[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1699: Về Hư Thần giới.
Hoang đâu rồi, hắn đang ở đâu? Hắn đã khuấy đảo Ma Quỳ viên đến long trời lở đất, vét sạch cả bảo khố lẫn cung điện dưới lòng đất, vậy mà gần đây lại không hề có chút động tĩnh nào.
Hắn vẫn chưa xuống hạ giới, nếu cưỡng ép hạ giới thì dù không chết cũng tàn phế!
Rất nhiều thế lực tại Ba ngàn châu không ngừng suy đoán về hướng đi của Thạch Hạo, tất cả đều muốn biết hắn đang làm gì, bởi vì lần ra tay trước của hắn quá quyết đoán và kinh người.
Các giáo phái có chút thanh thế đều căng thẳng đề phòng hắn, thế nhưng từ đó đến nay vẫn không thấy tăm tích của hắn đâu.
Minh Thổ, Tiên Điện, Thiên Quốc... những đạo thống này đều có lai lịch hiển hách, cất giấu nhiều bí mật sâu kín không muốn người khác biết, thế nhưng bọn họ cũng không dám xem thường.
"Ta đến đây là muốn giết chết hắn, giết càng sớm càng tốt, miễn cho hắn đột phá Chí Tôn và trở thành mối họa lớn!"
Trong một điện phủ cổ kính nào đó, có người khàn giọng nói, tựa như thần linh đang thì thầm từ địa ngục, khiến người nghe không khỏi rùng mình.
Có thể thấy, vẫn có một vài thế lực vô cùng đáng sợ, dù cho Thạch Hạo đã lập được uy danh hiển hách tại trận chiến Biên Hoang, vẫn có kẻ không phục, không hề sợ hãi hắn.
Ví như Tiên Điện, từng có Chí Tôn ở Biên Hoang nói rằng, bên trong cung điện đồng loang lổ gỉ sét kia đang có một vị Chân Tiên nửa tàn phế đang ngủ say, với sức mạnh không thể đo lường.
Ngay lúc này, có người nở nụ cười khẩy, không hề e ngại gì.
Thế nhưng cũng có một số người lộ vẻ ưu sầu, ví như Yêu Long Đạo Môn, Hỏa Vân Động... đây là những thế lực đứng sau lưng Lục Quan Vương Ninh Xuyên, vẫn luôn nhắm vào hậu duệ Tội Huyết.
Nếu Hoang trở về và ra tay với bọn họ, thì khó lòng phòng bị được!
Vì thế, bọn họ không màng đến những lời uy hiếp mà công bố rằng, họ biết rõ những nơi hậu duệ Tội Huyết đang sinh sống ở thượng giới.
Ý của họ là, nếu Hoang dám ra tay sát hại, bọn họ sẽ trả thù, bởi vì bọn họ hiểu rõ một vài nơi an cư của Thạch Tộc, Hỏa Tộc...
Trong trận chiến ở Biên Hoang, An Lan đã liều lĩnh hóa thành bộ xương khô, mạnh mẽ phá quan và phải trả cái giá cực lớn, trong thời gian ngắn nhất tung ra một đòn kinh thế, cướp mất Tội Châu, giống như đã đoạt đi căn cơ của dòng dõi Tội Huyết.
Thế nhưng, vẫn có một phần hậu duệ đang sinh sống ở những châu khác, nhưng đó chỉ là số ít.
Trong một gian tĩnh thất của Bất Lão Sơn, Thạch Hạo ngồi xếp bằng ngay ngắn, trên vai hắn có một con bướm vàng nhảy múa bay lượn, hộ pháp cho hắn.
Ngoài ra, Thạch Tử Lăng, Tần Di Ninh cũng đang ngồi xếp bằng bên cạnh.
Dù biết Thạch Hạo vô cùng mạnh mẽ, hiện giờ thần dũng vô song, thế nhưng bọn họ vẫn sợ hắn sẽ gặp phải chuyện ngoài ý muốn nào đó, bởi vì đứa con trai trưởng của mình hiện tại đang đứng nơi đầu sóng ngọn gió.
Đặc biệt, sau khi hiểu rõ Ba ngàn châu có khả năng tồn tại Chân Tiên, bọn họ càng lo lắng hơn, sợ Thạch Hạo sẽ bị ngăn chặn!
Lúc này, thân thể Thạch Hạo bóng loáng như ngọc, thế nhưng hắn đã không còn ý thức, bởi vì chân linh của hắn đã tiến vào trong quốc gia tinh thần.
Linh Giới mênh mông vô ngần, kết cấu gần như Ba ngàn châu, đều đối ứng lẫn nhau.
Những ngọn núi hùng vĩ bàng bạc, tinh khí lượn lờ.
Nơi đó cổ thụ che trời, vượn hót hổ gầm, ngập tràn khí tức nguyên thủy và tiêu điều.
Nơi này là Linh Giới, Thạch Hạo đang sải bước trên mặt đất, hắn không khỏi than thán, sinh linh nào xây dựng nên một quốc gia tinh thần như thế này thì cần phải mạnh mẽ đến mức nào đây?
Các chân linh sinh hoạt ở thế giới này hoàn toàn không khác gì thế giới bên ngoài!
Thác nước bạc bao la từ đỉnh núi cao vạn trượng đổ xuống như tiếng sấm nổ, khi chúng va đập vào vách núi thì phát ra tiếng vang rền, bắn lên từng bọt nước trắng xóa.
Thạch Hạo cứ thế tiến bước, hắn muốn đi tới địa phương năm xưa.
Hắn muốn dọc theo một con đường nào đó để tiến vào Hư Thần Giới.
Thế nhưng, trên đường đi hắn đã hiểu được rất nhiều tình huống, bởi vì mỗi ngày Linh Giới đều có rất nhiều tu sĩ tiến vào, không khác mấy so với thế giới chân thật, bọn họ đều đang bàn tán về Hoang.
"Các giáo phái có chút thanh thế đều đang đề phòng ta, thậm chí muốn gây bất lợi cho ta nữa ư?"
Sau khi biết được, Thạch Hạo liền cười khẩy.
"Thế mà còn dám uy hiếp ta ư?"
Trên đường đi, nếu gặp phải những kẻ này, hắn chắc chắn sẽ không nương tay.
"Địa bàn của Hỏa Vân Động ư?"
Nói một cách trùng hợp, hắn tiến vào Linh Giới không lâu, sau khi xuyên qua một vài ngọn núi lớn, con sông dài thì biết được khoảng cách giữa hắn với Hỏa Vân Động cũng không tính là xa.
Trên thực tế, các đại giáo đều có một ít căn cơ trong Linh Giới này, bởi vì quốc gia tinh thần này cũng có thể tu luyện, có thể nuôi dưỡng đệ tử tinh anh.
Thạch Hạo chắp hai tay sau lưng, cứ thế thẳng tiến đến tận cửa!
"Trời ơi, người kia là ai thế? Ta không nhìn lầm chứ!"
Bởi vì, đến hiện tại thì Thạch Hạo tuyệt đối là một người nổi tiếng, trong một số đạo thống đều có chân dung của hắn, không phải vì sùng kính mà là lo lắng có người không nhận ra hắn rồi gây nên đại họa.
Đặc biệt là với những đại giáo có hiềm khích với hắn thì đều đang đề phòng, tất nhiên sẽ cho môn hạ nhận biết và quan sát thật kỹ chân dung của hắn.
Ai cũng không nghĩ tới, Hoang không có chút động tĩnh trong suốt thời gian này lại xuất hiện ở Linh Giới, và đã đến địa bàn của Hỏa Vân Động!
Việc này đã dẫn tới náo loạn chấn động cả khu vực, lập tức nhân mã của các giáo đều rục rịch, không ít người nôn nóng như lửa đốt.
Bởi vì, việc này ảnh hưởng quá lớn!
"Hoang, ngươi muốn làm gì vậy, chớ có làm loạn!"
Khu vực Hỏa Vân Động, linh khí cuồn cuộn, ánh tím trong veo, tiên vụ mờ mịt.
Ở nơi đó có một ngọn núi màu tím được đào thành động cổ, ẩn chứa tinh hoa thiên địa vô cùng nồng đậm, lại còn có ánh lửa cuồn cuộn bốc lên.
Mái tóc đen của Thạch Hạo tung bay thanh tú, thế nhưng, khí thế lúc này của hắn lại vô cùng kinh người, tựa như một vị Trích Tiên mang khí chất siêu phàm, quân lâm nơi đây.
Hắn chắp tay sau lưng đứng đó, lộ ra khí tức khủng khiếp quan sát vùng non sông này.
Rầm!
Thạch Hạo giơ tay nhấn về phía trước, kết quả ngọn núi tím kia nổ tung, ánh lửa ngút trời, nơi đây cứ thế bị đánh vỡ nát.
Tất cả mọi người đều há hốc miệng kinh ngạc, uy thế cỡ nào chứ?
Hắn đứng bên ngoài sơn môn tung ra một chưởng, bất luận là sơn môn hay trận pháp hộ giáo phía trước đều sụp đổ, giải thể nơi đó.
Khi người của các thế lực khác nghe được tin tức và chạy tới nơi đây thì vô cùng kinh sợ, bọn họ chỉ thấy một vẻ tàn tạ khắp nơi, là một khu phế tích.
Một cách trực tiếp như vậy, Thạch Hạo đi ngang qua nơi này và đã quét ngang căn cơ của Hỏa Vân Động ở Linh Giới.
"Không nên để ta nghe lại những lời uy hiếp lần nữa, nếu không, ta sẽ giết tới tận cửa." Thạch Hạo lưu lại lời này rồi tiếp tục lên đường.
Rất nhiều thế lực lớn tuy không tận mắt thấy Thạch Hạo ra tay, thế nhưng đều biết hắn đ��ng sợ đến mức nào, chỉ nhìn khu phế tích kia cũng đủ chứng minh tất cả rồi.
Lần này qua đi, rất nhiều cường giả của Hỏa Vân Động đều ho ra đầy máu tươi, sắc mặt trắng bệch tựa như bệnh nặng vậy.
Bởi vì, nếu bị đánh giết ở Linh Giới, ngoài đời thực sẽ gặp phải bệnh nặng, nguyên khí đại thương.
Thạch Hạo cứ thế tiến tới, không lâu sau đó, hắn gặp phải căn cơ của Yêu Long Đạo Môn.
Hắn cũng chẳng hề khách sáo, một quyền nện xuống xuyên thủng sơn môn, đánh nát một đám cao thủ hóa thành mưa máu và ánh sáng, cứ thế biến mất.
Chuyện này ảnh hưởng quá lớn, chấn động cả Ba ngàn châu.
Tiếp đó, Thạch Hạo không còn lộ diện nữa, cứ thế biến mất trong mắt mọi người.
Hắn vượt qua trời cao, cứ thế bay về nơi dẫn tới Hư Thần Giới.
Khu vực này vô cùng bao la.
Trên vách núi có hung cầm khổng lồ làm tổ, tựa như những đám mây đen che phủ vậy.
Trên mặt đất có kiến thần bò tới bò lui, mỗi con đều to lớn như nghé con mới lớn.
Hàng loạt thú dữ qua lại, là một nơi nguy hiểm đối với người thường.
Thạch Hạo dễ dàng tiến tới, phía trước có khí hỗn độn mờ ảo, ánh vàng ẩn hiện, lộ ra khí tức đầy cổ kính.
Nơi đó có một cánh cửa vàng óng to lớn đang đóng kín, và một khe nhỏ, chính là nơi hắn cần đến.
Thạch Hạo không hề chần chờ gì nữa, dùng tay đẩy mạnh cánh cửa vàng óng, nơi đó có một người đá ẩn hiện ánh sáng thần linh trong cơ thể.
"Người phương nào?" Người đá lên tiếng hỏi.
Năm xưa khi Thạch Hạo tới đây, nó không hề động đậy cũng như chẳng có chút thần niệm nào, tựa như không hề nhận biết điều gì, giống một pho tượng vậy.
Hiện tại, tinh lực của Thạch Hạo quá dồi dào đã khiến người đá đang ngủ say kia giật mình tỉnh giấc, hai con mắt mở to bắn ra hai luồng ánh vàng.
"Ta muốn thông qua con đường này để đi Hư Thần Giới." Thạch Hạo đáp.
Năm đó, hắn cẩn thận từng ly từng tí một, chỉ lo sợ sẽ kinh động đến người đá này, hiện giờ thì không còn kiêng kỵ như thế nữa.
Người đá này rất mạnh, hắn có thể cảm nhận được điều đó, thế nhưng vẫn không thể ngăn cản được h��n.
Người đá trầm mặc trong giây lát rồi nhẹ nhàng thở dài, nói: "Năng lực của ta có hạn, không cách nào can thiệp bất cứ việc gì đối với một sinh linh đã đột phá cực cảnh."
Dứt lời, hào quang lóe lên rồi người đá này rút lui, không còn thấy bóng dáng đâu nữa.
Rất rõ ràng, đây là một phần quy tắc của Linh Giới!
Thạch Hạo cất bước theo con đường đá kia dẫn tới một tòa đàn Đồng Tước, năm xưa khi lần đầu tiên tới đây, Thạch Hạo từng chiến một trận với Phượng Vũ và tranh đấu với bộ tộc Hỏa Kim Đằng, dùng lực áp chế đối thủ, được gọi là đại hung hạ giới.
Thạch Hạo không hề dừng lại, tiếp tục dọc theo thềm đá đi xuống dưới.
Lúc ở Hư Thần Giới, Điểu Gia cùng với Tinh Bích Đại Gia từng gọi con đường này là con đường trời.
Năm đó, Thạch Hạo vừa lộ ra vẻ tài hoa xuất chúng của mình đã gan to như trời lẻn từ Hư Thần Giới lên Linh Giới, để thực hiện được là nhờ con đường này, lúc đó rất vất vả, tiêu hao khí lực cực lớn.
Hiện giờ, hắn súc địa thành thốn, nhanh tới mức khó mà tin đ��ợc.
Cuối cùng, hắn cũng đã tới!
Hai cánh cửa đóng kín, không hề có khe hở nào cả.
Bởi vì, năm đó để đề phòng sinh linh ở thượng giới xâm lấn xuống hạ giới, cho nên cánh cửa này đã bị phong ấn lại.
Trong lòng Thạch Hạo không sao bình tĩnh được nữa, chân thân của hắn chưa thể quay về thế nhưng ý chí lại giáng lâm trước tiên, muốn tiến vào vùng đất cũ đầy thân thương này.
Rầm!
Thạch Hạo nện mạnh lên cánh cửa, liền truyền ra âm thanh to lớn vang khắp, chấn động cả khu cổ địa này.
Hỗn độn cuộn trào, đây là con đường duy nhất gắn liền với quốc gia tinh thần của hạ giới.
Trong lòng Thạch Hạo đầy kích động, nếu như có thể xông qua, không chừng sẽ nhìn thấy một vài người quen.
Chỉ là, hắn nện rất lâu mà phía sau cánh cửa này cũng chẳng có chút phản ứng nào.
Việc này khiến hắn nhíu mày, làm sao mới có thể qua đó được đây?
Chẳng lẽ phải nện cho nổ tung ư?
Nên biết, đây là cánh cửa khổng lồ được lập ra để ngăn cản sinh linh ở thượng giới hạ xuống, là thông đạo trấn áp, vững chắc bất hủ, khó có thể phá tan.
Nếu không, nó cũng sẽ không trường tồn từ xưa tới nay, sừng sững ở nơi này.
Đương nhiên, mọi chuyện không bao giờ có tuyệt đối, hắn từng nghe Điểu Gia và Tinh Bích Đại Gia nói qua, khi một người mạnh tới mức tận cùng thì không gì là không thể thay đổi được.
Rầm!
Thạch Hạo xuất quyền, ánh sáng vạn trượng chấn rung cả cánh cửa khổng lồ này.
Bất kể là Hư Thần Giới hay Linh Giới, điều mà khu quốc gia tinh thần này luôn coi trọng chính là các cường giả tu hành tới cực cảnh ở mỗi một cảnh giới, giúp bọn họ có thể càng mạnh mẽ hơn và cũng chính là thăng hoa tới cực điểm.
Vì vậy, khi Thạch Hạo xuất quyền thì sẽ phi thường khủng khiếp, sẽ dẫn tới ảnh hưởng rất sâu rộng.
Rầm rầm rầm!
Cửa lớn chấn động phát ra ánh sáng đáng sợ và đi kèm theo tiếng nổ vang rền.
"Ai?"
Rốt cuộc cũng có một âm thanh từ phía sau cánh cửa truyền tới.
Một lát sau, thần quang óng ánh tựa như phi tiên, từng trận mưa ánh sáng bao phủ lấy Thạch Hạo, xoẹt, hắn biến mất ở nơi đó và tiến vào Hư Thần Giới.
Tác ph���m chuyển ngữ này do truyen.free độc quyền thực hiện, xin đừng sao chép dưới mọi hình thức.