Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1780: Ác độc tàn nhẫn là vậy.

"Này nhóc con, ngươi dám!" Khi thấy Thạch Hạo lao đến, cường giả thứ hai của Tiên Điện lộ vẻ lạnh lẽo, toàn thân toát ra từng tia thần mang, hắn muốn liều chết một trận.

"Ngươi à, đừng nói đến ngươi, ngay cả vị Chí Tôn của Tiên Điện các ngươi đích thân giáng lâm, cũng chẳng thể diệt sát ta tại đây, trừ phi là lão tàn tiên kia đích thân hạ giới!" Thạch Hạo lạnh lùng đáp.

Ầm!

Cường giả thứ hai của Tiên Điện sao có thể bó tay chịu trói, hắn vận chuyển huyền công, ném ra một tấm đạo phù hòng thức tỉnh điện đồng, mục đích là dùng cung điện này giam cầm, ép chết Thạch Hạo đang lao vào.

"Nếu là chân thân của Tiên Điện bằng đồng kia giáng lâm, ta còn có chút kiêng dè, không dám tiến vào vì có khí linh, nhưng thứ đồ rách nát này mà cũng muốn hàng phục ta sao?" Thạch Hạo chẳng thèm để ý chút nào, bởi vì trong tay hắn đang cầm kiếm thai Đại La quét mạnh tới, "Keng!", tấm phù nổ tung hóa thành áng lửa.

"Chỉ có chừng ấy thủ đoạn sao?" Thạch Hạo thu hồi kiếm thai, ánh quyền rực rỡ bao trùm nơi đó, pháp lực của hắn vẫn như cũ, uy hiếp tất cả mọi người.

Một đám cường giả không ngừng lui về phía sau, cường giả thứ hai của Tiên Điện sắc mặt xám xịt đầy tức giận, thế nhưng hắn lại chẳng có chút biện pháp nào, thật sự không thể địch lại thiếu niên này.

"Ta rất hối hận, ngày đó đáng lẽ nên cầu Chân Tiên đại nhân tiêu diệt ngươi triệt để, chúng ta quá nhân từ, không ngờ lại để lại một tên nghiệt chướng như vậy, gieo họa khắp nơi!" Hắn hối hận khôn nguôi.

"Nhân từ cái quái gì!" Lồng ngực Thạch Hạo vẫn luôn ẩn chứa cơn giận dữ, ngày đó Tiên Điện đã trấn áp cũng như phế bỏ hắn, khiến hắn vô cùng căm phẫn.

"Ngày đó, tên tàn tiên kia nào dám đích thân ra tay, lão ta rất sợ chết, sợ Ngũ Hành Sơn sẽ liều chết với mình nên mới thi triển thủ đoạn mờ ám phế đi đạo hạnh toàn thân của ta." Thạch Hạo lạnh giọng nói.

Không cần nói thêm lời nào, hắn quyết đoán ra tay, "Ầm!", một quyền giáng xuống khiến hư không rạn nứt.

Mặc dù nơi đây có hạn chế pháp và đạo, nhưng uy thế của hắn vẫn còn đó, vượt qua cực cảnh không chỉ một bậc, khiến cả đám người đều kinh hãi.

Bọn họ chỉ biết thở dài, Hoang có thể quật khởi đều có đạo lý của riêng mình, có vốn liếng để kiêu ngạo, loại tiềm lực này đã vượt xa toàn bộ tưởng tượng của rất nhiều người.

Ầm!

Chỉ trong giây lát, Thạch Hạo đã áp sát bên cạnh, lúc cú đấm giáng xuống, nhân vật số hai của Tiên Điện, vị cường giả được mệnh danh là tiếp cận Chí Tôn, đã bị đánh văng ngược ra sau.

Hắn không cách nào chống đỡ được, một quyền của Thạch Hạo chấn cho hắn ho ra đầy máu tươi, hai cánh tay bị bẻ gãy méo mó, rũ xuống.

Ầm ầm!

Chỉ trong nháy mắt, cường giả thứ hai của Tiên Điện đã vỗ cánh bay tới, hắn hóa thành một con hạc vàng óng, khí thế hừng hực không gì sánh bằng, mỏ hạc lấp lóe ánh vàng, lưu chuyển ánh sáng kỳ dị.

Đây là một cuộc chiến liều mạng, hắn kích phát ra tiềm năng mạnh nhất, đồng thời vận chuyển mấy luồng pháp lực!

Đáng tiếc, vẫn không thể địch lại, bị Thạch Hạo một chưởng đập nát mỏ, lao thẳng xuống đầm lầy, máu tươi tung tóe.

Lúc này, sắc mặt Thạch Hạo tràn đầy vẻ u ám, khi nhìn thấy bản thể của nhân vật số hai Tiên Điện, h���n liền nhớ tới chuyện năm xưa.

Ngày xưa khi bảy vị thần hạ giới, có một tên tôi tớ đến từ Tiên Điện, bản thể cũng là một con hạc vàng, và chính tên này đã đẩy Thạch Hạo vào tử cảnh, bản thân hắn trúng phải nguyền rủa của gỉ đồng nên vô cùng thê thảm.

"Chẳng trách, quá nửa tên kia là tộc nhân của ngươi, Nợ cũ nợ mới, cứ tính cả lần này!" Thạch Hạo chẳng chút lưu tình.

Hắn vọt tới ngay bên cạnh, dù sao ở ngay tại đây, cường giả thứ hai của Tiên Điện cũng không có sức lực để chống đỡ, nên đã bị Thạch Hạo một tay tóm gọn, sau đó nhấc bổng cổ chim hạc trở lại cửa điện đồng.

Ầm, hắn trực tiếp ra tay làm thịt, tiếp đó bảo Xích Long phun lửa nóng bắt đầu nướng quay.

"Sư phụ, chẳng phải ngài vừa nói xưa nay không hề sát sinh ư?" Xích Long trêu chọc.

"Chỉ là lỡ tay thôi." Thạch Hạo liếc nó, đồng thời giáng một cú bạt tai vang dội.

Việc này khiến Xích Long tức giận không thôi, chỉ có thể nhịn!

Mọi người trố mắt nhìn, Hoang không sát sinh mới là chuyện cười lớn nhất.

Không lâu sau đó, mùi thơm ngào ngạt, một con tiên hạc vàng ươm bóng mỡ được bày ra, ngoài ra còn có cả thịt Chân Hống tươi rói óng ánh, cũng đã có thể ăn.

"Ngày nào cũng ăn thịt nướng, nhiều mỡ quá, không tốt cho sức khỏe đâu." Thái Âm Ngọc Thỏ miệng thì nói thế, tay thì lại ngắt lấy chiếc cánh vàng ươm của chim hạc.

"Đâu có mỡ chút nào, mỡ đã chảy sạch cả rồi kìa, ngươi không ăn thì đưa đây cho ta." Thiên Giác Nghĩ hét lên.

Ầm ầm ầm!

Bên trong điện đồng truyền ra tiếng quyền phong, Xích Long ra tay thay cho Thạch Hạo.

Kết quả, những sinh linh hình người bị ném sang một bên, còn những kẻ có hình thái cầm thú thì lại được gác lên đống lửa, Đại Hội Đốt Cháy Đệ Nhất Thiên Hạ sẽ trở thành hiện thực.

Nhóm cường giả này chết đi, sẽ kinh động toàn bộ Thượng Giới, tất cả đều là nhân vật trọng yếu của các giáo phái, vậy mà khi hạ giới lại bị người khác bới nguyên một ổ, thật sự quá khủng khiếp.

"Theo các ngươi, nếu tin tức này truyền đi, các giáo phái ở Thượng Giới có phát điên không?" Tào Vũ Sinh chột dạ nói, sau đó nhét miếng thịt đùi chim hạc cuối cùng vào trong miệng, rồi lầu bầu nói: "Sát sinh, chuyện này không liên quan tới ta nha, ta ăn cũng đâu có nhiều đâu!"

"Ăn đã ăn rồi, còn sợ cái gì nữa." Thiên Giác Nghĩ dửng dưng như không.

"Ta đoán, một khi tin tức truyền đi, chắc chắn sẽ chấn động vô cùng, một ít đạo thống sẽ sợ hãi chết khiếp cho xem." Thanh Y chân thành nói.

Chuyện này quả là đại sự, cuối cùng một đám cường giả đều bị Thạch Hạo nướng chín, không một ai được buông tha, tất cả đều bỏ mạng.

Trong đó bao gồm cả cường giả thứ hai của Tiên Điện, Phó Giáo chủ Thiên Quốc, đại tu sĩ của dòng dõi Chân Hống cùng với các cao thủ của Kim gia và Vương gia, tất cả đều là những tồn tại có tiếng tăm lừng lẫy.

Không chỉ có sinh linh của Ba Nghìn Châu mà còn cả cường giả trên Cửu Thiên nữa.

"Phải thế không, có rất nhiều người xuống đây mà, mấy tên khốn Tiên Vực đâu rồi, sao lại không thấy ở đây chứ?"

Không thể không nói, thần kinh của Thiên Giác Nghĩ quá vững chắc, sau khi là kẻ liếm láp cuối cùng, ợ no đầy bụng thì mới nh��� tới chuyện này.

Mắt nó lộ ra ánh lạnh, bởi vì đám người từ Tiên Vực từng nhằm vào nó, nghi vấn về sự huy hoàng của tộc này, những chuyện này thì nó có thể chấp nhận được, thế nhưng chuyện mà nó không tài nào nhẫn được chính là, đám người này lại nghi vấn về công lao cũng như sức chiến đấu năm xưa của phụ thân nó.

"Quên đi, cần phải khoan dung độ lượng, oan oan tương báo biết khi nào mới hết." Thạch Hạo cười cười rộng lượng, vỗ lên bả vai nó, dáng vẻ đầy từ bi thiện lành.

Đám người nghe vậy thì cảm thấy có gì đó là lạ, hắn mà có loại giác ngộ như vậy, thì cần phải khai mạc Đại Hội Đốt Cháy Đệ Nhất Thiên Hạ nữa sao? Hắn ác độc tàn nhẫn hơn bất cứ người nào ở đây!

Nướng vàng cả đám kẻ thù, sau đó lại làm ra vẻ cao tăng đắc đạo, lòng mang từ bi chỉ điểm mọi người cần phải hướng thiện, dù nhìn từ góc độ nào thì cũng rất quái lạ, không đúng chút nào.

"Cái tên khốn nhà ngươi, muốn xuất gia trở thành một tên đại ma tăng à!" Đây là lời đánh giá của Yêu Nguyệt Công Chúa.

"Này công chúa, nghe nói gần đây ngươi đang bị tộc nhân trong Hoàng Triều Trường Sinh của mình bắt phải chọn đạo lữ ư, đã có lang quân vừa ý chưa thế?" Thạch Hạo đáp trả, khiêu khích vị tiên tử áo trắng này.

"Quân cái khỉ mốc!" Quả nhiên Yêu Nguyệt Công Chúa đã bị chọc tức, nếu không một người ôn hòa như nàng thì làm sao 'xằng bậy' như vậy được chứ.

"Chẳng phải ta đang có lòng tốt góp ý đấy thôi, trời đất này quá bao la, thế nhưng lại không hề có chốn nào để dung thân, thật sự là không ổn, ta sẽ cố gắng hết sức để tuyển chọn phu quân cho ngươi, để ta giải thoát giúp cho nhé." Thạch Hạo cười nói.

"Ngươi cút cho ta!" Đối mặt với lời trêu ghẹo, Yêu Nguyệt Công Chúa chỉ biết mang theo sát khí đáp trả.

"Chớ có hiểu lầm nhé, ta cũng chỉ tuyển làm con sen phụ việc vặt thôi, dù sao thì ta cũng sẽ bị phế đi, nếu như bên cạnh không có một con sen cơ linh để chăm sóc thì không hay lắm." Thạch Hạo đáp trả.

Đám người đều há hốc miệng không biết nói gì, chỉ vài ba câu mà đã chọc cho Công Chúa áo trắng giận sôi người, ánh mắt đầy đ��ng sợ như muốn nuốt sống hắn.

"Điện đồng này cũng không tệ đó chứ, ta sẽ giữ lại." Thạch Hạo thu hồi điện đồng, khả năng thứ này còn có thể dùng thêm một hai lần nữa, dù sao cường giả thứ hai của Tiên Điện cũng không cách nào kích phát ra uy thế chân chính của thứ hàng nhái này.

Đáng tiếc, đây là một báu vật mang tính tiêu hao, cũng không phải thứ Tiên đạo chân chính.

Nửa ngày sau, Thạch Hạo tiễn biệt đám bạn cũ này.

Hai người Điểu gia cùng Tinh Bích Đại gia đã đưa bọn họ ra khỏi đầm lầy này.

"Đạo hạnh của ngươi sẽ bị phế ư? Chỉ còn lại nửa tháng nữa thôi sao?" Nguyệt Thiền hỏi.

Đám người đều chú tâm nhìn chằm chằm Thạch Hạo, chờ đợi câu trả lời.

"Đúng vậy, đạo hạnh chỉ tạm thời chưa mất mà thôi, thêm nửa tháng nữa thì ta dù có nghịch thiên đến mấy cũng phải đi tới con đường cùng rồi, chỉ có thể như vậy." Thạch Hạo nói.

Tiếp đó hắn nhìn về phía Nguyệt Thiền, nói: "Ánh mắt của ngươi rất u buồn, thi thoảng lại có vẻ đầy nồng nhiệt, đang có suy nghĩ gì ư, là muốn xuống hạ giới sinh cho ta một đứa khỉ con sao?"

Ban đầu mọi người vẫn còn đang đồng tình với hắn, vẫn kinh ngạc quan sát, thế nhưng tới câu sau thì liền cảm thấy toàn thân có gì đó không ổn.

Hàng mày ngài của Nguyệt Thiền nhíu lại, đôi mắt đẹp đằng đằng sát khí nhìn hắn, tâm tình của Thanh Y trong cơ thể đang bị áp chế, còn tâm tình của Nguyệt Thiền lại đang thức tỉnh.

"Không đẻ thì thôi vậy." Thạch Hạo xua tay, nói một cách không hề để ý.

"Nếu như nàng đẻ khỉ con thì sẽ giống ai nhỉ?" Thái Âm Ngọc Thỏ chớp chớp cặp mắt, không biết là giả bộ hay cố ý, lập tức khiến nơi đây lan tỏa đốm lửa.

"Đi chết, đi chết, đi chết!" Nguyệt Thiền trút cơn giận.

"Đi thôi, ta sẽ nhớ các ngươi lắm, khi ta già và khi ta nhớ lại những chuyện xưa, chắc chắn sẽ nhớ tới, Thạch mỗ ta từng vô địch thiên hạ, đánh cho quần hùng Thượng Giới phải cúi đầu chào thua, không một ai dám tranh đấu, mấy chục năm sau, lúc ta tuổi xế chiều, khi đi tới phía cuối của sinh mệnh, ta sẽ nhoẻn miệng cười tươi." Thạch Hạo nói.

Sau khi nghe tới những câu cuối, trong lòng đám người chẳng hề dễ chịu chút nào.

Bọn họ yên lặng rời đi, rời khỏi giới môn của Hạ Giới.

Nhìn tâm tình đám người buồn thiu, còn sư phụ mình thì lại đang cười tươi rói, nội tâm Xích Long ngập tràn vẻ khinh bỉ, tên sư phụ bỉ ổi này chẳng hề hiền lành gì.

Người khác không biết chứ Cát Cô chẳng lẽ không biết sao? Không có ai khỏe mạnh hơn tên khốn này, nửa tháng nữa sẽ bị phế ư? Đời nào chứ!

Đi dọc theo thiên lộ lên tới Đàn Đồng Tước, thì đám người vẫn còn cảm khái, còn thương cảm.

"Haizz, thật là tiếc nuối, đó là Hoang mà, đường đường một anh hùng bách chiến bất tử ở Biên Hoang, quét ngang cả một đời người, vậy mà lại kết thúc như vậy ư?"

"Thạch huynh, chờ ta, nếu có một ngày ta hạ giới, ta sẽ đưa thần dược kéo dài tuổi thọ cho ngươi!"

Bỗng nhiên bọn họ dừng lại rồi chợt quay đầu.

Bởi vì, tất cả mọi người đều nghe được tiếng động ở phía sau, có người đang chạy trốn.

Bọn họ dõi mắt nhìn tới thì giật nảy mình, miệng há hốc.

Sứ giả của Tiên Vực đang mang theo vài người trẻ tuổi chạy trốn đầy chật vật và hoảng loạn.

Phía sau chính là Thạch Hạo đang nhe răng trợn mày, bày ra bộ mặt đại hung độc ác tàn nhẫn nhất, đuổi giết bọn họ.

Đồng thời, có hai ông lão đang theo sát bên cạnh, một người ôm lấy tay trái, một người ôm lấy tay phải của Thạch Hạo, đồng thời khuyên can dừng lại.

"Tổ tông ơi, đó là sứ giả của Tiên Vực, ngươi có thể bình tĩnh một chút được không hả, như là trấn áp đám người trẻ tuổi kia thì cũng không sao, thế nhưng đừng có nướng đám người kia chứ!"

"Những đại họa khác đều có thể mắng chửi, nhưng sứ giả Tiên Vực thì tuyệt đối không thể động vào!"

Hai ông lão này chính là Điểu gia cùng Tinh Bích Đại gia không ngừng ôm chặt lấy Thạch Hạo.

Bên trên Đàn Đồng Tước, một đám người như muốn ngất xỉu, trước khi rời đi mà lại có thể nhìn thấy một màn như vậy, lần nữa chứng kiến được sự hung ác tàn nhẫn của Hoang!

Công trình chuyển ngữ này là sản phẩm độc quyền của truyen.free, nghiêm cấm mọi hành vi sao chép, phát tán.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free