[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1702: Khai sát giới
Mọi người đều nổi da gà, dù biết Hoang mạnh mẽ đến mức không thể tưởng tượng, nhưng khi chứng kiến cảnh tượng này, họ thật sự không thể không kinh sợ.
Thật quá mức nghịch thiên!
Dẫu sao đây cũng là thông đạo Linh giới, là cánh cửa dẫn vào thế giới tinh thần, là nơi quy tắc ngưng tụ, vượt trên s��c mạnh cực hạn của thế gian, lẽ ra không thể bị phá hủy.
Thế nhưng sự thật bày ra trước mắt khiến họ không thể không tin, Hoang đã dùng cách thức đó để trở về.
Boong!
Khi nắm đấm thu hồi và cú oanh kích kế tiếp, cánh cửa vàng óng rung chuyển dữ dội, lỗ hổng kia càng mở rộng hơn, và rất nhiều người đã nhìn thấy rõ một người trẻ tuổi đang đứng ở phía bên kia.
Lúc này, Hoang với vẻ mặt lạnh lùng đứng trước cánh cửa, nắm đấm hắn phát sáng, bảo thuật lan tỏa, oai phong chấn động cả thiên địa!
Cảnh tượng này kinh hãi tột cùng!
"Mau trốn!"
Có người kinh hãi kêu lên, lần này bọn họ đã đắc tội hoàn toàn với Hoang, chắc chắn sẽ gặp phải đại họa.
Tiếp theo đó, e rằng sẽ là một trận phong ba bão táp, họ sẽ phải đối mặt với sự càn quét của hắn, và sẽ bị tàn sát một cách vô tình.
Boong!
Tiếng vang lớn vượt xa những lần trước truyền tới, lần này Thạch Hạo tung ra quyền ấn, hàng loạt ánh sáng lung linh bay lượn, quyền lực tuyệt thế, bởi đó là uy lực của sự kết hợp từ rất nhiều bảo thuật.
Hai cánh cửa vàng óng bị đánh văng ra xa, chấn động cả những sinh linh Linh giới.
Dù rất nhiều người đang lẩn trốn, thế nhưng hai cánh cửa to lớn ấy đã nện thẳng lên lưng không ít cường giả, bởi vì chúng quá mạnh mẽ, tốc độ quá nhanh nên không cách nào tránh né được.
Phụt!
Vô số người ho ra đầy máu tươi, không ít người hét thảm, thân thể nát thịt bầm xương, bị thương nặng.
Tất cả những việc này diễn ra quá nhanh, là một biến cố không thể nào đoán trước được.
Có thể trách bọn họ quá bất cẩn ư? Cơ bản là không phải, vốn dĩ họ cho rằng đây sẽ là một sát cục, thế nhưng kết quả lại bị phá vỡ tan tành.
Hoang mạnh mẽ khủng khiếp!
Ai có thể ngờ tới hắn có thể đánh xuyên cánh cửa vàng óng kia, bởi vì, từ xưa đến nay chưa từng có ai có thể đánh xuyên cánh cửa này, hoàn toàn vượt ngoài lẽ thường.
Giờ đây, Hoang lại dùng hành động trực tiếp này để tuyên cáo với thế nhân, rằng hắn là vô địch. Vượt qua cực cảnh, ngay cả cánh cửa thông đạo Linh giới cũng không thể nào ngăn cản được hắn.
"Là ác mộng mà, kẻ này đúng là ác mộng!" Một vài sinh linh hét toáng lên, đồng thời ra sức bỏ chạy.
Ầm ầm!
Thạch Hạo lao tới, đấm ra một quyền, ánh sáng điện xẹt cắt ngang cả mấy vạn dặm, những tu sĩ đã sớm bay lên giữa không trung và chạy trốn về phía chân trời đều nằm trong phạm vi quyền này.
Đây chính là thần thông Lôi Đế, là sự thể hiện của quyền ấn sấm sét.
Đấm ra một quyền nhưng lại là mấy ngàn đạo quyền ảnh, tất cả đều tính bằng vạn dặm.
Kết quả, giữa bầu trời là những 'giọt mưa tu sĩ', bùm bùm, vô số sinh linh liên tiếp rơi rớt xuống, tất cả đều bị đánh ầm xuống.
Dưới cú đấm này, có rất nhiều người nổ tung và hóa thành bột mịn.
Cũng không ít người trở thành than đen, không thể đứng dậy được nữa, đồng thời cũng đã mất mạng.
Đây tuyệt đối là một thảm án, bởi vì bị thương tổn ở Linh giới thì ngoài đời thực cũng sẽ bị đại thương nguyên khí.
Mà hiện tại lại không chỉ là sự hao tổn đơn giản như thế, đây là một cuộc săn giết, hay có thể nói là cuộc tàn sát quy mô khủng khiếp.
Một vài thư��ng tổn ở Linh giới nếu quá mức khủng khiếp thì ngoài đời thực có thể sẽ mất mạng.
Nói trên lý thuyết, nếu dùng Diệt Hồn châm, Diệt Hồn tháp được sản xuất trong Tinh thần giới này thì mới có thể hoàn toàn giết chết một người, dẫn tới việc ngoài đời thực cũng sẽ mất mạng.
Thế nhưng, dưới một số tình huống, nếu như lực sát thương quá mạnh và đánh nát nguyên thần ở Linh giới hoặc Hư Thần giới thì vẫn có thể khiến người ngoài đời thực ấy tử vong.
Giờ đây, Thạch Hạo xuất kích với sự tức giận ngập tràn, tự nhiên uy lực sẽ khủng khiếp vô biên rồi.
Ngày hôm đó, bên trong một vài đại giáo ở Ba Ngàn Châu có không ít người kêu rên thảm thiết, tiếp đó là thân thể lạnh đi và mất đi sinh cơ.
Là một thảm kịch, với một số đạo thống cổ xưa thì ngày hôm đó tuyệt đối kinh khủng, có một vài cao thủ đã chết đi vì chuyện này!
Bên trong Linh giới, sắc mặt Thạch Hạo lạnh tanh, tràn ngập giận dữ cùng vô biên sát khí, tựa như đại dương đang cuộn trào trong thiên địa.
"Một trận biến ở Biên Hoang, vì chống lại dị vực mà rất nhiều anh kiệt đã máu tung chiến trường, không cách nào trở về được nữa. Mà đám người các ngươi lại chưa bao giờ xuất hiện ở chiến trường kia, không giúp đỡ thì thôi vậy mà còn muốn giết chết chúng ta, nếu như có cơ hội tới Biên Hoang thì bảo đảm đám người các ngươi đều sẽ bị giết sạch sành sanh!"
Ầm ầm!
Thạch Hạo hóa thân thành Côn Bằng với hình thể khổng lồ, lao vút lên tận chín vạn dặm, lông chim vàng óng phủ kín trời, mang theo những đốm sáng đen, khí thế khủng khiếp cái thế!
Thời khắc này, Thạch Hạo là vô địch, thân hóa Côn Bằng lao vút không biết bao nhiêu vạn dặm, hắn không chút lưu tình tàn sát đám sinh linh này.
Cánh cửa vàng óng ở phía sau bị hắn đánh nổ, giờ đây, hắn lại thần dũng vô địch như thế, giương oai khắp núi sông, diệt sát tu sĩ các tộc, thời khắc này tựa như tận thế vậy.
Ầm ầm ầm!
Trời long đất lở, quỷ khóc thần gào, trên con đường truy sát này là máu chảy thành sông, phàm những tu sĩ tham gia phong ấn cánh cửa vàng óng kia, không phải nói toàn bộ, thế nhưng cũng gần như đều bị giết sạch cả.
Ngay cả Thần Quy Tắc của Linh giới, vị người đá kia lần nữa xuất hiện, rồi bản thân rạn nứt, hóa thành ánh sáng rực rỡ rời đi.
Vượt qua cực cảnh, dù cho là Hư Thần giới hay Linh giới cũng là chủ đề vĩnh hằng!
Chỉ cần làm được, hoàn toàn siêu thoát thực sự, vượt qua hết thảy tiên hiền các đời thì có thể đánh vỡ quy tắc, đánh đổ lẽ thường!
Thạch Hạo đang đuổi giết, Côn Bằng mà hắn hóa thành gào thét giữa sơn hà, đánh đâu thắng đó, không một ai có thể ngăn cản.
Hắn hơi hiểu thêm về Linh giới cùng Hư Thần giới, đây chính là thánh địa mà cổ nhân dùng để huấn luyện người mạnh nhất ư?
Thạch Hạo quét ngang khiến khu vực sông núi nơi đi qua đều tả tơi, thi thể chất chồng, không một đối thủ.
Ngày hôm đó, Ba Ngàn Châu chấn động cực mạnh, một vài cổ giáo rơi vào tình cảnh thê thảm, những cao thủ bên trong giáo phái đều gặp phải tai ương.
Có một vài người đại thương nguyên khí, với bọn họ, ngày hôm nay chính là cơn ác mộng vĩnh viễn không thể xóa nhòa.
Còn với một bộ phận người khác thì đây là ngày đen tối, cứ thế bỏ mạng, không thể tỉnh dậy được nữa.
"Dừng tay!"
Từ phương xa truyền tới tiếng hét lớn, một tòa cung điện bằng đồng với hình dáng cổ xưa, mang theo khí tức Tiên đạo, hiện lên phía trước rồi trấn áp về phía Thạch Hạo.
Trái tim Thạch Hạo đập thình thịch, con ngươi co rút lại, hắn không hề dám khinh thường chút nào, thân thể Côn Bằng khổng lồ từ từ thu nhỏ lại và hóa thành thân người.
Bởi vì, tòa cung điện đồng kia rất nguy hiểm, mang theo tiên khí cùng với sức mạnh đáng sợ.
Người của Tiên Điện?
Xoẹt xoẹt xoẹt!
Tòa cung điện đồng kia phát sáng, đồng thời có mấy chục cục gỉ xanh bay ra, tựa như những đám mây nguyền rủa ngập tràn trong thiên địa, mang theo sức mạnh kinh hồn.
Gỉ đồng của Tiên Điện, đó chính là sự thể hiện của nguyền rủa.
Năm xưa, lúc Thạch Hạo ở hạ giới từng bị ông lão của Tiên Điện bắn gỉ đồng trúng người và liền rơi vào tử cảnh, bị chôn vùi ngoài Thạch thôn cả năm trời mới sống lại.
Có thể nói, đó là một trong những trận chiến nguy hiểm nhất.
Hiện giờ, hắn làm sao có thể xem thường, làm sao có thể bất cẩn được chứ.
Hắn nghiêng người tránh né những gỉ đồng này.
Đồng thời, tâm thần hắn tập trung cao độ, nơi này là Linh giới và cung điện đồng xuất hiện ở đây, là mang linh hồn Tiên khí chân chính tới đây ư?
Hay là nói, đó là hình chiếu của chí bảo vô thượng tiến vào trong Linh giới này?
Thạch Hạo lóe lên như ��iện, nhanh chóng tránh né, đồng thời "keng", hắn rút ra một thanh kiếm thai bổ về phía trước.
Hắn sớm đã chuẩn bị và dùng binh khí này để liều mạng đánh trả cung điện đồng bằng tiên vụ kia.
Bất kỳ thần binh sắc bén nào, chỉ cần bên trong có đan dệt quy tắc cùng trật tự thì đồng dạng đều có thể tiến vào Linh giới hoặc Hư Thần giới.
Boong!
Tia lửa tung tóe nơi phương xa, sau khi Thạch Hạo bổ ra một kiếm đã khiến tòa cung điện đồng kia rung lên bần bật.
Trong lòng hắn không có nắm chắc, bởi vì, hắn nghe được bên trong tòa Tiên Điện này đang có một vị Tiên nhân ngủ say, tuy rằng đã nửa tàn phế từ lâu thế nhưng cũng không thể nào đo lường được.
Giờ đây, một tòa cung điện đồng như thế hiện lên, là hình chiếu hay là sự đan dệt của quy tắc, tới đây là để tiêu diệt hắn?
Nếu như đúng là tòa cung điện đồng kia, vậy có Tiên ở bên trong hay không?!
Thạch Hạo tự tin vượt qua cực cảnh, có thể quét ngang mọi đối thủ ở trong Hư Thần giới hay Linh giới, thế nhưng tất cả đều là sinh linh trong hồng trần, thuộc phạm trù về Nhân đạo.
Chỉ khi nào dính dáng tới Tiên, dù cho là tàn phế thì quá nửa khó có thể dự liệu được hậu quả, lành ít dữ nhiều.
Hắn cảm thấy, thế giới tinh thần này chưa chắc đã áp chế được cấp bậc Tiên hoặc là như hắn.
"Tiểu bối, ngươi dám vung sát kiếm với Tiên Điện ta?" Một người trung niên xuất hiện đứng trước Tiên Điện bằng đồng, hắn lạnh lùng đe dọa nhìn Thạch Hạo.
"Bớt nói nhảm, là ông đang ngăn cản ta đó, là ông ra tay trước với ta đó." Thạch Hạo lạnh lùng nói.
"Bởi vì ngươi đang tạo sát nghiệp, chém quá nhiều đạo hữu nên ta phải ngăn ngươi lại, ngăn cản ngươi đi giết chóc." Người trung niên lạnh lùng quát lên.
"Từ bi thật đó, lúc đại chiến ở Biên Hoang vì sao không thấy ông đi tới phát huy sức mạnh, lần này, bọn họ ác độc đoạn đường sống của ta, ấy vậy lại có thể tác động tới Tiên Điện xuất thế và ra tay với ta, thật sự ta rất muốn hỏi một câu, ông muốn làm gì?" Thạch Hạo quát mắng.
"To gan!" Người trung niên quát lên.
"Cút, đừng ỷ có Chân Tiên ở trên đời này thì ta sẽ sợ, sẽ phải cúi đầu trước các ông!" Thạch Hạo thấy hắn tự phụ và nhào đánh về phía trước nên không hề nể nang gì cả, giơ kiếm thai giết tới.
Phụt!
Giao thủ trong giây lát, mười mấy kích qua đi thì người trung niên của Tiên Điện bắn tung tóe máu tươi, đã bị kiếm thai bổ trúng và bay ngược sang ngang, cánh tay phải rời khỏi thân thể.
Tiên Điện thì sao chứ, đã không nể mặt mũi thì Thạch Hạo cũng sẽ giết không tha!
Nguyên văn được truyen.free độc quyền chuyển ngữ, mọi hành vi sao chép đều không được cho phép.