[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1740: Thạch thôn đầy ấm áp
Khi về đến nhà, khóe mắt Thạch Hạo ửng đỏ, hắn đứng lặng hồi lâu rồi mới dần lấy lại bình tĩnh.
"Đại ca, chúng ta đã tới rồi sao? Không ngờ nơi này lại tuyệt đẹp đến vậy. Kìa, đằng kia còn có một đàn Thiên Mã, trắng muốt vạm vỡ, không một sợi lông tạp, chà chà, trong số đó còn mọc vảy r���ng nữa chứ, đâu phải loại vảy bình thường đâu nha." Rùa Lớn kêu lên.
"Rầm!" Thạch Hạo lập tức úp cái nồi đen vào đầu nó, khiến nó trợn tròn mắt. Một tu sĩ cảnh giới Độn Nhất chỉ cần bộc lộ chút khí tức thôi cũng đủ khiến nó bất tỉnh nhân sự rồi.
"Ngoan ngoãn một chút, đừng có lớn tiếng như vậy."
Thạch Hạo bước về phía trước, dù cách thôn vài dặm nhưng lòng hắn vẫn vô cùng hồi hộp, nôn nóng. Cuối cùng cũng đã trở về, thực sự không dễ dàng chút nào.
Không xa nơi đó có một dãy núi. Khi đi ngang qua, Thạch Hạo hơi dừng chân lại. Năm đó, khắp thiên hạ đều lan truyền tin Tiểu Thạch đã chết, Bát Hoang chấn động, và hắn từng bị chôn ở đó khoảng một năm.
"Không biết Ngũ Sắc Tước còn ở đó hay không?" Thạch Hạo rất muốn biết lai lịch của nó.
Bởi vì, lần đó hắn có thể phục sinh cũng một phần nhờ những hạt giống mà nó ngậm mang tới. Lúc đó nó đã gieo vào trong vùng đất chôn Thạch Hạo, khiến sinh cơ bừng bừng và giúp hắn cải tử hồi sinh.
Ngũ Sắc Tước rất thần bí, từ khi Thạch Hạo bắt đầu hiểu chuyện, nó đã ở trong thôn rồi, thi thoảng nó sẽ biến mất một khoảng thời gian.
Nếu nói ai có thể bắt nạt Thạch Hạo thì cũng chỉ có mình nó mà thôi.
Khi còn bé, mỗi lần truy đuổi Ngũ Sắc Tước, hắn đều té ngã sấp mặt, mặt mũi đầy nước mắt. Sau khi lớn lên cũng không tài nào bắt được con chim nhỏ kia.
Gần rồi, đã nhìn thấy người trong thôn rồi.
Ngay cửa thôn có vài người ra vào, cảnh tượng quen thuộc vô cùng. Đó là đội săn thú thắng lợi trở về, họ đang mang theo rất nhiều hung thú khổng lồ tiến vào trong thôn.
Là đám bạn thuở nhỏ của Thạch Hạo, là Đại Tráng và những người khác ư? Hiện giờ, thân hình họ đều to lớn, đã trở thành thủ lĩnh của đội săn bắn, tất cả đều đã trưởng thành cả rồi!
Phía trước thôn trồng rất nhiều cây liễu xanh um tùm.
Người trong thôn đang tưởng niệm Liễu Thần sao? Nơi nó cắm rễ có một tế đàn và đã trở thành vùng đất thần thánh vô cùng, không một ai dám chiếm dụng nơi đó. Phải chăng người trong thôn đang hy vọng nó trở về?
Trong thôn rất náo nhiệt, bởi vì đội săn bắn đã trở về.
Một lũ trẻ đang chạy đùa vui vẻ, từ ba bốn tuổi đến mười tuổi, đủ mọi lứa tuổi, vô cùng hoạt bát, thế nhưng Thạch Hạo không hề nhận ra đứa nào cả.
Chắc chắn là đám nhóc vừa mới sinh ra gần đây, đều hiếu động, thể chất mạnh mẽ, dù còn nhỏ tuổi nhưng lại nhảy nhót rất cao, mạnh hơn bậc cha chú trước kia nhiều.
Thạch Hạo đi tới cửa thôn, theo sau là Rùa Lớn.
Rùa Lớn đứng thẳng bước đi, vác lấy chiếc nồi lớn, tay chân dài dị lạ, dáng dấp đầy dũng mãnh.
"Ồ, có yêu ma vào thôn, mau đánh yêu quái đi!"
"Làm gì có yêu quái chứ! Thôn chúng ta có đại trận do Liễu Thần bố trí, yêu ma quỷ quái gì cũng phải lui tránh cả. Nhóc con, đừng có làm ồn nữa." Có người lớn quát lên.
"Thật mà, nhìn kìa, đó là một con Vương Bát, đen hơn cả phân lừa nữa kia. Kìa kìa, nó đang trừng mắt, nó đang nhe răng, nó đang lại đây kia." Có đứa nhóc tầm ba bốn tuổi hét lớn.
Rùa Lớn đứng ở cửa thôn tức giận, mặt mày gần như tái xanh.
Quả thực nó đang nhe răng trừng mắt, bởi vì đám nhóc con này quá không lễ phép. Mặc dù nói nó là rùa đen, thế nhưng cũng không thể gọi thẳng mặt là Vương Bát được chứ?
Nếu là Thạch Hạo thì không sao, nó có thể chấp nhận được. Thế nhưng một đám nhóc con lại dám làm như vậy, tất nhiên nó phải tức giận rồi.
Đặc biệt là những lời nói ở phía sau, gì mà "đen hơn cả phân lừa", nó nghe thấy mà như muốn thổ huyết.
Trong thôn, già trẻ nam nữ đang vây quanh đội săn bắn vừa trở về, thì chợt có người quay đầu nhìn về phía cửa thôn.
Trong giây lát đó, cả thôn im bặt. Tất cả những người lớn đều cứng đờ như hóa đá.
Người trong thôn đều nhìn về phía đó, mỗi một người đều cứng họng nhìn thiếu niên ở đầu thôn kia.
Một thiếu niên vóc người cường tráng, khuôn mặt tuấn tú, tầm mười bảy mười tám tuổi. Gương mặt hiền lành, đôi mắt trong veo, hắn đang từng bước đi tới.
Nhiều năm trôi qua, ít nhất cũng đã mười năm, mà giờ đây có thể nhìn thấy lại khuôn mặt này, còn có thể gặp lại người này, những người trưởng thành đều ngây ngẩn, không dám tin vào mắt mình.
Chỉ có lũ trẻ tò mò, khó hiểu, sửng s��t ngẩng đầu lên, kéo kéo góc áo của người lớn, chúng căng thẳng nhỏ giọng hỏi: "Mẹ ơi, hắn là đại yêu ma sao? Sao các chú, các bác đều sợ hãi đến vậy, sao không dám nói lời nào thế?"
"Ông nội, đây là một con yêu ma hình người sao? Đầy tớ của hắn mà cũng hung ác đến thế rồi, hắn lại có thể xông qua trận pháp và tiến vào trong thôn chúng ta luôn, thật đáng sợ." Một vài đứa nhóc lộ vẻ hoảng sợ.
"Nhóc tỳ!" Rốt cuộc cũng có người lớn tiếng quát, đồng thời nhằm thẳng về phía cửa thôn.
Còn có một vài người lớn răn dạy đám trẻ nhỏ, mắng: "Gì mà yêu ma chứ! Đây là thúc thúc của các ngươi, chính một mình hắn đã đánh thẳng lên Thượng Giới đó!"
"Nhóc con, đừng có nói lung tung!" Có người bốp lên chiếc mông nhỏ của nó một cái.
Nam nữ già trẻ đều lao tới, đồng thời hò hét kêu la. Đặc biệt là một đám thanh niên trai tráng tầm hai ba mươi tuổi, là những người hung hăng nhất, sau khi lao tới thì ôm chặt rồi ném thẳng hắn lên trời cao.
"Thật không thể tin nổi, ngươi... đã trở về rồi!" "Để ta cắn một cái xem sao, là thịt thật, không phải giả!" "Nhóc con, mới đi mà đã chục năm rồi, không ngờ lại trở về đột ngột như vậy!" "Nhóc tỳ, mau, để ta xem thử ngươi có thay đổi gì không!"
Một đám người kích động, đám bạn thuở nhỏ vây kín lấy Thạch Hạo, tựa như đang nằm mơ vậy, không cách nào tin hôm nay lại có thể gặp lại hắn.
Còn có người thì gọi tên thuở bé của hắn là Nhóc Tỳ, rất thân thiết.
Thạch Hạo cay cay sống mũi, hốc mắt nóng ran. Cảm giác thật tuyệt vời, hắn đã trở về và gặp được nhiều người thân như thế. Hơn chục năm phiêu bạt bên ngoài, toàn bộ thất vọng, bất lực, tiếc nuối đều đã tan biến, cảm giác ấm áp đang tràn ngập toàn thân.
Chuyện đẫm máu ở Biên Hoang, hay chiến bại trở về; chuyện phải trơ mắt nhìn người thương nhớ rời đi xa, chỉ có thể từ biệt trong đau đớn; những thứ này đều đã bị gạt sang một bên.
Hiện giờ chỉ còn lại sự ấm áp. Những tâm tình, những đau đớn, những đau khổ kia đều đã biến mất, đều đã đi xa. Hắn đang vô cùng vui vẻ và cao hứng.
"Ấy da, đây chính là Tiểu Thúc Thúc trong truyền thuyết của chúng con đấy ư?"
Một đứa nhóc đang ôm chặt lấy ống quần Thạch Hạo, ngước đầu lộ ra khuôn mặt tràn ngập kích động.
"Trời ơi, sống! Vị thúc thúc trong truyền thuyết kia vẫn còn sống! Trời ơi là trời!" Một đứa nhóc bốn năm tuổi xem Thạch Hạo như một cái cây lớn, đang cố gắng trèo lên người hắn.
"Thật không đó, đây là Tiểu Thạch thúc thúc sao? Đánh khắp thiên hạ vô địch thủ, cuối cùng là chạy lên Thượng Giới để gieo tai họa trên đó sao? Thật là vui, thật là mừng, ta đã gặp được Tiểu Thạch thúc thúc trong truyền thuyết rồi!" Một đứa bé nhảy nhót liên hồi, không ngừng kêu la đầy kích động.
Thạch Hạo không biết nói gì nữa, những đứa nhóc này được giáo dục kiểu gì vậy? Hắn đã gieo tai họa ở Hạ Giới này sao? Nhưng mà, khi nghĩ kỹ lại thì thật ra năm đó hắn cũng đã khiến cho các thế lực đối địch đều phải đau đầu, quả là một nhân vật phiền phức.
"Ha ha, mừng quá đi thôi! Không nghĩ tới huynh đệ chúng ta sẽ có ngày gặp lại. Ta cứ tưởng ngươi đang truy tìm Tiên đạo ở Thượng Giới v�� sẽ không quay về đây nữa chứ." Đại Tráng thân cao gần trượng vỗ vỗ bả vai Thạch Hạo, tiếp đó dùng sức ôm chặt lấy hắn, trong mắt đã ướt nhòe.
"Đúng vậy, ta nghe nói sau khi lên Thượng Giới thì rất khó để xuống lại, cơ bản là không thể, không nghĩ tới đời này huynh đệ chúng ta lại có thể gặp nhau, thật sự có thể gặp lại!" Nhị Mãnh cũng vô cùng kích động.
Bì Hầu, Hổ Tử cũng đều như vậy, khóe mắt đỏ bừng. Bạn bè thuở nhỏ của mình hơn chục năm mới gặp lại, bọn họ sao quên Thạch Hạo được chứ? Nếu không có hắn thì Thạch Thôn làm sao có được dáng vẻ như ngày hôm nay, linh dược khắp nơi, mạnh mẽ qua từng năm, ngoại giới không một ai dám tới tập kích.
"Cháu trai, để ta xem nào. Lớn rồi, còn cao hơn cả chú nữa này, đẹp trai hơn nữa chứ, khuôn mặt thì chẳng hề khác với lúc xưa là mấy." Thạch Lâm Hổ tiến lên.
"Ha ha, thật sự là chuyện vui mà! Tiểu Thạch của chúng ta đã trở về rồi." Thạch Phi Giao đập đập vào lồng ngực Thạch Hạo.
Hai người này chính là thủ lĩnh đội săn bắn khi xưa, hiện giờ đã từ chức, giao lại cho Đại Tráng và Hổ Tử.
Thạch Hạo rất vui vẻ, đôi mắt đỏ ửng chào hỏi những trưởng bối này.
Một nhóm phụ nữ lớn tuổi cũng tới, sau khi nhận được tin tức thì đều chạy đến đây. Người nắm tay, người vuốt mặt, khiến cho da mặt dày như Thạch Hạo cũng ửng đỏ cả lên.
"Cháu trai, cháu trai đang ở đâu thế?"
Vào lúc này, một nhóm người lớn tuổi cũng tới. Sau khi nghe được tin thì được đám nhỏ dìu đến đây, bước chân của từng người không vững vàng, tập tễnh đi về phía cửa thôn.
"Gia gia, Tộc Trưởng gia gia!"
Thạch Hạo hét lớn, chen qua đám đông rồi đỡ lấy một ông lão ở phía trước nhất. Đây chính là Lão Tộc Trưởng Thạch Vân Phong, người đã nuôi lớn hắn.
"Cháu trai, rốt cuộc thì cháu cũng trở về rồi! Ta không ngờ rằng, sinh thời vẫn còn có thể gặp được ngươi!" Lão Tộc Trưởng Thạch Vân Phong kích động, lệ nóng lăn dài.
Ông không có con cái, chưa từng lập gia đình ở thôn bao giờ. Từ sớm đã nuôi nấng Thạch Hạo, lúc này tâm trạng ông kích động vô cùng.
Mọi bản quyền nội dung đều được bảo hộ và thuộc về truyen.free, kính mong quý độc giả không sao chép.