Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1793: Khó giải.

Thạch Hạo mở to mắt, rồi lại một lần nữa nhìn về phía chín bộ xương rồng kia. Chúng đang kéo một chiếc quan tài đồng, bồng bềnh trôi gần vùng hắc ám rồi dần khuất dạng.

"Đuổi!"

Hắn chỉ thốt lên một chữ rồi nhanh chóng đuổi theo. Tại sao chúng lại đến đây, và đến đây để làm gì?

Nhưng chín bộ xương rồng kia quá nhanh, kéo quan tài đồng lao vào bóng đêm, hắn mơ hồ nghe thấy từng tiếng rồng ngâm vang vọng.

Thạch Hạo thở dài, dừng lại ở khu vực ngoại vi hắc ám rồi lẳng lặng đứng nhìn. Hắn không đuổi theo vào trong, bởi vì từ lâu đã nghe nói bên trong là tuyệt địa.

Bất kỳ sinh linh nào tiến vào, cho đến nay vẫn chưa hề có kẻ nào sống sót trở ra! Vì sao quan tài đồng cùng long cốt kia lại xuất hiện ở đây? Hắn suy nghĩ một lúc, chúng đi sâu vào như vậy, rốt cuộc là để làm gì?

"Đây rốt cuộc là vật chất gì?" Thạch Hạo nhíu mày nhìn về phía trước, nơi đó đen kịt một vùng, đưa tay không nhìn thấy được năm ngón.

Giữa trời nắng chang chang, nhưng không một tia sáng nào có thể lọt vào, dường như là vực sâu địa ngục nuốt chửng mọi ánh sáng. Biên giới vùng hắc ám có khói đen bốc lên cuồn cuộn như những đợt sóng đen.

"Khí tức kỳ lạ!"

Ở đây, Thạch Hạo cảm nhận được một mùi vị quen thuộc, có chút tương tự với khói đen đã giáng xuống từ trên bầu trời khi Đại Trưởng Lão Mạnh Thiên Chính biến mất trước kia, thế nhưng nó lại nồng đậm hơn rất nhiều.

"Ăn mòn Linh Giới, rồi lại ăn mòn ra tận thế giới hiện thực, quả là bá đạo..." Thạch Hạo chần chừ một lát, hắn muốn chạm vào để tự mình cảm nhận xem sao.

Thế nhưng, hắn không dám làm liều. Dù cho rất tự tin, nhưng khi đối mặt với vật chất hắc ám này, hắn buộc phải cẩn thận. Bởi vì ở Ba Ngàn Châu, chưa từng có ai sống sót khi bị luồng khói đen này chạm vào.

Bao gồm cả những lão giáo chủ với tuổi tác lâu đời.

Vùng đất Mười Lăm Châu rộng lớn đến nhường nào. Tất nhiên sẽ có một số đại giáo không kịp rút lui, cứ thế bị nuốt gọn và diệt sạch!

Thạch Hạo bắt lấy một con độc mãng gần đó rồi ném vào trong. Chỉ trong tích tắc, con độc mãng to như thùng nước kia chợt cứng đờ, im lặng phơi thây tại đó.

Thi thể không hề tổn hại, không giống như bị bảo thuật công kích. Việc này khiến Thạch Hạo nhíu chặt lông mày. Con độc mãng này chết thật kỳ lạ.

Hắn lùi về sau rồi vẫy tay, vận dụng bí thuật thu hồi thi thể con mãng xà kia ra ngoài, muốn kiểm tra kỹ càng ở khoảng cách gần.

Thế nhưng, khói đen cuồn cuộn bốc lên, một luồng khí tức khủng khiếp ập tới. Thạch Hạo quyết đoán lùi lại, hắn cảm nhận được uy hiếp sinh tử.

"Khó đối phó thật!"

Sau khi khói đen rút về, hắn lại lần nữa động thủ, phong ấn con độc mãng hoàn toàn rồi kéo về trước mặt. Sau khi kiểm tra kỹ lưỡng thân thể của nó, hắn càng thêm nghi hoặc.

Không hề giống như bị sát phạt nhanh chóng. Nguyên thần của nó bị đánh tan, chết hoàn toàn.

"Xoẹt!"

Thạch Hạo giơ tay, Thảo Tự Kiếm Quyết được phát động. Một luồng kiếm khí sắc bén chém đứt con độc mãng này, hắn phát hiện huyết dịch trong cơ thể mãng xà đã thay đổi màu sắc.

Đen kịt! Từ đỏ biến thành đen, u ám đầy tử khí, không hề có chút linh tính nào như trước đây.

Ngoài ra, không còn thấy bất cứ điểm khác biệt nào nữa.

Khi một luồng khói đen từ trong thân thể mãng xà lao về phía hắn, Thạch Hạo vung chưởng đánh tới, khiến nó tán loạn thành từng tia.

Thế nhưng nó lại bám dai như đỉa. Luồng khí đen bị phân tán kia lại lần nữa nhào về Thạch Hạo như muốn quấn chặt lấy hắn.

Thạch Hạo phát động bảo thuật Lôi Đế, bằng pháp quyết dương cương bá đạo để thanh tẩy loại vật chất hắc ám này. Nhất thời, sấm vang chớp giật không ngừng trút xuống.

Từng tia khói đen kia bị đánh tan và không còn xuất hiện nữa, dường như đã bị lọc sạch.

Nhưng, sắc mặt Thạch Hạo chẳng hề vui mừng chút nào. Đây cũng chỉ là một tia khói đen từ vật chất hắc ám kia lan ra mà đã như thế này rồi. Vậy thì đại dương hắc ám mênh mông bao la phía trước kia, sẽ phải đối kháng ra sao đây?

Cần biết, hiện giờ nó đã lan tràn tới địa phận Mười Lăm Châu rồi!

Nhiều vật chất hắc ám như thế này, ai có thể chống lại? Nếu chạm phải, chắc chắn sẽ chết.

Không lâu sau, Thạch Hạo lại bắt một con bò sát độc khác. Đây là một con hung thú đầy hiếu chiến và hung ác, cũng là một mối họa cho cả khu vực, từng nuốt chửng cả một bộ lạc Nhân tộc.

Nếu theo cách phân chia cấp bậc bình thường, nó đã là cảnh giới Chân Thần!

"Gào! Thả ta ra!" Nó gầm thét. Mặc dù là hung thú, nhưng sớm đã mở ra linh trí. Nó không ngừng giãy giụa vì linh cảm thấy điều không ổn.

Thạch Hạo lạnh lùng ném nó vào làn khói đen.

Kết quả khiến người khác giật mình. Cũng như trước, nó chẳng hề có chút sức lực phản kháng nào cả. Vừa mới rơi vào bóng tối đã y hệt như con độc mãng kia.

Thạch Hạo dùng bí thuật kéo nó ra khỏi hắc ám đó và phát hiện nguyên nhân cái chết cũng tương tự. Nguyên thần tán loạn, huyết dịch trong cơ thể cũng biến thành màu xám bạc.

"Không cách nào chống trả nổi, cứ như thế này thì Ba Ngàn Châu sẽ chìm trong hắc ám mất." Thạch Hạo sầu lo vô cùng.

Hắn nghĩ tới hàng loạt khả năng nhưng nhận thấy đều vô dụng. Nhiều vật chất hắc ám như thế này thì đủ để ăn mòn Ba Ngàn Châu cùng Cửu Thiên. Cơ bản không cách nào hóa giải được.

"Khó giải quyết thật!" Thạch Hạo không ngừng thở dài.

Boong!

Tiếng vang lanh lảnh phát ra từ nơi sâu nhất trong hắc ám vang lên khiến Thạch Hạo kinh ngạc. Sau đó hắn nhìn thấy chín bộ xương rồng đang kéo quan tài đồng kia chợt bay ra.

Tiếp đó, hắn nhìn thấy không ít mũi tên sắt loang lổ gỉ sét cùng lao ra, và có vài mũi bắn lên quan tài đồng, phát ra âm thanh lanh lảnh.

Thạch Hạo giật mình. Bên trong đại dương hắc ám đầy tử khí kia lại có sinh linh?

Hắn ngưng thần đề phòng, thế nhưng l���i không hề nhìn thấy có người nào đuổi theo ra cả.

Về phần quan tài đồng thì được long cốt kéo bay về phương xa.

Thạch Hạo hơi do dự, thế nhưng nhanh chóng đuổi theo.

Tốc độ của long cốt kia quá nhanh, xé rách hư không tựa như tia chớp, nháy mắt đã chẳng thấy bóng dáng.

"Ở nơi nào?!"

Sinh linh vạn dặm tử địa phía trước đều đã đào tẩu sạch. Mà có một phương hư không chợt bất ổn, cũng không phải do những tu sĩ khác lưu lại, mà chính là do long cốt cùng quan tài đồng kia.

Không lâu sau, Thạch Hạo đã phát hiện được manh mối. Hài cốt của chín con rồng cùng chiếc quan tài đồng kia đã hạ xuống một hẻm núi lớn, nằm ngổn ngang im ắng nơi đó.

"Nó có thể tiến vào trong hắc ám, thế nhưng bản thân lại chẳng hề hấn gì." Thạch Hạo đi quanh nó một vòng.

"Ầm ầm!"

Thạch Hạo xuất thủ, nhấc bổng chín bộ xương rồng cùng với quan tài đồng kia lên. Trước kia hắn cảm thấy nó vô cùng nặng nề, thế nhưng hiện tại đã không còn vấn đề gì nữa rồi.

Hắn cảm thấy, chiếc quan tài đồng này không cách nào nhìn thấu được, bên trong ẩn chứa bí mật to lớn.

Hắn muốn thu vào trong pháp khí không gian, thế nhưng lại nhận thấy không cách nào làm được.

"Ta muốn đưa chúng xuống hạ giới rồi từ từ nghiên cứu." Thạch Hạo lẩm bẩm, ánh mắt chói lọi.

Nhưng, hiện tại hắn còn chưa muốn rời khỏi nơi này nên thả quan tài đồng xuống, và bố trí pháp trận che lấp tất cả, tiêu trừ đi khí tức của long cốt cùng quan tài đồng, phòng ngừa bị người khác phát hiện và mang đi.

Thạch Hạo lần nữa tiến tới biên giới của khu vực hắc ám, hắn muốn thăm dò thật cẩn thận xem có thể phát hiện được điều gì mới hay không.

Sau khi suy nghĩ đôi lát, Thạch Hạo lấy ra ba giọt máu tiến vào trong hắc ám đó. Kết quả là giọt máu đỏ tươi chớp mắt đã biến thành đen.

"Thật kinh khủng!" Thần sắc Thạch Hạo trở nên nghiêm túc.

Cuối cùng, hắn bắt đầu mạo hiểm, giơ tay rồi bắt lấy một tia khói đen từ xa, muốn dùng bản thân để thử nghiệm, xem thử vật chất hắc ám này mạnh tới mức nào.

Kết quả khiến hắn đổ mồ hôi hột. Dù chỉ là một tia, thế nhưng vô cùng khủng khiếp. Nó có quan hệ với đại dương hắc ám kia. Vừa chớp mắt xâm nhập vào trong thân thể, nó chợt trở nên mãnh liệt, dường như sóng lớn gió to cuộn trào.

Keeng!

Rơi vào thời khắc sống còn, Thạch Hạo liền phát động Thảo Tự Kiếm Quyết chém ra một kiếm ngăn cản vật chất hắc ám kia. Tiếp đó là nhanh chóng thối lui mới tránh né được một kiếp, không bị đại dương hắc ám nhấn chìm.

Thật sự quá khó giải quyết. Vật chất kia không thể để dính phải. Dù cho Thạch Hạo đang ở cảnh giới Độn Nhất cũng cảm thấy đau đầu và phiền phức, chớ đừng nói chi là những sinh linh khác.

Có thể thấy được, ngoại trừ một số ít người ở Cửu Thiên Thập Địa ra, thì những sinh linh khác một khi bị dính phải sẽ tử vong ngay tức khắc, không có bất cứ bất ngờ nào.

"Thật sự đã trở thành một tai họa diệt thế rồi!" Thạch Hạo than thở, hắn đau đầu vô cùng vì không biết phải làm sao.

Cũng may là, trong hai ngày này vật chất hắc ám chợt yên tĩnh, không tiếp tục lan tràn khắp nơi mà chỉ luẩn quẩn bên trong phạm vi Mười Lăm Châu mà thôi.

Đột nhiên Thạch Hạo biến mất tại nơi này, bởi vì hắn cảm nhận được điều bất thường, có sinh linh đang tới gần.

Quả nhiên, không bao lâu sau, giữa bầu trời chợt có vài luồng cầu vồng hóa thành bóng đen đáp xuống đất. Tất cả đều được chiến bào rộng thùng thình bao phủ để không lộ chân thân.

"Có nhìn lầm không?"

"Không đâu, vừa nãy trên không trung ta đã dùng thần kính để tra xét thì mơ hồ có thể thấy được một chiếc quan tài được bạch cốt kéo đi, từng qua lại gần đây."

Những người này trao đổi với nhau rất nhỏ.

Thạch Hạo đứng xa xa chợt kinh ngạc. Một trong số những người này tay cầm bí bảo, mơ hồ có thể thấy được chín bộ xương rồng đang kéo quan tài đồng.

Mấy người bọn họ tìm kiếm xung quanh, thế nhưng không có thu hoạch gì cả.

"Trước tiên không cần phải lo những thứ này làm gì, thời gian ước định với sinh linh trong hắc ám kia sắp tới rồi." Một người nói.

Tiếp đó, bọn họ bay lên trời cao, vòng quanh biên giới khu vực hắc ám rồi mới hướng về nơi xa.

Trong lòng Thạch Hạo chợt đập loạn. Bên trong khói đen kia thật sự có sinh linh sao? Lại có liên hệ với người ở Cửu Thiên Thập Địa này!

Bọn họ muốn gặp nhau, vậy sẽ nói tới chuyện gì đây?

Thần sắc của hắn trở nên nghiêm túc. Việc này có quan hệ vô cùng lớn, cần phải tìm hiểu thật rõ ràng.

Bản chuyển ngữ này được thực hiện độc quyền và phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free