[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1760: Một giới khác
Tiếng bạt tai này vang dội, chát chúa đến mức khiến bầu trời rung chuyển, tựa như một luồng sấm sét giáng xuống.
Chủ yếu là, khuôn mặt kia khổng lồ tựa núi cao hùng vĩ, mà lòng bàn tay Thạch Hạo khi vung tới cũng phóng đại theo, che phủ cả bầu trời, bao trùm vạn vật, khiến âm thanh lớn kia càng thêm khủng khiếp.
Những tai họa trên mặt đất đã hoàn toàn dừng lại, lũ lụt rút đi. Mọi người đều ngước nhìn trời cao, thấy rõ những gì đang diễn ra.
Trong khoảnh khắc, ai nấy đều choáng váng. Đại đa số là phàm nhân, nhưng cũng có một ít tu sĩ, tất cả đều trợn tròn mắt.
Phải biết rằng, cách đây không lâu, cả trời đất đều chìm trong bóng tối, mưa lớn xối xả như tận thế giáng lâm. Tất cả những điều này đều do khuôn mặt khổng lồ kia gây ra, thế mà giờ đây nó lại bị một cái bạt tai vả trúng, vang dội vô cùng!
"Thiên Thần đang ra tay!"
"Là thần nhân!"
Bách tính trên mặt đất sợ hãi kêu lớn, run rẩy không ngừng, không ngừng lẩm bẩm khấn vái, quỳ lạy trong kinh hoàng tột độ.
Đương nhiên, rất nhiều người tuy không dám lớn tiếng, nhưng trong lòng lại cực kỳ thoải mái, thậm chí ước gì có thể lớn tiếng reo hò, vì cảm thấy được giải tỏa cơn phẫn nộ.
Họ biết, tai nạn này là do "khuôn mặt" kia gây ra, đó là một sinh linh mạnh mẽ đến khó tin, đã gieo xuống tai họa cho bách tính Thạch quốc để trả thù Thạch Hoàng.
Những ngư���i chịu khổ trên mặt đất tất nhiên không cam lòng. Cuối cùng thì Thạch Hoàng đã cứu họ, ai tốt ai xấu đều rõ như ban ngày, chẳng lẽ còn không sáng tỏ hay sao?
"Là Thạch Hoàng sao?"
"Ừm, là thiếu niên Nhân Hoàng năm đó!"
Bởi vì có không ít tu sĩ đã đến, liền nói ra thân phận của Thạch Hạo, giải đáp những nghi vấn cho mọi người.
"Biết ngay mà, nhiều năm qua Thạch quốc mưa thuận gió hòa, có cường giả bảo vệ, phát triển không ngừng nghỉ, có thể nói là quốc thái dân an, làm sao có thể gây nên tội để trời cao trách phạt chứ, là do một tên đại yêu ma đến làm loạn!"
"Xin Nhân Hoàng trảm yêu trừ ma!"
Sau cùng, mọi người bên dưới hô lớn, không còn sợ hãi nữa, bởi vì tu sĩ xuất hiện giữa trời càng ngày càng nhiều, họ đang kết trận, tỏa ra ánh sáng bảo vệ mặt đất phía dưới.
Các cao thủ của Thạch quốc như Chiến Vương, Bằng Vương đều đã xuất hiện. Hoàng Kim Sư Tử thì càng không cần nói, nó ngông nghênh, bộ lông vàng óng chói mắt lắc đầu quẫy đuôi, há cái miệng to như chậu máu của mình nghênh đón "khuôn mặt lớn" đang tiến tới.
Khuôn mặt trên vòm trời kia vô cùng tức giận xen lẫn sợ hãi.
Cú bạt tai của Thạch Hạo khiến hắn hoa mắt, không cách nào chạy thoát, vẻ mặt tràn ngập sợ hãi. Đây là hình chiếu vị diện, là đang vượt giới, lẽ nào lại bị giam cầm sao?
Hắn không thể thoát đi, đang bị từng sợi xích thần trật tự khóa chặt tại đây, không thể lùi về.
Thạch Hạo quan sát kỹ hắn, sau khi bạt tai một cú, đã hiểu hơn phần nào về lai lịch của kẻ này. Hắn rất mạnh, không hề yếu chút nào, thế nhưng chắc chắn không phải chân thân, mà là do thần niệm biến thành!
Thứ được gọi là hình chiếu, bất quá cũng chỉ là thần niệm cùng pháp lực được phóng ra từ một thế giới khác, hiển hiện tại thế giới này mà thôi.
"Nói đi, đó là một thế giới như thế nào?" Thạch Hạo hỏi.
Liên quan đến đám người thượng cổ, liên quan đến thần Vũ tộc, Thạch Hạo tin chắc rằng họ không tiến vào Ba Ngàn Châu, bởi vì hắn từng điều tra phía trên và không phát hiện ra đám người này.
"Ngươi không hiểu nên không thể lý giải được." Thần Vũ tộc nói một c��u như thế, giọng điệu ngạo nghễ, ẩn chứa đầy vẻ khinh bỉ.
"Nói chuyện với loại người như ngươi thật mệt mỏi, cho rằng mình rất bất phàm sao, nhưng thật ra ngươi là cái thá gì chứ?" Thạch Hạo rất thẳng thắn, "Bốp!", lại thêm một cú bạt tai càng vang dội hơn.
Đám người Thạch quốc bên dưới đều hai mắt nhìn nhau, đó là cuộc chiến của cấp thần linh, đều đã thành thần, lẽ nào đều như thế sao?
Họ cảm thấy, Tiểu Thạch không hề thay đổi gì cả, năm đó hắn đã yêu nghiệt, hiện tại cũng vậy, khi đối mặt với thần thượng cổ, vẫn có thể thể hiện ra bộ dáng này, nói đánh sẽ đánh, hoàn toàn không hề để ý điều gì cả.
Ai ngạo khí hơn, ai xem thường ai, hiện tại thần Vũ tộc là người cảm nhận rõ ràng nhất.
Khuôn mặt hắn đỏ bừng, ngọn lửa như muốn bốc cháy ra ngoài. Hắn thân là Vũ Thần, thế nhưng lúc này lại tức tối đến đầu đầy sương trắng!
Đó là biểu hiện của cơn tức giận tới cực điểm. Thần thượng cổ mạnh mẽ hiển hiện ra, thế nhưng lại bị trừng phạt, bị một tên nhóc đời sau này bạt tai hai phát ngay trước mặt tất cả mọi người, chuyện này còn uy nghiêm, còn danh tiếng gì nữa chứ, đã chẳng còn chút nào rồi!
"Nhóc con, ngươi..." Tim phổi của thần Vũ tộc như muốn nổ tung.
Thạch Hạo lạnh lùng nhìn hắn, hắn đang suy nghĩ về những chuyện bản thân từng đối đầu với Vũ tộc năm xưa, tình cảnh ngày xưa của Vũ Thần không hề ổn chút nào.
Còn nhớ, Vũ tộc năm đó từng cố gắng kết nối với Vũ Thần, và lúc đó hắn cực kỳ suy yếu, bất cứ lúc nào cũng có thể tiêu tán bóng mờ đang hiển hóa ra.
Tiếp đó, Vũ tộc biết được Vũ Thần đang ở một giới nào đó, bởi vì tình hình hiện tại quá tệ hại nên mới suy yếu như thế, khó giữ được bản thân.
Những việc này khi Thạch Hạo giao thủ với Vũ tộc thì đã biết được, tự mình trải nghiệm qua. Năm đó hắn rất "độc ác tàn nhẫn" nên há miệng gặm luôn tờ pháp chỉ rách nát mà Vũ Thần để lại trong Vũ tộc.
"Vị trí thế giới của ngươi, năm xưa rất nguy hiểm. Hiện giờ xem ra có biến cố gì đó, tình cảnh của ngươi đang dần chuyển biến theo hướng tốt đẹp rồi." Thạch Hạo lên tiếng.
Suy đoán này rất dễ nhận thấy, nếu không, hiện tại Vũ Thần làm sao có khả năng hiển hóa ra như vầy, có thể trút cơn mưa trong phạm vi lớn và hình thành nên một trận tai nạn.
Tiếp đó, không chờ Vũ Thần nói năng gì, thì Thạch Hạo lại tiếp tục giáng những cú bạt tai lên khuôn mặt khổng lồ ấy, tất cả đều ẩn chứa cơn tức giận của bản thân.
Bởi vì, tên Vũ Thần này không hề kiêng dè gì, không hề có quy tắc, ngay cả phàm nhân cũng hạ độc thủ cho bằng được, là muốn diệt sinh linh của cả một quốc gia sao?
Chính vì lẽ đó, lúc Thạch Hạo ra tay thì chẳng chút lưu tình, thoải mái bạt tai, là đang sỉ nhục một vị thần linh ngay trước mắt rất nhiều người.
"Ngươi là vị thần kia của Vũ tộc thời thượng cổ sao?" Vừa đánh Thạch Hạo vừa nhẹ nhàng hỏi.
Thần Vũ tộc như muốn phát điên, quá nhục nhã. Cả đời này hắn chưa từng nếm trải sự uất ức như thế này bao giờ. Vị diện hình chiếu đến thế giới này nhưng lại bị người giam cầm và không ngừng bạt tai, việc này quá thảm khốc.
"Hắn chính là vị thần kia của Vũ tộc!" Chiến Vương đứng bên dưới lên tiếng, hắn từng may mắn gặp qua tượng thần được thờ cúng ở Vũ tộc, hoàn toàn giống với khuôn mặt này.
"Lão già không râu kia, không biết cách làm người sao? Dù gì cũng xuất thân từ vùng quốc thổ này, thế nhưng lúc này lại báo đáp như vậy, muốn hại chết ngàn vạn sinh linh sao?" Thạch Hạo dùng sức vả liên hồi.
Đám người dưới mặt đất ngây dại, đừng nói là bách tính, ngay cả những tu sĩ cũng hai mắt nhìn nhau, như hóa đá.
Đây vốn là một chuyện hết sức nghiêm túc, Vũ Thần thiếu chút nữa đã diệt ngàn vạn nhân khẩu, thế nhưng giờ thì sao, sau khi Thạch Hoàng xuất thủ thì lại tựa như một trò đùa vậy.
Vả liên tiếp vào mặt của thần linh sao? Hơn nữa còn ngả ngớn như vậy, đánh bay mọi nhận thức của người nơi đây.
"Tiểu bối, ngươi sỉ nhục ta như vậy thì tương lai sẽ không có kết quả tốt đẹp gì đâu! Vũ tộc ta cường thịnh cũng không phải như trong tưởng tượng của ngươi!" Thần thượng cổ tức giận kêu gào không thôi.
Đáng tiếc, khuôn mặt đó bị giam cầm, không cách nào động đậy nh��c nhích được.
Thạch Hạo nghe thế thì hơi động lòng. Đó là một thế giới như thế nào? Vũ tộc ở nơi đó là một thế lực rất lớn sao? Sẽ là một khu cổ thổ rất bất phàm?
Một nhóm cường giả thành thần sau thời thượng cổ có một phần nhỏ tới Ba Ngàn Châu, thế nhưng còn một nhóm lớn lại biến mất không thấy tăm hơi, chẳng lẽ đều tới đó sao?
"Cho ngươi thêm cơ hội nữa, nói rõ tất cả đi." Thạch Hạo ép hỏi, hắn muốn tới thế giới kia.
"Ngươi nằm mơ đi!" Thần Vũ tộc quát lên.
Thạch Hạo không nói năng gì nữa, sau một loạt cú bạt tai, hắn liền muốn tìm kiếm thức hải của kẻ này.
Ầm!
Đúng lúc này, bầu trời rung chuyển, xích thần trật tự đang trói chặt lấy Vũ Thần chợt căng cứng rồi bị đứt gãy.
"Sức mạnh giới bích?" Thạch Hạo nhíu mày, không phải Vũ Thần quá mạnh, mà là sức mạnh của thế giới kia đang ảnh hưởng tới nơi đây.
Bởi vì, nơi đây tiếp giáp với một giới nào đó, khu vực này có điểm tiếp xúc không gian đặc thù, có thể qua lại giữa hai giới, thậm chí còn có thể nối liền.
Đương nhiên, ch�� có thần thức mới tiến qua được.
Mắt thấy Vũ Thần buộc phải quay về, bị một luồng sức mạnh bàng bạc nào đó kéo về vị diện kia.
Thạch Hạo ngồi xếp bằng trong hư không, để Hoàng Kim Sư Tử hộ pháp, còn bản thân bắt đầu hành động. Hắn xuất khiếu nguyên thần, mang theo một thanh kiếm thai xông thẳng về trước.
"Trời ơi, không thể nào!"
"Thạch Hoàng!"
Rất nhiều người sợ hãi hét lên, họ vô cùng khiếp sợ, không nghĩ rằng Tiểu Thạch lại dám làm như thế!
Thạch Hạo đang vượt giới, nói chính xác hơn là tiến hành ảnh xạ tới vị diện kia, muốn tiến vào một thế giới khác.
Xưa nay đều là ảnh xạ từ vị diện cấp cao xuống, thế nhưng lúc này lại trái ngược, thành ra rất nguy hiểm, ngập tràn bất trắc.
Đồng thời mọi người thấy được, Thạch Hạo xuất khiếu nguyên thần cũng không phải là một phần thần niệm, mà là toàn bộ nguyên thần đang vượt giới!
"Không sao cả!" Thạch Hạo không để ý, hắn nói Hoàng Kim Sư Tử bảo vệ cẩn thận thân thể mình, còn những chuyện khác không cần lo lắng.
Ngay cả Dị Vực hắn cũng đã đi qua, Tiên Vực cũng tiến vào nên không hề sợ vùng cổ giới này gì cả. Đồng thời, hắn cũng tiến tới trong giây lát, muốn đuổi theo nguyên thần của Vũ Thần vào đó hòng giết chết chân thân của hắn, sau khi kích diệt thì sẽ nhanh chóng rút về!
Ầm!
Thạch Hạo cầm theo kiếm thai Đại La, giết thẳng về phía điểm tiếp xúc không gian kia.
Tiếp đó, hắn nhìn thấy một tòa tế đàn và có một ông lão đang ngồi xếp bằng bên trên, khóe miệng chảy máu, và thần niệm của Vũ Thần tiến vào bên trong đầu lâu của người này.
"Ngươi dám!" Vũ Thần khiếp sợ, không nghĩ tới người trẻ tuổi này lại gan to bằng trời, ảnh xạ giết ngược tới đây.
Thạch Hạo cảm thấy lượng lớn tinh khí thiên địa, nồng đậm còn hơn cả Ba Ngàn Châu, tuyệt không phải là phàm địa!
"Ta có gì mà không dám!?" Thạch Hạo đáp trả đầy lạnh lùng, hiển hóa ra thực lực mạnh mẽ, giết tới.
Vũ Thần nhanh chóng xuất thủ muốn chém giết Thạch Hạo, thế nhưng, hắn dù cho là thần thượng cổ, tu luyện trong năm tháng dài đằng đẵng, đạo hạnh cực kỳ cao thâm, vẫn còn chưa đủ.
Lúc này, Thạch Hạo trấn áp, chỉ thẳng kiếm gãy trước mi tâm của hắn.
Ầm ầm!
Một lát sau, trong vũ trụ nơi phương xa tỏa ra ánh sáng lung linh khiến tứ phương chấn động.
Một luồng thần niệm bàng bạc chấn động, mãnh liệt kéo tới.
Thạch Hạo nhìn thấy rất rõ ràng, đó là một tia thần niệm, là một luồng thần thức của cường giả nào đó xẹt qua tinh cầu, từ trong biển sao bay vút tới phụ cận.
Thạch Hạo không hề sợ, bởi vì cường giả chân chính kia cũng không biết đang ở phương trời nào, đây cũng chỉ là một tia thần niệm của hắn du đãng tới đây mà thôi.
Thần niệm này quả thật rất mạnh, siêu nhiên vô cùng.
Thế nhưng, muốn dựa vào một tia thần niệm này để trấn áp hắn thì không thể. Thạch Hạo dám tới đây thì tất nhiên có thủ đoạn để tự vệ, hắn giơ lên kiếm thai Đại La!
"Ồ, thật bất ngờ, ngươi chính là tên Hoang kia sao." Luồng thần niệm này ngạc nhiên nói.
Cũng trong lúc đó, Thạch Hạo thấy một nơi trong tinh vũ kia bị phong ấn, chỗ đó rực rỡ sắc thái, cầu vồng thi thoảng hiện lên.
Là một cánh cửa cổ xưa bị phong ấn trong vũ trụ sao trời.
Thạch Hạo nhíu mày đầy bất ngờ, rất nhanh sau đó thì trong lòng hắn chợt kinh hãi, đó là một con đường rất giống với con đường mà hắn nhìn thấy được ở trong mộ tiên của Ba Ngàn Châu.
Hắn hít vào một ngụm khí lạnh, tương lai sẽ có tồn tại không thể tưởng tượng được dọc theo con đường ở mộ tiên kia trở lại, bắt đầu cuộc thanh toán.
Chẳng lẽ nói, cánh cửa của nơi này cũng là một con đường tương tự như thế, sẽ là con đường để một tồn tại cấm kỵ khác trở về?
"Nếu không phải cánh cửa của Tiên Vực mở ra và sắp sửa tái hiện lại, thì nơi này đã trở thành tử địa rồi, không dễ dàng gì. Tu sĩ Vũ tộc này dù gì cũng có chút công lao, dù sao cũng đã cùng với một nhóm tu sĩ khác trấn thủ ở đây trong thời gian rất dài rồi."
Bên trong ánh sáng rực rỡ ấy truyền ra tiếng nói như vậy.
"Đáng tiếc, ngươi đã trúng phải Chiết Tiên Chú. Nếu không, với tư chất của ngươi thì đủ để tiến vào Tiên Vực, hiện giờ Cửu Thiên Thập Địa đều đang tuyển chọn hạt giống để đi vào."
Khi Thạch Hạo nghe được những lời này thì tất nhiên giật nảy mình, những tin tức này hắn chưa từng nghe qua.
"Ngươi đã bỏ qua một cơ duyên cực lớn, nếu bản thân không bị hư tổn gì thì có thể đi bên cạnh một vị thiếu chủ nào đó với tuổi tác xấp xỉ mình cùng với tính cách hợp nhau, như vậy ngày sau sẽ có rất nhiều chỗ tốt."
Sau khi Thạch Hạo nghe được những lời này thì vẻ mặt căng cứng, không hề nói gì. Cho tới hiện tại mà còn có người dám nói hắn phải hầu hạ người khác sao? Hắn lạnh lùng đứng đó.
Bản dịch này được thực hiện độc quyền bởi truyen.free, nghiêm cấm mọi hành vi sao chép dưới mọi hình thức.