Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1742: Hứa hẹn

Một nhóm thúc bá mang đến một vò rượu lớn, vừa gỡ bỏ nút buộc đã khiến hương rượu nồng nàn lan tỏa, làm ai nấy đều thèm thuồng.

Trong khi đó, các đại thẩm đang rộn ràng chuẩn bị đồ ăn, toàn là những món dân dã thơm ngon, thịt dã thú tươi rói, cùng trái cây chín vàng óng ả, ngọt lành đến tận ruột gan.

Lũ trẻ con thì lăng xăng như bầy khỉ, vui đùa cùng đàn thú non.

Mấy ông lão trong thôn cười ha hả, mặt mày đỏ au. Khi chứng kiến cảnh tượng náo nhiệt này, họ không khỏi cất tiếng cười vang, cả không gian tràn ngập bầu không khí vui tươi tựa ngày lễ hội.

"Trong thôn không ít hung thú non nhỉ." Thạch Hạo nói.

Hắn nhìn thấy Thiểm Điện khuyển, Bạch Sư hai đầu, nghé con Ly Hỏa… mỗi con đều khỏe mạnh, chạy nhảy tung tăng vui đùa cùng đám trẻ.

Tất cả những điều này đều cho thấy, những năm gần đây thôn xóm phát triển rất thuận lợi, không chỉ bắt được hung thú mà còn nuôi dưỡng chúng, thể hiện sự hùng mạnh và sung túc của nơi đây.

Một vài hung thú đã trưởng thành đang ở bên ngoài thôn, phụ trách công việc bảo vệ và hỗ trợ đội săn thú. Thạch Hạo nhận ra, có vài con chính là do hắn đích thân mang về năm xưa.

Trong số đó, một vài con đã bỏ mạng, nhưng cũng có không ít trưởng thành, trở thành chiến thú nằm dưới sự thống trị của Đại Hồng Điểu, Tử Vân, Đại Bằng và Tiểu Thanh.

"Thúc, thúc còn nhớ cháu không? Năm đó lúc thúc mười mấy tuổi, cháu tầm năm tuổi, thúc đã dẫn một đám trẻ nhỏ vào núi sâu, bắt về không ít dị chủng. Thúc xem này, mấy con thú non trong thôn này cũng có một số là đời sau của chúng đó." Một thiếu niên mười mấy tuổi cất lời.

"Nhớ chứ, ha ha!" Thạch Hạo vỗ vai hắn.

Cả Thạch thôn tràn ngập niềm hân hoan.

Thạch Hạo nhìn về phía chân trời xa xăm, thấy một chiếc chiến thuyền khổng lồ đang thong thả tiến về nơi đây.

"Gia gia, cha mẹ con cũng từ Thượng giới xuống đây." Thạch Hạo nói.

Một đám người trưởng thành cùng vài ông lão nghe vậy thì kinh ngạc.

"Ở đâu cơ?" Đám người Nhị Mãnh ngẩng đầu nhìn sang.

"Mau nói thúc thúc và thẩm thẩm tới nhanh đi." Đại Tráng hối thúc.

"Ở đằng kia!" Thạch Hạo chỉ tay về phía chiếc chiến thuyền khổng lồ tựa như tảng mây đen đang chậm rãi trôi tới từ xa.

"Chiếc chiến thuyền lớn thật!"

"Còn lớn hơn cả thuyền của Thanh Phong thúc thúc nữa!" Một đứa trẻ kinh ngạc thốt lên.

Một vài đứa trẻ từng đi ra đại hoang đã được Thanh Phong đưa về Thạch quốc để bồi dưỡng, hắn cảm thấy để chúng sống trong núi rừng như vậy thì không ổn.

"Ngoài cha mẹ ra thì còn có không ít đám trẻ nữa, khoảng mấy trăm người gì đó. Ta muốn đưa chúng về Thạch thôn, cứ xây cho chúng một ít căn nhà đá bên ngoài thôn cũng được." Thạch Hạo nói tiếp.

"Ồ, còn nhiều người thế ư?" Người trong thôn đều giật mình, không ngờ Thạch Hạo lại mang về nhiều trẻ nhỏ đến vậy.

Bởi vì trước kia, hắn kịch liệt phản đối việc mang người ngoài tới đây, người trong thôn có thể đi ra ngoài chứ không thể rước họa từ ngoài vào trong, sợ ngoại tộc thèm khát nơi này.

Không ngờ lần này hắn lại dẫn về tới mấy trăm đứa nhóc.

"À, chúng có chung huyết thống với chúng ta đó, không ít đều là người Thạch tộc, còn có một vài là đời sau của bảy vị Vương ở Biên Hoang."

Thạch Hạo nói đơn giản vài chuyện, trong lúc nhất thời không thể nào giải thích rõ ràng, trước mắt cứ đón những đứa nhóc này rồi hẳn nói sau.

"Đều là người Thạch tộc chúng ta ư?" Người trong thôn kinh ngạc.

Nhưng sau đó, họ cũng đại khái hiểu v��� lai lịch của đám nhóc này nên không hề bài xích, ngược lại những người trưởng thành còn lộ vẻ mừng rỡ, bắt đầu cười lớn ha hả.

"Lần này cũng không cần lo lắng gì nữa, chúng ta đang buồn rầu đây này, đám nhóc trong thôn sớm muộn gì cũng lớn và rồi sẽ sầu lo cho chuyện cưới gả của chúng, hiện giờ có nhiều người như vậy thì yên tâm rồi."

Nhóm ông lão thoải mái cười to, cảm thấy đã giải quyết được một đại sự vô cùng lớn.

Thạch thôn không lớn, nếu thông hôn với cùng tộc thì sẽ xuất hiện hàng loạt vấn đề.

Trước đây cũng không sao vì có những thôn xóm khác ở gần đó, có thể qua lại với nhau. Thế nhưng, sau khi Liễu Thần đưa toàn bộ Thạch thôn rời khỏi vị trí ban đầu thì đã hoàn toàn tách biệt với thế gian.

Nếu muốn thông hôn thì chỉ có thể tìm người bên ngoài.

Nhưng, có bao nhiêu người đồng ý tiến vào trong đại hoang chứ? Đồng thời, người trong thôn cũng không quá yên tâm về bọn họ, đây là một vấn đề vô cùng đau đầu. Có một vài đứa trẻ sau khi lớn lên, huyết thống được xem là hơi xa một chút nên có thể thông hôn với người trong thôn, cũng không ít người chỉ có thể dựa vào một vài cô nhi thiện lương mà Thanh Phong đưa từ bên ngoài về.

Chiếc thuyền lớn hạ xuống phía ngoài thôn, đám trẻ con xông lên trước nhất, lần nữa trình diễn tiết mục khỉ con leo núi.

Chúng không hề e dè gì cả, rất hiếu động. Sau khi leo lên thuyền và nhìn thấy mấy trăm đứa nhóc cùng trang lứa, chúng mới tỏ vẻ ngượng ngùng.

Ngay cả đám nhóc đến từ Biên Hoang, ai nấy đều trợn tròn hai mắt. Chúng vẫn luôn nghiêm túc, thận trọng, trầm mặc ít lời, tất cả đều do bầu không khí khủng khiếp trước kia tạo thành.

"Được rồi, dẫn đám bạn của các ngươi rời thuyền đi, cố gắng chiêu đãi thật tốt đó." Thạch Hạo dặn dò, và một đám "khỉ con" liền gào lên đáp ứng, dẫn đường.

"Úi trời, mày không hề cao hơn tao nhưng sao sức lực lại lớn hơn cả tao thế?" Một đứa trẻ Thạch thôn kinh ngạc nói.

Sinh ra ở đại hoang nên những đứa nhóc này vẫn luôn khát khao sức mạnh, dù là hài đồng nhưng đều hiếu chiến. Có một tên nhóc đang âm thầm "ước lượng" th��c lực của những đứa nhỏ trầm mặc trên chiến thuyền kia, kết quả đã gặp phải đả kích vô cùng lớn.

Thạch Hạo mỉm cười. Biên Hoang là nơi nào? Là vùng đất tàn khốc nhất. Đám nhóc này được sinh ra ở Nguyên Thủy Đế Thành, bản thân từng chứng kiến những cuộc chiến đấu khốc liệt nhất nên ai nấy đều vô cùng cứng cỏi.

Có thể nói, tiềm lực của đám nhóc này còn lớn hơn cả những con cháu do thế gia Trường Sinh bồi dưỡng. Chúng là hạt giống tốt được sinh ra trong hoàn cảnh ác liệt nhất, là đời sau của bảy vị Vương ở Biên Hoang.

"Chờ các ngươi lớn, ta sẽ cho phép các ngươi thành lập nên những đại giáo mạnh mẽ nhất trên khắp đất trời này, đây là lời hứa của ta!" Thạch Hạo cười ha hả nói: "Kẻ yếu thì không được!"

Lời này là đang cổ vũ cho đám nhóc của Thạch thôn.

"Có thể thống trị cả Cửu Thiên ư?" Đám nhóc Biên Hoang hỏi.

"Đương nhiên! Còn phải bao gồm cả Tiên vực, Dị vực, thậm chí không chỉ nhằm vào bọn họ mà còn là các thế lực thần bí ở khắp nơi từ mấy kỷ nguyên tới giờ!" Thạch Hạo cười nói.

Có một số việc chúng nghe không hiểu, không biết, thế nhưng Thạch Hạo vẫn nói. Đây là một ít dự định của hắn.

Vân Hi đứng bên cạnh, trong lòng chấn động. Đây là dã vọng của Hoang ư?

Nhưng mà, chẳng phải Hoang sẽ bị phế bỏ ư, trong vòng một tháng đạo hạnh sẽ bị chém sạch sành sanh thì làm sao thực hiện được kế hoạch lớn của hắn chứ? Vân Hi không hiểu nổi.

"Thúc thúc, thúc đang nói gì thế? Còn có kẻ địch gì nữa à?" Một đứa bé trong thôn hỏi.

"Đại ca ca, tương lai sau này chúng ta sẽ chiến với Dị vực ư?" Thiếu niên Biên Hoang mở miệng.

...

"Tương lai, chúng ta sẽ chinh chiến các giới! Dị vực, Tiên vực đều sẽ vang lên tiếng trống trận! Vào lúc ấy, bất kể là đạo thống của kỷ nguyên nào, nếu đã dám làm loạn thì đều phải bị chinh phạt!" Thạch Hạo cười tươi như trước.

Nhưng nội tâm của Vân Hi không cách nào bình tĩnh được.

"Tới thời điểm đó, một nhóm người mạnh mẽ nhất trong số các ngươi, hoặc là những đời sau này, ta chỉ chọn đúng tám trăm người, là đội quân con em, sẽ đi chinh chiến thập phương, tiến hành cuộc chiến kỷ nguyên, xem thử ai thanh toán ai!"

Có vài lời hắn không cách nào nói được ở Thượng giới, bởi vì như vậy sẽ tạo nên sóng lớn vô cùng. Thế nhưng ở Thạch thôn này, hắn có thể tùy ý lớn tiếng, chẳng hề sợ gì.

Một đám trẻ cười khúc khích, tựa như sói con kêu gào la hét.

"Đại chiến kỷ nguyên, chúng con sẽ cùng thúc đi bình định khắp đất trời này!"

"Gì mà thanh toán chứ, gì mà yêu ma chứ, nếu dám nhảy ra thì hầm luôn chung một nồi!"

Đám nhóc gào thét, từng đứa nắm chặt nắm đấm xin thề, phải cố gắng tu luyện không để Thạch Hạo mất mặt.

Chúng cũng không biết ẩn ý trong những lời nói này. Có thể phải tốn rất nhiều năm, chờ sau khi chúng trưởng thành và mạnh mẽ không gì sánh được, lúc đó mới sẽ hiểu được quyết định to lớn mình đã đưa ra lúc này là như thế nào!

"Con trai, con..."

Thạch Tử Lăng, Tần Di Ninh bước tới, lộ vẻ ưu sầu đầy lo lắng. Trong tâm họ đều đang sợ hãi, họ biết rất nhiều chuyện nên sợ mất đi Thạch Hạo.

Bởi vì họ vô cùng hiểu, những lời mà người con trai trưởng này vừa nói sẽ là một con đường khủng khiếp đến nhường nào.

Điều này còn khó hơn cả việc nghịch thiên!

Những chuyện xưa của các kỷ nguyên trước, trời mới biết sẽ ẩn chứa nhân quả tới mức nào, một đám sinh linh mạnh mẽ đến nhường nào sẽ tái hiện. Một khi lộ ra đầu mối, đó chính là bão tố khủng khiếp nhất trong lịch sử, máu sẽ nhuộm đỏ các giới!

Cảnh giới đó, cấp độ kia, một khi chém giết thì sẽ không thể nào tưởng tượng được sự khốc liệt.

Năm tháng tăm tối vẫn chưa hoàn toàn mở ra, một vài vị Tiên hoặc Tàn Tiên cũng không dám khẳng định rằng đại thế chân chính kia sẽ tới.

"Cha, mẹ, hai người không cần lo lắng đâu, con chỉ nói vui mà thôi." Thạch Hạo an ủi họ.

Suy tư trong mấy ngày vừa rồi, Thạch Hạo đã hiểu ra rằng thứ được gọi là gót sắt của Dị vực, sớm muộn gì cũng sẽ tới, lúc đó sẽ là máu tanh và loạn lạc.

Đồng thời hắn cũng cho rằng, đó là một lời chỉ dẫn, báo hiệu những điều phía sau còn đáng sợ hơn nữa.

Nếu dẫn dắt ra những con quái vật của các kỷ nguyên trước th�� sẽ càng khủng khiếp hơn nữa!

Vì lẽ đó, bắt đầu từ bây giờ hắn phải nỗ lực tu hành, cường hóa bản thân. Những thứ khác đều vô dụng, chỉ có bản thân không ngừng đột phá và chờ tới lúc đại biến thiên địa tới thì mới có thể đứng lên đón đánh được.

Bản dịch này được tạo ra một cách độc đáo và chỉ dành riêng cho truyen.free, không trùng lặp ở bất kỳ nơi nào khác.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free