Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1704: Thí Tiên

Tàn tiên, dù cho tàn phế, cũng chẳng ai dám xem lão như kiến hôi; lão vẫn cường đại vô song, không thể nào chiến thắng được!

Sở dĩ Thạch Hạo thốt lời như vậy hoàn toàn là cố tình khiêu khích, sỉ nhục lão, bởi vì, trước đó không lâu chính vị tàn tiên này đã đứng trong điện đồng, dõi mắt nhìn xuống Thạch Hạo, muốn giết hắn chỉ cần giơ tay lên là đủ.

Ánh lửa rực rỡ chiếu rọi vĩnh hằng!

Chẳng ai ngờ tới sẽ có một kết quả như vậy, ngay cả bản thân Thạch Hạo cũng không thể nào tưởng tượng ra được, dấu ấn Chân Tiên lại bị nuốt chửng và đốt sạch!

Vốn dĩ, vết tích của tàn tiên bên trong điện đồng được một chùm chân hỏa của chính lão bao quanh, thế nhưng hiện tại lại có một chùm chân hỏa khác xuất hiện và muốn đoạt mạng lão!

"Đây là... không thể nào!"

Tàn tiên hét thảm, lão thật sự không cam lòng, kẻ mà lão coi là con sâu cái kiến lại sắp muốn đoạt mạng mình, chuyện này nói ra thì ai sẽ tin chứ?

Một ngọn lửa kết thành từ ký hiệu đang lấp lánh ở nơi đó, nó vô cùng thần thánh và cũng rất bình yên, đương nhiên đây chỉ là nhận định của những người khác.

Thế nhưng đối với tàn tiên mà nói, đó là địa ngục, là vực thẳm, một khi rơi vào trong thì khó lòng thoát khỏi, mang theo ý nghĩa hủy diệt tiêu điều!

Gào!

Lão rống lên một tiếng, ánh lửa cuồn cuộn bao trùm trời đất, núi cao sông lớn xung quanh đều bị thiêu đốt đến đỏ rực, hóa thành dung nham, rồi cuối cùng bị sấy khô thành tro bụi.

Không một thứ gì có thể cản được, đó là chân hỏa của tàn tiên, đại diện cho sức mạnh Tiên đạo, có thể thiêu hủy tất cả.

Nhưng mà, lão cũng không cách nào giết được Thạch Hạo, bởi vì Hoang đang được một ánh lửa khác bảo vệ.

"Làm sao lại như thế chứ!" Lão gào thét, bản thân đang tan rã, thứ gọi là dấu ấn Tiên đạo kia đang nứt toác, lão như sắp bị hủy diệt.

Răng rắc!

Tiếng vang giòn giã tựa như cả vùng thế giới này bị xé nát, như muốn đi đến hồi kết của tận thế.

Tàn tiên thét lên tiếng cuối cùng rồi toàn bộ ánh lửa nổ tung, trong phạm vi không biết bao nhiêu vạn dặm xung quanh bị san bằng, hóa thành biển dung nham, cuối cùng chỉ còn lại tro tàn.

Lão chết như vậy, bị ánh lửa nuốt chửng!

Cuối cùng, khi mọi thứ trở lại tĩnh lặng, trước mắt Thạch Hạo chỉ còn lại một chùm sáng lớn bằng nắm đấm, nó được kết thành từ ký hiệu và không ngừng chập chờn.

Quả nhiên, nó đã hút lấy chân hỏa của tàn tiên, tinh luyện tinh hoa, hòa vào trong mình, nuốt chửng toàn bộ.

Tất cả cứ kết thúc như vậy, tựa như một giấc mộng, dấu ấn của cường giả cấp Tiên đạo bị thiêu chết dễ dàng đến thế!

Trong phạm vi mấy chục, mấy trăm vạn dặm của khu vực này trở nên hoang tàn, sơn hà đều bị hủy diệt sạch!

Vô cùng khủng khiếp, chỉ một ánh lửa duy nhất đã thiêu đốt sạch sẽ, tạo nên cảnh tượng tận thế.

Vèo.

Cung điện đồng kia phá không bay đi xa, tiếp đó hóa thành mưa ánh sáng, rồi bỏ trốn.

Thạch Hạo ngẩn người, rồi biến sắc mặt, hắn nhanh chóng tiến về phương xa, tiếp đó cũng hóa thành mưa ánh sáng rời khỏi Hư Thần giới.

Từng con chữ, từng câu văn này đều được chuyển ngữ độc quyền bởi truyen.free.

Trong tĩnh thất, chân thân của Thạch Hạo chợt mở bừng hai mắt, tựa như hai bó đuốc bốc cháy hừng hực, ánh sáng chói lóa rọi sáng cả tĩnh thất này!

Hoàng điện bồng bềnh bay lượn trên vai hắn.

Thạch Hạo đứng thẳng người, lòng đầy nôn nóng lao ra khỏi mật thất bế quan, hắn muốn đi gặp cha mẹ mình, muốn gặp Tần Trường Sinh, hắn muốn dẫn người nhà của mình rời khỏi nơi này ngay lập tức.

Bởi vì, hắn đã sát Tiên, đây là chuyện kinh thiên động địa, phía sau chính là một trận phong ba bão táp khôn lường!

Nếu như giết gọn gàng, sạch sẽ thì không nói, có lẽ đó chỉ là một vết tích của tàn tiên mà thôi, chẳng phải chân thân, thế nhưng chuyện tiếp theo chắc chắn sẽ là đại họa.

Trong tình huống đó, hắn không thể không giết, không có lựa chọn nào khác!

"Cái gì, ngươi giết Tiên?" Dù cho Thạch Tử Lăng cùng Tần Di Ninh sớm đã đánh giá rất cao con trai trưởng này, xem hắn là thiên tài ngút trời từ vạn cổ tới nay, nhưng cũng không ngờ rằng sẽ nghe được một tin tức kinh thiên động địa đến thế.

Hành động này vĩ đại biết bao nhiêu, hoàn toàn không thể nào tưởng tượng ra được!

Trước kia vẫn luôn bàn luận xem kỷ nguyên này có Tiên hay không, khắp nơi đều cho rằng, không một ai có thể bước ra được bước đó, kết quả... người con trai trưởng này lại tàn sát một vị Chân Tiên.

"Cũng không phải giết chết mà chỉ là một vết tích bị con giết thôi, thế nhưng chính vì nh�� vậy mới là đại họa, nhất định phải rời đi ngay lập tức!" Thạch Hạo nói.

Tần Trường Sinh vừa đến, hiểu được tình hình thì chỉ biết trợn mắt há mồm, tên tiểu tử này cũng quá ngông cuồng rồi, ngay cả vị tồn tại kia của Tiên điện mà cũng dám động tới?

"Ngược lại cũng không sao, chưa chắc phải sợ hắn." Sau khi suy nghĩ một lát, Tần Trường Sinh nói vậy.

"Hả?" Thạch Hạo kinh ngạc.

"Theo như hiểu biết của ta, tồn tại luôn trầm miên trong Tiên điện kia cũng chỉ là tàn tiên mà thôi." Tần Trường Sinh nói.

Thông qua lời lão, Thạch Hạo hiểu được càng nhiều hơn.

Trận chiến năm đó, vị tồn tại của Tiên điện hoàn toàn bị đánh cho tàn phế, thân thể chỉ còn lại một đoạn, nguyên thần cũng chỉ là mảnh vỡ, tất cả đều không hoàn chỉnh, tả tơi thê thảm khôn tả.

Không phải là lão không muốn hồi phục như cũ mà là bởi vì, quy tắc của kẻ địch đã ăn mòn pháp thể lẫn thần hồn của lão, không cách nào tiêu trừ tận gốc, càng ngày càng chuyển biến xấu, chỉ có thể kéo dài hơi tàn.

"Hắn không ra ngoài được." Tần Trường Sinh tiếp tục giải thích.

Tiên điện, đó là một cổ địa vô cùng thần bí, nơi đó có một dòng suối tiên và tồn tại kia đang trấn giữ bản thân bên trong suối tiên đó, an nghỉ từ ngàn xưa.

Nếu không có dòng suối tiên kia thì lão đã sớm chết rồi.

Đó là một trong vài nguồn suối Tiên đạo còn sót lại từ thời kỳ Tiên cổ đầy phồn thịnh và huy hoàng, kết quả sau trận chiến ấy đã bị đánh tan, cao thủ chết sạch.

Tàn tiên sống trên đời, lão đã xem như là cao thủ cái thế của kỷ nguyên này rồi, cho nên nguồn suối còn lại kia rơi vào trong tay lão và dùng để tẩm bổ tàn thể cũng như hồn phách của lão.

Ngay cả tòa Tiên điện bằng đồng kia, bình thường đều nằm trên suối tiên, rất ít khi bị điều động, phần lớn thời gian đều ở đó để bảo vệ.

Một vết dấu ấn rất quan trọng do tàn tiên lưu lại nằm bên trong điện đồng, mục đích là để điều khiển mọi thứ, một khi có biến cố thì có thể kêu gọi tòa điện đồng cổ xưa kia trở về.

"Hiện giờ ngươi đánh giết dấu ấn bên trong tòa điện đồng kia, hiển nhiên sẽ ảnh hưởng cực lớn, rất có thể sẽ gây ra ảnh hưởng đáng sợ cho tàn tiên kia, khiến hắn bị cắn trả." Tần Trường Sinh nói.

Bởi vì tàn tiên kia vốn không hoàn chỉnh, đang dùng suối tiên để kéo dài tính mạng, hôm nay lại mất đi một vết tích thần hồn vô cùng trọng yếu thì chính là tai họa lớn.

Tần Trường Sinh suy đoán, đối mặt với xung kích chạm tới tính mạng này thì tàn tiên càng không dám xuất thế, rất có thể sẽ tiến vào nơi sâu nhất của nguồn suối để tẩm bổ phế thể.

Nếu không, lão rất có thể sẽ tử vong!

"Ồ, lại như thế ư?" Thạch Hạo khá giật mình, một đòn vô ý triệu hồi ra đoàn chân hỏa kia của hắn không ngờ lại có thể hoàn toàn sát Tiên?"

"Hay là, chúng ta giết thẳng tới cửa luôn, thừa dịp lão suy yếu, làm một mẻ, khỏe cả đời, tiêu diệt lão!" Thạch Hạo tàn nhẫn nói.

Tàn tiên tồn tại, sẽ là một mối họa.

"Không được, tàn tiên không xuất thế không có nghĩa là hắn không mạnh và không thể chiến, đó là do hắn tiếc mệnh. Nếu như không thèm đếm xỉa, bỏ mặc tất cả thì có thể tiến hành một đòn huy hoàng, bùng nổ sức chiến đấu đáng sợ nhất, thần cản giết thần, phật cản giết phật! Đương nhiên, một khi xuất thế và tiến hành một trận chiến như thế thì rất có thể hắn không thể sống tiếp được, giống như tự thiêu đốt bản thân vậy." Tần Trường Sinh lắc đầu.

Nếu không, vì sao qua nhiều năm như thế lão cũng không hề xuất thế mà luôn ẩn nhẫn, chỉ có thể ngồi xem mọi biến ảo trên thế gian này.

"Uổng cho một vị tiên như lão, không ngờ lại sợ chết đến thế, nếu như ta là hắn thì nhất định sẽ lết cái thân thể tàn phế ấy tới Biên Hoang, tiến hành một trận chiến cuối cùng của nhân sinh, để kết thúc trong huy hoàng." Thạch Hạo nói.

Hiểu rõ về tàn tiên và hồi tưởng đến Mạnh Thiên Chính, tiếp đó là so sánh hai người với nhau liền khiến Thạch Hạo càng thêm xem thường tàn tiên.

"Dù sao cũng là tàn tiên đó, thủ đoạn thông thiên, dù cho không cách nào rời khỏi suối tiên thì cũng sẽ có rất nhiều hậu chiêu sát phạt." Tần Di Ninh lo lắng, muốn đưa con trai trưởng về Hạ giới.

Chỉ là, con đường về Hạ giới tuy đã có manh mối quan trọng thế nhưng vẫn chưa xác định hoàn toàn.

"Không sao đâu, chỉ cần không phải tàn tiên chân chính xuất thế, còn những thủ đoạn khác thì Bất Lão sơn đủ khả năng đón đỡ." Tần Trường Sinh nói.

Loại tự tin này khiến Thạch Hạo kinh ngạc, chứ đừng nói là đám người Thạch Tử Lăng.

"Nơi đây có Ngũ Hành sơn, những kẻ khác không dám lỗ mãng!" Tần Trường Sinh nói.

Bởi vì Ngũ Hành sơn chính là thần vật, là chí bảo chân chính.

"Đáng tiếc nó đã bị hư hại, đồng thời đang trong trạng thái phong ấn thần bí, nếu không sẽ còn mạnh hơn nữa." Tần Trường Sinh nói.

Tần Trường Sinh có thể đạt được Ngũ Hành sơn, toàn bộ đều là do khối tiên cốt này, nó từng mang theo lão đi tranh đoạt hàng loạt tạo hóa.

Trong đó, Ngũ Hành sơn là thần bí nhất và cũng là kinh khủng nhất!

Tần Trường Sinh vĩnh viễn không bao giờ quên tình cảnh khi lần đầu tiên nhìn thấy Ngũ Hành sơn.

Năm đó, ngực lão tỏa nhiệt và khối tiên cốt này phát sáng, từ bên trong thể nội lao ra hàng loạt ký hiệu, rồi hóa thành tiên diễm, chỉ dẫn lão tiến về một phương hướng nhất định.

Cuối cùng, lão tiến vào bên trong một mảnh cổ giới tả tơi.

Nơi đó có một ngọn núi cổ tựa như năm ngón tay của con người, năm ngọn núi gắn liền với nhau, tiên khí cuồn cuộn, khí hỗn độn bốc lên.

Bên trên ngọn núi có từng bộ di hài Thần Ma, đáng sợ vô biên.

Ở nơi đó, hắn từng nghe được một âm thanh tựa như tiếng thở dài, cũng như là đang hồi ức, rằng Ngũ Hành sơn phải gánh chịu rất nhiều Thần Ma trong hỗn độn, trên bề mặt của nó có rất nhiều thần linh!

Nhưng mà, tóm lại bọn họ đều đã chết cả!

Tần Trường Sinh không giấu giếm gì cả, kể rõ lại tình cảnh khi lần đầu tiên bản thân nhìn thấy Ngũ Hành sơn đã khiến cho ai nấy không khỏi hít vào một ngụm khí lạnh.

Rầm!

Ngày hôm đó, từ phương hướng Tiên điện tuôn ra một luồng khí tức kinh khủng, tiên vụ ngập trời lan tràn, xé rách cả bầu trời, khiến cho một ít thiên thể ở vực ngoại rơi rụng lả tả.

Cảnh tượng này chấn động tất cả mọi người.

Tin tức truyền ra, cả Ba ngàn châu đều kinh sợ!

Đồng thời, sau khi sức mạnh Tiên đạo đầy khủng khiếp kia bùng nổ thì khu vực này đột nhiên trở nên tiêu điều.

Không sai, sau phồn thịnh chính là tử khí tràn ngập.

Tựa như một ngọn nến đang cháy sáng và đột nhiên gió lớn thổi qua, chớp mắt bị dập tắt.

"Đèn đã cạn dầu, hồi quang phản chiếu!"

Có người đưa ra suy đoán kinh người như vậy, cho rằng khả năng tàn tiên tồn tại trong Tiên điện sẽ tiêu đời, rất có thể sẽ chết ngay trong khu vực trầm miên của mình.

Đây là sự kiện vô cùng lớn!

"Trời ơi, ta từng nghe nói, các lộ cao thủ đã chặn đánh Tiên, dù cho là Tiên điện cũng đã được điều động luôn đó, chẳng lẽ nói, chính vì thế nên mới dẫn tới cái chết của tàn tiên này?"

Tin tức bùng nổ khắp Ba ngàn châu!

Việc này tựa như một trận động đất cực mạnh, cường giả các nơi đều nghẹn họng trừng mắt.

Rất nhanh đã có người đi xác minh, dọc theo cổ lộ tiến vào khu vực của Tiên điện để tra xét xem đã xảy ra chuyện gì.

Ở thế gian này, không có bao nhiêu người biết được vị trí của Tiên điện, nhưng dù sao vẫn có.

"Tiên điện đã khóa sơn, dùng tòa Tiên điện bằng đồng kia trấn áp cả khu vực nên không thể tới gần!" Tin tức như vậy truyền ra, dẫn tới sóng gió mênh mông.

Mọi người tin chắc, Tiên điện đã xuất hiện biến cố rồi!

"Nghịch thiên rồi, khả năng Hoang đã thí Tiên rồi!" Ngày hôm đó có người hét lớn như vậy.

Rất nhiều cao thủ của các thế lực lớn đều sắc mặt xám xịt, mỗi người đều rất lo lắng.

Bởi vì, trước đây không lâu đã có rất nhiều đại giáo đi ngăn cản Thạch Hạo, muốn chặn đường lui của hắn tại Linh giới, kết quả bản thân lại mang thương vong trở về.

Nhưng, lúc đó bọn họ cũng không quá lo lắng, cảm thấy có Tiên điện chặn hậu thì chắc chắn có thể đánh gục Thạch Hạo, sẽ diệt được hắn.

Nhưng giờ nhìn lại, đó chỉ là ý nghĩ đơn phương, Hoang còn sống, có thể... thí Tiên!

Ngày hôm đó, có rất nhiều đại giáo phái người mang vô số lễ vật quý giá tới Bất Lão sơn bái phỏng, rất nhiều đạo thống tiến vào Tần gia để bồi tội.

Bởi vì, có một số người cảm thấy, dù Hoang không ở đây thì cũng sẽ có liên lạc với nơi này.

Mọi nội dung trong chương này đều là thành quả dịch thuật độc quyền thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam
XemDoc
Xem phim Hot miễn phí
Xem phim thuyết minh, phụ đề mới nhất - nhanh nhất
Xem ngay

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free