhóc Tỳ sáng rực.
Phía sau thân thể Nhóc Tỳ, một vầng thần nguyệt màu vàng hiện lên, giờ có thể gọi là trứng thần, đang thai nghén một con Ma cầm Thái Cổ. Cảnh tượng này khiến Nhóc Tỳ đang ngồi đó trở nên vô cùng siêu nhiên.
“Ồ, con Ma cầm này hình như không giống lắm.” Nó quay đầu nhìn rất chăm chú, lộ ra vẻ mặt khác thường.
Suốt đêm này, nó ngồi đây ngộ đạo, giúp bảo thuật chim Bằng thăng hoa. Sau khi đã triệt để thông hiểu đạo lý, nó phát hiện con Ma cầm Thái Cổ này có chút khác lạ, vô cùng thần bí và mạnh mẽ.
Lúc thì ánh vàng lấp lánh, lúc sau lại chuyển sang màu xanh, tựa như đang chuyển hóa thành cá vậy. Thật là quái dị.
Nhóc Tỳ nghi ngờ, sau nhiều lần suy diễn, đã phát hiện bản thân dung hợp hai môn bảo thuật này lại với nhau quả nhiên không sai, uy lực tăng vọt, m��nh hơn không chỉ vài lần.
Thế nhưng vì sao lại như vậy? Nó tỉ mỉ quan sát, chăm chú cân nhắc và suy tư.
“Đây chẳng lẽ là... Côn Bằng?!” Nó đột nhiên chấn động, bỗng nhiên nhớ tới rồi trợn tròn mắt như không thể nào tin được.
Nó thật sự hoảng sợ, sinh linh này có thể nói là chí cường, không gì sánh được, đủ để xếp vào hàng ngũ mười đại thần cầm hung thú mạnh nhất thời Thái Cổ!
“Có thật hay không đây?” Nhóc Tỳ hoài nghi, tuyệt đối không ngờ rằng bản thân chỉ mân mê và ngộ đạo, sau khi dung hợp, vậy mà hóa sinh ra một con Ma cầm như vậy.
Nó nhìn chằm chằm vào sinh linh bên trong quả trứng thần màu vàng kia, thật sự có điểm giống như đang chuyển đổi giữa cá và chim, rất mơ hồ, sương mù lượn lờ, tràn ngập một loại khí thế đáng sợ.
“À, ta đã bước ra một con đường, nhưng đây chỉ mới là điểm bắt đầu mà thôi. Nó khẳng định không phải là Côn Bằng chân chính, chênh lệch còn rất lớn, chỉ cần cố gắng lột xác để tiếp cận nó là được.”
Trong mắt Nhóc Tỳ lộ ra những tia ánh sáng hừng hực, nó vô cùng hài lòng. Tìm thấy một con đường mạnh mẽ, rất có khả năng, nó hy vọng sẽ tái hiện lại một môn bảo thuật chí tôn!
Bảo thuật của Côn Bằng, bất kể là thời Thái Cổ chư thần cùng tỏa sáng, hay là hiện tại và tương lai, đều tuyệt đối là một đại thần thông cái thế, từng được xếp vào nhóm mười người mạnh nhất.
“Kim Sí Đại Bằng và Thanh Thiên Bằng dung hợp với nhau lại có thể sản sinh biến hóa ra Côn Bằng, ta muốn tiếp tục nghiên cứu!” Nhóc Tỳ tràn đầy lòng tự tin.
“Không sai, con đường mà cháu chọn rất đúng, Kim Sí Đại Bằng và Thanh Thiên Bằng dung hợp lại, tái hiện Côn Bằng!” Một thanh âm rất xa xưa và tang thương truyền tới.
Nhóc Tỳ kinh hãi, đột nhiên ngẩng đầu lên, thì ra là cây dây leo già nua kia. Đây là lần đầu tiên nó mở miệng nói chuyện, và đang trò chuyện với Nhóc Tỳ.
“Tế Linh đại nhân, xin hãy chỉ điểm cho cháu!” Nhóc Tỳ nhảy lên ôm chầm lấy cây Hồ Lô, đôi mắt to chớp chớp, vô cùng ước ao.
Dây leo già im lặng. Ai dám to gan với nó như vậy? Những người gặp nó đều phải quỳ lạy, vậy mà đứa bé này lại không hề sợ hãi, cứ như rất thân quen, giống một con gấu ôm chặt thân cây treo lủng lẳng trên người nó.
Nhóc siêu quậy có chút phấn khích, dù sao thì chính mình đã mang về “Bất Lão bùn cát” giúp Tế Linh từ tình trạng sắp chết sống lại, tin rằng đối phương sẽ không trách cứ gì mình.
“Ta chỉ là một cây dây leo, không hiểu Côn Bằng pháp thì sao mà chỉ điểm cho cháu được? Chỉ là hướng dẫn cho cháu đi đúng đường mà thôi.” Tế Linh than thở.
Nhóc Tỳ vò đầu, buông lỏng tay ra, nhỏ giọng nói: “Có thể chỉ điểm cho cháu thứ khác được không?”
“Muốn học hỏi thì cứ vào Tàng Kinh Các, bên trong có không ít kinh văn, thậm chí còn vô cùng ghê gớm nữa.” Dây leo già lên tiếng, dường như rất uể oải.
Nhóc Tỳ nghi ngờ, cảm thấy có điều gì đó không đúng, nói: “Tế Linh đại nhân, ngài làm sao vậy?”
“Ta sắp chết!” Dây leo già bình tĩnh nói, giống như là một chuyện rất đỗi bình thường.
Nhóc Tỳ kinh ngạc, che cái miệng nhỏ lại, nói: “Sao lại như vậy được chứ, ngài mới khôi phục sức sống, sao lại sắp chết được?”
Tế Linh hiện tại rất xanh tươi, như được điêu khắc từ ngọc bích, ánh sáng thần thánh dâng trào, tràn đầy sự thần bí và mạnh mẽ. Hơi thở sinh mệnh tràn ngập khắp nơi khiến người người kính nể.
“Ta sống từ Thượng Cổ đến hiện tại, đã lâu lắm rồi, sinh mệnh khô cạn, chuyện này rất bình thường.” Nó mở miệng nói.
“Nhưng mà, trạng thái của ngài so với trước đây tốt h��n rất nhiều.” Nhóc Tỳ không tin.
“Bởi vì cần phải như vậy. Nếu như lập tức tọa hóa, Bổ Thiên Các rất có khả năng sẽ gặp họa ngập đầu.” Tế Linh thở dài một hơi.
“Hả?” Nhóc Tỳ kinh ngạc thốt lên.
“Hoang vực sẽ đại loạn, có lẽ sẽ bắt đầu từ Bổ Thiên Các, bắt đầu lan tràn, cũng có thể vì cái chết của ta mà mở đầu.” Tế Linh mang theo một nỗi cô đơn.
Nhóc Tỳ đờ ra, đây cũng không phải là lần đầu tiên nó nghe thấy. Xem ra sẽ có một ngày, Hoang vực sẽ xuất hiện một đại kiếp nạn.
“Thời loạn lạc đến, hết thảy đều là hư ảo. Chỉ có thể khiến bản thân mình càng mạnh mẽ hơn thì mới có khả năng sống tiếp.” Dây leo già nói như vậy.
“Ngài thật sự sắp chết sao?” Nhóc Tỳ nhìn nó tràn đầy sức sống, không nghĩ tới cuối cùng kết quả lại là như vậy.
“Không còn cách nào khác.” Tế Linh gật đầu.
Nhóc Tỳ chần chờ trong chốc lát, nói: “Nếu cho ngài hai giọt Bất Lão Tuyền chân chính thì có thể cứu được không?”
Tế Linh lắc đầu, nói: “Sinh mệnh khô cạn, ai cũng không thể ngăn trở được. Chỉ vài giọt thần dịch thì không thể thay đổi được vận mệnh của ta.”
Nhóc Tỳ nghe vậy thì chỉ có thể thở dài một tiếng, một vị Tế Linh mạnh mẽ như vậy cuối cùng cũng sẽ chết. Bên trong túi Càn Khôn của nó có một bình ngọc, bên trong có năm con rồng nhỏ màu vàng đang ngủ đông, chính là năm giọt thần dịch quý giá.
“Ta sẽ tiếp tục kiên trì giúp Bổ Thiên Các tranh thủ thời gian, có thể là mấy tháng, cũng có thể là một năm.” Tế Linh mở miệng, nó sẽ không chết ngay lập tức, muốn chống đỡ thêm một đoạn thời gian nữa.
Nhóc Tỳ trò chuyện thêm một lúc nữa, cảm thấy dây leo già rất cởi mở, cơ bản chẳng buồn phiền gì cả. Theo như nó từng nói, sống quá lâu nên đã nếm trải đủ vị đời, cũng là chuyện bình thường.
Thấy nó như vậy, Nhóc Tỳ cũng không còn trầm tư như lúc nãy nữa mà tâm tình khôi phục như cũ, cũng chẳng thương cảm gì hết.
“Tiền bối, ngài thật sự không thể chỉ điểm chút gì cho cháu sao?”
“Ta thật sự là không hiểu Côn Bằng pháp.”
Nhóc Tỳ cũng không từ bỏ, nói: “Ngài mạnh mẽ như vậy, nhất định s��� có biện pháp. Không phải ngài nói con đường của cháu đi là đúng sao? Cháu nghĩ nếu đạt được khối kim cốt trong Tàng Kinh Các thì nhất định có thể giúp cho môn bảo thuật này của cháu càng thêm mạnh mẽ hơn, sẽ lột xác và thăng hoa.”
Dây leo màu xanh run run, rồi mọc ra một mầm non hướng xuống lòng đất. Bùn đất bị tách ra hai bên, dây leo thâm nhập vào rất sâu trong lòng đất, cuối cùng quấn lấy một khối kim cốt từ trong lòng đất lên.
Đôi mắt Nhóc Tỳ đỏ rực, nhìn chằm chằm không chớp mắt. Phía trên khối xương màu vàng này lấp lánh những phù văn, vô cùng mãnh liệt, linh tính còn hơn xa bảo cụ, xem ra vô cùng thần bí.
“Đây chính là khối kim cốt kia sao, sao lại ở chỗ này?” Nhóc Tỳ giật mình, sau đó tập trung vào bùn đất nơi rễ Tế Linh. Chẳng lẽ bên dưới còn chôn rất nhiều cốt thư? Thần thông trấn giáo đã thất lạc chắc cũng nằm ở nơi đây.
“Chính là khối kim cốt này, không kém bảo thuật trấn giáo chút nào. Nếu cháu thực sự tìm hiểu được, sẽ rất có lợi đấy.” Tế Linh lên tiếng.
Tuyệt tác dịch thuật này chỉ có thể tìm thấy tại truyen.free.